“Hồng Mông Linh Thủy, Hồng Mông Linh Quả.” Chu Thành nhíu chặt lông mày.
Hồng Mông Linh Thủy và Hồng Mông Linh Quả chính là thứ được thiên địa dựng dục sinh ra trong Hồng Mông Không Gian, phải trải qua vô số tuế nguyệt mới có thể sinh ra, cực kì thưa thớt, trăm vạn năm cũng không nhất định sẽ nhìn thấy một giọt hoặc là một quả.
Cho dù là có thì bình thường cũng bị thế lực như Thiên Đình và Tiên Vương Cung chiếm lấy. Những người khác hoàn toàn không có cơ hội.
Những ngày tiếp theo, Chu Thành mua những thư tịch có liên quan đến linh dược, đan dược ở Thiên Giới, đồng thời tiếp tục lật xem tư liệu có liên quan đến Hồng Mông Linh Thủy và Hồng Mông Linh Quả.
“Độc Khư.” Thông qua tra tìm tư liệu, Chu Thành tổng hợp lại, biết được Thiên Giới có một tòa Hồng Mông Thiên Cung, có Hồng Mông Linh Thủy và Hồng Mông Linh Quả, hơn nữa số lượng nhiều nhất.
Chỉ là Hồng Mông Thiên Cung hư vô mờ ảo, trong vô số tuế nguyệt trong Thiên Giới thì nó chỉ xuất hiện có hai lần.
Bình thường Hồng Mông Thiên Cung đều ẩn nấp trong chỗ sâu nhất trong Cửu Thiên, hoàn toàn không có dấu vết để lần theo, chỉ khi nó xuất hiện thì mọi người mới có thể tìm được nó.
Chu Thành đau đầu.
Ngoại trừ Hồng Mông Thiên Cung ra thì cũng chỉ có Thiên Đình và Tiên Vương Cung mới có Hồng Mông Linh Thủy và Hồng Mông Linh Quả.
Mấy ngày sau, ngay khi Chu Thành đang trên đường đi đến Tiên Vương Cung thì đột nhiên Thiên Giới có tin tức truyền ra ngoài, Thiên Đình Thiên Đế muốn tổ chức Tiên Vương Chi Chiến trong Thiên Giới.
Tiên Vương Chi Chiến, ý chính là tất cả cường giả Tiên Vương của tất cả tông môn cổ xưa, tất cả gia tộc cổ xưa trong tất cả đại lục trong Thiên Giới đều có thể tham gia.
Lần Tiên Vương Chi Chiến này là lần Tiên Vương Chi Chiến đầu tiên do Thiên Đình tổ chức, cho nên phần thưởng cực kỳ phong phú.
Thậm chí ngay cả bảo vật như Hồng Mông Linh Thủy, Hồng Mông Linh Quả cũng được Thiên Đình lấy ra làm phần thưởng.
Hạng nhất thì phần thưởng chính là ba quả Hồng Mông Linh Quả, ba mươi giọt Hồng Mông Linh Thủy!
Hạng hai thì phần thưởng chính là hai quả Hồng Mông Linh Quả với hai mươi giọt Hồng Mông Linh Thủy, hạng ba thì phần thưởng chính là một quả Hồng Mông Linh Quả và mười giọt Hồng Mông Linh Thủy.
Trừ cái đó ra thì ba hạng đầu còn được thưởng Hỗn Độn Linh Khí.
Hạng nhất thì Hỗn Độn Linh Khí được thưởng là Hỗn Nguyên Song Nhận, Hỗn Nguyên Song Nhận có uy danh cực lớn ở Thiên Giới. Bởi vì Hỗn Nguyên Song Nhận có hai thanh nên hạng nhất thì tương đương với được hai món Hỗn Độn Linh Khí.
Bây giờ mặc dù Chu Thành có Tịnh Thế Ma Phương, Cửu Giới Đỉnh nhưng vẫn còn thiếu một món binh khí, Hỗn Nguyên Song Nhận này rất thích hợp, bởi vì Chu Thành luôn thích dùng đao và song nhận.
Khi Thiên Giới truyền ra tin tức sắp tổ chức Tiên Vương Chi Chiến, toàn bộ Thiên Giới đều chấn động, sôi trào.
Vô số cường giả Tiên Vương tim đập thình thịch.
Lần Tiên Vương Chi Chiến này, phần thưởng quá phong phú, vô số cường giả Tiên Vương khó mà kháng cự.
Theo tin tức Tiên Vương Chi Chiến truyền ra Thiên Giới, vô số đại tộc cổ xưa có từng bóng dáng mạnh mẽ phá không bay từ cấm địa ra.
Những người này có người là cường giả Tiên Vương đã uy chấn Thiên Giới mười vạn năm, có người là lão quái vật bế quan vô số tuế nguyệt, từ đầu đến cuối không thể nào đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Còn có một số người là gia chủ đời trước hoặc là mấy đời trước nữa của một vài thế gia.
Những người này, không một người nào mà không phải là cự phách Tiên Vương, mỗi một người đều là tồn tại khiến cho người ta nghe tới tên mà thay đổi sắc mặt, thậm chí có người chỉ cần dậm chân một cái là vô số đại lục xung quanh đều phải chấn động.
Theo những cự phách Tiên Vương này không ngừng xuất hiện, toàn bộ Thiên Giới đều náo nhiệt lên.
Biết Thiên Đình tổ chức Tiên Vương Chi Chiến, tầng lớp cấp cao của Tiên Vương Cung cũng đều tề tụ tổng điện, bàn tán việc này.
Cung Chủ Tiên Vương Cung Trần Tiêu Dương nhìn rất nhiều lão tổ trong điện: “Lần Tiên Vương Chi Chiến này, mọi người có cái nhìn như thế nào?”
Lão tổ Tiên Vương Cung Lưu Nguyên trầm ngâm nói: “Thiên Đế muốn mượn lần Tiên Vương Chi Chiến này để chiêu mộ chiến tướng cho Thiên Đình? Nghe nói gần đây Thiên Ma càng ngày càng hung hăng ngang ngược, áp lực đè lên Thiên Đình tăng mạnh.”
“Nhưng mà Thiên Đế lại cam lòng dùng Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy làm phần thưởng cho hạng nhất, đúng là khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ.”
Cho dù là Thiên Đình thì cũng không có nhiều Hồng Mông Linh Quả và Hồng Mông Linh Thủy, Thiên Đế lại lấy ra để làm phần thưởng cho người được hạng nhất trong Tiên Vương Chi Chiến lần này, có thể nói là xuất ra vốn liếng lớn.
Một vị lão tổ Tiên Vương Cung khác là Quách Phong lắc đầu nói: “Tham gia Tiên Vương Chi Chiến, bình thường đều là thế gia cổ xưa, lão tổ tông môn, bọn họ không thể nào gia nhập dưới trướng Thiên Đình, Thiên Đế tổ chức lần Tiên Vương Chi Chiến này, sợ là ý đồ trong đó không có đơn giản như vậy đâu.” Nói đến đây, hai mắt hắn trở nên thâm thúy: “Hắn là hắn muốn mượn lần Tiên Vương Chi Chiến này để tiêu diệt toàn bộ thế lực Thiên Ma.”
“Tiêu diệt toàn bộ thế lực Thiên Ma?” Mọi người nhìn nhau.
Cung Chủ Tiên Vương Cung Trần Tiêu Dương gật đầu nói: “Ý nghĩ của Quách Phong cũng giống như là ý nghĩ của ta, lần này Thiên Đế tổ chức Tiên Vương Chi Chiến là chỉ muốn mượn lần Tiên Vương Chi Chiến này để tiêu diệt toàn bộ thế lực Thiên Ma.”
“Cho dù không tiêu diệt được toàn bộ thế lực Thiên Ma thì lần Tiên Vương Chi Chiến này cũng có thể trọng thương thế lực Thiên Ma.”
Lão tổ Lưu Nguyên nói: “Khó trách Thiên Đế bỏ vốn lớn như vậy, mượn nhờ lần Tiên Vương Chi Chiến này, không chỉ có thể trọng thương thế lực Thiên Ma, hơn nữa còn có thể bảo tồn lực lượng của Thiên Đình hắn, càng có thể suy yếu thực lực của các đại thế gia cổ xưa, tông môn trong Thiên Giới, có thể nói một công ba việc, mưu kế hay!”
Mặc dù Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy trân quý nhưng có thể mượn lần Tiên Vương Chi Chiến này để trọng thương thế lực Thiên Ma, còn có thể suy yếu thực lực các đại thế gia cổ xưa, tông môn, hoàn toàn đáng giá!
“Cung Chủ, vậy chúng ta có nên tham gia hay không?” Lão tổ Lưu Nguyên hỏi.
Tất cả mọi người nhìn về phía Trần Tiêu Dương.
Tiên Vương Cung thế lớn, vẫn luôn là cái gai trong lòng của Thiên Đình.
Nếu có Tiên Vương tham gia, chắc chắn Thiên Đình sẽ không bỏ lỡ cơ hội lần này.
“Đi, tại sao lại không đi.” Trần Tiêu Dương đang muốn mở miệng thì đột nhiên có một giọng nói vang lên bên ngoài cửa đại điện, mọi người nhìn lại thì chỉ thấy một người trẻ tuổi mặc áo trắng đã đứng ở bên ngoài đại điện từ lúc nào.
Người trẻ tuổi mặc áo trắng, không nhuốm bụi trần, mục tinh mày kiếm, cực kỳ anh tuấn.
Nhưng khi bọn người Trần Tiêu Dương nhìn thấy người trẻ tuổi này thì đều giật mình và kích động, tranh thủ đứng dậy nghênh đón.
“Bái kiến sư thúc tổ!” Trần Tiêu Dương cung kính hành lễ với người trẻ tuổi đó.
Trần Tiêu Dương chính là Cung Chủ Tiên Vương Cung, người trẻ tuổi đó là sư thúc tổ, có thể thấy được bối phận của hắn cao như thế nào.
Trong đại điện, đám lão tổ ai cũng khom mình hành lễ, đồng loạt hô: “Bạch Phượng đại nhân.”
Bạch Phượng!
Một trong những truyền kỳ của Tiên Vương Cung.
Cũng là một trong số Tiên Vương truyền kỳ của Thiên Giới.
Nói hắn là truyền kỳ là bởi vì Bạch Phượng sáng tạo ra kỳ tích mà không ai trong Thiên Giới và Tiên Vương Cung có thể đạt được.
Khi Bạch Phượng còn là Tiên Vương cửu trọng thì chiến lực đã có thể so với Chúa Tể!
Mà khi Bạch Phượng là Tiên Vương thập trọng thì đánh lui được một vị cường giả Chúa Tể!
Chúa Tể, tồn tại cao hơn Tiên Vương, dưới Chúa Tể, tất cả mọi người đều đã sâu kiến, thế nhưng Bạch Phượng lại dùng thực lực Tiên Vương Cảnh đánh lui Chúa Tể, có thể nghĩ được hắn khiến cho Thiên Giới chấn động như thế nào.
Nhưng mà khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái là sau khi đột phá đến Tiên Vương thập trọng đỉnh phong thì Bạch Phượng lại không chịu đột phá đến Chúa Tể Chi Cảnh, ngay cả hậu bối của hắn là Trần Tiêu Dương cũng đột phá Chúa Tể Cảnh từ mấy trăm năm trước mà hắn vẫn không có đột phá.
Có người nói cả đời này Bạch Phượng sẽ dừng bước ở Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, không có hy vọng đột phá Chúa Tể, thế nhưng Trần Tiêu Dương biết là do sư thúc tổ của hắn không chịu đột phá.
Hắn đã từng hỏi Bạch Phượng tại sao không chịu đột phá Chúa Tể Cảnh, Bạch Phượng chỉ nói là thời cơ không đến.
“Lần Tiên Vương Chi Chiến này, ta đại biểu Tiên Vương Cung tham gia.” Được mọi người nghênh đón, Bạch Phượng đi vào đại điện, mở miệng nói.
“Cái gì!” Trần Tiêu Dương và một đám lão tổ Tiên Vương Cung nghe xong thì cực kỳ bất ngờ và chấn kinh.
Bởi vì với thân phận cao quý của Bạch Phượng, đâu cần phải tham gia Tiên Vương Chi Chiến này.
Chương 469: Bạch Phượng
“Sư thúc tổ, với thân phận tôn sư của ngươi thì không cần tham gia trận chiến Tiên Vương này.” Sau khi Trần Tiêu Dương khiếp sợ xong, hắn không nhịn được lên tiếng khuyên nhủ.
Bạch Phượng liếc nhìn Trần Tiêu Dương, cười nói: “Thế nào, ngươi đang lo lắng sẽ có người làm ta bị thương trong trận chiến Tiên Vương lần này sao? Hay vẫn là lo lắng ta không đoạt được đệ nhất?”
Trần Tiêu Dương vừa nghe, sợ tới mức nhanh chóng giải thích: “Tiêu Dương không có ý này, ý của ta là, nếu sư thúc tổ muốn Hồng Mông linh quả cùng Hồng Mông linh thủy thì trong bảo khố vương cung Tiên Vương chúng ta có, sư thúc tổ căn bản không cần tham gia trận chiến Tiên Vương này.”
“Hơn nữa lần này Thiên Đế tổ chức trận chiến Tiên Vương có dụng ý không thuần.”
Bạch Phượng nghe vậy lại cười, thản nhiên nói: “Yên tâm, nếu ta không muốn chết, vẫn chưa có người có thể giết được ta.”
Đám người Trần Tiêu Dương nghẹn lời, không biết nên tiếp tục nói như thế nào.
Bạch Phượng tuy rằng là Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, nhưng là đám người Trần Tiêu Dương biết với thực lực hiện tại của Bạch Phượng, hoàn toàn có thể tự tin nói ra những lời này.
Thực lực hiện tại của Bạch Phượng mạnh như thế nào, Trần Tiêu Dương không biết.
Nhưng Trần Tiêu Dương biết, thực lực của sư thúc tổ Bạch Phượng, tuyệt đối mạnh hơn rất nhiều so với Chúa Tể Cảnh cung chủ Tiên Vương như hắn.
Bạch Phượng nhìn phía chân trời, khoanh tay nói: “Cũng là nên đến lúc đột phá.”
Đám người Trần Tiêu Dương vừa nghe, trong lòng chấn động mãnh liệt.
Tất cả bọn họ đều nghe được ý tứ trong lời nói của Bạch Phượng.
Đặc biệt là Trần Tiêu Dương, trong lòng vô cùng chấn động, lúc trước sư thúc tổ nói cơ hội đột phá chưa tới, chẳng lẽ trận chiến Tiên Vương lần này chính là cơ hội đột phá?
“Sư thúc tổ, ý tứ của ngươi là muốn mượn trận chiến Tiên Vương lần này đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.” Trần Tiêu Dương khóe miệng khô khốc hỏi.
Bạch Phượng gật đầu cười nói: “Không sai.”
Hắn mấy năm nay bế quan vẫn luôn khổ tu, lĩnh hội đại đạo, củng cố nền tảng đến cực điểm bản thân, lần này vừa lúc mượn trận chiến Tiên Vương mài giũa bản thân, đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Đám người Trần Tiêu Dương nghe Bạch Phượng quả nhiên là muốn mượn trận chiến Tiên Vương lần này mài giũa bản thân, sau đó đột phá lên Chúa Tể Chi Cảnh, cả người đều chấn động hồi lâu không thể bình tĩnh.
Bạch Phượng, một nhân vật truyền kỳ ở Tiên Vương Cung cùng Thiên Giới, rốt cuộc cũng muốn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Bạch Phượng, người từng được biết đến là huyền thoại có hy vọng lên đỉnh cao nhất sau Thiên Đế, người có hi vọng đăng đỉnh truyền kỳ nam tử, vô số tuế nguyệt tới, nhưng vẫn bị mắc kẹt ở Tiên Vương thập trọng đỉnh phong nhiều năm, điều này đã khiến vô số người thất vọng và cũng khiến vô số người mong chờ.
Chờ mong một ngày Bạch Phượng đột phá Chúa Tể.
Rất nhiều gia chủ thế gia cổ xưa, tông chủ đều đang phỏng đoán Bạch Phượng sẽ mạnh như thế nào khi đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Rất rất nhiều đồ cổ đều nhận định, một khi Bạch Phượng đột phá Chúa Tể Chi Cảnh, liền có thể bước mười đại cường giả hàng đầu ở Thiên Giới!
Vừa vào Chúa Tể, liền bước vào mười cường giả đứng đầu Thiên Giới!
Đây là kiểu đánh giá gì!
Tuy nhiên, cũng có người không ủng hộ, cảm thấy cho dù Bạch Phượng có mạnh đến đâu thì cũng không có khả năng vừa vào Chúa Tể, là có thể bước vào mười cường giả đứng đầu Thiên Giới.
Phải biết rằng mười cao thủ đứng đầu Thiên Giới đều là những người có thực lực chiến đấu kinh người, thiên phú cũng chưa chắc thua kém Bạch Phượng.
Rất nhanh, tin tức Bạch Phượng muốn tham gia trận chiến Tiên Vương lần này được truyền ra, Thiên Giới giống như muốn nổ tung, khắp nơi đều bị kinh động cùng sôi trào.
“Cái gì, Bạch Phượng đại nhân muốn tham gia trận chiến Tiên Vương lần này!”
“Bạch Phượng đại nhân tham gia, chúng ta đã không còn có hy vọng đoạt quán quân!”
“Có Bạch Phượng đại nhân, ai còn dám vọng tưởng đệ nhất?!”
Bất kể là lão tổ cổ xưa hay vẫn là rất nhiều lão tổ tông tông môn cường đại, khi nghe Bạch Phượng muốn tham gia trận chiến Tiên Vương đều lắc đầu thở dài, tự cảm thấy không còn hy vọng chiến thắng.
Mặc kệ là Tiên Vương mạnh đến cỡ nào, ở trước mặt Bạch Phượng, bọn họ đều bị lu mờ.
“Bạch Phượng đại nhân tham gia, không biết Long Nữ đại nhân có tham gia hay không?” Đột nhiên, có người nói.
Bạch Phượng, là truyền kỳ ở Thiên Giới, nữ nhân theo đuổi hắn rất nhiên là không ít, Long Nữ Long Tộc chính là một người nổi tiếng trong số đó.
Long Nữ, cũng là truyền kỳ ở Long Tộc, thiên phú cực cao, tốc độ tu luyện không kém Bạch Phượng, tuy rằng không nghịch thiên như Bạch Phượng, nhưng là sau khi bước vào Tiên Vương thập trọng đỉnh, đã từng cùng giao thủ cùng Chúa Tể Cảnh mà bất bại.
Cùng giao thủ với một vị Chúa Tể mà bất bại, điều này cũng sự vinh quang tột cùng kinh động Thiên Giới.
Tuy nhiên, Long Nữ cũng mắc kẹt ở Tiên Vương thập trọng đỉnh rất lâu, giống như Bạch Phượng, vẫn luôn không có đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Có người nói, Long Nữ đang đợi Bạch Phượng đột phát thì nàng mới đột phá.
Bên trong tòa tửu lầu trong thành, Chu Thành uống rượu, nghe các bàn đệ tử xung quanh nước miếng tung bay bàn về Bạch Phượng, rồi lại bàn tán đến Bạch Phượng cùng Long Nữ.
“Tiên Vương Cung, Bạch Phượng.” Chu Thành thì thầm.
Tiên Vương cửu trọng, có thể so với Chúa Tể.
Tiên vương thập trọng, đánh lui Chúa Tể.
Loại sức chiến đấu này, đáng kinh diễm muôn đời.
Tuy rằng không so sánh được với hắn, nhưng cũng khiến Chu Thành kinh ngạc cảm thán.
Đồng thời, điều này còn gây thêm áp lực cho Chu Thành.
Tuy rằng sức chiến đấu của Bạch Phượng không bằng hắn, nhưng nhân gia hiện tại là Tiên Vương thập trọng đỉnh!
Mà hắn hiện tại chỉ là Tiên Vương tứ trọng đỉnh phong.
Chênh lệch suốt sáu tiểu cảnh giới.
“Cũng là nên đến lúc đột phá.” Chu Thành thầm nghĩ.
Sau khi tiến vào Thiên Giới, hắn ở Hải Đảo tu luyện mấy chục năm, cắn nuốt năng lượng toàn bộ Hải Đảo, đã là Tiên Vương tứ trọng đỉnh từ lâu, đủ để đột phá lên Tiên Vượng ngũ trọng cảnh.
Sau khi Chu Thành tính tiền rời khỏi tửu lầu, hắn tìm một tòa núi hoang không người, bố trí che chắn trận pháp, bắt đầu đánh sâu vào Tiên Vương ngũ trọng cảnh.
Khi Chu Thành vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, đủ loại thiên địa linh khí trong hư không điên cuồng tuôn trào tiến vào trong cơ thể, Chu Thành thúc giục đan điền tiên nguyên đánh sâu vào vách ngăn Tiên Vương ngũ trọng.
Đông!
Khi đan điền tiên nguyên Chu Thành đánh sâu vào vách cản Tiên Vương ngũ trọng, trong cơ thể Chu Thành phát ra âm thanh vang dội, vách cản Tiên Vương ngũ trọng không có bất luận chướng ngại gì bị phá tan.
Chu Thành tích lũy quá kinh người, cho nên, chỉ trong một lúc liền đã phá tan vách cản Tiên Vương, thuận lợi đột phá Tiên Vương ngũ trọng.
Sau khi đột phá Tiên Vương ngũ trọng, Chu Thành cũng không dừng lại, tiếp tục vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết cắn nuốt thiên địa linh khí trong hư không, mười ngày sau, lúc này mới dừng lại.
Tiên Vương ngũ trọng, rốt cuộc đột phá.
Lúc trước hắn khó khăn lắm mới bước vào Tiên Vương tứ trọng cảnh, có thể cùng bước vào đại chiến Thông Tâm Ma Viên Chúa Tể, hiện tại hắn đột phá Tiên Vương ngũ trọng, thực lực tăng hơn nhiều, hẳn là có thể đánh bại Thông Tâm Ma Viên.
Không biết nếu hắn so sánh với Bạch Phượng, ai mạnh ai yếu.
Chu Thành phá không rời đi.
Lần đi này, tất nhiên là đi đến Thiên Đình.
Khi Chu Thành đi vào Thiên Đình đã là một tháng sau.
Xác thực mà nói, là đi tới Thiên Thành.
Thiên Thành là một tòa thành trì bên ngoài Thiên Đình, cũng là một trong mười toà thành trì đứng đầu ở Thiên Giới, khi Chu Thành đến, cường giả ở trong Thiên Thành giống như mây, vô số ngồi giá xa hoa, vô số phi thuyền, đủ loại thần thú làm người hoa cả mắt, mục tiếp không hà.
Mặc dù còn một tháng nữa mới đến trận chiến Tiên Vương Thiên Đình, nhưng số số tông môn, gia tộc ở Thiên Giới đã vọt tới Thiên Thành.
Bởi vậy ở Thiên Thành trông có vẻ chen chúc.
Chu Thành đi trên đường ở Thiên Thành, nhìn đám đông trước mắt có chút vô ngữ, xem trận thế này, hẳn là các khách sạn trong thành nhất định là đầy, chẳng qua, Thiên Đình có chỗ tiếp nhận, chuyên môn tiếp đón cường giả Tiên Vương báo danh dự thi, cho nên, Chu Thành trực tiếp đi thẳng đến nơi tiếp nhận Thiên Đình.
Nhưng hắn không ngờ khi đến nơi tiếp nhận Thiên Đình, chỉ thấy trước mắt ngồi giá giống như mây, toàn bộ nơi tiếp nhận cũng bị chen đầy.
Chương 470: Ngươi có tư cách gì làm ta nhường đường cho ngươi?
Chu Thành cau mày nhìn điểm tiếp nhận Thiên Đình đông đúc, quảng trường điểm tiếp nhận Thiên Đình rất lớn, nếu chỉ là Tiên Vương dự thi báo danh, tất nhiên sẽ không khiến cho quảng trường chen đầy.
Chính là, ngoài Tiên Vương, còn có các hậu bối của Tiên Vương cùng đi, đúng là vì những hậu bối của mỗi vị Tiên Vương này lấp đầy con đường trên quảng trường.
Bất đắc dĩ, Chu Thành chỉ đành phải phóng xuất ra hơi thở Tiên Vương ngũ trọng đi đến phía trước.
Cảm nhận được hơi thở Tiên Vương của Chu Thành, rất nhiều đệ tử gia tộc, cao thủ tông môn trên quảng trường đều sôi nổi nhường đường cho Chu Thành.
Tuy nhiên, vẫn còn có một số người chiếm giữ lối đi, không có ý định di chuyển.
Chỉ thấy các đệ tử gia tộc vẫn đang chiếm giữ lối đi và không có ý định di chuyển đều mặc áo giáp vàng, trên ngực có một cái gương đồng hoàng kim, trên gương đồng có khắc một tự Vương rất lớn.
Vương gia!
Một trong những gia tộc có truyền thừa lâu đời nhất ở Tiên Giới, một trong bốn Chúa Tể!
Cũng khó trách vẫn luôn chiếm cứ con đường, không hề có ý định nhường đường cho Chu Thành.
Những ngày qua Chu Thành đã hiểu biết các thế lực ở Thiên Giới, cũng biết Vương gia.
Chẳng qua, Vương gia tuy rằng là một trong bốn Chúa Tể, nhưng thực lực của tứ đại Chúa Tể cũng không mạnh, mạnh nhất cũng chỉ có thể so với Thông Ma Tâm Viên lúc trước mà thôi.
“Nhường một chút.” Chu Thành thản nhiên nói.
Cao thủ Vương gia quay đầu nhìn lại.
“Nhường một chút?” Một vị cao thủ Tiên Vương Cảnh cười lớn: “Tiểu tử, một Tiên Vương ngũ trọng như ngươi có tư cách gì làm ta nhường đường cho ngươi?”
Sau đó hắn cười nói với các vị cao thủ xung quanh: “Mọi người xem xem, vị Tiên Vương ngũ trọng này làm Tiên Vương thất trọng như ta nhường đường cho hắn.”
Các nhóm gia tộc, cao thủ tông môn xung quanh đều nở nụ cười.
Nếu là một Tiên Vương ngũ trọng làm Đại La Kim Tiên nhường đường, mọi người không cảm thấy có gì, nhưng là một Tiên Vương ngũ trọng lại làm một Tiên Vương thất trọng nhường đường, như vậy có chút buồn cười.
Vị cao thủ Tiên Vương thất trọng Vương gia nhìn Chu Thành, trêu chọc nói: “Như thế nào, cảm thấy khó chịu? Đương nhiên, nếu ngươi có bản lĩnh, có thể đánh bay ta ra, như vậy cũng không phải không thể.”
“Mấu chốt là, ngươi có thực lực này sao?”
“Ngươi muốn ta nhường đường cho ngươi, vậy thì phải dựa vào thực lực nói chuyện mới nói được.”
Nhưng khi vị cao thủ Tiên Vương thất trọng Vương gia vừa mới nói xong, đột nhiên, một bóng người chợt lóe, Chu Thành trực tiếp va chạm, ngực hắn lập tức giống như chịu cự sơn va chạm, cả người bị đánh bay ra ngoài.
Oanh!
Vị Tiên Vương thất trọng Vương gia kia đập xuống phía trên quảng trường.
Một tiếng nổ lớn vang lên trên quảng trường.
Tất cả mọi người đều kinh hãi trước cảnh tượng đột ngột này.
Các vị cao thủ Vương gia còn có những cao thủ xung quanh vừa rồi trào phúng Chu Thành, toàn bộ tươi cười cứng đờ, khiếp sợ nhìn Chu Thành.
Vị cao thủ Tiên Vương thất trọng Vương gia kia đập trên quảng trường, trong miệng liên tục phun ra máu tươi, vừa kinh vừa giận nhìn chằm chằm vào Chu Thành.
“Là đánh bay như thế này sao?” Chu Thành lạnh lùng nhìn hắn.
Vị Tiên Vương thất trọng Vương gia kia bò dậy, nổi giận hét lên: “Ngươi đánh lén ta! Tìm chết!” Nói xong, trong tay hắn xuất hiện trường kiếm, lập tức đâm đến trước mặt Chu Thành.
Chỉ thấy trường kiếm trong tay hắn run lên, vô số kiếm hoa như sao trời tràn ra, có đến ngàn vạn nhiều.
Toàn bộ thiên địa tràn ngập trong kiếm hoa.
Nhưng mà, Chu Thành chỉ vừa duỗi ra tay, liền xuyên qua kiếm hoa tràn ngập như sao trời kia, sau đó cầm lấy cổ đối phương.
Thế giới kiếm hoa biến mất.
Thiên địa quay về nguyên trạng.
Chu Thành nhéo cổ vị lão tổ Tiên Vương thất trọng Vương gia, trong ánh mắt hoảng sợ của đối phương, dùng một tay nhấc đối phương lên.
“Đánh lén?” Chu Thành lạnh lùng: “Diệt ngươi, ta dùng một tay đủ rồi, còn cần đánh lén?”
Lời nói của Chu Thành khiến vị lão tổ Tiên Vương thất trọng Vương gia lúc xanh lúc đỏ, các cao thủ Vương gia đều giận giữ, chỉ là, ở trong các vị cao thủ Vương gia, vị lão tổ Tiên Vương thất trọng kia có thực lực mạnh nhất, cho nên những cao thủ Vương gia khác nào dám động thủ.
Chu Thành vung tay lên, ném vị lão tổ Tiên Vương thất trọng kia ra ngoài, sau đó đi về phía trước, nhóm cao thủ cùng đệ tử Vương gia vốn dĩ đang chắn phía trước sợ tới mức nhanh chóng tránh ra.
Các gia tộc, cao thủ tông môn khác cũng đều sôi nổi tránh ra.
Có cao thủ Tiên Vương bát trọng do dự một chút, cuối cùng cũng không có dũng khí chắn ở trước mặt Chu Thành, cũng né tránh sang một chút.
Vị lão tổ Tiên Vương thất trọng Vương gia kia sau khi bị ném văng ra, nhìn bóng dáng Chu Thành, vừa giận lại hận nói: “Ngươi là ai? Ngươi sẽ hối hận!”
“Chu Thành.” Chu Thành thờ ơ nói, quay đầu lại liếc mắt nhìn đối phương: “Hối hận?” Sau đó cười nhẹ đi đến phía trước.
Nhìn thấy thái độ khinh thường của Chu Thành, vị lão tổ Tiên Vương thất trọng kia càng thêm nổi giận, quá sỉ nhục.
Cuối cùng, các cao thủ Vương đều rời đi.
Trong đám người, có rất nhiều người nhìn bóng dáng Chu Thành sôi nổi bàn tán.
“Chu Thành? Chẳng lẽ là lão tổ Chu gia?”
“Chu gia đã suy tàn từ lâu, cho dù là thời kỳ Chu gia cường thịnh cũng không dám chống đối Vương gia, hơn nữa cũng không nghe nói Chu gia có một vị lão tổ Chu Thành.”
“Chiến lực của vị Chu Thành này quá mạnh! Tiên Vương ngũ trọng dễ dàng đánh bại Tiên Vương thất trọng!” Nơi xa, một vị nữ tử váy áo lửa đỏ kinh ngạc cảm thán nói.
“Tuy rằng chiến lực không yếu, nhưng chỉ mới là Tiên Vương ngũ trọng mà thôi, sợ là ngay cả trước một ngàn danh đều vào không được.” Một vị nữ tử váy áo tuyết trắng khác lắc đầu nói.
Hai nữ nhân này cũng là người tới tham gia trận chiến Tiên Vương lần này, hai bọn họ đều là Tiên Vương thập trọng hậu kỳ, bởi vì bế quan nhiều năm, hiện tại tái nhậm chức, cho nên có rất ít người nhận thức hai người bọn bọ.
Tuy nhiên nếu nhắc đến danh hào của hai người bọn họ, thì đều là tiếng tăm lừng lẫy, một người là Thánh Hoả Huyền Nữ, một người là kêu Băng Ngọc Huyền Nữ.
“Chúng ta cũng qua báo danh đi.” Hai bọn họ theo sát phía sau Chu Thành, đi đến chỗ tiếp nhận Thiên Đình.
Sau khi Chu Thành đánh bay bị lão tổ Vương gia kia, đã không còn có người ngăn cản, thuận lợi đi tới phía trước điểm tiến nhận Thiên Đình, sau đó đăng ký báo danh.
Phụ trách điểm tiếp nhận Thiên Đình chính là Tiên Vương Cảnh đại tướng, đối với Chu Thành cũng rất khách khí, sau khi đăng ký cho Chu Thành, lại đưa cho Chu Thành một thẻ thân phận, sau đó đưa Chu Thành đi đến cung điện nghỉ tạm.
Sau khi Chu Thành vừa mới vừa đăng ký báo danh xong, Thánh Hỏa, Băng Ngọc Huyền Nữ cũng theo sau đăng ký báo danh, khiến cho không ít người giật mình.
“Hoá ra là hai vị tiền bố Thánh Hỏa, Băng Ngọc.” Đại tướng Thiên Đình tiếp đón Thánh Hỏa, Băng Ngọc Huyền Nữ cũng chuyển biến thái độ, tất nhiên cũng khác với thái độ tiếp đón Chu Thành, càng thêm nhiệt tình và cung kính.
Chu Thành cũng vô cùng kinh ngạc khi biết hai người này chính là Thánh Hỏa cùng Băng Ngọc, Thiên Giới mênh mông, không ít cao thủ Tiên Vương, nhưng Thánh Hỏa cùng Băng Ngọc tuyệt đối là Tiên Vương đứng đầu.
Tuy nhiên cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi, cho dù là trước khi tiến vào Thiên Giới, một tay Chu Thành cũng có thể dễ dàng đánh bại hai nữ nhân này cùng liên thủ.
Chu Thành được Thiên Đình thiên tướng an bài ở cung điện Bính.
Cung điện có Giáp, Ất, Bính, Đinh.
Giáp đều là an bài những cường giả Tiên Vương đứng đầu, Ất an bài Tiên Vương cửu trọng, đôi khi cũng có cường giả Tiên Vương thập trọng, mà cung điện Bính là an bài cao thủ Tiên Vương thất trọng.
Đinh an bài chính là Tiên Vương cấp thấp, trung giai.
Chu Thành là một Tiên Vương ngũ trọng, vốn dĩ chỉ có thể an bài ở cung điện Đinh (丁), chẳng qua Chu Thành dễ dàng đánh bại lão tổ Tiên Vương thất trọng Vương gia, cho nên mới bị phá cách an bài ở cung điện Bính.
Chu Thành cũng không để ý quan tâm những việc này, đối với hắn mà nói, có một nơi đặt chân là được.
Ngay khi Chu Thành được an bài tiến vào cung điện Bính, Vương gia gia chủ Vương An vẻ mặt âm trầm nhìn vị lão tổ Tiên Vương thất trọng bị Chu Thành đánh bay.