Đông!
Sát Sinh Vương bị đánh bay!
Sát Sinh Vương lăn lộn không ngừng, xẹt qua chân trời, cuối cùng đập xuống nơi cuối chân trời. Trong tiếng nổ vang ầm ầm, mặt đất chấn động. Cuối chân trời, cát bụi cuồn cuộn.
Tất cả mọi người kinh ngạc không thôi.
Sát Sinh Vương, một vị cường giả Chúa Tể bước vào Chúa Tể Cảnh nhiều năm lại bị đánh bay như đánh một quả bóng? Cảnh này khiến cho mọi người quá chấn động, kinh ngạc hồi lâu.
Trong lúc mọi người kinh ngạc, Chu Thành đi đến chỗ Vạn Tà Lam Liên, chỉ một bước mà đã đi tới trước Vạn Tà Lam Liên, Vạn Tà Lam Liên muốn phá không bay đi thì lại bị Chu Thành một chưởng chụp xuống, chộp vào trong tay, mặc cho Vạn Tà Lam Liên giãy giụa như thế nào, xung kích như thế nào cũng không thể tránh thoát lực lượng của Chu Thành trói buộc.
Nhưng mà ngay khi Chu Thành muốn cất Vạn Tà Lam Liên thì đột nhiên có tiếng xé gió từ nơi xa vọng lại, chỉ thấy một bóng dáng vĩ ngạn đạp không mà đến, chớp mắt đã đi tới hiện trường.
“U Linh Ma Quân!”
Rất nhiều cường giả đang có mặt ở đây nhìn thấy người tới trước mắt thì đều giật mình kêu lên.
U Linh Ma Quân, giống như Sát Sinh Vương, là một vị cường giả Thiên Ma nhất tộc bước vào Chúa Tể cảnh nhiều năm, U Linh Ma Quân tàn bạo, khát máu không kém gì Sát Sinh Vương, thực lực cũng không kém gì Sát Sinh Vương, thực lực hai người sàn sàn nhau.
U Linh Ma Quân vừa đến hiện trường thì hai mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào Vạn Tà Lam Liên trong tay Chu Thành, hắn duỗi tay phải ra, dùng giọng điệu như ra lệnh nói: “Dâng Vạn Tà Lam Liên cho ta!”
Dâng cho ta!
Nghe U Linh Ma Quân dùng giọng điệu ra lệnh nói chuyện với Chu Thành, sắc mặt mọi người đang có mặt ở đây đều trở nên quái dị.
Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ đến cảnh Sát Sinh Vương bị đánh bay mới nãy.
“Dâng Vạn Tà Lam Liên lên?” Chu Thành nghe vậy thì cười một tiếng: “Nếu như ta không dâng thì sao?”
“Không?” U Linh Ma Quân ung dung cười một tiếng: “Từ trước đến giờ còn chưa có người nào dám nói một tiếng không với ta.” Nói đến đây, đi thẳng đến chỗ Chu Thành, nâng tay lên, một chưởng vỗ xuống Chu Thành.
Đây là chiêu thức mà hắn thích dùng nhất, một chưởng đập dẹp đầu của đối phương, hắn thích nghe tiếng vỡ giòn tan khi đầu của đối phương bị đập dẹp.
Ngay lúc một chưởng của U Linh Ma Quân vỗ xuống, đột nhiên, hắn nhìn thấy trong tay Chu Thành xuất hiện một cái đỉnh!
Cái đỉnh này? !
Trong lúc U Linh Ma Quân còn đang kinh nghi thì đột nhiên đỉnh trong tay Chu Thành đột ngột trở nên to lớn hơn, phải nói là siêu cấp to lớn, sau đó hắn nhìn thấy nhân tộc trước mặt vung cự đỉnh ở trong tay lên, dùng thế quét ngang vung mạnh đến, tốc độ nhanh chóng khiến cho U Linh Ma Quân hoàn toàn không kịp phản ứng.
Mà mọi người đang đứng ở xung quanh nhìn thấy Cửu Giới Đỉnh trong tay Chu Thành cuốn lên sóng lớn trùng điệp, kéo theo tàn ảnh, lấy tốc độ không gì sánh nổi oanh trúng U Linh Ma Quân.
Đông!
U Linh Ma Quân giống như Sát Sinh Vương lúc trước, bị Cửu Giới Đỉnh vô cùng to lớn đánh mạnh trúng, sau đó không ngừng xoay tròn bay ngược lại giống như Phong Hỏa Luân.
Sau một lúc lâu, cuối chân trời vang lên tiếng vang lớn.
Mọi người chỉ cảm thấy giống như là trái tim mình bị đập mạnh một cái.
Chu Thành không có nhìn U Linh Ma Quân, hắn nhìn chằm chằm những cường giả khác của Thiên Ma nhất tộc đang có mặt ở đây.
Những cường giả khác của Thiên Ma nhất tộc đều sợ đến gần chết, khủng hoảng chạy trốn, có người hoảng hốt chạy bừa, đụng mạnh vào nhau, sau đó té lăn ra đất, máu tươi tung tóe.
Vốn có mấy vạn cường giả Thiên Ma nhất tộc nhưng bây giờ lại chạy trốn tứ tán như chim bay, không còn một người nào dám ở lại đây.
Chu Thành thấy thế thì cũng lười đuổi giết những người của Thiên Ma nhất tộc, bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là bế quan luyện hóa Vạn Tà Lam Liên, cho nên Chu Thành phá không mà đi.
Đương nhiên, khi rời đi, trên đường nếu gặp được Thiên Ma nhất tộc thì Chu Thành sẽ thuận tay vung mạnh Cửu Giới Đỉnh.
Một đường sương máu bay tứ tung.
Chu Thành phiêu nhiên đi trong sương máu.
Cường giả nhân tộc nhìn bóng dáng Chu Thành phiêu nhiên mà đi trong huyết vụ thì đều chấn động thật lâu, kinh ngạc thật lâu, cảm xúc trong lòng khó mà diễn tả bằng lời được.
Bạch Phượng, Long Nữ nhìn bóng dáng Chu Thành phiêu nhiên mà đi, cũng có tâm tình phức tạp.
“Không biết vị đại nhân này là ai! Nhân tộc Thiên Giới chúng ta lại có Tiên Vương vô địch như thế!”
“Đây là phúc của nhân tộc Thiên Giới chúng ta!”
“Các ngươi nói xem vị đại nhân này là Tiên Vương mấy tầng?”
“Chắc chắn là Tiên Vương thập trọng đỉnh phong!”
Hồi lâu sau, đám cường giả nhân tộc đang có mặt ở đây mới bàn tán sôi nổi.
Bởi vì lúc trước Chu Thành sử dụng bí pháp cho nên mọi người hoàn toàn không thấy rõ dung mạo của Chu Thành, chỉ có thể lờ mờ nhìn ra được người đánh bay Sát Sinh Vương và U Linh Ma Quân là một người trẻ tuổi của nhân tộc.
Hơn nữa bởi vì Chu Thành ẩn nấp cảnh giới nên mọi người cũng không có nhìn ra Chu Thành chỉ là một Tiên Vương ngũ trọng.
Sau khi Chu Thành rời đi, hắn tìm một sơn cốc không người, bố trí trận pháp cấm chế ở xung quanh rồi mới lấy gốc Vạn Tà Lam Liên đó ra.
Toàn bộ sơn cốc bị ánh sáng màu lam của Vạn Tà Lam Liên chiếu sáng thành màu lam, ngay cả Chu Thành cũng không ngoại lệ.
Nhìn Vạn Tà Lam Liên óng ánh trước mặt, Chu Thành không do dự, trực tiếp nuốt vào, bắt đầu luyện hóa năng lượng vô cùng bành trướng của Vạn Tà Lam Liên.
Gốc Vạn Tà Lam Liên này thôn phệ năng lượng tinh thuần trong vô số huyết khí trong Thiên Ma Chiến Trường mà dựng dục nên, đã tiến hóa đến cấp Hồng Mông, công hiệu không hề kém hơn Hồng Mông Linh Quả.
Thậm chí nói theo một ý nghĩa nào đó thì nó còn tốt hơn Hồng Mông Linh Quả một chút, nếu không thì Sát Sinh Vương và U Linh Ma Quân cũng sẽ không tranh đoạt như thế.
Vạn Tà Lam Liên hóa thành năng lượng dược lực tràn vào đan điền của Chu Thành, không ngừng chuyển hóa thành tiên nguyên của Chu Thành.
Chu Thành nhanh chóng đột phá đến Tiên Vương ngũ trọng hậu kỳ đỉnh phong.
Hai tháng trôi qua.
Chu Thành mới hoàn toàn luyện hóa sạch sẽ Vạn Tà Lam Liên.
Đợi Chu Thành dừng lại thì đã là Tiên Vương Cảnh lục trọng, hơn nữa còn đột phá đến Tiên Vương lục trọng sơ kỳ đỉnh phong.
Luyện hóa Vạn Tà Lam Liên, Chu Thành xem xét xếp hạng của mình, phát hiện xếp hạng đã tụt khỏi một ngàn, hắn có chút cạn lời.
Nhưng mà bây giờ cách thời gian kết thúc còn ba bốn tháng nữa, cho nên Chu Thành cũng không lo lắng.
Một lát sau, Chu Thành khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo rời khỏi sơn cốc.
Rời khỏi sơn cốc không được bao lâu, Chu Thành lại tiến vào top một ngàn lần nữa.
Sau khi chiến một trận với Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân, Chu Thành đã không còn hứng thú gì với Tiên Vương, hắn đặt mục tiêu là Chúa Tể Cảnh của Thiên Ma nhất tộc.
Dù sao trên người Tiên Vương có quá ít Hỗn Độn Linh Đan.
Mấy ngày sau khi Chu Thành xuất cốc, lại gặp Sát Sinh Vương lần nữa.
Gặp Chu Thành lần nữa, sắc mặt Sát Sinh Vương đại biến, hai tháng trước, hắn bị Chu Thành đánh bay, cảm giác như dời sông lấp biển, ban ngày biến thành đêm đen, hai tháng này, mỗi khi nhớ tới một màn đó thì hắn vừa giận vừa hận, vừa sợ hãi, không sai, chính là sợ hãi.
Hắn đường đường là Chúa Tể vậy mà lại sợ một Tiên Vương.
“Sát Sinh Vương, lấy tất cả không gian Tiên Khí trên người ngươi ra.” Chu Thành gặp lại Sát Sinh Vương, mở miệng nói.
Lấy không gian Tiên Khí ra?
Sát Sinh Vương khẽ giật mình, sau đó sắc mặt khó coi, thì ra Chu Thành xem hắn như con mồi muốn cướp.
Hắn đường đường là một Chúa Tể mà lại bị một Tiên Vương xem như con mồi ăn cướp!
“Ngươi!” Sắc mặt Sát Sinh Vương đỏ lên như quả cà chua, quay người mà chạy, đánh không lại hẳn là có thể trốn được chứ.
Thế nhưng hắn vừa mới quay người mà chạy thì thân hình Chu Thành lóe lên, đã ngăn ở trước mặt hắn, tốc độ của Chu Thành còn nhanh hơn hắn!
“Rốt cuộc ngươi là ai? !” Sát Sinh Vương nghiến răng nghiến lợi.
“Sau này ngươi sẽ biết.” Cửu Giới Đỉnh xuất hiện trong tay Chu Thành.
Chương 481: Ta may mắn lắm
Nhìn thấy Cửu Giới Đỉnh trong tay Chu Thành, Sát Sinh Vương phản xạ có điều kiện nhảy ngược về phía sau. Một lần bị cái đỉnh này đánh trúng, bây giờ cứ nhìn thấy đỉnh là hắn sợ.
Trước kia, hắn thường dùng đỉnh luyện đan, làm bạn với đỉnh, cảm thấy đỉnh rất là thân thiết, nhưng mà kể từ hai tháng trước khi hắn bị Chu Thành dùng đỉnh đánh bay thì hắn trở nên sợ đỉnh.
Sát Sinh Vương không hề nghĩ ngợi, lập tức trốn, hơn nữa còn dùng tới Hỗn Độn Độn Phù.
Tấm Hỗn Độn Độn Phù này là do hắn tốn rất nhiều công sức để góp nhặt mấy trăm loại vật liệu không gian để luyện chế thành, chỉ có hai tấm, hắn dùng để bảo mệnh, bình thường hắn không nỡ dùng, nhưng bây giờ đối mặt với cự đỉnh trong tay Chu Thành, hắn không chút do dự dùng tới Hỗn Độn Độn Phù.
Thấy Sát Sinh Vương vận dụng Hỗn Độn Độn Phù, Chu Thành khẽ giật mình, sau đó Ma Thần Chi Dực lập tức xuất hiện phía sau hắn, Ma Thần Chi Dực mở ra, xé rách không gian trùng điệp, gần như đồng thời biến mất ngay tại chỗ.
Sát Sinh Vương sử dụng Hỗn Độn Độn Phù điên cuồng trốn chạy, cuối cùng hắn dừng lại ở một ngọn núi hoang, thở hồng hộc, hắn quay đầu lại nhìn về phía sau thấy Chu Thành không có đuổi theo mới thở dài một hơi, nhưng khi hắn quay người muốn rời khỏi đây thì lại đứng chết trân tại chỗ, chỉ thấy có một bóng dáng đã đứng trước mặt hắn từ lúc nào, đó không phải là Chu Thành thì còn là ai nữa!
“Ngươi!” Sắc mặt Sát Sinh Vương tái nhợt không một chút máu, hắn không ngờ được là dưới tình huống hắn đã vận dụng Hỗn Độn Linh Phù mà Chu Thành vẫn có thể đuổi kịp hắn!
Nhưng hắn còn chưa nói hết lời thì cự đỉnh trong tay Chu Thành đã đập mạnh đến.
Tốc độ của lần này còn nhanh hơn gấp đôi so với lần trước.
Sát Sinh Vương vừa muốn trốn tránh thì đã bị cự đỉnh đánh trúng.
Đông!
Giống như lúc trước, Sát Sinh Vương bị đánh cho không ngừng lộn ngược ra đằng sau ở trên không giống như là Phong Hỏa Luân, rơi xuống nơi cuối chân trời.
Sát Sinh Vương vừa rơi xuống đất thì Chu Thành đã đi tới trước mặt hắn, sau đó lại đập mạnh một đỉnh xuống nữa.
Sát Sinh Vương còn chưa kịp đứng dậy thì hai mắt đã tối sầm lại, cự đỉnh lại đập xuống một cái nữa.
Điên cuồng đập một trận, không bao lâu sau, Sát Sinh Vương toàn thân tràn đầy vết thương nằm ngang tại chỗ, thấy Chu Thành đi tới, hắn hoảng sợ, không chút do dự mà nhanh chóng lấy tất cả Không Gian Tiên Khí đang có ở trên người ra ngoài.
Một hồi sau, Chu Thành phá không rời đi.
Sát Sinh Vương nhìn bóng dáng Chu Thành rời đi, toàn thân buông lỏng, nằm trên mặt đất, triệt để không muốn giãy giụa nữa.
Sau khi Chu Thành rời đi, kiểm tra Không Gian Tiên Khí của Sát Sinh Vương, quả nhiên hắn tìm được rất nhiều bảo bối trong Không Gian Tiên Khí của Sát Sinh Vương, có Hỗn Độn Linh Đan, có Hỗn Độn Linh Thạch, có Hỗn Độn Linh Quả, Hỗn Độn Linh Thủy, thậm chí còn có công pháp Hỗn Độn, trận pháp Hỗn Độn.
Chỉ đáng tiếc là không có Hồng Mông Linh Quả với Hồng Mông Linh Thủy.
Nhưng mà quả nhiên cường giả Chúa Tể Cảnh giàu có.
Nhìn những vật dụng đến từ Hỗn Độn rực rỡ muôn màu trong Không Gian Tiên Khí của Sát Sinh Vương, Chu Thành biết quyết định của mình là đúng.
Chỉ với Không Gian Tiên Khí của Sát Sinh Vương thôi mà Hỗn Độn Linh Đan đã nhiều hơn số lượng Hỗn Động Linh Đan mà hắn lấy được từ khi bước vào Thiên Ma Chiến Trường đến nay.
Chu Thành cũng không khách khí, lấy Hỗn Độn Linh Đan bên trong Không Gian Tiên Khí của Sát Sinh Vương ra, lập tức nuốt hết toàn bộ, vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết luyện hóa.
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua, Chu Thành luyện hóa tất cả Hỗn Độn Linh Đan, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Bất tri bất giác, Chu Thành đã đi vào Thiên Ma Chiến Trường một năm.
Đợi vòng tranh tài thứ nhất của Thiên Ma Chiến Trường kết thúc, Chu Thành đánh cướp được tổng cộng bốn vị Chúa Tể của Thiên Ma tộc, ngoại trừ Sát Sinh Vương thì còn có U Linh Ma Quân với hai vị Chúa Tể khác.
Mặc dù Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân cố gắng che giấu chuyện này nhưng chuyện này vẫn bị đồn ra ngoài.
Thiên Ma nhất tộc với các tộc Thiên Giới chấn động không ngừng.
Một Tiên Vương nhân tộc thần bí lại xem Chúa Tể Thiên Ma tộc như con mồi để ăn cướp! Hơn nữa liên tục đánh cướp bốn vị Chúa Tể của Thiên Ma tộc!
Đây là một hành động vĩ đại như thế nào?
Cho nên, đợi vòng tranh tài thứ nhất của Thiên Ma Chiến Trường kết thúc, các tộc Thiên Giới đều đang bàn tán sôi nổi về Tiên Vương nhân tộc thần bí này.
Trước khi có Thiên Ma Chiến Trường, Bạch Phượng vẫn luôn là truyền kỳ của Thiên Giới, được xem là vô địch Tiên Vương Cảnh của nhân tộc, Nhưng bây giờ nếu so sánh với Tiên Vương nhân tộc thần bí đó thì Bạch Phượng hoàn toàn ảm đạm không ánh sáng.
Vòng tranh tài thứ nhất của Thiên Ma Chiến Trường kết thúc, những Tiên Vương thành công bước vào vòng thứ hai đều trở về cung điện của riêng mình để nghỉ ngơi một ngày.
Bạch Phượng đứng trong sân cung điện chữ Giáp số một, hồi tưởng đến cảnh tượng chỗ Vạn Tà Lam Liên lúc ấy.
Những ngày này, hắn Vâng luôn suy tư về cảnh tượng và từng chi tiết khi Chu Thành giao thủ với Sát Sinh Vương, càng nhớ lại thì hắn càng chấn kinh, càng nhớ lại thì hắn càng cảm thấy Chu Thành kinh khủng.
Bởi vì ngay từ đầu, Sát Sinh Vương liên tục công kích mà Sát Sinh Vương công kích hơn mười chiêu nhưng cho dù Sát Sinh Vương có công kích phức tạp như thế nào, ảo diệu như thế nào thì cũng đều bị Chu Thành nhẹ nhõm hóa giải.
Sau hơn mười chiêu thì Chu Thành mới động thủ, vừa động thủ thì đã đánh bay Sát Sinh Vương.
Bạch Phượng nắm chặt song quyền.
Mỗi lần nhớ lại trận chiến giữa Tiên Vương thần bí và Sát Sinh Vương thì hắn cũng khó mà giấu được kích động trong lòng.
Hồi lâu sau, Bạch Phượng chậm rãi bình ổn tâm cảnh, tự lẩm bẩm: “Rốt cuộc thì ngươi là ai?”
Một nhân vật như vậy nhưng tại sao trước giờ chưa từng xuất hiện?
Lại chọn xuất hiện trong Thiên Ma Chiến Trường lần này.
Sẽ là một trong số những Tiên Vương tham dự Tiên Vương Chi Chiến lần này sao?
Không chỉ có Bạch Phượng suy đoán như thế mà ngay cả Thiên Đế, Đặng Bạch và cường giả các phương cũng đang suy đoán Tiên Vương thần bí này có phải là người nào trong số những người tham dự Tiên Vương Chi Chiến lần này hay không!
Trong lúc các phương cường giả bàn tán, suy đoán thì Chu Thành xếp bằng ở trong cung điện của mình nghiên cứu công pháp của tứ đại Chúa Tể Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân với những trận pháp Hỗn Độn mà hắn lấy được.
Kể từ sau khi hắn lấy được Hỗn Độn Linh Đan từ bốn người Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân, thực lực của hắn tinh tiến lần nữa, đã đột phá đến Tiên Vương Cảnh thất trọng.
Mà hắn không chỉ có thể khống chế năm hệ Hỗn Độn Linh Trận, hơn nữa còn miễn cưỡng có thể khống chế được sáu hệ Hỗn Độn Linh Trận.
Chỉ là cảnh giới càng cao mà muốn tăng lên thì sẽ càng khó, Hỗn Độn Linh Đan giảm hiệu quả rất nhiều đối với Chu Thành.
Cho nên còn phải có Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy mới được.
Một đêm trôi qua.
Sắc trời dần sáng.
Vòng thứ hai của Tiên Vương Chi Chiến bắt đầu.
Chu Thành đi từ trong cung điện ra, tiến về quảng trường tập hợp.
Khi mới đi từ trong cung điện ra thì hắn gặp được hai nữ Thánh Hỏa, Băng Ngọc.
Hai nữ nhìn thấy Chu Thành thì cảm thấy bất ngờ, hiển nhiên bọn họ không ngờ được là Chu Thành cũng thành công bước vào vòng thứ hai.
Thật ra thì xếp hạng của Chu Thành cũng không cao, chỉ top bảy trăm, cho nên cũng không có ai thèm chú ý tới Chu Thành.
“Đạo hữu may mắn ha, không ngờ được là cũng có thể bước vào vòng thứ hai.” Băng Ngọc Huyền Nữ nói với Chu Thành.
“Ta vẫn may mắn lắm.” Chu Thành gật đầu nói.
Mọi người đi tới quảng trường.
So với vòng thứ nhất thì lúc này người ở quảng trường có vẻ hơi thưa thớt hơn nhiều. Một ngàn Tiên Vương đứng trên quảng trường chờ vòng thứ hai bắt đầu.
Không ít người khi nhìn thấy Chu Thành thì đều cảm thấy bất ngờ, rất nhiều người biết Chu Thành chỉ là một Tiên Vương ngũ trọng, một Tiên Vương ngũ trọng mà cũng có thể bước vào vòng thứ hai nên khiến cho rất nhiều người cảm thấy bất ngờ.
Không lâu sau, vòng thứ hai bắt đầu.
Vòng thứ hai rất đơn giản, chính là đối chiến.
Rút thăm đối chiến, từng đôi đánh với nhau, những người có thể bước vào top một trăm thì có thể bước vào vòng thứ ba.
Trận đầu rút trúng Chu Thành Băng Ngọc Huyền Nữ.
Băng Ngọc Huyền Nữ là tuyển thủ có hy vọng tranh đoạt top mười, đương nhiên là có không ít người chú ý đến nàng, thấy trận đầu Băng Ngọc Huyền Nữ đối chiến với Chu Thành thì rất nhiều người đều cảm thấy kinh ngạc sau đó lại lắc đầu.
“Hắn chính là Chu Thành?” Lúc này, sâu trong hư không, Thiên Đế cũng chú ý tới Chu Thành.
Chương 482: Vô Tự Thiên Bi
Tào Uy đang đứng phía sau Thiên Đế nhanh chóng bước tới trước, nói: “Đúng vậy, hắn chính là Chu Thành, cũng là một Tiên Vương duy nhất có cảnh giới dưới Tiên Vương thập trọng có thể bước vào vòng thứ hai.”
Ngoại trừ Chu Thành ra thì những người thành công bước vào vòng thứ hai khác đều là cường giả Tiên Vương thập trọng trở lên.
Thân là người chủ trì Tiên Vương Chi Chiến lần này, Tào Uy cũng chú ý tới Chu Thành.
“Không phải Tiên Vương thập trọng cũng có thể bước vào vòng thứ hai, xem ra Chu Thành này cũng may mắn lắm.” Đặng Bạch nói.
Theo Đặng Bạch, có thể bước vào vòng thứ hai thì có lẽ chiến lực của Chu Thành không tầm thường, nhưng chủ yếu vẫn là may mắn.
Thiên Đế cũng gật đầu.
Hiện trường, trên lôi đài.
Băng Ngọc Huyền Nữ thấy trận đầu người mình phải đối chiến là Chu Thành thì ngạc nhiên, sau đó lắc đầu nói: “Không ngờ được là người ta phải đối chiến trong trận đầu lại là Chu đạo hữu, Chu đạo nên tự động nhận thua thì tốt hơn.”
Chu Thành nghe vậy cười cười: “Chủ động nhận thua? Tại sao?”
Băng Ngọc Huyền Nữ nghe vậy thì nhướng mày: “Chu đạo hữu muốn động thủ thật sao?”
Nàng kêu Chu Thành tự động nhận thua là muốn giữ thể diện cho Chu Thành, dù sao Chu Thành vừa bước vào vòng thứ hai, nếu như mà bị mình dùng một chiêu đánh bại thì đúng là mất hết mặt mũi.
“Ta vẫn muốn thử một chút.” Chu Thành gật đầu nói.
Ngoài lôi đài, rất nhiều cường giả Tiên Vương quan chiến nghe vậy thì đều lắc đầu.
Chu Thành lại muốn đánh với Băng Ngọc Huyền Nữ một trận, làm như vậy không phải là tự rước lấy nhục nhã hay sao?
“Chu Thành, ta khuyên ngươi nên cút xuống đi, Băng Ngọc Huyền Nữ tiền bối động thủ, ngươi cảm thấy ngươi có tư cách đó?” Một vị lão tổ Tiên Vương thập trọng không thông qua được vòng thứ nhất không nhịn được mà lên tiếng cười nhạo.
Lần Tiên Vương Chi Chiến này, rất nhiều lão tổ Tiên Vương thập trọng đều không có thông qua vòng thứ nhất, mà Chu Thành chỉ là có tu vi dưới Tiên Vương thập trọng nhưng lại thông qua được, chuyện này khiến rất nhiều lão tổ Tiên Vương thập trọng cực kỳ khó chịu.
“Không sai, Chu Thành, ngươi mau cút xuống đi, Băng Ngọc Huyền Nữ tiền bối kêu ngươi tự động nhận thua là đã nể mặt ngươi lắm rồi, muốn giữ thể diện cho ngươi, ngươi đừng có không biết tốt xấu nữa!” Một vị lão tổ Tiên Vương thập trọng khác cũng cười lạnh nói.
Chu Thành nhìn Băng Ngọc Huyền Nữ đứng đối diện mình, lại mở miệng nói: “Ra tay đi.”
Băng Ngọc Huyền Nữ khẽ giật mình, sau đó gương mặt xinh đẹp trầm xuống, Chu Thành kêu nàng ra tay trước? Đúng không?
“Ta khuyên ngươi nên ra tay trước thì tốt hơn.” Chu Thành nói tiếp: “Nếu không ta sợ ngươi không có cơ hội để ra tay đâu.”
Chu Thành vừa dứt lời thì tất cả mọi người xung quanh ai cũng xôn xao.
“Khẩu xuất cuồng ngôn, không biết sống chết!”
“Huyền Nữ đại nhân, đánh chết hắn! Đưa hắn vào chỗ chết!”
Chu Thành nói một câu khiến cho tất cả mọi người phẫn nộ.
Ngay cả Thiên Đế, Đặng Bạch, Tào Uy cũng đều nhướng mày, cảm thấy Chu Thành này không khỏi quá cuồng vọng, cho là mình thông qua được vòng thứ nhất thì có chiến lực vô địch?
“Người trẻ tuổi đó cuồng vọng vô tri, không đáng bồi dưỡng.” Thiên Đế mở miệng nói.
Băng Ngọc Huyền Nữ cũng tức giận nhìn Chu Thành, câu nói vừa rồi của Chu Thành khiến cho nàng tức giận.
Một Tiên Vương ngũ trọng cũng dám xem thường nàng!
Lẽ nào hắn cho mình là lão tổ Tiên Vương thất trọng của Vương gia lúc trước?
“Đã như vậy thì ta cũng không khách sáo nữa!” Băng Ngọc Huyền Nữ lạnh lùng nói, nói xong, hai tay mạnh mẽ vỗ ra một chưởng, lập tức, tiên nguyên Tiên Vương thập trọng hậu kỳ tuôn ra như bài sơn đảo hải.
Bởi vì Chu Thành cuồng vọng cho nên nàng xuất thủ không chút nể tình.
Không phải là tiểu tử này nói là sợ nàng không có cơ hội để xuất thủ hay sao, vậy thì nàng cũng muốn xem thử xem là đối phương sẽ làm như thế nào để ngăn được một chưởng này của nàng.
Mắt thấy lực lượng như bài sơn đảo hải của Băng Ngọc Huyền Nữ oanh trúng Chu Thành, đột nhiên, Chu Thành phất một tay lên, chỉ nhẹ nhàng vung tay một cái thì lực lượng như bài sơn đảo hải đó lập tức tan rã.
Băng Ngọc Huyền Nữ còn chưa kịp phản ứng lại là chuyện gì đã xảy ra thì đã bị một lực lượng đáng sợ khiến cho nàng khó mà tưởng tượng được đánh trúng, sau đó nàng bay ngược về phía sau.
Cuối cùng nàng rơi xuống không gian bên ngoài lôi đài.
Tất cả mọi người kinh ngạc đứng chết trân tại chỗ.
Đám Tiên Vương còn đang kêu la thì đột nhiên im bặt, hiện trường trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngay cả Thiên Đế, Đặng Bạch, Tào Uy cũng đều ngạc nhiên.
Thậm chí mấy người Bạch Phượng, Long Nữ đang đối chiến ở lôi đài khác cũng không khỏi quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Băng Ngọc Huyền Nữ bị đánh bay ra khỏi lôi đài thì đều ngạc nhiên.
Băng Ngọc Huyền Nữ bị đánh bay ra khỏi lôi này cũng ngẩn ra.
Nàng nhìn Chu Thành, trên mặt tràn đầy vẻ chấn kinh.
Lực lượng vừa rồi là?
“Các ngươi nhìn rõ không?” Thiên Đế hỏi hai người Đặng Bạch, Tào Uy, vừa rồi hắn cũng không có đặt sự chú ý vào trận chiến của Chu Thành và Băng Ngọc Huyền Nữ mà tập trung quan sát lôi đài của Bạch Phượng, cho nên hắn hoàn toàn không nhìn rõ được Chu Thành đã ra tay như thế nào.
Hai người Đặng Bạch, Tào Uy cũng đều lắc đầu, bọn họ cũng quan sát lôi đài của Bạch Phượng, Long Nữ, cũng không thấy rõ Chu Thành ra tay như thế nào.
Lúc này, một vị nguyên soái Thiên Đình đang đứng ở đằng xa đi tới, khom người, chần chờ nói: “Bệ hạ, vừa rồi Chu Thành chỉ vung một tay một cái, sau đó Băng Ngọc Huyền Nữ bị đánh bay ra khỏi không gian lôi đài.”
Đưa tay vung một cái!
Thiên Đế, Đặng Bạch, Tào Uy chấn kinh.
“Vận dụng tất cả lực lượng, nhanh chóng điều tra Chu Thành!” Thiên Đế vẻ mặt ngưng trọng, giọng nói vô cùng nghiêm túc.
Trong lòng tất cả nguyên soái Thiên Đình đang đứng phía sau Thiên Đế run lên.
“Bệ hạ, chẳng lẽ ngươi cảm thấy Chu Thành này sẽ là? !” Đặng Bạch miệng đắng lưỡi khô, hắn đoán được ý nghĩ trong lòng Thiên Đế.
Thiên Đế không có mở miệng, xuyên thấu qua hư không, nhìn chằm chằm Chu Thành không hề chớp mắt.
Sau khi trải qua khoảng thời gian yên tĩnh dài dằn dặc, nguyên soái Thiên Đình tuyên bố Chu Thành thắng.
Khi Chu Thành đi ra khỏi không gian lôi đài, ngoài lôi đài, đám lão tổ Tiên Vương vừa mới lên tiếng trách móc kêu Chu Thành cút xuống không ai và không sợ hãi lui lại.
Bọn người Bạch Phượng, Long Nữ kết thúc tỷ thí, từ lôi đài đi ra, nhìn Chu Thành, trong lòng đều kinh nghi bất định.
Hiển nhiên thân phận của Chu Thành cũng khiến cho đám người Bạch Phượng, Long Nữ ngờ vực vô căn cứ.
Mấy trận tiếp theo, đối thủ của Chu Thành đều yếu hơn Băng Ngọc Huyền Nữ, cho nên Chu Thành nhẹ nhõm chiến thắng.
Vòng thứ hai kết thúc.
Màn đêm buông xuống, Chu Thành ở trong cung điện của mình nghiên cứu Hỗn Độn Linh Trận, không khỏi nghĩ tới vòng thứ ba ngày mai.
Vòng thứ ba cũng là một vòng cuối cùng, vòng thứ ba ra đề như thế nào thì vẫn chưa biết, không biết sẽ tỷ thí cái gì, nhưng chắc chắn sẽ không phải là đối chiến đơn giản như vậy.
Cho nên Chu Thành có chút chờ mong đối với vòng thứ ba.
Ngày kế tiếp, dương quang phổ chiếu.
Vòng thứ ba bắt đầu.
Trên quảng trường có thêm một khối bia đá cao mấy trăm thước, không biết bia đá này được chế tạo từ vật liệu gì, mặt bia đá trơn nhẵn.
Chu Thành nghi hoặc nhìn bia đá trước mắt, Bạch Phượng, Long Nữ nhìn thấy bia đá thì hai mắt lại nóng bỏng không thôi, hình như tấm bia đá này lại là một thứ bảo bối không bình thường.
Lúc này, Tào Uy mở miệng nói: “Chắc hẳn không ít người đều đoán được, không sai, đây chính là Vô Tự Thiên Bi!”
Vô Tự Thiên Bi!
Chu Thành nhớ lại, hình như Vô Tự Thiên Bi này là do Thiên Đế đi vào Hắc Ám Đại Lục lấy được.
Nghe nói nó là một món bảo bối khó lường, nhưng rốt cuộc nó có uy năng gì thì khó mà biết được.
Có lẽ chỉ có Thiên Đế biết.
Nhưng mà đây là vòng thứ ba, Thiên Đế lấy Vô Tự Thiên Bi này ra làm cái gì?
“Vô Tự Thiên Bi này ẩn chứa vô số công pháp, nhưng dưới tình huống bình thường thì những công pháp này sẽ không hiện ra văn tự.” Tào Uy liếc nhìn bọn người Chu Thành, Bạch Phượng, nói: “Hôm nay, vòng thứ ba, nếu như người nào có thể khiến cho Vô Tự Thiên Bi hiển thị ra công pháp có văn tự nhiều nhất thì người đó chính là người chiến thắng Tiên Vương Chi Chiến lần này!”