“Vạn Sát Ma Công!”
Đây là công pháp mà đệ tử Thiên Ma Sát Sinh Vương tu luyện.
Lấy sát thành ma, lấy sát chứng đạo, lấy sát cường hóa tự thân.
Vạn Sát Ma Công này cực kỳ bá đạo, tàn nhẫn, huyết tinh.
Lật xem xong Vạn Sát Ma Công, Chu Thành không khỏi nhớ tới Thiên Kiếp Ma Công mà Ma Thần chi chủ Hồng Vô tu luyện, theo như lời Tiểu Ngưu, Thiên Kiếp Ma Công chủ yếu là lấy thiên kiếp tới mài giũa tự thân.
Tu luyện Thiên Kiếp Ma Công, mỗi lần đột phá sẽ đưa tới thiên kiếp.
Thành công thông qua thiên kiếp, là có thể đột phá đến tầng tiếp theo, không thông qua chính là thân tử đạo tiêu.
Mà hiện tại, Ma Thần chi chủ Hồng Vô sợ là đã đột phá tới chín ngàn 999 thiên kiếp, còn kém một kiếp cuối cùng, là có thể tu luyện Thiên Kiếp Ma Công đến cảnh giới cao nhất.
Nghĩ đến Ma Thần chi chủ Hồng Vô, trong lòng Chu Thành trầm xuống.
Hắn tiến vào Hồng Mông không gian đã 80 năm, không biết bên ngoài như thế nào.
Sau khi xem xong Vạn Sát Ma Công, Chu Thành lại lật xem những đồ vật khác bên trong không gian Tiên Khí của đệ tử Sát Sinh Vương.
Có một đồ vật khiến Chu Thành chú ý đến.
Đây là một hạt châu đỏ như máu, bên trong hạt châu này có năng lượng kinh người, hơn nữa phẩm chất cực cao, chính là, năng lượng trong đó lại là tràn ngập tà ác, tàn bạo, các loại mặt trái cảm xúc.
Nếu người khác muốn luyện hóa những năng lượng trong đó, nhất định sẽ bị tà ác, tàn bạo, các loại cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì phản phệ trọng thương.
Nhưng Chu Thành có Tịnh Thế Ma Phương, cho nên liền không giống nhau.
Chu Thành đem Tịnh Thế Ma Phương ra, lợi dụng lực lượng bên trong Tịnh Thế Ma Phương tinh lọc hạt châu màu đỏ, sau đó bắt đầu luyện hóa năng lượng bên trong hạt châu.
Năng lượng bên trong hạt châu màu đỏ mênh mông vô cùng, Chu Thành liên tiếp luyện hóa nửa tháng mới hoàn toàn luyện hóa xong.
Vốn là Tiên Vương ngũ trọng sơ kỳ, Chu Thành thuận lợi đột phá tới Tiên Vương ngũ trọng trung kỳ.
Lại qua mấy ngày, Chu Thành lúc này mới rời đi sơn cốc, tiếp tục săn giết Thiên Ma Tiên Vương.
Lần này trì hoãn gần hai mươi ngày, cho nên, thứ hạng của hắn đã sớm ngã xuống đứng hàng bốn trăm.
Tuy nhiên, Chu Thành cũng không thèm để ý.
Khi Chu Thành săn giết Thiên Ma, xếp hạng lại lần nữa liên tục tăng lên, một lần nữa về lại thứ hạng hơn một trăm.
Cứ như vậy, cứ sau vài ngày, Chu Thành sẽ dừng lại nghiên cứu Thiên Ma công pháp, trận pháp, nếu là được đến Hỗn Độn linh đan hoặc Hỗn Độn linh quả, Hỗn Độn linh thủy liền nuốt vào tu luyện.
Sau khi dừng lại vài ngày, Chu Thành lại tiếp tục săn giết Thiên Ma.
Rất nhanh, nửa năm đã trôi qua.
Nửa năm này, số cường giả Thiên Ma tiến vào Thiên Ma chiến trường càng ngày càng nhiều.
Mà hai bên giết nhau càng ngày càng kịch liệt.
Chu Thành vẫn luôn vẫn duy trì ở thứ hạng hơn một trăm.
Thỉnh thoảng sẽ tiến vào thứ hạng bên trong một trăm.
Chu Thành tuy rằng biết Sát Sinh Vương đang điên cuồng tìm hắn, chẳng qua hắn cũng không quá để ý, tiếp tục “Làm theo ý mình”, sau khi tiến vào Thiên Ma chiến trường nửa năm, Chu Thành đã đột phá tới rồi Tiên Vương ngũ trọng hậu kỳ.
Một ngày này, ngay khi Chu Thành đang nghiên cứu trận pháp bí tịch, đột nhiên, trên bầu trời Thiên Ma chiến trường vốn dĩ tối tăm, huyết hồng, màu xám, xuất hiện một tia sáng màu lam!
Ngay sau đó tia sáng màu lam này nhanh chóng khuếch tán, mười dặm, trăm dặm, ngàn dặm, vạn dặm!
Trên bầu trời Thiên Ma chiến trường vốn dĩ tối tăm, huyết hồng, màu xám thế nhưng biến thành màu lam.
Màu lam này làm người cảm thấy cảnh đẹp ý vui, lam đến thuần tịnh, lam đến mức làm người giống như tiến vào một thế giới không có tà khí.
Vô số cường giả trên Ma chiến trường đều thấy được màu lam này.
Ngay cả Chu Thành đang ở bên trong sơn cốc nghiên cứu trận pháp bí tịch cũng không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy màu lam khác thường này.
Thiên Ma chiến trường tử khí, huyết khí, tà khí ngưng tụ, không trung hàng năm đều là u ám, chưa từng xuất hiện sắc thái như thế.
Chu Thành phá không bay lên, lăng không mà đứng, ngắm nhìn bầu trời phương xa, màu lam vẫn cứ đang liên tục khuếch tán, đã tràn đến bên này, dường như sẽ không bao giờ kết thúc.
Chu Thành trầm tư, dị tượng như vậy chẳng lẽ là có bảo vật sắp xuất thế?
Nói như vậy, thiên địa xuất hiện dị tượng như vậy, tất nhiên có bảo bối khó lường xuất thế.
Chu Thành suy nghĩ một lúc, phá không bay đi, bay đến phía bắt đầu màu lam, hắn muốn nhìn chuyện này là như thế nào.
Ngay khi Chu Thành bay đến nơi bắt đầu phát ra màu lam, trong đầu hắn truyền đến một đạo tin tức.
“Vạn Tà Lam Liên trăm triệu niên cấp sắp xuất thế!”
Vạn Tà Lam Liên, là chi linh dược hiếm thấy trên thế gian, sinh ra ở nơi có tà ác.
Mà Vạn Tà Lam Liên trăm triệu niên cấp càng thêm tuyệt thế vô song, có thể nói là duy nhất trong thiên địa.
Một khi có thể đạt tới trăm triệu niên cấp, đều là cực phẩm Hỗn Độn linh dược đỉnh, thậm chí đã trở thành Hồng Mông cấp.
Nếu không thể tiến hóa đến Hồng Mông cấp, thì cũng cách Hồng Mông cấp một khoảng không xa.
Bảo bối như vậy, cho dù là Chúa Tể nuốt cũng là đại bổ.
Nếu Chu Thành có thể luyện hóa Vạn Tà Lam Liên này, nhất định có thể đột phá Tiên Vương lục trọng và thậm chí càng cao.
Nghĩ vậy, Chu Thành dùng tốc độ nhanh hơn, khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo tới gần nơi bắt đầu màu lam.
Khi Chu Thành không ngừng tới gần nơi bắt đầu màu lam, hắn dần dần có thể cảm nhận được một cổ năng lượng thiên địa khác thường, cổ dao động này khác với năng lượng thiên địa bình thường, là năng lượng Vạn Tà Lam Liên không thể nghi ngờ.
Ngay khi Chu Thành tới gần Vạn Tà Lam Liên, Sát Sinh Vương còn có vô số cường giả Thiên Ma Nhất Tộc cũng điên cuồng chạy tới Vạn Tà Lam Liên.
“Vạn Tà Lam Liên! Thế nhưng là Vạn Tà Lam Liên trăm triệu năm! Vạn Tà Lam Liên này nói không chừng đã tiến hóa đến Hồng Mông cấp!” Sát Sinh Vương cảm nhận được năng lượng dao động của Vạn Tà Lam Liên, hai mắt hưng phấn, trong lòng kích động, cho dù như thế nào, hắn nhất định phải lấy được Vạn Tà Lam Liên này.
Sát Sinh Vương dùng hết toàn lực, cuối cùng cũng nhìn thấy được ngọn nguồn màu lam.
Chỉ thấy phía cuối chân trời, có một ngọn núi không ngừng nứt ra, mà màu lam đang từ từ phun trào ra từ bên trong ngọn núi đang nứt đó.
Sát Sinh Vương thấy vậy liền vui vẻ, hắn dùng tốc độ bay nhanh hơn.
Ngay khi hắn dùng tốc độ nhanh hơn nhắm đến ngọn núi màu lam kia, đột nhiên, một bóng dáng màu trắng cũng từ nơi khác đạp không mà đến.
“Bạch Phượng!” Sát Sinh Vương nhìn thấy bóng dáng này, sắc mặt trầm xuống, tiện đà cười lạnh một tiếng.
Khi ở Tiên Vương chi cảnh, hắn cũng nổi tiếng như Bạch Phượng, hai người giao thủ rất nhiều lần, cũng được coi như là “Lão bằng hữu”.
Bạch Phượng lúc này cũng thấy Sát Sinh Vương, chiến ý cũng hừng hực lên.
Sát Sinh Vương trước một bước đi tới phía trước ngọn núi màu lam.
Bạch Phượng cũng theo sau đi vào.
Hai người lăng không mà đứng.
Quần áo cả hai đều là không gió tự động, lực lượng vô hình xung quanh bọn họ liên tục ngưng tụ, liên tục va chạm vào nhau, tất nhiên cũng liên tục nổ vang.
Dưới lực lượng của hai người bọn họ, ngọn núi xung quanh không ngừng nứt toạc.
Nhóm Thiên Ma Nhất Tộc xung quanh không khỏi lui về sau, mà cường giả Nhân Tộc vừa đến cũng đều kinh ngạc sau đó lùi lại.
“Bạch Phượng, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn là không có tiến bộ một chút.” Sát Sinh Vương nhìn Bạch Phượng, lắc đầu nói: “Ta biết tính toán của ngươi, ngươi là đang muốn tạo ra Hỗn Độn Bất Diệt Thể, chẳng qua, Hỗn Độn Bất Diệt Thể sao lại có thể dễ dàng tạo ra như vậy.”
“Ngay cả lão Thiên Đế kia đều không thành công, ngươi cảm thấy mình có thể thành công sao?”
Muốn tạo ra Hỗn Độn Bất Diệt Thể, cần thiết ở trước Chúa Tể chi cảnh mới được, một khi đột phá Chúa Tể chi cảnh, liền không thể ngưng tụ Hỗn Độn Bất Diệt Thể.
“Ngươi không thành công, không có nghĩa là người khác không thể thành công.” Bạch Phượng lắc đầu.
“Ngươi hiện tại không phải đối thủ của ta, ta khuyên ngươi tốt nhất vẫn là rời đi nơi này, đóa Vạn Tà Lam Liên này, ta muốn!” Sát Sinh Vương nhìn Vạn Tà Lam Liên sắp xuất thế, chậm rãi nói: “Ai dám ngăn cản ta, chết!”
“Bao gồm ngươi!”
Chương 478: Sát Sinh Vương chi cường
“Chết?” Bạch Phượng ung dung cười: “Sát Sinh Vương, đừng quên, năm đó ngươi là thủ hạ bại tướng của ta!”
“Ngươi hiện tại đột phá Chúa Tể thì như thế nào.”
“Ta năm đó có thể đánh bại ngươi, hiện tại cũng có thể đánh bại ngươi!”
Bạch Phượng nói với giọng bình tĩnh, nhưng lại mang theo một cổ kiêu ngạo khí phách.
Một Tôn Tiên Vương cũng dám nói với Chúa Tể rằng hiện tại ta cũng có thể đánh bại ngươi!
Đây là kiểu khí phách gì!
Nhóm Thiên Ma, cường giả Nhân Tộc xung quanh đều kinh ngạc.
Tuy nhiên, nhóm cường giả Thiên Ma Nhất Tộc lại không có ai biểu hiện phẫn nộ, lửa giận, bởi vì người mở miệng là Bạch Phượng! Truyền kỳ vô số tuế nguyệt ở Thiên Giới từ trước đến nay!
Cường giả Nhân Tộc nhìn chiến bào bạch y của Bạch Phượng bay theo gió, đều lộ ra ánh mắt cuồng nhiệt sùng bái.
Sát Sinh Vương nghe Bạch Phượng nhắc tới sỉ nhục năm đó, hắn không khỏi tức giận, năm đó bại dưới tay Bạch Phượng là sỉ nhục của cả đời hắn, cũng là sỉ nhục duy nhất của hắn.
“Cuồng vọng!” Sát Sinh Vương giận tím mặt hét lên: “Ta hiện tại chỉ cần dùng một tay là có thể giết ngươi!” Nói đến đây, toàn thân toả ra quang mang, cuồn cuộn Chúa Tể chi uy phóng lên cao, uy áp thiên địa.
Hắn bỗng nhiên tung ra một quyền.
Ngay lập tức, Chúa Tể chi lực điên cuồng gào thét ngập trời, Chúa Tể pháp tắc theo Chúa Tể chi lực lấy hủy thiên diệt địa chi thế nháy mắt đánh đến trước người Bạch Phượng.
Khi Chúa Tể chi lực của Sát Sinh Vương đánh đến, chỉ thấy Bạch Phượng toàn thân phát sáng tận trời, từng đạo quang minh lực lượng mênh mông như hải, phía sau thế nhưng xuất hiện chín cái đuôi thật lớn.
Bạch Phượng đều không phải là Nhân Tộc, mà là thiên địa sinh ra, cũng là một đầu Cửu Vĩ Bạch Phượng duy nhất của thiên địa!
Phượng Hoàng màu trắng!
Cũng bởi vì vậy, thiên phú của Bạch Phượng mới cao như thế.
Bạch Phượng treo Cửu Vĩ trên người, toàn bộ lực lượng Cửu Vĩ hội tụ, song quyền tung ra, nghênh đón về phía cú đấm của Sát Sinh Vương.
Ầm vang!
Một tiếng vang lớn rung trời.
Giống như trời đất muốn nổ tung.
Toàn bộ thiên địa đều chấn động.
Mặt đất ở Thiên Ma chiến trường giống như phải bị lật lên.
Vô số ngọn núi xung quanh đều bị nhấc lên.
Nơi xa, cường giả Thiên Ma Nhất Tộc cùng Nhân Tộc có thực lực kém, chỉ riêng tiếng động lớn này đã làm bọn họ nổ tung đầu óc, liên tục hộc máu.
Mọi người đều hoảng sợ lui về phía sau.
Mà Bạch Phượng cũng bị chấn động bay ngược ra sau, liên tục bay ngược ra mấy chục dặm mới dừng lại, Bạch Phượng chỉ cảm thấy máu trào ra trong lòng ngực, yết hầu có một mùi tanh ngọt.
Hắn sờ vết máu trên khóe miệng, nhìn vết máu trong tay không khỏi cau mày.
Mấy năm nay, hắn vẫn luôn mắc kẹt ở Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, tuy rằng không ngừng tu luyện, thực lực vẫn luôn tăng lên, nhưng để so sánh với Chúa Tể Cảnh Sát Sinh Vương, sự tăng lên này vẫn rất chậm.
Tuy nhiên, Sát Sinh Vương đã bước vào Chúa Tể Cảnh nhiều năm, Bạch Phượng có thể chính diện chống đỡ được quyền lực của đối phương, mà chỉ là bị thương một chút, đã đủ để kiêu ngạo.
Phải biết rằng, năm đó Sát Sinh Vương chính là thân thủ giết hai vị Chúa Tể Nhân Tộc cùng liên thủ.
Cường giả Nhân Tộc thấy Bạch Phượng bị thương, trong lòng không khỏi lo lắng.
Trận chiến của Bạch Phượng cùng Sát Sinh Vương hiện tại, không chỉ là trận chiến của riêng hai người bọn họ, theo một ý nghĩa nào đó mà nói, hai người đại biểu cho Nhân Tộc cùng Thiên Ma Nhất Tộc.
Nếu Bạch Phượng bị đánh bại, vậy Nhân Tộc ở hiện trường còn ai có thể ngăn cản được Sát Sinh Vương?
Đến lúc đó Nhân Tộc ở hiện trường chỉ sợ sẽ trở thành thịt cá nằm trên thớt của Sát Sinh Vương.
Sát Sinh Vương thấy một kích của mình đánh lui Bạch Phượng, lạnh lùng cười: “Bạch Phượng, ngươi cho rằng ta còn là ta của năm đó sao? Hôm nay, ngươi hẳn là phải chết!” Nói đến đây, trong tay hắn xuất hiện Ma Nhận.
Trên thanh ma đao này, chi khí giết chóc như hải, trên đó quấn quanh vô số tử hồn, tiếng kêu thê lương kỳ quái, tiếng kêu kỳ quái đủ làm người nghe cảm thấy lạnh sống lưng.
“Vạn Sát Ma Nhận!”
Mọi người nhìn thấy cây đao trong tay Sát Sinh Vương đều thay đổi sắc mặt.
Vạn Sát Ma Nhận, là một kiện thượng phẩm Hỗn Độn Linh Khí, hai vị Chúa Tể Nhân Tộc năm đó chính là chết trên con đao này.
Tiên Vương Nhân tộc chết dưới nó càng là không biết nhiều ít.
Trên nó có vô số tử hồn, chính là chi hồn của những Tiên Vương Nhân Tộc đã chết, bị Sát Sinh Vương dùng bí pháp luyện chế vào trong Ma Nhận, tăng cường uy lực Ma Nhận.
“Chết!” Sát Sinh Vương trong tay cầm Vạn Sát Ma Nhận, nháy mắt chém đến trước mặt Bạch Phượng, Ma Nhận vừa vung lên, mang theo từng đạo Nhận Mang.
Có khoảng ngàn vạn Nhận Mang, mỗi một đạo đều đủ cắt một vị Chúa Tể bình thường.
Năm đó, Vạn Sát Ma Nhận trong tay Sát Sinh Vương chính là đã chém đầu hai vị Chúa Tể Nhân Tộc, hiện tại, thực lực của hắn không thể nghi ngờ càng mạnh hơn.
Bạch Phượng thấy vậy, không chút do dự lập tức lui về phía sau, cùng lúc đó Cửu Vĩ tung bay phất phới, trong tay nhiều một phen trường kiếm, trường kiếm cũng màu trắng, toàn thân quang minh, không gian xung quanh Thiên Ma chiến trường đều bị nó chiếu đến giống như mặt trời ban ngày.
Quang Minh Chi Kiếm trong tay Bạch Phượng vung lên, va chạm vào Vạn Sát Ma Nhận.
Nhưng là gần như chỉ trong nháy mắt, Quang Minh Chi Kiếm trong tay hắn liền ảm đạm không có ánh sáng.
Bạch Phượng lại lần nữa bị đánh bay ra ngoài.
Sát Sinh Vương cười lạnh: “Kiếm trong tay ngươi tuy rằng cũng là Hỗn Độn Linh Khí, nhưng là, ngươi chưa đột phá Chúa Tể Cảnh, căn bản không thể phát huy lực lượng chân chính của Hỗn Độn Linh Khí.”
Nói đến đây, trong nháy mắt hắn lại lần nữa đi đến trước mặt Bạch Phượng, đao đao sát chiêu, mỗi chiêu đều chỉ thẳng vào yết hầu Bạch Phượng, giữa mày chờ yếu hại, tuy rằng thực lực của Bạch Phượng kinh người, nhưng là dù tốc độ, hay là lực lượng, vẫn là vận dụng lực lượng của thiên địa, đều không bằng Sát Sinh Vương, sau mấy chục chiêu, hiểm nguy trùng trùng.
Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng rồng ngâm rung trời vang lên, mọi người nhìn lại, chỉ thấy một bóng dáng lấy tốc độ cực nhanh bay tới, đúng là Long Nữ Long Tộc.
Thấy người đến là Long Nữ Long Tộc, nụ cười trên mặt Sát Sinh Vương càng tăng thêm, năm đó hắn đã mơ ước long mạch trên người Long Nữ, hắn lần này tiến Thiên Ma chiến trường, chủ yếu cũng là vì long mạch trên người Long Nữ, hiện tại Long Nữ tới vừa lúc, có thể cùng nhau giải quyết.
“Long Nữ đúng không, nếu đã tới, vậy thì hôm nay ta sẽ khiến cho các ngươi làm một đôi uyên ương bỏ mạng!” Sát Sinh Vương cười, Vạn Sát Ma Nhận trong tay chém về phía Long Nữ.
Bởi vì Vạn Tà Lam Liên sắp xuất thế, cho nên Sát Sinh Vương tốc chiến tốc thắng, ra chiêu sát chiêu, Bạch Phượng, Long Nữ bị buộc đến đỡ trái hở phải, cuối cùng, Long Nữ bị Ma Nhận của đối phương đánh trúng.
Ngay lập tức, máu trên cánh tay chảy như suối.
Hơn nữa, tử hồn chi lực bên trong Ma Nhận đang liên tục ăn mòn sinh cơ bên trong cơ thể Long Nữ.
Long Nữ chỉ cảm thấy mình có loại cảm giác choáng váng, tốc độ vì vậy mà cứng lại.
Sát Sinh Vương thấy vậy, sát ý trong mắt hắn chợt lóe, Ma Nhận trong tay cắt về phía yết hầu của Long Nữ.
Nhìn thấy Ma Nhận liền phải cắt vào yết hầu Long Nữ, đột nhiên, Quang Minh Chi Kiếm trong tay Bạch Phương đưa ra chắn lại.
Ma Nhận đánh ở trên thân Quang Minh Chi Kiếm.
Bạch Phượng chỉ cảm thấy cánh tay đau đớn, Quang Minh Chi Kiếm trong tay cũng không xong.
Ma Nhận đột nhiên xoay chuyển cắt lên trên ngực Bạch Phượng.
Bạch Phượng mang theo Long Nữ lùi về phía sau, hắn nhìn lại trước ngực mình, chỉ thấy vạt áo màu trắng trước ngực đã nhiễm hồng, một miệng vết thương gần như cắt ngang qua toàn bộ ngực, nếu không phải vừa rồi hắn lóe mau, e rằng trước ngực đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Phòng ngự của Bạch Phượng không thể nói là không kinh người, nhưng là, vẫn không thể ngăn cản Ma Nhận chi phong của đối phương.
“Bạch Phượng, ta nói, hôm nay ngươi hẳn là phải chết!” Sát Sinh Vương cười đến điên cuồng: “Chẳng qua, có một cái mỹ nữ Long Tộc chết cùng ngươi, thật là một cái chết phong lưu.”
Ngay khi Sát Sinh Vương đang muốn chém ra Ma Nhận giải quyết Bạch Phượng cùng Long Nữ, đột nhiên, một đạo kiếm mang từ phía chân trời phá không mà đến.
Kiếm mang này xé rách hư không, mang theo lôi chi lực lượng không gì sánh được oanh sát hướng đến Sát Sinh Vương, kiếm mang sở quá, như cửu thiên chi lôi cuồn cuộn mà đến, khiến tất cả mọi người đều chấn động.
Sát Sinh Vương kinh hãi, hoảng hốt trốn lui, khi hắn hoảng hốt trốn lui, không khỏi nhìn về phía phía chân trời, chỉ thấy một trận bão cát vô cùng khủng bố đang lấy tốc độ kinh người cuồn cuộn đến bên này.
Đây là?
Cửu Tuyệt Sa Bạo!
Chương 479: Ta chưa hề nói ta là Chúa Tể
Khi Sát Sinh Vương nhìn thấy Cửu Tuyệt Sa Bạo, mấy người Bạch Phượng, Long Nữ cũng quay đầu lại, nhìn thấy Cửu Tuyệt Sa Bạo cuồn cuộn kéo tới, tất cả cao thủ Nhân tộc, Thiên Ma nhất tộc đang có mặt ở đây cũng đều thấy được Cửu Tuyệt Sa Bạo.
“Cửu Tuyệt Sa Bạo!”
“Là Hỗn Độn Linh Trận Cửu Tuyệt Sa Bạo!”
Cao thủ Thiên Ma nhất tộc sắc mặt đại biến.
Tất cả cao thủ đang có mặt ở đây đều hiểu Cửu Tuyệt Sa Bạo mang ý nghĩa như thế nào.
Trước đó vài ngày, hai đại đệ tử thân truyền của Sát Sinh Vương chết trong Cửu Tuyệt Sa Bạo. Danh tiếng của Chúa Tể nhân tộc thần bí Cửu Tuyệt Sa Bạo đã truyền khắp Thiên Ma Chiến Trường.
Đương nhiên, cũng truyền ra khắp Thiên Giới.
Sát Sinh Vương nhìn thấy Cửu Tuyệt Sa Bạo thì sầm mặt lại, khó nén được sát ý trong lòng mình, mấy ngày qua, hắn vẫn luôn tìm Cửu Tuyệt Sa Bạo này!
Cả một đời này hắn chỉ nhận có hai vị đệ tử thân truyền.
Thế nhưng lại chết trong Cửu Tuyệt Sa Bạo hết.
Dưới ánh mắt chấn kinh, e ngại, sùng bái của tất cả mọi người, Cửu Tuyệt Sa Bạo đi tới trước mặt mọi người.
Trong Cửu Tuyệt Sa Bạo, Chu Thành nhìn Vạn Tà Lam Liên sắp xuất thế cách đó không xa.
Lúc này, sơn phong chỗ Vạn Tà Lam Liên đang liên tục vỡ ra, màu lam như biển, năng lượng dao động kịch liệt, hiển nhiên không bao lâu nữa thì Vạn Tà Lam Liên sẽ sắp xuất thế.
Sát Sinh Vương đi tới chỗ Cửu Tuyệt Sa Bạo, hắn nhìn chằm chằm bóng dáng trong Cửu Tuyệt Sa Bạo, lạnh lẽo nói: “Chính là ngươi giết hai đệ tử thân truyền của ta!”
Chu Thành nhìn Sát Sinh Vương: “Nếu như ngươi chính là Sát Sinh Vương thì đúng là ta giết hai đệ tử thân truyền của ngươi.”
Sắc mặt Sát Sinh Vương âm trầm như nước, Vạn Sát Ma Nhận trong tay đột nhiên chém ra, ngàn vạn khí nhọn hình lưỡi đao bắn mạnh ra, nhưng mà khi chém vào Cửu Tuyệt Sa Bạo thì ngàn vạn khí nhọn hình lưỡi đao lại đột nhiên ngưng tụ thành một đạo.
Vẻn vẹn một đạo.
Nhưng tất cả mọi người lại cảm nhận được đạo khí nhọn hình lưỡi đao này mạnh mẽ hơn ngàn vạn khí nhọn hình lưỡi đao lúc trước không biết bao nhiêu lần.
Đạo khí nhọn hình lưỡi đao đó chém lên Cửu Tuyệt Sa Bạo, Cửu Tuyệt Sa Bạo ầm vang nổ vang không thôi.
Trong tiếng nổ vang ầm ầm, đạo khí nhọn hình lưỡi đao đó không ngừng xuyên qua Cửu Tuyệt Sa Bạo, chém thẳng tới Chu Thành ở khu vực trung tâm Cửu Tuyệt Sa Bạo.
Mắt thấy đạo khí nhọn hình lưỡi đao đó sắp chém trúng Chu Thành thì đột nhiên Chu Thành nâng tay đấm ra một quyền.
Lập tức, vô số bão cát ngưng tụ, một cái nắm đấm cực lớn đánh vào khí nhọn hình lưỡi đao.
Khí nhọn hình lưỡi đao băng tán.
Thấy Chu Thành chỉ một quyền thì nhẹ nhõm đánh tan một kích của Sát Sinh Vương, mọi người đều giật nảy cả mình, ai nấy đều có thể cảm nhận được một chiêu vừa rồi của Sát Sinh Vương là sát chiêu toàn lực, đạo khí nhọn hình lưỡi đao đó mạnh hơn bất cứ một kích nào mà Sát Sinh Vương dùng khi đối phó Bạch Phượng, Long Nữ.
Sát Sinh Vương thấy Chu Thành nhẹ nhõm đánh tan một kích của mình thì giật nảy cả mình, ma nhận trong tay chém ra một lần nữa, lần này, hắn đột nhiên một chia làm hai, trên không trung xuất hiện hai vị Sát Sinh Vương.
“Đây là, không gian huyễn ảnh?” Long Nữ kinh nghi.
“Không phải, hai người đều là thật.” Bạch Phượng lại lắc đầu nói.
Hai vị Sát Sinh Vương đều là thật ? !
Tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường đều giật mình.
Hơn nữa, lực lượng của hai vị Sát Sinh Vương này không chỉ không có yếu bớt mà còn mạnh mẽ hơn vừa rồi.
“Vạn Sát Ma Công!”
“Giết giết giết giết!”
Hai mắt của hai vị Sát Sinh Vương đột nhiên trở nên đỏ như máu, toàn thân có ma diễm thiêu đốt, ma nhận trong tay chém ra, hai đạo khí nhọn hình lưỡi đao oanh phá Cửu Tuyệt Sa Bạo lần nữa, đánh thẳng tới Chu Thành.
Nhưng mà ngay khi hai đạo khí nhọn hình lưỡi đao oanh sát đến trước mặt Chu Thành thì đột nhiên toàn thân Chu Thành toát ra vô tận lôi quang, khi Chu Thành đấm ra một quyền, vô tận lôi quang hóa thành lôi long trùng thiên.
Đồng thời, bão cát cuồn cuộn hóa thành từng con đại địa chi long.
Song long nghênh đón song nhận.
Ầm ầm nổ vang.
Công kích của Sát Sinh Vương bị nhẹ nhõm đánh tan lần nữa.
“Vạn Sát Ma Công!”
“Tuyệt Sát Vô Cực!”
Sát Sinh Vương thấy thế thì phẫn nộ, ma diễm toàn thân như là nước sôi trào, ma nhận trong tay chém ra nữa.
Nhưng lần này Chu Thành vẫn một quyền, nhẹ nhõm đánh tan.
Tiếp theo, cho dù Sát Sinh Vương công kích như thế nào thì Chu Thành đều có thể nhẹ nhõm hóa giải.
Trải qua một phen đấu đá, Chu Thành đã hiểu rõ thực lực của Sát Sinh Vương trước mặt. Thực lực của Sát Sinh Vương không kém gì Thông Tâm Ma Viên năm đó.
Cho dù mạnh hơn Thông Tâm Ma Viên thì cũng có hạn.
Chu Thành triệt để yên lòng.
Sau khi Sát Sinh Vương công kích hơn mười chiêu, Chu Thành vẫn luôn gặp chiêu giải chiêu đột ngột đấm mạnh một quyền.
Một quyền này có tốc độ nhanh chóng, ngay cả Sát Sinh Vương cũng không kịp phản ứng. Đợi Sát Sinh Vương phản ứng lại thì lực quyền đã đánh thẳng tới bộ ngực hắn.
Hắn thất kinh, trở tay một quyền, hắn vừa mới oanh ra thì cảm thấy mình như bị Hỗn Độn cự sơn đụng trúng, bị đụng đến liên tục bay ngược lại ra ngoài.
Bay ra ngoài mấy chục dặm, Sát Sinh Vương mới dừng lại, miệng phun máu tươi, ma diễm trên người đã hoàn toàn tiêu tán, sắc mặt tái nhợt, giống như vừa mới bệnh nặng một trận.
Mọi người thấy mới đầu Sát Sinh Vương và Chu Thành đánh cho khó phân thắng bại, đột nhiên thấy Sát Sinh Vương bị đánh bay thổ huyết thì đều kinh ngạc.
Ngay lúc tất cả mọi người kinh ngạc thì đột nhiên Sát Sinh Vương khiếp sợ nhìn Chu Thành: “Ngươi, ngươi không phải Chúa Tể!”
“Cái gì, không phải Chúa Tể!” Tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường đều khiếp sợ không gì sánh nổi, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Chu Thành.
Không phải Chúa Tể, như vậy là?
Tiên Vương!
Cường giả nhân tộc khống chế Hỗn Độn Linh Trận Cửu Tuyệt Sa Bạo này lại không phải là Chúa Tể? !
Tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường đều cảm thấy khó mà tin được, ngay cả hai người Bạch Phượng, Long Nữ cũng khó mà tin được.
Bạch Phượng sáng tạo ra vô số truyền kỳ ở Thiên Giới, khi còn là Tiên Vương cửu trọng thì chiến lực có thể so với Chúa Tể bình thường, khi là Tiên Vương thập trọng thì có thể đánh lui Chúa Tể bình thường.
Bạch Phượng được phong tặng là Tiên Vương mạnh nhất Thiên Giới!
Không có người thứ hai!
Thế nhưng bây giờ Sát Sinh Vương lại nói cường giả nhân tộc vừa mới đánh bị thương hắn cũng chỉ là một Tiên Vương?
“Ta chưa hề nói ta là Chúa Tể.” Bên trong Cửu Tuyệt Sa Bạo, Chu Thành dửng dưng nói.
Mọi người vốn còn chưa có tin tưởng cho lắm, nhưng khi nghe hắn nói như vậy thì trong lòng đều giật mình, trong lòng mọi người chấn động như là biển gầm.
Sát Sinh Vương vừa sợ vừa giận mà nhìn Chu Thành, lúc trước Chu Thành vẫn không dùng tới Chúa Tể chi lực và Chúa Tể pháp tắc, hắn vốn còn nghi vấn nhưng vừa rồi Chu Thành bộc phát lực lượng, vẫn không có sử dụng lực lượng đó, bây giờ chính miệng Chu Thành thừa nhận, xác nhận suy đoán trong lòng của hắn.
Nghe chính miệng Chu Thành thừa nhận, trong lòng Sát Sinh Vương cũng chấn động không ngừng, hắn bước vào Chúa Tể nhiều năm, hôm nay lại bị một Tiên Vương gây thương tích?
Chuyện này khiến cho hắn vừa giận vừa xấu hỗ.
Lúc này, mặt đất đột nhiên chấn động kịch liệt, chỉ thấy sơn phong chỗ Vạn Tà Lam Liên sắp xuất thế đột nhiên nổ tung, trong lam quang có một đóa hoa sen màu lam lớn bằng cánh tay từ trong lòng sơn phong bay ra.
Đóa hoa sen màu lam này hoàn toàn không có một chút tà khí và tà tính nào, ngược lại lại lộ ra khí tức vô cùng tinh khiết, khiến cho người ta cảm nhận được vẻ đẹp của sự điềm tĩnh, mộng ảo.
“Vạn Tà Lam Liên!” Có người kích động kêu to.
Gần như đồng thời, tất cả cao thủ nhân tộc, Thiên Ma nhất tộc đều phá không bay lên, muốn tranh đoạt Vạn Tà Lam Liên, mà tốc độ nhanh nhất chính là Sát Sinh Vương, Sát Sinh Vương không hỗ là Chúa Tể Cảnh, trong nháy mắt đã đến trước Vạn Tà Lam Liên.
Đang lúc Sát Sinh Vương kích động, mừng rỡ đưa tay túm lấy Vạn Tà Lam Liên thì đột nhiên có một lực lượng kinh khủng phá không oanh đến, hắn ngẩn đầu nhìn lại, chỉ thấy Chu Thành cầm một cái cự đỉnh vô cùng to lớn trong tay vung mạnh tới.
Sắc mặt Sát Sinh Vương thay đổi, hắn bị cự đỉnh đánh trúng.