Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 187



Không lâu sau, tin tức đại quân Ma Thần nhất tộc xâm nhập truyền khắp chín vực Tiên Giới. Chín vực Tiên Giới không ai mà không chấn động.

Bên trong Hỗn Độn Thành.

“Cái gì, đại quân Ma Thần nhất tộc xâm nhập với quy mô lớn! Quang Minh Chi Thành đã phá diệt? !” Hỗn Độn Thành, bên trong đại điện, thành chủ Hỗn Độn Thành Ôn Diệc Uy giận tím mặt.

Quang Minh Chi Thành chính là thành trì ở biên giới nhân tộc, một khi Quang Minh Chi Thành bị phá diệt thì có thể tưởng tượng được hậu quả nghiêm trọng như thế nào.

Thế nhưng bên trong Quang Minh Chi Thành có chừng ba trăm Tiên Vương tọa trấn, hơn nữa có không ít cường giả Tiên Vương thập trọng tối đỉnh, lại thêm đại trận của Chúa Tể, sao lại bị phá dễ dàng như vậy được?

“Là, là Hồng Vô tự mình suất lĩnh đại quân Ma Thần nhất tộc xâm nhập.” Người đứng đầu một trăm linh tám chiến tướng Hỗn Độn Thành Từ Tuấn mở miệng nói.

Ôn Diệc Uy nghe vậy thì sắc mặt kinh biến: “Ma Thần Chi Chủ!”

Hồng Vô không chỉ là đệ nhất cường giả của Ma Thần nhất tộc, còn là đệ nhất cường giả Tiên Giới.

“Vâng, không chỉ có Hồng Vô, tất cả Chúa Tể của Ma Thần nhất tộc đều xuất động.” Từ Tuấn nói, khó mà nén được sự rung động trong giọng nói.

Tất cả Chúa Tể Ma Thần nhất tộc xuất động!

Ôn Diệc Uy nghe xong thì sắc mặt đại biến.

Tất cả Chúa Tể của Ma Thần nhất tộc xuất động, chẳng lẽ?

Hắn không khỏi nhớ tới thời kỳ Hắc Ám trong đồn đại.

Thế nhưng không phải nói thời kỳ Hắc Ám kế tiếp sẽ bắt đầu sau hơn hai ngàn năm nữa sao?

Sao lại mở ra trước thời hạn hơn hai nghìn năm!

“Bây giờ thế nào rồi?” Ôn Diệc Uy vừa sợ vừa giận nói.

Từ Tuấn tranh thủ đáp: “Bây giờ, Hồng Vô suất lĩnh đại quân Ma Thần nhất tộc đã oanh phá Thái Hư Chi Thành.”

“Cái gì, đã công phá Thái Hư Chi Thành!” Ôn Diệc Uy nghe xong thì cả giận nói: “Đại quân nhân tộc đâu? Bọn họ đang làm cái gì!”

Quang Minh Chi Thành và Thái Hư Chi Thành cách xa nhau bốn tòa thành trì của nhân loại. Nói cách khác, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, đại quân Ma Thần nhất tộc đã công phá năm tòa thành trì của nhân tộc?

Cứ theo tốc độ này thì chỉ sợ không đến mười ngày là đại quân Ma Thần nhất tộc sẽ giáng lâm Hỗn Độn Thành.

“Đại quân Ma Thần nhất tộc quá mạnh.” Từ Tuấn gấp gáp nói: “Nghe nói đại trận trong thành trì của nhân tộc chúng ta ngay cả một kích của Hồng Vô cũng không đỡ nổi.” Lo lắng nói: “Thành chủ, tiếp tục như vậy nữa thì chẳng mấy chốc đại quân Ma Thần nhất tộc sẽ giáng lâm Hỗn Độn Thành, chúng ta vẫn tranh thủ ra Hỗn Độn Lệnh, triệu tập tất cả Tiên Vương, tất cả gia tộc, tất cả đại quân và lực lượng có thể vận dụng trong chín vực!”

Ôn Diệc Uy cũng gấp đến như kiến trên chảo nóng, đâu phải là hắn chưa từng nghĩ đến chuyện ra Hỗn Độn Lệnh, triệu tập tất cả đại quân và lực lượng trong chín vực, thế nhưng dù hắn ra Hỗn Độn Lệnh thì tất cả đại quân trong chín vực còn chưa chạy tới Hỗn Độn Thành thì đại quân Ma Thần nhất tộc đã công phá được Hỗn Độn Thành!

Bởi vì đại quân Ma Thần nhất tộc có tốc độ quá nhanh.

Mặc dù Hỗn Độn Thành được gọi là thành trì mạnh nhất của nhân tộc, nhưng mà cũng không thể ngăn cản được tất cả Chúa Tể của Ma Thần nhất tộc.

Làm sao đây?

Chẳng lẽ phải bỏ thành mà chạy?

Nghĩ đến chuyện phải bỏ thành mà chạy, sắc mặt Ôn Diệc Uy rất nhiều khó coi.

Hắn đường đường là thành chủ Hỗn Độn Thành, nếu như bỏ thành mà chạy, đến lúc đó hắn sẽ trở thành trò cười cho nhân tộc trong chín vực.

Một khi hắn bỏ thành mà chạy, đến lúc đó toàn bộ Hỗn Độn Vực đều rơi vào trong tay Ma Thần nhất tộc, lúc đó lòng quân nhân tộc tan rã.

Thế nhưng nếu hắn không bỏ thành mà chạy thì một khi đại quân Ma Thần nhất tộc giáng lâm, hắn chết chắc!

Sắc mặt Ôn Diệc Uy âm tình bất định.

Cuối cùng hắn vẫn nhìn trời than một tiếng, nói với Từ Tuấn: “Ra Hỗn Độn Lệnh, triệu tập tất cả đại quân nhân tộc trong chín vực Tiên Giới! Khác, để đại quân trong tất cả thành trì Hỗn Độn Vực chạy đến Hỗn Độn Thành!”

“Tử chiến!”

Suy nghĩ một phen, hắn vẫn quyết định tử thủ Hỗn Độn Thành. Hỗn Độn Thành chính là niềm hi vọng của nhân tộc. Nếu như hắn bỏ thành mà chạy, hi vọng của nhân tộc cũng dập tắt.

Tử thủ Hỗn Độn Thành, chờ sư phụ hắn Hỗn Độn Chúa Tể Ngô Tất và các Chúa Tể nhân tộc tới, có lẽ còn có một chút hi vọng.

“Sư phụ, bây giờ ngươi đang ở đâu?” Ôn Diệc Uy nói thầm trong lòng, bây giờ, hắn chỉ đành gieo hi vọng ở sư phụ hắn Hỗn Độn Chúa Tể Ngô Tất. Theo Hỗn Độn Lệnh được phát ra, vô số đại quân trong chín vực Tiên Giới nhao nhao chạy tới Hỗn Độn Thành.

Từng cổ tộc ẩn thế không ra cũng đều đồng loạt xuất thế, điều động quân đoàn mạnh mẽ nhất chạy đến Hỗn Độn Thành. Từng lão quái vật trong gia tộc cổ xưa nhao nhao xuất thế, suất lĩnh đại quân gia tộc chạy đến Hỗn Độn Thành. Từng cổ tộc cũng suất lĩnh đại quân trong tộc chạy đến Hỗn Độn Thành.

Thậm chí ngay cả Long Hoàng Long tộc từng chém giết với Hỗn Độn Thành cũng suất lĩnh đại quân Long tộc chạy đến Hỗn Độn Thành. Thời khắc này, nhân tộc trong chín vực Tiên Giới trở nên đoàn kết chưa từng có.

Giờ phút này, Hắc Ám Đại Lục, Chu Thành đang không ngừng phá vỡ lực lượng Hắc Ám trùng điệp, tới gần Thiên Đạo Sơn. Nhưng mà càng đến gần Thiên Đạo Sơn thì lực lượng Hắc Ám càng mạnh.

Vô biên hắc ám giống như là sóng biển vô hình, không ngừng bao vây lấy Chu Thành, không ngừng ăn mòn thần hồn và nhục thân của Chu Thành.

Chu Thành vốn là Hỗn Độn Bất Diệt Thể, bây giờ đột phá Chúa Tể Cảnh, Hỗn Độn Bất Diệt Thể tiến hóa lần nữa, dù lực lượng Hắc Ám trong Hắc Ám Đại Lục có mạnh hơn thì cũng không ăn mòn được Hỗn Độn Bất Diệt Thể của hắn.

Thần hồn của Chu Thành cũng đạt đến cảnh giới Hỗn Độn Bất Diệt.

Cho nên, cho dù Hắc Ám chi lực ở Hắc Ám Đại Lục ăn mòn như thế nào đi nữa thì Chu Thành vẫn không sao hết. Những Hắc Ám chi lực này chính là thùng rỗng kêu to với Chu Thành.

Chu Thành một đường bay đến, cuối cùng rốt cục thấy được một tòa cự sơn vô cùng nguy nga. Cự sơn sừng sững ở trong hắc ám vô biên, lại cực kỳ rõ ràng, tựa như một cự nhân đứng trong bóng tối vô biên.

Thiên Đạo Sơn!

Mặc dù trước đó Chu Thành chưa bao giờ thấy Thiên Đạo Sơn nhưng khi Chu Thành nhìn thấy ngọn núi trước mắt thì biết ngay đây là Thiên Đạo Sơn. Thiên Đạo Sơn đứng sững ở chỗ đó, mang tới cho người ta cảm giác khó mà nói nên lời.

Thiên Đạo Sơn, tự nhiên mà thành, cẩn thận chu đáo, sẽ cảm thấy Thiên Đạo Sơn trước mắt như dung nhập thiên địa, Thiên Đạo Sơn trước mắt chính là đại đạo hóa thân.

Nhìn Thiên Đạo Sơn trước mắt, trong lòng Chu Thành có chút kích động.

Thiên Đạo Sơn, cuối cùng đã tới.

Hắn đến gần Thiên Đạo Sơn, phát hiện mỗi một khối đá trong Thiên Đạo Sơn đều có đại đạo chi văn. Nhìn những đại đạo văn vận này, Chu Thành hơi ngộ ra.

Thiên Đạo Sơn tản ra một loại đại đạo chi lực, những đại đạo chi lực này giống như là gợn sóng, có trở lực vô hình, khi Chu Thành muốn trèo lên Thiên Đạo Sơn, đại đạo chi lực xung kích trên người Chu Thành.

Nhưng mà đại đạo chi lực xung kích mặc dù mạnh nhưng còn không ngăn cản được Chu Thành, Chu Thành nhảy lên một cái, đánh đại đạo chi lực xơ xác, rơi xuống Thiên Đạo Sơn.

Chu Thành nhìn về phía chỗ cao nhất trên đỉnh Thiên Đạo Sơn, hít sâu một hơi, từng bước đi đến đỉnh Thiên Đạo Sơn.

Càng lên cao thì đại đạo chi lực trên Thiên Đạo Sơn càng mạnh. Nhưng Chu Thành vẫn không ngừng hướng lên, kiên định không thay đổi. Mỗi đi một bước thì quang mang trên người Chu Thành sáng lên một phần.

Nhưng mà Thiên Đạo Sơn cao không biết bao nhiêu vạn trượng, cho dù Chu Thành đi mười ngày thì vẫn không nhìn thấy đỉnh Thiên Đạo Sơn. Chu Thành đứng giữa sườn Thiên Đạo Sơn, từ xa nhìn lại, giống như một con kiến đang leo lên.

Con kiến tuy nhỏ nhưng vẫn không ngừng đi lên.

Một tháng trôi qua, vẫn không nhìn thấy đỉnh Thiên Đạo Sơn.

Càng lên cao, lực lượng Hắc Ám bao phủ Thiên Đạo Sơn càng mạnh, Chu Thành không thể không gọi Tịnh Thế Ma Phương ra. Từ nơi sâu xa, hình như đỉnh Thiên Đạo Sơn đang có thứ gì đó đang kêu gọi Chu Thành.

Chương 493: Tiến hoá viên mãn

Khi càng ngày càng tới gần đỉnh Thiên Đạo Sơn, cảm giác triệu hoán mà Chu Thành cảm nhận được càng ngày càng mãnh liệt hơn.

Là thứ đồ gì đang triệu hoán hắn?

Chẳng lẽ là Thiên Đạo chi vật trên đỉnh Thiên Đạo Sơn?

Thế nhưng tại sao Thiên Đạo chi vật lại triệu hoán hắn?

Trong lòng Chu Thành kinh nghi.

Hắn nhìn đỉnh Thiên Đạo Sơn hoàn toàn bị hắc ám thôn phệ, không ngừng đi từng bước lên.

Mấy tháng sau, rốt cục, Chu Thành thấy được đỉnh Thiên Đạo Sơn.

Chu Thành loáng thoáng thấy được một cái cây.

Một cái cây?

Là cây gì thì Chu Thành nhìn không rõ ràng.

Trong kinh nghi, rốt cục Chu Thành đi tới đỉnh Thiên Đạo Sơn, rốt cục thấy rõ cái cây trên đỉnh Thiên Đạo Sơn có dáng vẻ như thế nào.

Cái cây trước mặt hắn cũng không cao to cho lắm, chỉ cao mấy chục mét, thân cây cũng không thô, bốn năm người là có thể ôm hết.

Thân cây, vỏ cây khô nứt, giữa những đường khô nứt là từng dòng đại đạo chi văn, những đại đạo chi văn này hiện đầy thân cây, đại đạo chi văn quấn lại với nhau, kéo dài từ rễ cây cho đến ngọn cây.

Mà ngọn cây thì có một quả trái cây.

Hình như trái cây này dựng dục một thế giới, xung quanh trái cây có đủ loại dị tượng.

Cái này?

Nhìn thấy trái cây này, tim Chu Thành đập nhanh hơn.

Mặc dù hắn chưa từng nhìn thấy Thiên Đạo Chi Quả nhưng khi nhìn thấy trái cây này thì lập tức biết được đó chính là Thiên Đạo Chi Quả.

Mà cái cây trước mặt hắn hẳn là Thiên Đạo Chi Thụ!

Truyền thuyết, tất cả đại đạo, tất cả pháp tắc, tất cả lực lượng trên thế gian đều bắt nguồn từ Thiên Đạo Chi Thụ.

Có thể nói, Thiên Đạo Chi Thụ là nguồn gốc của thế giới.

Trong sự kích động, Chu Thành đi tới trước Thiên Đạo Chi Thụ, đưa tay sờ thân Thiên Đạo Chi Thụ, thân cây cũng không cứng rắn như trong tưởng tượng của hằng mà mang tới cho hắn một cảm giác mềm mại.

Hơn nữa, ngón tay Chu Thành cảm nhận được một cảm giác ấm áp, khi hắn rụt tay lại thì chỉ thấy đầu ngón tay có gợn sóng quang huy, giống như là có một loại quang mang nào đó bị in lên trên đầu ngón tay, thật lâu không tiêu tan.

Chu Thành đi vòng quanh Thiên Đạo Chi Thụ một vòng, cuối cùng, ánh mắt rơi vào Thiên Đạo Chi Quả trên ngọn cây, sau đó hắn chậm rãi phi thân lên, đi tới trước Thiên Đạo Chi Quả.

Nhìn Thiên Đạo Chi Quả gần ngay trước mắt, Chu Thành hít một hơi thật sâu, đưa tay hái.

Nhưng mà ngay khi Chu Thành đưa tay chạm đến Thiên Đạo Chi Quả thì đột nhiên hắn hoảng hốt một chút, đủ loại hình tượng khi thiên địa mới sinh ra xuất hiện trong đầu hắn.

Những hình ảnh này cực kỳ chân thực, khiến cho Chu Thành có cảm giác như là mình đích thân trải qua.

Thời gian trôi qua lâu giống như đã qua một cái kỷ nguyên.

Lại như chỉ trong chớp mắt.

Chu Thành bừng tỉnh, hái Thiên Đạo Chi Quả xuống.

Chậm rãi cúi người xuống, Chu Thành nhìn Thiên Đạo Chi Quả trong tay, nuốt một ngụm nước bọt, đây chính là Thiên Đạo Chi Quả, nuốt và luyện hóa Thiên Đạo Chi Quả này thì tiên căn có chín đại thuộc tính của hắn sẽ viên mãn, có thể tiến hóa đến một trăm năm mươi.

Nghe Ngưu tiền bối nói, nếu như chín đại thuộc tính của tiên căn tiến hóa viên mãn thì sẽ có được lực lượng không thể tưởng tượng nổi.

Cỗ lực lượng này tuyệt đối mạnh mẽ hơn Chúa Tể.

Chu Thành xếp bằng ở dưới Thiên Đạo Chi Thụ, một ngụm nuốt Thiên Đạo Chi Quả vào, sau đó mới vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, luyện hóa Thiên Đạo Chi Quả.

Hắn cũng không cần bố trí đại trận cấm chế gì ở xung quanh, trên đỉnh Thiên Đạo Sơn này hoàn toàn không có nguy hiểm gì.

Thiên Đạo Chi Quả vừa vào miệng thì lực lượng đại đạo lập tức giống như là thế giới, như đại dương mênh mông, bao phủ toàn thân Chu Thành trong nháy mắt.

Không sai, chính là bao phủ.

Trong cơ thể Chu Thành hoàn toàn không thể nào chịu đựng được lực lượng đại đạo của Thiên Đạo Chi Quả, những lực lượng đại đạo này bao phủ Chu Thành, sau đó dần dần tràn vào trong cơ thể của Chu Thành, sau đó mới tạo thành một cái đại đạo chi hải ở bốn phía xung quanh người Chu Thành.

Nhưng mà theo Chu Thành không ngừng vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết thì những đại đạo chi lực này dần dần bị Chu Thành hấp thu, không ngừng chuyển hóa thành tiên nguyên trong đan điền Chu Thành.

Bây giờ Chu Thành giống như là một miếng bọt biển siêu lớn, đang không ngừng hấp thu những đại đạo chi lực này. Mỗi khi Chu Thành hấp thu một phần đại đạo chi lực thì tiên nguyên trong đan điền Chu Thành sẽ xảy ra thay đổi một cách rõ rệt.

Hơn nữa toàn thân Chu Thành bắt đầu thuế biến từng chút một.

Loại thuế biến này mắt thường không nhìn ra, nhưng Chu Thành lại có thể cảm nhận được. Mà theo Chu Thành hấp thu luyện hóa những đại đạo chi lực này, tiên căn của Chu Thành cũng đang xảy ra thay đổi kinh người, loại thay đổi này là thay đổi từ trong ra ngoài, là thay đổi từ căn bản đến đỉnh phong.

Tiên căn trong cơ thể Chu Thành tuôn ra quang mang, chấn động không ngừng, lực lượng của chín đại thuộc tính không ngừng đan xen với nhau, tỏa dị sắc.

Thời gian trôi qua.

Quang mang của tiên căn trong cơ thể Chu Thành lộ ra bên ngoài cơ thể, nối thẳng chín tầng trời.

Hơn nữa quang mang của tiên căn càng ngày càng sáng, vậy mà chiếu sáng cả tòa Thiên Đạo Sơn.

Cho dù là vô biên hắc ám trong Hắc Ám Đại Lục cũng không thể nào che đậy quang mang của tiên căn của Chu Thành.

Quang mang của tiên căn của Chu Thành giống như là một vầng mặt trời chín màu trong Hắc Ám Đại Lục, đang không ngừng tỏa ra ánh sáng chín màu, phạm vi ánh sáng chín màu chiếu rọi càng lúc càng lớn.

Vạn dặm, hai vạn dặm, ba vạn dặm!

Cuối cùng chiếu đến biên giới Hắc Ám Đại Lục.

Một số Tiên Vương, Chúa Tể vốn muốn bước vào Hắc Ám Đại Lục đều thấy được ánh sáng chín màu này, không ai mà không khiếp sợ dị thường.

“Có chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao Hắc Ám Đại Lục lại xuất hiện ánh sáng chín màu kinh khủng như thế? !”

“Hình như là ở hướng Thiên Đạo Sơn, nhanh, chúng ta đi qua đó nhìn một chút, nói không chừng là Thiên Đạo chi vật!”

Vô số cường giả không ngừng tràn vào Hắc Ám Đại Lục.

Không lâu sau, Thiên Đế cũng biết được chuyện dị tượng ở Hắc Ám Đại Lục.

“Ánh sáng chín màu?” Thiên Đế kinh nghi bất định.

“Bệ hạ, chúng ta có cần?” Đặng Bạch không khỏi hỏi.

Thiên Đế nhìn hướng Hắc Ám Đại Lục, lắc đầu, không có lên tiếng.

Mấy năm trôi qua.

Thiên Đạo Sơn không cần phát ra tiếng sấm vang ầm ầm, vô số Hỗn Độn Thần Lôi không ngừng ngưng tụ, ngoại trừ Hỗn Độn Thần Lôi ra thì còn có những loại lực lượng Hỗn Độn khác.

Hơn mười năm đi qua.

Một ngày này, đỉnh Thiên Đạo Sơn đột nhiên có vô số lực lượng Hỗn Độn nổ tung, một bóng dáng cửu thải phóng lên tận trời, sau đó lấy tốc độ kinh người phá không mà đi trong nháy mắt, tốc độ đó nhanh chóng đến mức ngay cả Mạc Tất, Đặng Bạch đi vào Hắc Ám Đại Lục cũng không thể thấy rõ.

Phải biết, hai người Mạc Tất, Đặng Bạch là Chúa Tể Chi Vương, xếp hạng thứ tư và thứ năm Thiên Giới.

Mà bóng dáng đó chính là Chu Thành.

Trải qua hơn mười năm luyện hóa, lĩnh hội, rốt cục Chu Thành cũng luyện hóa Thiên Đạo Chi Quả, cũng tìm hiểu thấu đáo đại đạo ẩn chứa bên trong Thiên Đạo Chi Quả.

Bây giờ chín đại thuộc tính của tiên căn của Chu Thành đã tiến hóa đến viên mãn hết. Đương nhiên, không chỉ có tiên căn của Chu Thành tiến hóa.

Chu Thành không ngừng bay tới lối ra khỏi Thiên Giới, tốc độ đã đạt đến mức độ kinh khủng, trong nháy mắt đã vượt ngang Hắc Ám Đại Lục.

Ngay lúc Chu Thành bay tới lối ra khỏi Thiên Giới thì bên ngoài, tiểu ngưu đang cực kỳ gấp gáp nhìn chằm chằm lối ra Thiên Giới, Chu Thành đã đi vào hơn một trăm năm mà vẫn chưa đi ra, sẽ không phải là xảy ra chuyện gì ở trong đó chứ?

Hơn một trăm năm nay, mặc dù nó vẫn luôn ở trong không gian hỗn độn trông coi lối ra Thiên Giới nhưng nó vẫn biết được chuyện xảy ra ở Tiên Giới, mấy chục năm trước, Ma Thần nhất tộc xâm nhập chín vực Tiên Giới, thành trì của nhân tộc bị phá diệt từng cái một, bây giờ có lẽ chín vực Tiên Giới đã đều trở thành thuộc địa của Ma Thần.

Các tộc như nhân tộc, Long tộc, Phượng Hoàng tộc đã trở thành đối tượng nô dịch của Ma Thần nhất tộc.

Hắc Ám đã hoàn toàn bao phủ chín vực Tiên Giới.

Chương 494: Trở về

Trong lúc tiểu ngưu lo lắng nhìn chằm chằm lối ra Thiên Giới thì đột nhiên có một đạo quang mang lóe lên, một bóng người từ lối ra Thiên Giới phá không bay ra.

Khi Tiểu ngưu nhìn thấy rõ được người đi ra thì cực kỳ vui vẻ.

Người vừa mới bay ra chính là Chu Thành mà nó đã đợi một trăm năm.

“Chu Thành, cuối cùng ngươi cũng đi ra rồi!” Tiểu ngưu nhìn thấy Chu Thành thì thở phào nhẹ nhõm.

Chu Thành thấy dáng vẻ lo lắng của tiểu ngưu thì cảm thấy khó hiểu.

“Chín vực Tiên Giới xảy ra chuyện!” Tiểu ngưu thấy Chu Thành tỏ vẻ khó hiểu thì không khỏi gấp gáp nói.

Chín vực Tiên Giới xảy ra chuyện!

Chu Thành chấn động trong lòng.

Chẳng lẽ là?

“Là Ma Thần nhất tộc xâm lấn với quy mô lớn!” Tiểu ngưu lại nói: “Bây giờ có lẽ chín vực Tiên Giới đã rơi hết vào trong tay Ma Thần nhất tộc.”

Chu Thành giật nảy cả mình: “Cái gì!”

Mặc dù Ma Thần nhất tộc mạnh nhưng thực lực tổng thể của chín vực Tiên Giới con mạnh hơn Ma Thần nhất tộc.

Chu Thành nói ra nghi ngờ của mình.

Tiểu ngưu ngưng trọng nói: “Hồng Vô đã tu luyện Thiên Kiếp Ma Công đến cảnh giới tối cao, cảnh giới Vạn Kiếp Bất Diệt.”

“Vạn Kiếp Bất Diệt!” Trong lòng Chu Thành cảm thấy nặng nề, Hồng Vô tu luyện Thiên Kiếp Ma Công đến cảnh giới Vạn Kiếp Bất Diệt nhanh như thế!

“Mặc dù Chúa Tể nhân tộc nhiều hơn Chúa Tể Ma Thần nhất tộc nhưng không có một người nào là đối thủ của Hồng Vô, Hồng Vô lấy thế quét ngang đánh bại toàn bộ Chúa Tể nhân tộc.”

“Bây giờ các Chúa Tể nhân tộc, người vẫn lạc thì vẫn lạc, người phản thì phản.”

“Chín vực Tiên Giới gió tanh mưa máu khắp nơi, bóng tối bao trùm khắp nơi, từng cổ tộc bị diệt, từng tông môn hóa thành huyết thực của Ma Thần nhất tộc.”

Tiểu ngưu càng nói thì trong lòng Chu Thành càng trầm xuống.

“Hỗn Độn Vực thì sao?” Chu Thành hỏi.

Hỗn Độn Vực là mạnh nhất chín vực Tiên Giới.

Tiểu ngưu lắc đầu: “Nơi đầu tiên bị hủy diệt chính là Hỗn Độn Vực, vài thập niên trước, một trận chiến ở Hỗn Độn Thành, Ôn Diệc Uy chiến tử, một trăm linh tám chiến tướng Hỗn Độn Thành cũng chiến tử!”

“Tất cả bọn họ đều trở thành huyết thực của Hồng Vô.”

Chu Thành tâm tình phức tạp: “Chết, chết!”

Kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.

Tiểu ngưu nói: “Hắc Ám đã tới, cho dù là Chúa Tể cũng sẽ vẫn lạc huống chi Nhân Tiên đỉnh phong như Ôn Diệc Uy.”

Chu Thành gật đầu, chỉ là cảm khái một chút.

Ôn Diệc Uy là thành chủ Hỗn Độn Thành, đệ nhất nhân dưới Chúa Tể, năm đó hắn có uy thế cỡ nào ở Tiên Giới, cuối cùng lại trở thành huyết thực của Hồng Vô.

“Chúng ta về Tiên Giới.” Chu Thành chậm rãi nói một câu sau đó phá không bay đi.

Tiểu ngưu đuổi theo sát: “Chu Thành, Thiên Đạo chi vật thì sao?”

Chu Thành quay đầu, cười cười: “Bây giờ chín đại thuộc tính của tiên căn của ta đã tiến hóa đến viên mãn.”

Tiểu ngưu nghe xong thì không khỏi đại hỉ: “Tất cả viên mãn!”

Chu Thành cười, ừ một tiếng.

“Chỉ là bây giờ Hồng Vô đã là Vạn Kiếp Bất Diệt, thực lực đã đạt đến gần như nghịch thiên.” Tiểu ngưu lập tức nhướng mày: “Cho dù chín đại thuộc tính của tiên căn của ngươi đều tiến hóa đến viên mãn thì sợ là cũng không phải là đối thủ của hắn.”

Chu Thành cười cười: “Yên tâm đi, Ngưu tiền bối, ta có nắm chắc.”

Tiểu ngưu nghe vậy, đột nhiên nhất đùi trâu lên mạnh mẽ đánh thẳng tới Chu Thành.

Nhưng mà đùi trâu của nó còn chưa có đập tới Chu Thành thì bị một luồng lực lượng thần bí nằm ở khắp bốn phía xung quanh người Chu Thành cản lại, hơn nữa còn bị chấn đến liên tục lùi lại, cho đến khi thối lui ra mấy trăm dặm mới ngừng lại được.

Tiểu ngưu khiếp sợ nhìn Chu Thành.

Nó biết rất rõ lực lượng của mình, cũng biết rõ một đòn vừa rồi có lực lượng mạnh như thế nào.

Thế nhưng nó ngay cả thân đều của Chu Thành cũng không đến gần được thì đã bị đánh bay.

Nó kinh nghi bất định nhìn Chu Thành, nói: “Chẳng lẽ lực lượng vừa rồi chính là lực lượng của tiên căn khi tiến hóa đến viên mãn?”

Chu Thành cười cười, không có giải thích.

Một người một trâu dùng tốc độ kinh người không ngừng phá vỡ Hỗn Độn thời không, bay về chín vực Tiên Giới.

Tiểu ngưu hóa thành một đạo tử sắc lôi quang, tốc độ kinh khủng, nhưng tiểu ngưu phát hiện cho dù nó dùng lực như thế nào thì từ đầu đến cuối cũng chỉ có thể đi theo phía sau Chu Thành.

Chuyện này khiến cho tiểu ngưu giật mình hơn nữa.

Tốc độ của Chu Thành bây giờ lại nhanh đến mức độ này.

Hơn nữa Chu Thành còn không dùng Ma Thần Chi Dực.

Không đến một ngày, một người một trâu đã ra khỏi Hỗn Độn thời không, về tới Tiên Giới một lần nữa.

Vừa mới tiến vào Tiên Giới, chỉ thấy Tiên Giới cảnh hoàng tàn khắp nơi, từng tòa thành trì của nhân tộc đã thành một vùng phế tích, hắc ám tràn ngập khắp nơi, quân đội Ma Thần nhất tộc khắp nơi.

Người ở thưa thớt.

Chu Thành nhìn cảnh tượng xuất hiện trước mắt mình, sầm mặt lại, sau đó mới đi đến Cửu Đỉnh Tiên Tông ở Tinh Hải Đại Lục ở Thanh Vực.

Chỉ là những cảnh tượng mà hắn nhìn thấy trên đường đi khiến cho trong lòng Chu Thành càng ngày càng nặng. Giống như tiểu ngưu nói, chín vực Tiên Giới gần như đều đã rơi hết vào trong tay Ma Thần nhất tộc, sợ là Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không còn?

Chu Thành không khỏi nhớ tới cảnh tượng khi hắn mới vào Tiên Giới, bái nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Từng hình ảnh ở Cửu Đỉnh Tiên Tông năm đó hiện lên, giống như chỉ mới là ngày hôm qua.

Không biết sư phụ và Đại sư tỷ như thế nào?

Chu Thành lo lắng cho an nguy của sư phụ và Đại sư tỷ, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Trên đường đi gặp được đại quân Ma Thần nhất tộc, Chu Thành trực tiếp cày qua.

Rốt cục, Chu Thành và tiểu ngưu đi tới sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Chỉ thấy Cửu Đỉnh Tiên Tông phong cảnh mê người năm đó giờ đã thành một vùng phế tích, kiến trúc tông môn đều bị phá hủy hết, rất nhiều sơn phong sơn môn đều đã đổ nát, trên mặt đất có hố sâu to to nhỏ nhỏ, có khe nứt kinh người, đó là bị đao khí trảm ra.

Nhìn Cửu Đỉnh Tiên Tông đã bị hủy diệt, Chu Thành nắm chặt song quyền.

Lúc này, nơi xa có một đám cao thủ Ma Thần nhất tộc bay tới.

“Nhân tộc quá ngon, nhưng mà nếu so sánh thì máu của nữ nhân nhân tộc ngon hơn.”

“Các ngươi bắt giữ cao thủ nhân tộc, bình thường giết như thế nào? Nam thì ta thích cắt từng chút từng chút, nữ thì ta thích một thương một thương đâm.”

Một đám cao thủ Ma Thần nhất tộc cao hứng bàn tán, tiếng cười vang lên không ngừng.

“Ha ha, chỗ đó còn có một Nhân tộc? Còn có một con trâu?” Bọn cao thủ Ma Thần nhất tộc này phát hiện Chu Thành.

“Đợi chút nữa chúng ta nướng ăn hay ăn sống con trâu đó? Hay là tái?” Một vị cao thủ Ma Thần nhất tộc cười đùa nói.

Vị cao thủ Ma Thần nhất tộc này là một vị Đại La Kim Tiên đỉnh phong.

Hắn vừa mới nói xong thì đột nhiên toàn thân nổ tung, hóa thành một đám sương máu.

Chuyện xảy ra rất là đột ngột, đám cao thủ Ma Thần vốn còn đang vui cười không khỏi ngừng lại, sợ hãi mà nhìn đồng bạn nổ tung.

“Các ngươi là ai?” Một vị Tiên Vương Ma Thần căm tức, lạnh lùng nhìn Chu Thành: “Bây giờ chín vực Tiên Giới đều thuộc về sự thống trị của Ma Thần nhất tộc ta, ngươi có biết giết cao thủ Đại La Kim Tiên của Ma Thần nhất tộc thì là tội gì không?”

“Đến lúc đó ngươi sẽ bị đánh vào tầng mười chín Ma Ngục!”

Ma Ngục là lao tù giống như Địa Ngục mà Ma Thần nhất tộc chế tạo sau khi xâm nhập chín vực Tiên Giới, chuyên môn cầm tù cường giả các phương bị xâm nhập chín vực Tiên Giới xem là có tội lớn.

Ma Ngục tầng mười chín là tầng dưới cùng, cũng là một tầng kinh khủng nhất, bị đánh vào Ma Ngục tầng mười chín thì sống không bằng chết, vĩnh viễn bị tra tấn.

Sau một khắc, vị Tiên Vương Ma Thần này hoảng sợ, chỉ thấy Chu Thành đã đi tới trước mặt hắn từ lúc nào, một tay nắm lấy cổ của hắn, nhấc hắn từ dưới đất lên, sau đó tay xiết mạnh, cổ của vị Tiên Vương Ma Thần này bị Chu Thành bóp nát.