Đám cao thủ Ma Thần nhất tộc này, người mạnh nhất chính là Tiên Vương vừa bị Chu Thành bóp nát cổ, những người khác thấy thế thì không ai mà không e sợ chạy trốn. Nhưng mà những cao thủ Ma Thần nhất tộc này vừa mới chạy trốn thì bị một đạo lôi quang của tiểu ngưu đánh thành vô số tro bụi.
“Đi!” Chu Thành ánh mắt lạnh lùng, theo tiểu ngưu phá không mà lên.
Ma Thần nhất tộc chiếm lĩnh chín vực Tiên Giới, mỗi một cái đại lục đều được bọn họ sắp đặt một cái tổng bộ.
Mà tổng bộ của Ma Thần nhất tộc ở Tinh Hải Đại Lục nằm ngay trong Tinh Hải Thành.
Chu Thành và tiểu ngưu đang đi thẳng tới Tinh Hải Thành.
Lúc này, bên trong Tinh Hải Thành, một vị Tiên Vương Ma Thần nhìn bọn người Tinh Hải Thượng Nhân, Kim Hàn đang quỳ ở trước mặt mình, nói: “Qua mấy ngày nữa là sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Tiên Vương đại nhân!”
“Lát nữa các ngươi đi vào trong lao tù chọn lựa 10 mỹ nữ ra, vài ngày nữa ta muốn đưa đến cho Ngụy Tiên Vương đại nhân!”
Tinh Hải Thượng Nhân nghe xong thì quỳ đi lên, vẻ mặt nịnh nọt nói: “Đại nhân yên tâm, ta lập tức đi chọn lựa cho đại nhân.” Sau đó theo bọn người Kim Hàn đi ra.
Sau khi bọn người Tinh Hải Thượng Nhân và Kim Hàn cung kính rời khỏi đó, đi tới lao tù.
Sau khi Ma Thần nhất tộc xâm nhập chín vực Tiên Giới, ngoại trừ chế tạo mười chín tầng Ma Ngục thì ở mỗi cái đại lục bọn họ đều chế tạo một cái lao tù lớn, bên trong lao tù ở Tinh Hải Đại Lục cầm tù các cường giả của tông môn, gia tộc siêu cấp trong Tinh Hải Đại Lục.
Có Kim Tiên, có Thượng Tiên, đều là tầng lớp cấp cao và đệ tử thiên tài của các đại tông môn, gia tộc ở Tinh Hải Đại Lục không có gia nhập dưới trướng Ma Thần, tất cả bọn họ đều bị giam giữ trong từng căn phòng trong các tầng trong lao tù.
Những năm này, mỗi khi Ma Thần nhất tộc tổ chức yến tiệc thì sẽ áp giải một nhóm ra, ngược đãi đến chết tại chỗ, coi như trợ hứng.
Đám người Tinh Hải Thượng Nhân và Kim Hàn đi tới lao tù, sau đó đi vào tầng thứ hai của lao tù. Lao tù rất lớn, các gian phòng phân bố theo thứ tự, lít nha lít nhít, không nhìn thấy cuối cùng.
“Tinh Hải Thượng Nhân, ngươi là đồ chó săn!”
“Ngươi ngay cả chó săn cũng không bằng, ngươi chính là một đống phân của Ma Thần nhất tộc!”
“Chờ chúng ta ra ngoài, chúng ta sẽ chém ngươi thành trăm mảnh!”
“Ngươi chết không yên lành!”
Các cao thủ của các đại tông môn gia tộc trong Tinh Hải Đại Lục đang bị giam giữ nhìn thấy Tinh Hải Thượng Nhân, Kim Hàn đến thì không ai mà không tức giận mắng lên, thậm chí có người nhổ nước miếng, có người điên cuồng công kích cấm chế lao tù, muốn lao ra cắn xé Tinh Hải Thượng Nhân.
Tinh Hải Thượng Nhân gia nhập dưới trướng Ma Thần nhất tộc, tuân theo mệnh lệnh của Ma Thần nhất tộc, mỗi ngày dùng các loại phương thức giày vò cao thủ của các đại tông môn, gia tộc, có thể nói là khiến cho cao thủ của các đại tông môn gia tộc trong Tinh Hải Đại Lục hận thấu xương.
Tinh Hải Thượng Nhân không để ý đến mọi người, đi tới tầng thứ hai, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng lớn nào đó.
Chỉ thấy trong căn phòng lớn cầm tù bọn người tông chủ Cửu Đỉnh Tiên Tông Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân.
Tinh Hải Thượng Nhân dùng chìa khoá mở phòng lớn ra, trong căn phòng lớn lại có rất nhiều phòng nhỏ, bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân bị chia nhau giam giữ trong từng căn phòng nhỏ trong đó.
Đi vào phòng nhỏ giam giữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân, Tinh Hải Thượng Nhân mở cửa phòng ra, sau đó túm hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân ra.
“Tinh Hải Thượng Nhân, ngươi muốn làm cái gì? !” Bọn người Dư Khôn thấy thế thì không ai mà không kinh sợ quát lên.
Những người bị tách riêng ra ngoài thì đều không có kết cục tốt gì, cho nên khi Dư Khôn thấy Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân sắp bị mang đi thì không khỏi phẫn nộ.
“Ta muốn làm cái gì?” Tinh Hải Thượng Nhân cười hắc hắc: “Qua mấy ngày nữa là sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Tiên Vương đại nhân, Lâm đại nhân sai ta đi lựa mười mỹ nữ đưa qua.”
“Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân có thể phục thị Ngụy Tiên Vương đại nhân đó là phúc phận mà các nàng tu luyện mấy đời mới có được.”
Dư Khôn và các cao thủ Cửu Đỉnh Tiên Tông nghe hắn nói như vậy thì ai cũng phẫn nộ.
Đưa Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân đi phục thị Ngụy Tiên Vương?
Nói dễ nghe một chút là phục thị, khó nghe một chút chính là làm đỉnh lô cho Ngụy Tiên Vương!
Đến lúc đó chắc chắn Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân sẽ bị chà đạp đến chết.
Hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân cũng vừa sợ vừa giận.
“Tinh Hải Thượng Nhân, ngươi dám!” Dư Khôn phẫn nộ gầm lên: “Ngươi dám động đến mấy người Linh Ngọc, Chu Thành trở về sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Kim Hàn nghe nói như vậy thì cười hắc hắc: “Chu Thành? Hồng Vô đại nhân của Ma Thần nhất tộc tự mình hạ lệnh tìm kiếm và bắt giữ Chu Thành, bây giờ hắn lo cho mình còn chưa xong, không biết đang trốn ở trong cái góc nào không dám lộ diện.”
“Chỉ cần hắn xuất hiện thì chắc chắn phải chết!”
Nói đến đây, Kim Hàn đắc ý cười to, tiếng cười quanh quẩn không tan.
Nói xong, theo Tinh Hải Thượng Nhân áp hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân đi ra ngoài.
Lúc này, trên không Tinh Hải Thành, quang mang lóe lên, một người một trâu đột ngột xuất hiện, chính là Chu Thành và tiểu ngưu.
Nhìn đại quân Ma Thần nhất tộc đóng giữ Tinh Hải Thành trước mắt, Chu Thành ánh mắt lạnh lùng.
Bởi vì Chu Thành và tiểu ngưu không có che giấu khí tức nên đại quân Ma Thần nhất tộc cũng phát hiện, giật mình lao qua.
Nhìn đại quân Ma Thần nhất tộc xông tới, Chu Thành chỉ tiện tay bắn ra một đạo hỏa diễm, khi hỏa diễm rơi xuống thì lập tức hóa thành một cái biển lửa, biển lửa không ngừng mở rộng ra như làn sóng biển, đại quân Ma Thần nhất tộc xông tới không ngừng bị dìm ngập, bị thôn phệ, bị hóa thành tro bụi.
Từng cường giả Ma Thần nhất tộc nghe được tiếng kêu thảm thì bay từ cung điện ra, bọn họ nhìn thấy được cảnh tượng khiến cho người ta không rét mà run này, Tinh Hải Thượng Nhân, Kim Hàn đang áp giải Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân từ lao tù ra cũng thấy được cảnh trăm vạn đại quân Ma Thần hóa thành tro tàn.
Đó là trăm vạn đại quân Ma Thần.
Năm đó khi công phá các đại tông môn, gia tộc trong Tinh Hải Đại Lục thì thế không thể đỡ, quả là đội quân vô địch, nhưng bây giờ chỉ trong mấy hơi thở thì bọn họ đã bị hóa thành tro bụi.
mà như vậy vẫn còn chưa xong, biển lửa vẫn đang không ngừng mở rộng ra, thôn phệ các cường giả Ma Thần nhất tộc dũng mãnh lao ra từ các cung điện, cường giả Ma Thần nhất tộc không ngừng hóa thành tro tàn, thậm chí Tinh Hải Thượng Nhân nhìn thấy thống lĩnh tối cao của Ma Thần nhất tộc ở Tinh Hải Đại Lục là Lâm đại nhân mà vừa rồi bọn họ còn quỳ sát trước mặt hắn nịnh nọt cũng hóa thành tro bụi!
Lâm đại nhân là một vị cao thủ Tiên Vương thất trọng, thế nhưng hắn vẫn bị thiêu thành tro bụi.
“Chu Thành!” Hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân sợ hãi, thấy rõ người đến là Chu Thành thì ai cũng vui vẻ kêu to.
Nghe được tiếng kêu, Chu Thành quay đầu nhìn lại, thấy là hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thì cũng vui vẻ: “Đại sư tỷ!” Chợt lách người đi tới trước mặt hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân.
“Các ngươi, các ngươi!” Lúc đầu Chu Thành cho là mấy người Đại sư tỷ Khâu Linh Ngọc đã chết, bây giờ thấy Khâu Linh Ngọc thì kích động, khó mà dằn được sự vui vẻ trong lòng.
“Chu Thành, ngươi đừng tới đây!” Tinh Hải Thượng Nhân đưa tay nắm chặt lấy cổ của Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân, cố giữ bình tĩnh, ngoài mạnh trong yếu nói: “Nếu còn tới thì ta sẽ…”
Nhưng mà hắn còn chưa kịp nói hết câu thì đột nhiên ngừng lại, chỉ thấy một đạo lôi quang xuyên thủng mi tâm của hắn.
Tinh Hải Thượng Nhân trợn hai mắt lên, ngã xuống.
Kim Hàn thấy thế thì sợ đến hai chân run rẩy.
Chu Thành nhìn đối phương một chút, thần hồn chi lực đánh tan thần hồn của đối phương.
Sau đó hai người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân dẫn Chu Thành đi tới lao tù.
Mấy người Dư Khônnhìn thấy Chu Thành thì đều kích động không thôi.
Các cao thủ của Tinh Hải Đại Lục đang bị cầm tù cũng được giải cứu ra.
Chương 496: Chẳng lẽ là Ngô Tất?
Ngụy Tiên Vương, Ngụy Ý! Chính là đệ tử đắc ý nhất của Thông Tâm Ma Viên, cũng là Tiên Vương có hy vọng đột phá đến cảnh giới Chúa Tể Cảnh nhất trong số những Tiên Vương của Ma Thần nhất tộc.
Sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Tiên Vương, có thể tưởng tượng được nó sẽ long trọng như thế nào.
Ngụy Tiên Vương Cung là cung điện mà Ngụy Tiên Vương Ngụy Ý tự chế tạo cho mình. Cung điện tọa lạc ở Trung Khư Đại Lục Thanh Vực, cách Tiên Điện Thanh Vực không xa.
Đến sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Tiên Vương, Ngụy Tiên Vương Cung phi thường náo nhiệt, vô số cường giả trong Thanh Vực đều vọt tới chầu mừng.
Mặc dù Ngụy Tiên Vương Ngụy Ý còn chưa phải là Chúa Tể nhưng bởi vì mối quan hệ với Thông Tâm Ma Viên cho nên địa vị còn cao hơn rất nhiều Điện Chủ Tiên Điện năm đó.
Cho nên, sinh nhật trăm vạn năm của hắn, gần như tất cả cường giả ở trong Thanh Vực đều tới. Có Tiên Vương của Ma Thần nhất tộc, có Tiên Vương các tộc đã gia nhập dưới trướng Ma Thần nhất tộc như nhân tộc, Long tộc, Hoàng Kim tộc.
Người thể tới tham gia sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Ý chỉ có cường giả Tiên Vương trở lên của các tộc. Riêng phi thuyền của thế lực khắp nơi đến đây chầu mừng thì đã có hơn mấy chục vạn!
Mấy chục vạn phi thuyền hiện đầy trên không thảo nguyên phía trước Ngụy Tiên Vương Cung. Từ xa nhìn lại, rất là hùng vĩ.
Hôm nay là sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Ý, nhưng mà Ngụy Ý lại ngồi xếp bằng ở trong mật thất, liếc nhìn công pháp bí tịch trong tay, càng xem càng cảm thấy vô cùng ảo diệu, hắn không khỏi đập án tán dương.
Bộ công pháp bí tịch đó là hắn tìm được trong một cổ tộc trong Thanh Vực, công pháp được ghi lại trong đó vô cùng ảo diệu.
Sau khi lật xem bí tịch công pháp một lần, Ngụy Ý khép bí tịch lại, trong lòng kích động bành trướng, có công pháp này, cơ hội đột phá Chúa Tể Chi Cảnh của hắn gia tăng rất nhiều.
“Sư phụ, hôm nay là sinh nhật trăm vạn năm của ngươi, bên ngoài đại điện, mấy người Thiên Đao lão tổ đã tới.” Lúc này, ngoài mật thất, đại đệ tử của Ngụy Ý cung kính nói.
Ngụy Ý cất kỹ bí tịch: “Được, ta biết rồi.” Sau đó đẩy cửa đi ra ngoài, trên môi nở nụ cười tươi đi ra đại điện phía ngoài.
Trong đại điện, một đám Tiên Vương Thiên Đao lão tổ nhìn thấy Ngụy Ý thì đồng loạt đứng dậy ôm quyền chúc mừng.
Ngụy Ý tự nhận có hi vọng đột phá Chúa Tể, tâm tình rất tốt, gật đầu cười một tiếng với mọi người: “Các vị từ xa vạn dặm đến chúc, có lòng rồi.”
Thiên Đao lão tổ cười ha ha: “Sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy huynh chính là đại sự trong Tiên Giới, chúng ta đến chúc là vinh hạnh của chúng ta.”
“Với thiên phú của Ngụy huynh, chắc chắn có thể bước vào Chúa Tể trong vạn năm!”
Những tộc trưởng các tộc, gia chủ, tông chủ khác cũng nhao nhao chúc mừng.
Lão tổ Thiên Sơn Long Trì Ngao Vân Phong phủ phục ở dưới đất bò lên, vẻ mặt nịnh nọt nói: “Ngụy Tiên Vương đại nhân thiên phú vô song, sau này chắc chắn sẽ trở thành thập đại Chúa Tể Tiên Giới!”
Ngụy Ý cười ha ha: “Thập đại Chúa Tể thì ta không dám nhận.”
Lúc này, một vị Tiên Vương của Ma Thần nhất tộc tiến lên, cẩn thận bẩm báo cái gì đó cho Ngụy Ý.
Ngụy Ý nghe xong hai mắt trở nên lạnh lẽo.
“Ngụy huynh, đây là?” Thiên Đao lão tổ thấy thế thì không khỏi hỏi.
“Vừa mới có tin tức truyền đến, bên phía Tinh Hải Đại Lục có người phá hủy Tinh Hải Thành, giải cứu đám người trong Tinh Hải Đại Lục.” Ngụy Ý lạnh lùng nói.
Cái gì!
Tất cả mọi người đang có mặt ở trên đại điện không khỏi giật mình.
Tinh Hải Thành là tổng bộ của Ma Thần nhất tộc ở Tinh Hải Đại Lục, có vài vị Tiên Vương tọa trấn, còn có trăm vạn đại quân tinh nhuệ, bây giờ lại bị người phá hủy?
“Chẳng lẽ là Ngô Tất?” Lão tổ Thiên Sơn Long Trì Ngao Vân Phong suy đoán.
Có thể phá hủy Tinh Hải Thành, chỉ có Chúa Tể mới có thực lực này.
Bây giờ trong số những Chúa Tể thì chỉ có Chúa Tể Hỗn Độn Ngô Tất đang trốn. Những Chúa Tể nhân tộc khác lớp thì vẫn lạc lớp thì bị cầm tù.
“Ngô Tất.” Ngụy Ý lạnh giọng cười một tiếng: “Dựa vào nơi hiểm yếu chống lại thôi, Ma Thần nhất tộc ta không cần mấy năm nữa thì có thể hoàn toàn thống trị chín vực Tiên Giới.”
Bên ngoài Ngụy Tiên Vương Cung, các phương cường giả tới chầu mừng vẫn lần lượt vọt tới.
Chu Thành và tiểu ngưu theo dòng người đi tới Ngụy Tiên Vương Cung.
Nhìn Ngụy Tiên Vương Cung vô cùng to lớn mỹ nữ như mây trước mắt, Chu Thành dửng dưng nói: “Ngụy Ý này rất biết cách hưởng thụ.”
“Sinh nhật trăm vạn năm của Ngụy Ý, đoán chừng hắn nằm mơ cũng không ngờ được là ngươi sẽ đến.” Tiểu ngưu trêu ghẹo, cười nói.
Chu Thành cười một tiếng, sau đó mới theo tiểu ngưu đi đến Ngụy Tiên Vương Cung.
Khi hai người đi tới bên ngoài Ngụy Tiên Vương Cung thì bị thủ vệ ngăn lại, muốn Chu Thành đưa thiệp mời ra.
“Ta không có thiệp mời.” Chu Thành lắc đầu.
Ngay lúc thủ vệ đó sầm mặt lại thì Chu Thành nâng tay bắn ra, thủ vệ đó lập tức bị oanh bắn ra ngoài, một cỗ lực lượng kinh người kéo hắn không ngừng bắn vào bên trong Ngụy Tiên Vương Cung.
Từng tòa kiến trúc trong Ngụy Tiên Vương Cung bị hắn bắn thủng.
Tiếng bình bình bình không ngừng vang lên.
Từng tòa kiến trúc bị bắn thủng từng cái lỗ.
Sau khi bắn thủng mấy trăm tòa kiến trúc thấy hắn bắn thẳng về phía đám người Ngụy Ý, Thiên Đao lão tổ đang ngồi ở trong đại điện.
Ngụy Ý đang ngồi nghe một đám cường giả bên dưới nịnh nọt mình thì đột nhiên nghe được một loạt tiếng bình bình bình cực lớn, hơn nữa nơi phát ra tiếng càng ngày càng gần thì không khỏi kinh ngạc.
Hắn đang muốn mở miệng hỏi thăm là chuyện gì xảy ra thì đột nhiên nhìn thấy một bóng người bắn thủng cung điện phía trước, sau đó bắn thẳng tới chỗ hắn.
Mấy người Thiên Đao lão tổ cũng đều thấy được bóng người đang bắn thẳng tới, tất cả bọn họ đều giật mình.
Ngụy Ý không kịp nghĩ nhiều, hắn đứng phắt dậy đấm ra một quyền.
Đông!
Hắn đánh một quyền vào trong bóng người đó.
Nhưng hắn phát hiện bóng người đó hoàn toàn không giảm tốc độ, tiếp tục bắn thẳng tới chỗ hắn.
Ngụy Ý cảm thấy bất ngờ sau đó thì quá sợ hãi.
Hắn vừa muốn trốn tránh thì bị bóng người đang bắn thẳng tới đó đánh trúng.
Bọn người Thiên Đao lão tổ, Ngao Vân Phong sợ hãi nhìn Ngụy Ý bị oanh bay ra ngoài, đập vào bức tường lớn ở phía sau đại điện, tường lớn bị nện thủng.
Ngụy Ý bị tường lớn sụp đổ đè lên, lọt thỏm trong đống phế tích.
Đám cường giả Thiên Đao lão tổ, Ngao Vân Phong trợn mắt há hốc mồm mà nhìn.
Chuyện này chuyện này!
Nhìn Ngụy Ý bị đánh bay, bị vùi lấp, bọn họ ngẩn ra tại chỗ.
Lúc này, từng tiếng kêu thảm vang lên, bọn họ không khỏi quay đầu nhìn ra ngoài, sau đó nhìn thấy một bóng người đang xuyên qua lỗ thủng chậm rãi đi tới.
Những cường giả Ma Thần nhất tộc xung quanh có ý đồ công kích hắn thì đều bị đánh bay.
Hoàn toàn không có ai có thể ngăn cản được bước chân của hắn.
Bên cạnh bóng dáng này còn có một con tử sắc tiểu ngưu.
Khi thấy rõ bóng dáng này, đám người Thiên Đao lão tổ, Ngao Vân Phong không có ai mà không giật mình kinh hô lên: “Chu, Chu Thành!”
Một số người không biết Chu Thành nghe xong thì đều kinh hãi.
Danh tiếng của Chu Thành, cho dù là đối với nhân tộc hay là đối với Ma Thần nhất tộc đều như sấm bên tai.
Ma Thần Chi Chủ Hồng Vô tự mình hạ lệnh bắt giữ hai người, một người là Chúa Tể Hỗn Độn Ngô Tất, một người chính là Chu Thành.
Trong ánh mắt sợ hãi của một đám cường giả, Chu Thành đi tới đại điện, Chu Thành nhìn thoáng qua bọn người Thiên Đao lão tổ, Ngao Vân Phong trong đại điện.
Ánh mắt Chu Thành dừng lại trên người Ngao Vân Phong một chút, Ngao Vân Phong sợ đến hồn phi phách tán, run rẩy nói: “Thủy, Thủy tổ đại nhân.”
Chu Thành không có mở miệng, trực tiếp một chỉ xuyên thủng Ngao Vân Phong, khi Ngao Vân Phong rơi xuống đất thì toàn thân đã trở nên huyết nhục mơ hồ, chỉ có đầu là còn giữ được hoàn chỉnh.
Bên trong đại điện, một đám cường giả cực kỳ hoảng sợ, không ai dám ra tay.
Năm đó Chu Thành đối chiến với Thông Tâm Ma Viên mà không bị thua, chuyện này đã truyền khắp Tiên Giới, ngay cả Thông Tâm Ma Viên cũng không làm gì được Chu Thành, những Tiên Vương bọn họ có ai dám ra tay chứ?
Chương 497: Không thể nào mạnh hơn ta
Trong lúc mọi người hoảng sợ, Ngụy Ý bị phế khư vùi lấp đánh tan đống đổ nát của bức tường trên người mình, đứng lên.
Ngụy Ý nhìn Chu Thành, cũng khó nén sợ hãi.
“Chu, Chu Thành.” Ngụy Ý nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Người thức thời là trang tuấn kiệt, bây giờ Ma Thần nhất tộc ta đã thống trị chín vực Tiên Giới, ngươi chỉ có một mình cho dù ngươi có mạnh như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào chống lại Ma Thần nhất tộc chúng ta được!”
“Nếu như ngươi gia nhập dưới trướng Ma Thần nhất tộc ta thì chắc chắn Ma Thần nhất tộc ta sẽ không bạc đãi ngươi.”
Những lời mà Ngụy Ý nói khiến cho Chu Thành bật cười thành tiếng: “Gia nhập dưới trướng Ma Thần nhất tộc các ngươi? Làm chó cho Ma Thần nhất tộc giống như đám người đó?”
Các lão tổ, tông chủ, gia chủ các tộc gia nhập dưới trướng Ma Thần nhất tộc đang có mặt ở hiện trường nghe hắn nói như vậy thì sắc mặt đều trở nên khó coi, trong lòng giận điên lên nhưng không ai dám lên tiếng.
Ngụy Ý còn muốn mở miệng nói gì nhưng Chu Thành khẽ vươn tay, nhiếp vào hư không, trực tiếp bắt Ngụy Ý đến trước mặt mình.
“Chu Thành, ngươi, ngươi dám giết ta!” Ngụy Ý vừa sợ vừa giận, điên cuồng giãy giụa.
Chu Thành nắm mạnh một cái, một cỗ lực lượng kinh khủng từ bên trong không gian oanh ra trong nháy mắt, đánh cho Ngụy Ý nổ tung.
Dưới ánh mắt không dám tin tưởng của đám người Thiên Đao lão tổ, Ngụy Tiên Vương Ngụy Ý hóa thành một đám sương máu.
Chết, chết rồi?
Trong lòng đám người Thiên Đao lão tổ chấn động mãnh liệt.
Ngụy Ý, đó là đệ tử đắc ý nhất của Chúa Tể Thông Tâm Ma Viên, rất nhiều Chúa Tể của Ma Thần nhất tộc điều ôm kỳ vọng cao ở Ngụy Ý, bây giờ hắn lại bị bóp chết trong chính bữa tiệc sinh nhật trăm vạn năm của mình.
Lúc này, vô số đại quân Ma Thần nhất tộc giống như là thuỷ triều lao qua.
Chu Thành không để ý đến những đại quân đó, quay qua nhìn bọn người Thiên Đao lão tổ.
“Giết!”
“Giết Chu Thành!”
Thiên Đao lão tổ hoảng sợ lùi lại, gầm rú như điên.
Ma Thần Chi Dực xuất hiện phía sau Chu Thành, Ma Thần Chi Dực mở ra, phất một cái, một đạo đao mang kinh khủng lập tức xẹt qua trùng điệp không gian, cắt chém bọn người Thiên Đao lão tổ.
Thời gian trong đại điện như ngưng trệ, bọn người Thiên Đao lão tổ đều cứng đờ tại chỗ. Sau đó bọn người Thiên Đao lão tổ đều bị cắt ra làm hai.
Trong lúc nhất thời, đại điện máu chảy thành sông.
Bầu không khí vui mừng ở đại điện bây giờ trở nên tràn ngập mùi máu tanh.
Chu Thành từ đại điện đi ra.
Chỉ thấy mặt ngoài có một đám đại quân Ma Thần nhất tộc tuôn đi qua, vây chật như nêm cối, bọn chúng cũng cứng đờ tại chỗ. Khi gió thổi qua, chỉ thấy đại quân Ma Thần nhất tộc như là lúa mì đổ rạp, tất cả đổ rạp xuống dưới, giống như bọn người Thiên Đao lão tổ, bị cắt thành hai khúc.
Kéo dài đến cuối đại quân.
Máu nhuộm đỏ cả Ngụy Tiên Vương Cung, kéo dài đến vô số dặm bên ngoài Ngụy Tiên Vương Cung.
Hóa ra vừa rồi Ma Thần Chi Dực của Chu Thành chém ra không chỉ chặt đứt bọn người Thiên Đao lão tổ mà cũng chặt đứt vô số đại quân của Ma Thần nhất tộc tuôn tới.
Một hồi sau, Chu Thành phá không mà đi.
Không lâu sau, tin tức Ngụy Tiên Vương Cung bị phá hủy, một đám Tiên Vương Ma Thần như Ngụy Ý, Thiên Đao lão tổ chết trong tay Chu Thành truyền ra, Tiên Giới chấn động.
Thông Tâm Ma Viên nghe được tin tức thì không khỏi phẫn nộ gầm lên: “Chu Thành, ta và ngươi không đội trời chung!”
“Ta muốn cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!”
“Ta muốn tiêu diệt cửu tộc của ngươi!”
Tiếng gầm thét của Thông Tâm Ma Viên chấn động vô số cung điện xung quanh, bụi bay mù mịt.
Không gian chỗ sâu nhất trong Hỗn Độn Thành, Hồng Vô ma khí như biển cũng biết được tin tức Chu Thành xuất hiện.
“Xuất hiện, vậy thì tốt rồi.” Hồng Vô mặt không cảm xúc: “Truyền lệnh xuống, toàn lực kiểm tra Chu Thành, người cung cấp tin tức của Chu Thành thì thưởng chục tỷ cực phẩm linh thạch!”
Chục tỷ!
Cực phẩm linh thạch!
Khi Hồng Vô vừa thông báo treo thưởng thì toàn bộ Tiên Giới điều điên khùng.
Tiểu ngưu nghe tin tức treo thưởng thì cười nói với Chu Thành: “Xem ra ở trong mắt Hồng Vô, ngươi cũng chỉ đáng giá một chục tỷ cực phẩm linh thạch mà thôi.” Rồi sau đó mới nói: “Kế tiếp chúng ta đi đâu?”
Chu Thành nhìn về phía Hỗn Độn Thành: “Hỗn Độn Thành.”
Bây giờ chín vực Tiên Giới gần như đều bị Ma Thần nhất tộc chiếm cứ, nếu như lần lượt giết từng cái đại lục thì quá phiền phức, cũng quá tốn thời gian, cho nên Chu Thành định trực tiếp giết tới Hỗn Độn Thành.
Bây giờ Ma Thần nhất tộc thiết lập tổng bộ ở Hỗn Độn Thành, gần như tất cả Chúa Tể Ma Thần đều ở Hỗn Độn Thành, Hồng Vô cũng ở Hỗn Độn Thành. Chỉ cần giải quyết đám Chúa Tể Ma Thần như Hồng Vô, Thông Tâm Ma Viên thì Ma Thần nhất tộc sẽ giống như rắn mất đầu, không bao lâu thì sẽ tan tác.
“Được, vậy chúng ta trực tiếp giết tới Hỗn Độn Thành!” Tiểu ngưu nghe xong, toàn thân hưng phấn nói.
Một người một trâu phá không bay lên, bay tới Hỗn Độn Vực.
Thanh Vực cách Hỗn Độn Vực cực xa, nhưng mà với tốc độ của hai người thì chỉ cần mấy ngày là có thể chạy tới.
Chu Thành và tiểu ngưu có tốc độ cực nhanh, đại quân Ma Thần qua đường chỉ nhìn thấy trước mắt có quang mang lóe lên, khi nhìn lại thì quang mang đã biến mất ở cuối chân trời.
Hai người càng tới gần Hỗn Độn Vực thì đại quân Ma Thần càng nhiều, có khi gặp phải đại quân Ma Thần như là đại dương mênh mông, không nhìn thấy phần cuối.
Chu Thành mở Ma Thần Chi Dực ra, trực tiếp cày tới.
Huyết vũ rực rỡ.
Tiểu ngưu thì toàn thân lôi quang như biển, những nơi đi qua, phàm là đại quân Ma Thần chạm đến lôi quang thì đều bị đốt thành tro.
Hai ngày sau, hai người tới Hỗn Độn Vực.
Đi vào Hỗn Độn Vực, đại quân Ma Thần nhất tộc càng nhiều, lít nha lít nhít, như cát sa mạc.
Có khi trải qua tòa thành trì Ma Thần nào đó, Chu Thành trực tiếp nâng tay, vô số Hỗn Độn Thần Lôi như mưa to rơi xuống, lập tức bao phủ thành trì. Thỉnh thoảng có tin tức thành trì bị phá hủy truyền đến Hỗn Độn Thành.
“Là Chu Thành?” Có Chúa Tể Ma Thần suy đoán.
Bởi vì Chu Thành và tiểu ngưu có tốc độ quá nhanh, hoàn toàn không có ai có thể thấy rõ Chu Thành và tiểu ngưu.
“Nếu là Chu Thành, nhìn hướng đi của hắn thì hình như đang đi tới Hỗn Độn Thành.” Huyết Hồn kinh nghi.
Thông Tâm Ma Viên ánh mắt lạnh lùng: “Nếu như hắn có can đảm đến Hỗn Độn Thành, chắc chắn hắn phải chết!”
“Thật sao?” Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lẽo vang vọng đại điện.
“Chu Thành? !” Bọn người Thông Tâm Ma Viên, Huyết Hồn nghe được một giọng nói quen thuộc vang lên thì bỗng giật mình đứng dậy, nhưng cho dù bọn họ có dùng thần hồn điều tra như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối vẫn không thể nào phát hiện được Chu Thành.
“Không cần tìm.” Dương Vĩ từ chỗ sâu nhất trong không gian trong Hỗn Độn Thành đi ra, nói với đám người Thông Tâm Ma Viên, Huyết Hồn: “Chu Thành không ở gần đây, vừa rồi hắn thông qua không gian chi trận truyền âm thanh đến, bây giờ hẳn là hắn đang ở xa ức vạn dặm.”
“Cái gì, không gian chi trận!”
“Ngoài ức vạn dặm!”
Bọn người Thông Tâm Ma Viên, Huyết Hồn chấn kinh.
Loại thủ đoạn này bọn họ chưa từng nghe thấy.
Không gian chi trận mặc dù mạnh nhưng cũng không thể nào truyền âm thanh vào trong tai của mọi người từ khoảng cách xa như vậy chứ?
Dương Vĩ nhìn về phía hư không xa xôi, nói: “Chuẩn bị ứng chiến!”
Chuẩn bị ứng chiến!
Một đám Chúa Tể Ma Thần Thông Tâm Ma Viên, Huyết Hồn giật mình, chẳng lẽ Chu Thành dám đơn thương độc mã đến Hỗn Độn Thành?
Một hồi sau, Hỗn Độn Thành hào quang ngút trời, từng Hỗn Độn Đại Trận được toàn diện mở ra, chiếu rọi thời không trùng điệp.
Thấy Hỗn Độn Thành lại mở toàn bộ Hỗn Độn Đại Trận ra, các phương cường giả không ai mà không cảm thấy kinh hãi.
Kể từ khi Ma Thần nhất tộc chiếm cứ Hỗn Độn Thành thầy chưa từng xuất hiện tình huống bọn họ đề phòng nghiêm ngặt như thế.
Là ai?
Là ai mà có thể khiến cho Ma Thần nhất tộc sợ hãi như thế?
Chúa Tể Hỗn Độn Thành Ngô Tất cũng biết Hỗn Độn Thành mở toàn bộ đại trận ra, hắn kinh nghi không thôi.
“Có phải là bởi vì Chu Thành hay không?” Một thủ hạ của Ngô Tất suy đoán.
Ngô Tất lắc đầu: “Chỉ mới mấy trăm năm, cho dù thực lực của Chu Thành có tăng lên kinh người như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào mạnh hơn ta được, không thể nào khiến cho Ma Thần nhất tộc sợ hãi như thế được.”