Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 177



Ngay cả Thiên Đế cũng không thể tới gần Thiên Đạo Sơn!

Chuyện này khiến trong lòng Chu Thành chợt lạnh. Nếu như ngay cả Thiên Đế cũng không đến gần được Thiên Đạo Sơn, vậy chẳng phải là hắn càng không có hy vọng tới gần Thiên Đạo Sơn. Mặc dù hắn không biết thực lực Thiên Đế như thế nào, nhưng hắn tự biết với thực lực của hắn bây giờ thì không thể nào chống lại được Thiên Đế Thiên Giới này.

“Các hạ nói là cổ tịch ghi chép Thiên Đạo Sơn ở Hắc Ám Đại Lục có Thiên Đạo chi vật, không biết là cổ tịch nào? Có thể xem được ở đâu?” Chu Thành hỏi.

Nếu như đã có cổ tịch ghi chép lại thì đương nhiên là Chu Thành muốn tự mình đọc tự mình tìm hiểu.

Các chủ phân bộ Thiên Cơ Các trầm ngâm nói: “Cổ tịch này tên Thiên Đạo Chi Thư, nguyên tác Thiên Đạo Chi Thư xuất từ tay Thiên Đế, cho nên nguyên tác nằm trong Tàng Thư Các trong Thiên Đình, hơn nữa hẳn là trong tầng cao nhất của Tàng Thư Các của Thiên Đình.”

Chu Thành nhướng mày.

Ở tầng cao nhất của Tàng Thư Các trong Thiên Đình?

Vậy hắn phải xông Thiên Đình Thiên Giới một lần?

“Nhưng mà ngoại trừ nguyên tác thì còn có bản sao, bản sao ở Tàng Thư Các của Tiên Vương Cung.” Các chủ phân bộ Thiên Cơ Các nói.

“Tiên Vương Cung.” Chu Thành ghi nhớ.

Sau đó Chu Thành nói lời cảm tạ đối phương, cho đối phương mười vạn cực phẩm linh thạch, cũng mua một bản thư tịch ghi chép kỹ càng về thế lực khắp nơi trong thế giới này

Các chủ phân bộ Thiên Cơ Các thấy Chu Thành vừa ra tay chính là mười vạn cực phẩm linh thạch thì cũng thất kinh.

Mười vạn cực phẩm linh thạch, đó chính là một ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, đối với hắn thì đây cũng là một con số trên trời.

Hắn từ chối một phen, cuối cùng thu lấy.

Chu Thành cũng không ở lâu, cáo từ rời đi.

Các chủ phân bộ Thiên Cơ Các nhìn bóng dáng Chu Thành rời đi, trên mặt lộ vẻ khó hiểu, hình như Chu Thành cũng không hề hiểu rõ về Thiên Giới, hắn là một cường giả Tiên Vương, lại không hiểu về Thiên Giới, chuyện này không khỏi khiến cho người ta cảm thấy có chút kỳ quái.

Nhưng hắn rất biết điều không có đi điều tra thân phận của Chu Thành.

Sau khi Chu Thành rời đi, tìm một cái tửu lâu, thuê một căn phòng, sau đó lật Xem quyển thư tịch có giới thiệu kỹ càng về thế lực khắp nơi ở Thiên Giới.

Thư tịch rất dày, có mấy vạn trang, mỗi một trang đều ghi lại kỹ càng một cái thế lực siêu cấp ở Thiên Giới.

Có là thế gia cổ xưa truyền thừa trăm vạn năm, có là tông môn truyền thừa Chúa Tể, có là chủng tộc cổ xưa, có chủng tộc cổ xưa đã truyền thừa vô số tuế nguyệt, từ khi Thiên Giới sinh ra đến nay.

Chu Thành lật xem từng tờ từng tờ một.

Mặc dù mỗi một trang đều ghi lại hơn vạn chữ nhưng với độ mạnh của thần thức của Chu Thành bây giờ thì chỉ cần nhìn một lần là có thể nhớ kỹ được hết.

Khi lật đến vài trang cuối sách thì Chu Thành thấy được giới thiệu về Trần gia của Huyền Quang Đại Lục.

Huyền Quang Đại Lục chính là đại lục mà Chu Thành đang ở bây giờ. Trần gia hẳn là Trần gia của Nhị thiếu gia Trần gia mà hắn gặp lúc trước.

Trần gia ở Huyền Quang Đại Lục là bá chủ thực sự của Huyền Quang Đại Lục, mặc dù không phải là truyền thừa Chúa Tể nhưng Tiên Vương của Trần gia cũng không ít, có hơn mười vị Tiên Vương.

Hơn nữa Thủy tổ Trần gia có quan hệ rất là tốt với một vị tướng lĩnh Tiên Vương Cảnh nào đó của Thiên Đình.

Không lâu sau, Chu Thành xem xong toàn bộ quyển thư tịch.

Chu Thành đã hiểu rõ đại khái về Thiên Giới.

Mặc dù chỉ là đại khái nhưng đối với thế lực Thiên Giới, Chu Thành không còn là toàn không biết gì cả như lúc trước.

Nói một cách tổng thể thì thực lực của Thiên Giới còn mạnh hơn chín vực trong Tiên Giới rất nhiều.

Cho dù là thế lực siêu cấp hay là số lượng Chúa Tể thì Thiên Giới đều nhiều gấp đôi chín vực trong Tiên Giới.

Về phần thực lực Thiên Đế cũng cao hơn chúa tể Hỗn Độn Vực Tiên Giới Ngô Tất.

Tiên căn của Ngô Tất là lục đại thuộc tính, mà tiên căn của Thiên Đế là bát đại thuộc tính, đồng thời toàn bộ đều là một trăm bốn mươi chín.

Tiên căn thiên phú của Thiên Đế giống như tiên căn của Ma Thần Chi Chủ Hồng Vô lúc chưa tiến hóa.

Đương nhiên, bây giờ tiên căn của Ma Thần Chi Chủ Hồng Vô đã tiến hóa.

Mà nơi chứa bản sao Thiên Đạo Chi Thư là Tiên Vương Cung lại là Ừ thế lực mạnh mẽ nhất Thiên Giới ngoại trừ Thiên Đình, cũng là thế lực có cường giả Tiên Vương nhiều nhất Thiên Giới.

Về phần cường giả Chúa Tể Cảnh có bao nhiêu thì không ai biết được.

Chỉ biết trong số thập đại cao thủ của Thiên Giới thì có năm vị đến từ Tiên Vương Cung. Thập đại cao thủ Thiên Giới, một cái thế lực như Tiên Vương Cung lại chiếm lấy năm vị. Có thể tưởng tượng được thực lực của Tiên Vương Cung mạnh mẽ như thế nào.

Cho dù là Thiên Đình của Thiên Đế cũng kiêng kị Tiên Vương Cung.

“Tiên Vương Cung.” Chu Thành thì thầm.

Hắn phải nghĩ cách đi vào Tiên Vương Cung mới được.

Chỉ là phải đi vào như thế nào?

Chui vào Tiên Vương Cung, phương pháp này không thể thực hiện được, cho dù là Thiên Đế thì cũng chưa chắc là có thể chui vào Tàng Thư Các của Tiên Vương Cung mà không làm cho chúng cường giả Tiên Vương Cung phát hiện.

Một hồi sau, Chu Thành rời khỏi phòng, không cần biết làm như thế nào, đi Tiên Vương Cung trước rồi nói sao.

Tiên Vương Cung có vài chục vạn phân bộ ở Thiên Giới, tổng bộ cách Huyền Quang Đại Lục cực xa, với tốc độ của Chu Thành thì cũng phải mất một hai tháng mới có thể chạy đến đó được.

Chu Thành ra khỏi thành, một đường đi về hướng bắc.

Tiên Vương Cung ở bắc Huyền Quang Đại Lục.

Ngay lúc Chu Thành ra khỏi thành không được bao xa thì lại thấy phía trước có hơn hai mươi người, Người phía trước đúng là nhị thiếu gia Trần gia Trần Bằng mà hắn gặp phải lúc trước.

Ngoại trừ Trần Bằng ra thì còn có tên phu xe lúc trước.

Chu Thành đưa mắt nhìn hơn hai mươi người Trần Bằng một chút, sắc mặt như thường, tiếp tục đi tới.

Trần Bằng nhìn Chu Thành đi tới, cười lạnh nói: “Tiểu tử, không ngờ tới là chúng ta lại gặp mặt nữa đúng không.” Rồi sau đó mới hỏi: “Còn nhớ ta không?”

Chu Thành lạnh nhạt nói: “Ta đã nói rồi, nếu như ngươi còn ra tay nữa thì sẽ chết! Bây giờ ngươi dẫn theo người của ngươi cút đi thì vẫn còn kịp đó.”

Trần Bằng khẽ giật mình, sau đó giận dữ cười to: “Khẩu khí không nhỏ! Ta cũng muốn xem xem ngươi sẽ làm cho ta chết như thế nào!” Sau đó quay qua nói với đám thủ hạ ở phía sau lưng mình: “Giết hắn cho ta!”

Sau đó lại nói: “Đừng có để cho hắn chết ngay, ta muốn hắn phải chịu hết tất cả mọi tra tấn đau khổ rồi mới chết!”

“Còn phải làm như thế nào để cho hắn đau đớn thì các ngươi tự xem rồi xử lý đi!”

Trần Bằng dứt lời, một vị cao thủ Trần gia đi lên nói: “Nhị thiếu gia, giết một mình hắn thì không cần đến tất cả chúng ta xuất thủ, một mình ta cũng đủ để giết hắn rồi!”

“Không cần Nghiêm huynh xuất thủ, ta xuất thủ là được.” Một vị cao thủ Trần gia khác cũng mở miệng nói.

Trần Bằng nhìn hai người một chút, nói: “Trần Nghiêm, ngươi xuất thủ.”

Cao thủ Trần gia lên tiếng trước cung kính xác nhận, sau đó mới đi đến trước mặt Chu Thành dưới ánh mắt hâm mộ của một đám cao thủ Trần gia.

Cao thủ Trần gia đi tới trước mặt Chu Thành, đại đao trong tay mạnh mẽ chém ra, chém thẳng đến Chu Thành, đao quang quang mang lóe lên một cái rồi biến mất, nhanh như thiểm điện.

Cao thủ Trần gia này rõ ràng là một vị cao thủ Đại La Kim Tiên lục trọng.

Trong đao khí có pháp tắc Đại La Kim Tiên quấn quanh, mỗi một sợi pháp tắc Đại La Kim Tiên đều rộng chừng một thước, thô to mấy mét, đủ để thấy thiên phú của cao thủ Trần gia này cao như thế nào.

Nhưng mà Chu Thành nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp nâng tay co lại, đánh cho đại đao trong tay đối phương gãy thành mấy khúc, thân đao bị đánh gãy thành vô số mảnh bắn ngược trở về, trong nháy mắt đâm vào yết hầu, mi tâm, trái tim của cao thủ Trần gia vừa xuất thủ đó.

Không có cái nào đánh hụt.

Vị cao thủ Trần gia đó cứng đờ tại chỗ, dùng vẻ mặt khó mà tin được nhìn Chu Thành.

Chúng cao thủ Trần gia cũng giật nảy cả mình.

Mặc dù Trần Nghiêm là Đại La Kim Tiên lục trọng nhưng chiến lực của hắn không bình thường, có thể vượt cấp khiêu chiến, cho dù một số Đại La Kim Tiên thất trọng cũng không phải là đối thủ của hắn.

Bây giờ lại bị Chu Thành một chiêu đánh chết, là đánh chết thật sự.

Chu Thành không có nhìn Trần Nghiêm, đi thẳng tới chỗ Trần Bằng.

Chương 467: Hồng Mông Linh Thủy và Hồng Mông Linh Quả

Trần Bằng thấy Chu Thành đi tới thì biến sắc, cố gắng giảm sự bất an trong lòng xuống, quát to với cao thủ Trần gia xung quanh: “Xuất thủ! Xuất thủ giết hắn!”

Cao thủ Trần gia kịp phản ứng, nhao nhao xông tới, đồng thời xuất thủ.

Lần này, vì phòng ngừa vạn nhất, Trần Bằng dẫn theo hai mươi vị Đại La Kim Tiên. Thậm chí còn có hai vị là Đại La Kim Tiên thập trọng đỉnh phong. Trừ Trần Nghiêm ra, mười chín vị cường giả Đại La Kim Tiên đồng thời xuất thủ, đó là một lực lượng mênh mông cỡ nào.

Nhưng Chu Thành nhìn cũng không thèm nhìn đòn công kích của mười chín vị cao thủ Trần gia, trực tiếp đi thẳng đến Trần Bằng, khi đến nơi, toàn thân Chu Thành phun trào quang mang, một luồng lực lượng thôn phệ kinh khủng sinh ra.

Mười chín vị Đại La Kim Tiên Trần gia sợ hãi nhìn công kích của bọn họ đánh vào người Chu Thành, tất cả lực lượng của bọn họ đều bị thôn phệ.

Toàn bộ tiên nguyên của bọn họ đều biến mất không thấy gì nữa.

Mười chín vị Đại La Kim Tiên Trần gia kinh hãi.

Chu Thành tiếp tục đi thẳng đến chỗ Trần Bằng, hắn bước đi không nhanh, Trần Bằng nhìn Chu Thành đi tới, kinh hoảng lùi lại, gầm lên với một đám cao thủ Trần gia: “Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm cái gì, con không mau giết hắn cho ta!”

“Giết!”

“Giết hắn!”

Trần Bằng la khàn cả giọng.

Mười chín vị Đại La Kim Tiên Trần gia nghe Trần Bằng gào thét, không kịp nghĩ nhiều, xuất thủ lần nữa.

Lần này, mười chín người đều biết điều vận dụng binh khí.

Mười chín người quán chú tiên nguyên, cầm đại đao, hoặc kiếm, hoặc búa trong tay chém về phía Chu Thành, lần này, mười chín người không còn giữ thực lực.

Gần như đồng thời, công kích của mười chín người đánh thẳng tới Chu Thành.

Chu Thành cũng không có phòng ngự và phản kích, mặc cho công kích của mười chín người đều đánh hết lên trên người mình.

Mười chín người của Trần gia thấy Chu Thành không có phòng ngự, mặc cho công kích của mười chín người đánh lên trên người mình thì đều mừng rỡ trong lòng, nhưng mà mọi người vẫn mới vui vẻ thì nhìn thấy công kích của bọn họ giống như đánh vào Hỗn Độn giới bích, Chu Thành lại hoàn toàn không sao cả!

Không chỉ như thế mà bọn họ còn phát hiện toàn bộ binh khí của bọn họ đều bị hút lấy.

Bọn họ muốn rút binh khí ra nhưng lại phát hiện bọn họ hoàn toàn không có cách nào rút được binh khí trong tay ra, bọn họ điên cuồng vận chuyển tiên nguyên nhưng bọn họ càng vận chuyển thì tiên nguyên của bọn họ càng điên cuồng tiết ra ngoài.

Những tiên nguyên này tuôn từ binh khí trong tay bọn họ đến Chu Thành.

Chu Thành giống như là một vực sâu kinh khủng đang lấy tốc độ kinh người, điên cuồng thôn phệ tiên nguyên của bọn họ, hơn nữa bọn họ phát hiện cho dù bọn họ có muốn dừng thì cũng không thể nào dừng lại được. Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn tiên nguyên của mình bị Chu Thành thôn phệ, hút đi.

Trong mắt Trần Bằng lộ vẻ hoảng sợ.

“Thôn Phệ Đại Pháp? Ngươi có quan hệ như thế nào với Thôn Phệ Chân Quân?” Hắn run giọng nói.

Thôn Phệ Chân Quân là một vị Chúa Tể cực kì mạnh mẽ ở Thiên Giới.

Công pháp mà hắn tu luyện chính là Thôn Phệ Đại Pháp, lúc đối địch có thể thôn phệ tiên nguyên của kẻ địch, khiến cho cường giả các phương trong Thiên Giới nghe mà biến sắc.

Chu Thành mặt không cảm xúc, vẫn tiếp tục đi thẳng đến Trần Bằng.

Khi Chu Thành đi thẳng đến chỗ Trần Bằng, mười chín vị Đại La Kim Tiên của Trần gia đều bị Chu Thành kéo theo, hoàn toàn không thể khống chế được bước chân của mình.

Chu Thành giống như là dùng mười chín sợi dây thừng vô hình buộc lấy mười chín người.

Tên phu xe đi theo bên cạnh Trần Bằng thấy Chu Thành đi tới thì sợ đến sắc mặt tái nhợt không một chút máu.

“Nhị thiếu chủ.” Xa phu rung động nói.

“Đi mau!” Trần Bằng hoảng sợ trong lòng, hoảng sợ quay người chạy trốn.

Nhưng khi hắn và xa phu vừa mới chạy trốn thì lại phát hiện phía sau lưng mình xuất hiện một luồng lực lượng thôn phệ kinh khủng, không ngừng hút hai người bọn họ bay ngược về phía sau.

Liên tục bay ngược.

Cho dù hắn có giãy dụa như thế nào đi nữa, hắn có toàn lực thôi động tiên nguyên như thế nào đi nữa cũng không có tác dụng gì hết.

Cuối cùng, Trần Bằng và xa phu rơi xuống trước mặt Chu Thành.

Chu Thành thấy mình đã cắn nuốt gần như sạch sẽ mười chín vị Đại La Kim Tiên Trần gia thì lực lượng chấn động, chấn toàn bộ mười chín vị Đại La Kim Tiên Trần gia bay ra ngoài.

Sau đó Chu Thành đưa tay, trực tiếp cầm cổ Trần Bằng, sau đó nắm mạnh, cổ của Trần Bằng bị hắn bóp nát.

Khi chết, hai mắt Trần Bằng lồi ra ngoài, tràn đầy tơ máu và vẻ sợ hãi.

Về phần phu xe đó, Chu Thành búng ngón tay một cái, đánh cho đối phương bay ra ngoài. Khi rơi xuống đất thì đã hóa thành một đám sương máu.

Chu Thành cũng không để ý đến thi thể bọn người Trần Bằng, đạp không rời đi.

Khi Chu Thành rời đi, ánh mắt mười chín vị Đại La Kim Tiên Trần gia càng ngày càng trở nên mơ hồ, cuối cùng chỉ còn lại một mảnh đen nhánh không thấy gì cả, toàn thân cứng đờ nằm ở nơi đó.

Chu Thành rời đi không được bao lâu thì tin tức Trần Bằng và hai mươi vị Đại La Kim Tiên Trần gia vẫn lạc nhanh chóng truyền khắp Huyền Quang Đại Lục, Huyền Quang Đại Lục chấn động.

Trần gia là bá chủ Huyền Quang Đại Lục.

Có thể nói là bọn họ có thể đi ngang trong Huyền Quang Đại Lục.

Đừng nói cường giả Đại La Kim Tiên, cho dù là một Thượng Tiên, Kim Tiên bình thường vẫn lạc thì cũng là đại sự không tầm thường, bây giờ lại có người giết hai mươi vị Đại La Kim Tiên Trần gia!

Không lâu sau, một đám cao thủ Trần gia đã hội tụ trước thi thể của Trần Bằng và một đám cường giả Đại La Kim Tiên Trần gia.

Gia chủ Trần gia Trần Phát vẻ mặt âm trầm nhìn thi thể nhi tử, song quyền nắm chặt, hắn âm lãnh hỏi: “Có tra được cái gì hay không?”

Cao thủ Trần gia tới trước để điều tra cung kính đáp: “Hồi bẩm gia chủ, bọn người Trần Nghiêm đều bị thôn phệ Tiên Nguyên, Nhị thiếu chủ bị người ta bóp chết.”

“Trực tiếp thôn phệ Tiên Nguyên!” Trần Phát khẽ giật mình.

Những cao thủ Trần gia chạy đến sau nghe nói như vậy thì đều giật mình.

“Chẳng lẽ là Thôn Phệ Đại Pháp, là Thôn Phệ Chân Quân?” Một vị Tiên Vương Trần gia trong số đó sợ hãi nói.

“Theo ta được biết, Thôn Phệ Chân Quân không có rời khỏi Minh Hải.” Một vị Tiên Vương Trần gia khác lắc đầu nói.

“Không phải Thôn Phệ Chân Quân, vậy thì đó là ai? Thôn Phệ Chân Quân cũng không có truyền nhân.”

Cao thủ Trần gia bàn tán.

“Tra!” Trần Phát lạnh lùng nói.

Không lâu sau thì đã có kết quả.

“A, hai ngày trước, một thanh niên áo lam hủy tọa giá và đả thương Bằng nhi ở Phong Thành?” Trần Phát bất ngờ.

“Vâng, Nhị thiếu chủ triệu tập một đám cao thủ Trần gia chúng ta đến chỗ này là để chặn giết người đó.” Cao thủ Trần gia cung kính đáp.

Trần Phát sầm mặt lại: “Phong tỏa toàn bộ Huyền Quang Đại Lục, tìm kiếm người này, một khi phát hiện người này, giết không tha!”

“Còn nữa, tra xem hắn là người của gia tộc nào!”

“Ta muốn cả gia tộc hắn chôn theo Bằng nhi!”

“Vâng, gia chủ đại nhân!”

Đám Tiên Vương Trần gia cung kính xác nhận.

Theo Trần gia ra lệnh, không lâu sau, toàn bộ thông đạo trong Huyền Quang Đại Lục đều bị phong tỏa, đặc biệt là chỗ biên giới của đại lục còn có vô số đại quân trấn giữ, phong tỏa đến gần như là chật như nêm cối.

Nhưng mà phong tỏa kiểu này chẳng qua chỉ là một trò cười ở trong mắt của Chu Thành, ban đầu ở Ma Thần chi địa, Ma Thần nhất tộc mở đại trận phong tỏa Ma Thần Thành mà còn không thể nào phong tỏa được Chu Thành chứ nói chi là những chuyện nhỏ này.

Chu Thành xuyên qua phong tỏa ở Huyền Quang Đại Lục, đi vào đại lục khác.

Những ngày tiếp theo, Chu Thành vừa tu luyện vừa đi đường.

Đi đường đồng thời khi đi qua một vài thành trì, Chu Thành đi tiệm sách mua một lượng lớn thư tịch, thông qua những thư tịch này, Chu Thành càng hiểu rõ hơn về Thiên Giới.

Đồng thời, Chu Thành thông qua những thư tịch này tìm kiếm được những thứ có thể giúp cho hắn nhanh chóng tăng thực lực lên.

Bây giờ, mặc dù Hỗn Độn Linh Quả, Hỗn Độn Linh Thủy vẫn có thể giúp cho hắn tăng tốc độ tu luyện lên nhưng mà hiệu quả đã không lớn như lúc trước.

Thông qua những thư tịch này, Chu Thành hiểu rõ Thiên Giới có Hồng Mông Linh Thủy, Hồng Mông Linh Quả, nếu có thể nuốt Hồng Mông Linh Thủy và Hồng Mông Linh Quả thì thực lực của hắn sẽ tăng mạnh.