Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 176



Vừa vào Hỗn Độn thời không, Hỗn Độn loạn lưu cuồng bạo điên cuồng đập tới Chu Thành. Những Hỗn Độn loạn lưu này đập trúng người Chu Thành, nổ vang không thôi, đây là của nó càng mạnh mẽ hơn một kích toàn lực của rất nhiều Đại La Kim Tiên.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao lúc trước tiểu ngưu nói Chu Thành ít nhất cũng phải đột phá đến Đại La Kim Tiên mới đến Hồng Mông Không Gian tìm kiếm. Nếu không, với thực lực của Chu Thành lúc trước, ngay cả Hỗn Độn loạn lưu này cũng đỡ không nổi.

Đương nhiên, bây giờ những Hỗn Độn loạn lưu này đập lên người Chu Thành cũng chỉ là gãi ngứa mà thôi.

Chu Thành cũng không có vận chuyển Tiên Nguyên phòng ngự, để mặc cho những Hỗn Độn loạn lưu này đập lên người mình.

Một người một trâu không ngừng xuyên qua Hỗn Độn loạn lưu đi vào chỗ sâu trong Hỗn Độn thời không.

Theo bọn họ không ngừng đi vào chỗ sâu trong Hỗn Độn thời không, Hỗn Độn loạn lưu càng mạnh, cũng càng tấp nập. Ngoại trừ những Hỗn Độn loạn lưu này thì còn có thời tiết cực hàn, thời tiết cực nhiệt không ngừng xuất hiện, khiến cho Chu Thành vô cùng phiền phức.

Chỉ thấy phía trước tối om một mảnh, băng vũ màu đen khắp nơi, những băng vũ màu đen này rất là kinh khủng, nếu là Tiên Vương bình thường gặp được thì sẽ bị đông cứng.

Mặc dù Chu Thành không sợ nhưng đụng phải những băng vũ màu đen trong thời tiết cực hàn này thì cũng toàn thân run lên, đau nhức, cho nên tốc độ của hắn bị giảm xuống không ít.

Mà thời tiết cực nhiệt thì có biển thiên hỏa khắp nơi, những ngọn lửa này là đủ loại thiên địa chi hỏa, mặc dù không phải Hỗn Độn Chi Hỏa nhưng có rất nhiều ngọn lửa có uy lực không kém gì Hỗn Độn Chi Hỏa.

Gặp được những ngọn lửa này, Chu Thành cũng chỉ có thể tránh đi.

Cứ như vậy, Chu Thành và tiểu ngưu tránh né không biết bao nhiêu băng vũ màu đen và biển lửa nhiều màu, nửa năm sau mới đi tới Hồng Mông Không Gian mà tiểu ngưu nói.

Cửa vào Hồng Mông Không Gian nằm ngay bên trong một đám Hỗn Độn Băng Vân.

Đám Hỗn Độn Băng Vân này rất lớn, phạm vi ức vạn, băng khí ngưng kết trong thời gian lâu dài, cửa vào Hồng Mông Không Gian nằm ở trong Băng Vân, rất khó phát hiện, nếu không phải tiểu ngưu nói thì cho dù Chu Thành đi qua nơi này cũng không thể nào phát hiện được.

“Ngươi đi vào đi, tuyệt đối phải cẩn thận.” Tiểu ngưu nhìn Hồng Mông Không Gian, dặn dò Chu Thành.

Lúc Chu Thành sắp đi vào trong thì lại ngừng lại, không nhịn được mở miệng hỏi: “Ngưu tiền bối, năm đó người đạt được Thiên Đạo chi vật, toàn bộ thuộc tính tiên căn đều đột phá một trăm năm mươi chính là ai?”

Tiểu ngưu chần chờ một chút, cuối cùng nói: “Là Hồng Vô.”

“Hồng Vô!” Chu Thành giật nảy cả mình: “Là thủ lĩnh Ma Thần nhất tộc bây giờ!”

Hắn không ngờ được là người đạt được Thiên Đạo chi vật, khiến cho toàn bộ thuộc tính tiên căn đột phá một trăm năm mươi lại là Ma Thần Chi Chủ Hồng Vô!

Hồng Vô, cực kỳ thần bí, không có ai biết thực lực chân chính, cũng không có ai biết thiên phú chân chính của hắn.

Có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới Hồng Vô, có nói Hồng Vô vốn không phải Ma Thần nhất tộc mà là nhân tộc, sau đó gia nhập Ma Thần nhất tộc, cũng có nói Hồng Vô đạt được truyền thừa và công pháp của La Hầu. Còn có nói tiên căn của Hồng Vô là bảy đại thuộc tính, có nói tiên căn của Hồng Vô là bát đại thuộc tính, thậm chí có nói tiên căn của Hồng Vô là chín đại thuộc tính.

“Không sai, chính là hắn.” Sắc mặt tiểu ngưu phức tạp, nhắc đến Hồng Vô thì hận ý sát ý dâng ngập lòng của hắn, nhưng trong nháy mắt, tiểu ngưu lại dằn hận ý và sát ý này xuống.

“Ngươi có biết lai lịch của Hồng Vô?” Tiểu ngưu hỏi, không đợi Chu Thành mở miệng, nó lại nói: “Thật ra thì Hồng Vô là Thú Tộc.”

“Thú Tộc!” Chu Thành cực kỳ bất ngờ.

Tiểu ngưu lại nói tiếp: “Thủy tổ Long tộc chết vì hắn.”

Thủy tổ Long tộc chết vì Hồng Vô!

Tin tức này có thể nói là kinh người, khiến cho Chu Thành chấn động trong lòng không thôi.

Cái chết của Thủy tổ Long tộc lại có liên quan đến Hồng Vô.

Rốt cuộc thì đây là chuyện như thế nào?

Tiểu ngưu lại nói: “Tiên căn của Hồng Vô là bát đại thuộc tính, năm đó hắn đạt được Thiên Đạo chi vật, sau đó bát đại thuộc tính đều đột phá đến một trăm năm mươi.”

“Hơn nữa, hắn đạt được truyền thừa của La Hầu, tu luyện Thiên Kiếp Ma Công của La Hầu.”

“Với thiên phú của Hồng Vô, chỉ sợ không bao lâu nữa thì có thể tu luyện Thiên Kiếp Ma Công của La Hầu tới cảnh giới tối cao.”

Tiểu ngưu vẻ mặt ngưng trọng.

Chu Thành chưa bao giờ nhìn thấy tiểu ngưu bộc lộ ra sắc mặt ngưng trọng như thế.

“Cảnh giới tối cao của Thiên Kiếp Ma Công.” Chu Thành nhướng mày.

“Đúng, cảnh giới tối cao của Thiên Kiếp Ma Công, Vạn Kiếp Bất Diệt!” Tiểu ngưu nói: “Tới lúc đó, Hồng Vô bước vào bất tử bất diệt chi cảnh, thiên địa này sẽ không còn ai là đối thủ của hắn nữa, dù Thủy tổ Long tộc phục sinh, dù Thủy tổ Long tộc liên thủ với bọn người Phật Chủ thì cũng không phải là đối thủ của hắn.”

Tiểu ngưu càng nói, sắc mặt càng ngưng trọng.

Chu Thành cũng cảm thấy nặng nề trong lòng.

“Vậy tiền bối đoán xem còn bao lâu nữa thì Hồng Vô có thể tu luyện Thiên Kiếp Ma Công của La Hầu tới cảnh giới tối cao?” Chu Thành hỏi.

Tiểu ngưu lắc đầu: “Khó nói, có lẽ mấy trăm năm, có lẽ mấy ngàn năm.”

Mấy trăm năm, mấy ngàn năm?

Xem ra trong lòng Ngưu tiền bối, trong vạn năm, chắc chắn Hồng Vô có thể tu luyện Thiên Kiếp Ma Công tới cảnh giới tối cao!

Chu Thành nghĩ đến thời đại hắc ám trong truyền thuyết.

Bây giờ cách thời đại hắc ám lần tiếp theo trong dự ngôn hai ngàn năm.

Chỉ sợ trong vòng hai ngàn năm thì Hồng Vô có thể tu luyện Thiên Kiếp Ma Công tới Vạn Kiếp Bất Diệt Cảnh.

“Hai ngàn năm.” Chu Thành nói thầm trong lòng.

Một hồi sau, Chu Thành phá vỡ băng khí của Hỗn Độn Băng Vân, đi vào cửa vào Hồng Mông Không Gian, dưới ánh nhìn chăm chú của tiểu ngưu, bóng dáng Chu Thành biến mất trong nháy mắt.

Nhìn bóng dáng Chu Thành biến mất, tiểu ngưu tâm tình phức tạp.

Chu Thành đi vào Hồng Mông Không Gian, cảnh vật trước mắt biến đổi, đi tới một khu vực bao la.

Lúc này, giữa không trung có vô số đại trận cấm chế hạ xuống.

Đại trận cấm chế này bao phủ Chu Thành, trong nháy mắt, lực lượng của tiên căn chín đại thuộc tính của Chu Thành bắn ra, đại trận cấm chế mới tiêu tán.

Khó trách tiểu ngưu nói chỉ có tiên căn chín đại thuộc tính mới có thể đi vào nơi đây.

Nếu không phải vừa rồi tiên căn chín đại thuộc tính của Chu Thành bắn ra lực lượng thì Chu Thành đã bị lực lượng của không gian đại trận của Hồng Mông Không Gian này bài xích ra ngoài.

Chu Thành nhìn khu vực rộng lớn bao la trước mặt, phát hiện cát đá trên mặt đất rộng lớn trước mặt mình không phải cát đất bình thường, từng viên trong suốt như ngọc, hơn nữa ẩn chứa đại đạo chi vận.

Chu Thành kinh nghi, đây là cát đá gì?

Hắn vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, linh khí trong cát đá bay ra, tràn vào trong cơ thể Chu Thành, Chu Thành phát hiện linh khí trong cát đá có phẩm chất và năng lượng cao hơn Hỗn Độn Linh Khí.

Chu Thành dứt khoát ngồi tại chỗ tu luyện.

Đợt tu luyện này mất mấy tháng.

Trong mấy tháng này, Chu Thành không ngừng thôn phệ linh khí trong cát đá, tiên nguyên trong đan điền hắn có thêm một loại đại đạo chi vận.

Mấy tháng sau, Chu Thành ngừng lại.

Linh khí nơi này mặc dù có phẩm chất và năng lượng cao, mặc dù tu luyện nhanh nhưng trong vòng hai ngàn năm, Chu Thành hoàn toàn không thể tu luyện tới Tiên Vương thập trọng, chớ nói chi là Chúa Tể cảnh.

Cho nên Chu Thành không tiếp tục tu luyện nữa, phá không rời đi, tiếp tục bay tới phía trước.

Mục đích chính của hắn khi đi vào Hồng Mông Không Gian là vì tìm kiếm Thiên Đạo chi vật.

Phi hành một hồi sau, Chu Thành mới phát hiện khu vực rộng lớn bao la mà hắn đang ở này lại là một cái hải đảo!

Bên ngoài hải đảo là biển cả bao la bát ngát.

Bốn phía đều là biển, nước biển mãnh liệt, chỗ sâu trong đáy biển có hình bóng cự thú ẩn hiện.

Chương 464: Hải vực mênh mông

Chu Thành nhìn biển cả bao la bát ngát xung quanh hải đảo, có chút cạn lời. Nếu như thực lực của hắn yếu một chút thì chẳng phải là sẽ bị vây ở hải đảo này rất nhiều năm sau?

Hình như là cảm nhận được khí tức của Chu Thành cự thú trong đáy biển xung quanh bơi tới, có vài chục con!

Những cự thú này, mỗi một con đều có thực lực không yếu, đều là Tiên Vương Cảnh, có thể so với Thiên Đao lão tổ của Ma Thần nhất tộc. Nhưng mà hình như là trên hải đảo có lực lượng gì khiến cho những cự thú này cực kỳ kiêng kị, những cự thú này không dám lên bờ, cũng không dám công kích Chu Thành.

Nhưng mà một khi Chu Thành rời khỏi hải đảo thì chắc chắn mấy chục con cự thú này sẽ cho Chu Thành một kích lôi đình!

Chu Thành cũng không sợ mấy chục con cự thú này, chỉ là một cái dây dưa với những con cự thú này thì sợ là sẽ dẫn tới càng nhiều cự thú khác ở trong biển lên. Cho nên Chu Thành cũng không có chém giết những cự thú này, gọi Ma Thần Chi Dực ra, dùng tốc độ nhanh nhất của mình mà phá không bay đi.

Quả nhiên khi Chu Thành vừa rời đi thì mấy chục con cự thú đó lập tức khởi xướng công kích Chu Thành. Chỉ là tốc độ của Chu Thành quá nhanh, đòn công kích của mấy chục con cự thú đó đều đánh hụt hết.

Một tiếng nổ ầm ầm vang lên.

Chỉ thấy mặt biển bị mấy chục con cự thú này đánh ra sóng lớn ngàn vạn trượng, sóng lớn ngập trời, nhưng muốn bao phủ lấy thiên địa này. Hơn mười con cự thú Tiên Vương Cảnh đồng thời xuất thủ, có thể tưởng tượng được lực lượng sẽ khủng bố như thế nào.

Hải vực kéo dài không biết bao nhiêu dặm đều chấn động bất an, giống như là tận thế tới.

Tiếng nổ vang truyền ra không biết bao nhiêu dặm.

Nhưng lúc này hải đảo mà Chu Thành ở trước đó lại phát ra một luồng lực lượng thần bí, cho dù sóng lớn ngập trời như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối vẫn không có một giọt nào nhỏ xuống cái hải đảo đó.

Sóng biển nổ tung, nước biển bay tung tóe, rơi xuống người Chu Thành.

Chu Thành hoàn toàn không giảm tốc độ tiếp tục bay về phía trước.

Ma Thần Chi Dực không hổ là Ma Thần Chi Dực, có không gian chi lực của Ma Thần Chi Dực gia trì, tốc độ của Chu Thành còn nhanh hơn thiểm điện, lóe lên một cái rồi lập tức biến mất, không lâu sau thì đã bỏ xa mấy chục con cự thú đó ở sau lưng mình, hơn nữa khoảng cách càng ngày càng xa.

Ở sau lưng hắn, mấy chục con cự thú đó gầm thét không thôi, nhưng mà tiếng gầm thét càng ngày càng yếu, cuối cùng nhỏ đến mức không thể nghe thấy nữa, mấy chục con cự thú đó biến mất ở trong vùng biển vô tận sau lưng Chu Thành.

Sau khi bỏ xa mấy chục con cự thú đó, Chu Thành không dám khinh thường, hoàn toàn không giảm tốc độ tiếp tục bay về phía cuối hải vực.

Trong lúc phi hành, Chu Thành triển khai thần hồn, chú ý đến sự thay đổi của hải vực xung quanh mình. Trong đáy biển, không ngừng có hải thú nhảy ra công kích Chu Thành.

Nhưng mà tốc độ của Chu Thành quá nhanh, đòn công kích của tất cả những hải thú này đều đánh hụt, đòn công kích của bọn chúng rơi xuống mặt biển, nổ vang không thôi, nhấc lên sóng lớn trùng điệp.

Nhìn đám hải thú không ngừng công kích mình, Chu Thành kinh ngạc.

Rốt cuộc chỗ này là khu vực nào, những hải thú này đều có hình thể to lớn, hơn nữa thực lực gần như đều là Tiên Vương Cảnh, cực ít có Đại La Kim Tiên. May mắn không có gặp được Chúa Tể cảnh, nếu không thì cho dù Chu Thành có Ma Thần Chi Dực cũng khó mà thoát được đối phương.

Cứ như vậy, Chu Thành tiếp tục phi hành về phía trước.

Mặt biển mờ mịt, ngoại trừ hải đảo cực lớn mà Chu Thành đặt chân đến lúc mới đến đây, Chu Thành liên tục phi hành nửa ngày cũng không thấy một cái hải đảo nào khác.

Tốc độ của Chu Thành vốn nhanh hơn rất nhiều Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, chớ nói chi là có Ma Thần Chi Dực gia trì, thế nhưng cho dù với tốc độ như thế thì hắn phi hành nửa ngày cũng không nhìn thấy những hải đảo nào khác.

Hơn nữa, hắn phi hành nửa ngày nhưng vẫn không nhìn thấy phần cuối của hải vực này.

Bây giờ lại không có hải đảo để đặt chân nghỉ ngơi, một khi hắn dừng lại thì sẽ bị hải thú công kích, cho nên Chu Thành chỉ có thể không ngừng bay về phía trước.

May mà Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết của Chu Thành có thể liên tục không ngừng thôn phệ linh khí trong hư không để bổ sung tiên nguyên tiêu hao, nếu không thì hắn cũng không thể nào phi hành với tốc độ nhanh chóng như thế mãi được.

Mặc dù Ma Thần Chi Dực gia trì tốc độ cực nhanh nhưng cũng tiêu hao rất nhiều tiên nguyên.

Lại bay mấy giờ nữa, sắc trời dần dần tối sầm xuống.

Hải vực đen kịt, rất yên tĩnh, ngẫu nhiên sẽ có tiếng thú rống.

Nhưng mà tiếng thú rống ngẫu nhiên vang lên này lại khiến cho hải vực này càng thêm yên tĩnh hơn nữa.

Đến ban đêm, toàn bộ hải vực bị một loại lực lượng hắn ám kỳ quái bao phủ, đen đến nỗi đưa tay không nhìn thấy được năm ngón.

Chu Thành cũng không dùng lực lượng ánh sáng của Hắc Ám Quang Minh Tháp để khu trừ hắc ám mà tiếp tục bay về phía trước giống như ban ngày. Trong mơ hồ, Chu Thành luôn cảm thấy hình như có nguy hiểm gì đó đang tới gần mình.

Để phòng ngừa vạn nhất, Chu Thành lấy Tịnh Thế Ma Phương ra.

Lực lượng Tịnh Thế của Tịnh Thế Ma Phương rủ xuống, bảo vệ không gian bốn phía xung quanh người Chu Thành. Có lực lượng Tịnh Thế bảo vệ, bất kỳ tà ma quỷ quái gì cũng không đến gần Chu Thành được.

Theo Tịnh Thế Ma Phương được tế ra, cảm giác nguy hiểm mà Chu Thành cảm nhận được lúc trước mới dần dần biến mất.

Đợi Chu Thành bay xa, sau đáy biển phía sau hắn lộ ra một bóng đen vô cùng to lớn đang ẩn nấp, bóng đen lớn này có hai mắt đỏ như máu, toàn thân không ngừng tỏa ra ma khí.

Nó nhìn Chu Thành đi xa, cuối cùng bỏ cuộc không đuổi theo nữa.

Mà tất cả những chuyện này Chu Thành cũng không biết.

Cũng chính là vì có lực lượng Tịnh Thế của Tịnh Thế Ma Phương bảo vệ nên hắn đã tránh thoát được rất nhiều nguy hiểm mà hắn không biết trước được. Chu Thành phi hành không biết mệt mỏi, bóng đêm chậm rãi biến mất, hắn ám rút đi, ngày thứ hai, mặt biển được ánh mặt trời chiếu sáng, trở nên rất là sinh động trong mắt của Chu Thành.

Cứ như vậy, Chu Thành không ngừng phi hành, mấy ngày trôi qua.

Rốt cục, Chu Thành thấy được một cái hải đảo phía trước.

Nhìn thấy cái hải đảo đó, Chu Thành mừng rỡ.

Mấy ngày qua đi, ngoại trừ biển thì chính là hải thú, bây giờ lại nhìn thấy hải đảo, có thể tưởng tượng được trong lòng của Chu Thành vui sướng như thế nào.

Chu Thành tăng nhanh tốc độ, rơi xuống hải đảo, chân đạp xuống đất cát trên hải đảo, Chu Thành cảm thấy rất an toàn.

Cái hải đảo này không hề giống như cái hải đảo trước đó, cát đá của nó không hề trong suốt như ngọc, toàn bộ hải đảo hiện ra màu đỏ như lửa, trên hải đảo là những rừng cây màu đỏ như lửa nhìn không thấy phần cuối.

Chu Thành đi lên xem xét, trên thân cây của những cái cây đỏ như lửa này đều có một loại quang diễm giống như là lửa đang lưu động, nhưng những quan diễm đỏ như lửa này không có nhiệt độ.

Không biết những cây này là cây gì, Chu Thành vận chuyển lực lượng hệ Băng, muốn hủy diệt quang diễm trên thân cây, nhưng sau khi hủy diệt thì không lâu sau quang diễm lại toát ra từ thân cây.

Theo tiểu ngưu nói, Hồng Mông Không Gian này đã tồn tại từ khi thiên địa mới sinh ra, đã tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, những thứ sinh sống ở trong này bên ngoài không có ghi chép lại cũng bình thường thôi.

Chu Thành đi vào rừng gỗ lim.

Cái hải đảo này cũng giống như hải đảo lúc trước ở chỗ hải thú không dám tới gần nó, bên trong rừng gỗ lim có một loại năng lượng hệ Hỏa kỳ quái lưu động.

Chu Thành đi vào khu vực trung ương rừng gỗ lim, cũng là nơi mà năng lượng hệ Hỏa nồng nặc nhất, ngồi xếp bằng xuống, vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết tu luyện.

Nửa năm trôi qua Chu Thành mới ngừng lại, lượn một vòng quanh hải đảo, thấy không có phát hiện ra thứ gì lạ thì hắn lại tiếp tục lên đường.

Cứ như vậy, mấy ngày hoặc mấy chục ngày, mỗi khi Chu Thành phát hiện một cái hải đảo thì Chu Thành đều đáp xuống tu luyện bên trong đảo đó nửa năm, thôn phệ năng lượng kì lạ bên trong hải đảo.

Hơn mười năm đi qua.

Chu Thành đã không nhớ ra được mình đã dừng lại ở bao nhiêu cái hải đảo.

Thời gian mà hắn dừng lại ở trên biển thì hắn cũng không nhớ rõ chỉ nhớ đại khái là đâu bảy tám chục năm gì đó.

Một ngày này, Chu Thành đang phi hành thì đột nhiên thấy được cuối hải vực phía trước có từng chiếc từng chiếc cự hạm đang neo đậu, mà phía sau cự hạm là bờ biển, hắn đã đến lục địa.

Chương 465: Thiên Đạo Sơn

Trên lục địa là từng mảng kiến trúc, từng tòa thành trì. Nhìn không thấy phần cuối!

Mà dòng người như là sóng biển, cũng kéo dài đến cuối.

Chu Thành đi vào Hồng Mông Không Gian mấy chục năm, ngoại trừ biển ra thì hắn chỉ nhìn thấy hải thú, hải đảo, hắn cho rằng trong Hồng Mông Không Gian cũng không có nhân tộc, bây giờ nhìn thấy nhân tộc thì không khỏi mừng rỡ trong lòng, rất là thân thiết.

Dưới sự vui mừng, Chu Thành tăng thêm tốc độ, bay đến bờ biển, không lâu sau, Chu Thành đi tới bờ biển.

Lúc này, Chu Thành đã cất kỹ Ma Thần Chi Dực, đáp xuống bờ biển.

Chu Thành nhìn dòng người như thoi đưa trước mắt, nhìn dòng người lao động lao lực ở bờ biển, trong lúc hoảng hốt, hắn như về tới Tiên Giới, lúc trước hắn mới vào Tiên Giới thì cũng có quang cảnh như vậy.

Cảnh tượng lúc hắn vào Tiên Giới như mới ngày hôm qua.

Hôm qua, đã xa xôi như thế.

Ngay lúc Chu Thành đứng ở giữa đường phố cảm khái khi hắn mới vào Tiên Giới thì đột nhiên mặt đất phía sau hắn chấn động.

“Mau cút đi!”

“Nếu ai cản đường Trần thiếu thì đều sẽ bị diệt môn!”

Một giọng nói phách lối vang lên.

Phía sau mọi người kinh hô, loạn cào cào.

Chu Thành nhìn ra sau lưng, chỉ thấy một chiếc tọa giá hào hoa đang điên cuồng vọt tới bên này, trên tọa giá xa hoa, xa phu đại hống đại khiếu với người đi đường.

Trên đường phố, người đi đường không ai mà không sợ hãi né tránh.

Những ai chưa kịp tránh đi thì đều bị tọa giá xa hoa đụng.

Người đi đường bị tọa giá xa hoa đụng không chỉ không hề tức giận mà còn hoảng sợ quỳ mọp xuống, liên tục dập đầu xin lỗi.

Chu Thành thấy thế thì nhướng mày.

Xem ra tọa giá này hẳn là tọa giá của con em thế gia nào đó, có thể khiến cho mọi người hoảng sợ như thế thì hẳn là thế lực của thế gia đối phương cũng không nhỏ, ít nhất cũng là cấp bá chủ ở đại lục này.

Xa phu của tọa giá xa hoa thấy phía trước một người trẻ tuổi mặc lam sam đang đứng, ngu ngốc nhìn tọa giá của Thiếu chủ mình, không có tránh né thì không khỏi vung trường tiên lên, đánh thẳng tới Chu Thành, quát: “Đồ mù từ đâu ra, mau cút đi!”

Chu Thành nhìn trường tiên vung đánh tới, cũng không thấy hắn xuất thủ, chỉ thấy trường tiên đánh tới bị đánh bay, cả phu xe đó cũng bị chấn bay ra ngoài.

Không có xa phu, tọa giá xa hoa tiếp tục đâm thẳng tới chỗ Chu Thành. Nhưng khi đi tới khoảng cách mười trượng trước mặt Chu Thành thì tọa giá xa hoa như đụng phải tường khí vô hình, lập tức dừng lại, lực va đập cực kỳ mạnh mẽ khiến cho nó nổ tung.

Ngồi ở trong xe, Thiếu chủ Trần gia Trần Bằng không ngờ lại có đột biến xảy ra, tọa giá nổ tung, hắn cũng bị lực va chạm chấn động đến ngã ra ngoài, lăn xuống đất.

Nhưng mà Trần Bằng chỉ bị chấn động đến ngã ra ngoài, cũng không bị tổn thương, hắn bò dậy, nhìn cát bụi, bụi đất bám đầy người mình thì không khỏi giận tím hết cả mặt.

Trần Bằng hắn là nhị thiếu gia Trần gia, là thiên chi kiêu tử, chưa bao giờ trải qua cảnh như thế.

“Đồ chết tiệt!” Hắn phẫn nộ nhìn chằm chằm Chu Thành, đi tới trước mặt Chu Thành, mạnh mẽ xông lên, một quyền đánh thẳng tới Chu Thành: “Ngươi mù hả!”

Lực quyền rít gào.

Cuốn lấy cát bụi trên mặt đất, tạo thành vòi rồng.

Trần Bằng này thân là nhị thiếu gia Trần gia, thực lực không yếu, là một vị Thượng Tiên.

Nhìn nhị thiếu gia Trần gia xông tới, Chu Thành cũng lười động thủ, chỉ nhìn đối phương một cái, Trần Bằng đó lập tức như bị trọng kích, bay ngược ra ngoài, thổ huyết không ngừng.

Trần Bằng rơi xuống đất, hắn cảm thấy xương cốt toàn thân mình như đều bị nát hết, giận không kìm được.

“Nhị thiếu gia, ngươi sao rồi?” Người phu xe đó thấy thế thì sợ đến sắc mặt xám ngắt, gấp gáp đi tới bên cạnh Trần Bằng.

Trần Bằng phẫn nộ đẩy xa phu ra, bò lên, căm tức nhìn Chu Thành: “Ngươi có biết ta là ai hay không?”

“Ta không cần phải biết ngươi là ai.” Chu Thành lạnh lùng nói.

Trần Bằng nghẹn họng.

“Tha cho ngươi khỏi chết, cút đi.” Chu Thành mở miệng nói: “Nếu còn ra tay nữa thì chết!”

Chết!

Thiên địa xung quanh lạnh xuống.

Vốn dĩ mặt trời đang tỏa sáng rực rở trên không trung nhưng đột nhiên lại có tuyết rơi xuống.

Hiển nhiên, thời tiết xung quanh thay đổi là do Chu Thành.

Trần Bằng nhìn bông tuyết bay xuống, không khỏi khẽ giật mình.

Chu Thành quay đầu rời đi, đi vào trong thành trì trước mặt.

“Nhị thiếu gia, chỉ sợ người này đã là Đại La Kim Tiên, chuyện này coi như chúng ta bỏ qua đi.” Xa phu nuốt một ngụm nước bọt nói.

Trong lúc giận dữ lại có thể khiến cho thời tiết thay đổi thì ít nhất cũng là Đại La Kim Tiên.

Trần Bằng nhìn chằm chằm bóng lưng Chu Thành, trong mắt tràn đầy sát ý, nói: “Cho dù là Đại La Kim Tiên thì đã sao, không phải chúng ta chưa từng giết Đại La Kim Tiên!”

Chu Thành đi vào thành trì, tìm một quán trà nào đó bên trong thành trì ngồi xuống, gọi một bình trà và một chút điểm tâm, sau đó hắn gọi hỏa kế tới rồi cho đối phương một miếng cực phẩm linh thạch, sau đó hỏi thăm đối phương những chuyện có liên quan tới chỗ này.

Thông qua hỏa kế, Chu Thành hiểu được Hồng Mông Không Gian mà hắn đang ở bây giờ được gọi là Thiên Giới.

Thiên Giới có ức vạn gia tộc, vô số tông môn, cổ tộc.

Mà tất cả ức vạn gia tộc, tông môn, cổ tộc, đều thuộc về sự quản hạt của Thiên Đế Thiên Giới.

“Thiên Đế.” Chu Thành thì thầm.

Tiên Giới có chín vực, chín vực do chín đại Chúa Tể cùng nhau chấp chưởng, mà người chấp chưởng Thiên Giới lại chỉ có một mình Thiên Đế, có thể nghĩ quyền lực của Thiên Đế lớn như thế nào.

Đợi sau khi hỏa kế của trà lâu rời đi, Chu Thành lâm vào trầm tư.

Thế giới này đã có Thiên Đạo chi vật, như vậy thì người có khả năng biết tung tích của Thiên Đạo nhất hẳn là Thiên Đế.

Thiên Đế đã có thể chấp chưởng Thiên Giới, đương nhiên thực lực không đơn giản, sợ là đã đạt đến Chúa Tể đỉnh phong, hắn phải làm như thế nào mới có thể biết được tung tích của Thiên Đạo chi vật từ miệng của Thiên Đế?

Một hồi sau, Chu Thành rời khỏi trà lâu, tiếp tục đi đường.

Bây giờ hắn muốn đến Thiên Cơ Các để nghe ngóng tin tức.

Theo hỏa kế của trà lâu đó nói, Thiên Cơ Các được xưng tụng là không gì mà không thể biết được, chỉ cần thanh toán đầy đủ tiền thì gần như có thể tìm hiểu được tất cả những chuyện có liên quan đến Thiên Giới ở chỗ đó.

Cho nên Chu Thành muốn xem thử xem mình có thể tìm được tin tức có liên quan tới Thiên Đạo chi vật ở Thiên Cơ Các hay không.

Một phân bộ nào đó của Thiên Cơ Các, trong một tòa thành trì xa hoa nào đó ở trong đại lục này, khoảng cách không xa, với tốc độ của Chu Thành thì hẳn là dùng một ngày là có thể đến được đó.

Ngay lúc Chu Thành rời khỏi thành trì, Trần Bằng cũng đang hỏi thăm tung tích của Chu Thành.

Một ngày sau, Chu Thành đi tới phân bộ nào đó của Thiên Cơ Các.

Sau khi Chu Thành triển lộ ra thực lực Tiên Vương Cảnh, kinh động đến các chủ của phân bộ này.

“Tôn giả muốn nghe ngóng Thiên Đạo chi vật?” Các chủ phân bộ Thiên Cơ Các nghe Chu Thành nói muốn nghe ngóng Thiên Đạo chi vật thì rất là kinh ngạc.

Chu Thành thấy phản ứng của đối phương thì trong lòng cảm thấy rất là kỳ quái tuy nhiên ngoài mặt vẫn gật đầu nói phải.

Đối phương chần chờ một chút, nói: “Có liên quan đến Thiên Đạo chi vật, thật ra thì nó cũng không phải là chuyện tuyệt mật gì ở Thiên Giới, có cổ tịch ghi chép, ở cuối Hắc Ám Đại Lục có một tòa Thiên Đạo Sơn, đỉnh Thiên Đạo Sơn có Thiên Đạo chi vật.”

“Hắc Ám Đại Lục, Thiên Đạo Sơn!” Chu Thành cảm thấy bất ngờ.

Đối phương gật đầu: “Vâng.” Sau đó mới cười khổ nói: “Chỉ là mặc dù có cổ tịch ghi chép ở đỉnh Thiên Đạo Sơn trong Hắc Ám Đại Lục có Thiên Đạo chi vật nhưng chưa từng có ai nhìn thấy Thiên Đạo chi vật.”

“Bởi vì hoàn toàn không ai có thể xông qua cuối Hắc Ám, càng không có ai có thể leo lên Thiên Đạo Sơn được.”

Chu Thành khẽ giật mình: “Thiên Đế cũng không thể?”

“Mặc dù Thiên Đế là đệ nhất cường giả ở Thiên Giới chúng ta nhưng hắn cũng không thể leo lên Thiên Đạo Sơn được.” Đối phương lắc đầu nói: “Thiên Đế chỉ có thể đứng xa xa mà nhìn Thiên Đạo Sơn, hoàn toàn không có cách nào tới gần Thiên Đạo Sơn.”