Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 59: BÁI PHỎNG HÁCH PHỦ



Chu Thành nhìn tướng lĩnh tuần vệ quân, hai mắt lạnh lẽo.

Xem ra, đối phương là nghĩ rằng hắn không dám ra tay.

Nhưng mà ngẫm lại cũng đúng, mấy tháng trước, Đại Phụng vương triều ngay cả một Vương cảnh cũng không có, mà Tứ Hải vương triều, Vương cảnh nhiều như mưa.

Tứ Hải vương triều không biết mạnh hơn bao nhiêu lần so với Đại Phụng vương triều.

trong mắt rất nhiều người ở Tứ Hải vương triều, Đại Phụng chính là một vùng đất nông thôn, vì vậy, đối mặt Đại Phụng, rất nhiều cao thủ gia tộc ở Tứ Hải vương triều đều có một loại cảm giác vượt trội hơn hẳn.

Chớ nói chi là những quan viên của Tứ Hải vương triều này.

Ở trong mắt vị tướng lĩnh tuần vệ quân trước mắt này, hắn chẳng qua chỉ là một thằng nhóc nhà quê hôi hám, một thằng nhóc quê mùa hôi hám làm sao còn dám ra tay với tướng lĩnh triều đình của Tứ Hải vương triều?

Chu Thành đi tới hướng đối phương.

Ngay lúc Chu Thành muốn ra tay, đột nhiên, trong Tứ Hải kinh thành, một đám cao thủ cưỡi chiến mã tức tốc chạy tới hướng cửa thành.

Nhìn thấy đám cao thủ này, tuần vệ quân canh giữ ở cửa thành đều không dám ngăn cản, nhanh chóng tránh ra.

Vị tướng lĩnh tuần vệ quân kia cũng là vội vàng tránh ra, đồng thời, hắn không quên khiển trách quát mắng với Chu Thành: “Tiểu tử, còn không mau cút đi, cản đường của trưởng lão Chư gia, đến lúc đó ngươi ngay cả chết cũng không biết là chết thế nào!”

Bọn người cưỡi chiến mã tức tốc chạy tới hướng cửa thành chính là cao thủ Chư gia.

Dẫn đầu, là trưởng lão Chư gia Chư Thuận.

Chư Thuận là tuân theo mệnh lệnh của gia chủ Chư gia Chư Viễn, muốn đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.

Lúc hắn dẫn theo một đám cao thủ của Chư gia đang tức tốc chạy tới hướng cửa thành, đột nhiên, nhìn thấy trên đại đạo ngoài cửa thành, một bóng dáng mặc áo lam đứng đó.

Lần đầu tiên, hắn chỉ cảm thấy bóng dáng áo lam này rất quen thuộc.

Khi hắn tập trung nhìn kỹ hơn, lúc nhìn thấy rõ dung mạo người mặc áo lam, Chư Thuận bị dọa đến nổi nắm chặt cương ngựa tay run lên, sắc mặt kịch biến.

Lúc trước, lúc Chư Viễn suất lĩnh bọn người Chư Định, Chư Tư Trình, Chư Bỉnh tiến về Đại Phụng vương triều, Chư Thuận may mắn cũng đi theo đến đó.

Đối với Chu Thành, hắn làm sao có thế không quen thuộc?

Sắc mặt biến đổi, Chư Thuận vội vàng siết chặt dây cương, ngồi trên chiến mã.

Bởi vì Chư Thuận gắt gao kéo đầu dây cương, lực quá mạnh, con ngựa bị đau dữ dội, la hét không thôi, hai chân đạp loạn không thôi ở giữa không trung, sau đó ngừng lại.

Mà đệ tử Chư gia đi theo phía sau Chư Thuận thấy Chư Thuận đột nhiên siết chặt dây cương, đều giật nảy mình, cũng đều nhanh chóng gắt gao giữ chặt dây cương, để chiến mã toàn bộ dừng lại.

Lập tức, thanh âm chiến mã gào rít vang vọng xung quanh cửa thành Tứ Hải kinh thành.

Dưới sự đạp loạn của chiến mã, cát bụi bay lên mù mịt.

Loạn cả một đoàn.

Bọn người tướng lĩnh Tuần vệ quân không hiểu chuyện gì cho lắm, trợn mắt hốc mồm.

Sau một hồi đại loạn, Chư Thuận yên vị ngồi xuống chiến mã và dừng lại.

Chư Thuận vội vàng từ trên người chiến mã xoay người nhảy xuống.

Các cao thủ Chư gia phía sau hắn không biết Chu Thành, thấy Chư Thuận xuống khỏi chiến mã, trong lòng cảm thấy kỳ quái, cũng nhanh chóng xoay người nhảy xuống.

Chư Thuận dường như là dùng tốc độ nhanh nhất đi tới hướng Chu Thành, hắn muốn dùng khinh công, nhưng mà sợ thất lễ trước mặt Chu Thành, cho nên, chỉ là đi bộ tới.

Tướng lĩnh tuần vệ quân thấy trưởng lão của Chư gia Chư Thuận đi tới hướng mình, trong kinh nghi, nhanh chóng tới trước ôm quyền nói: “Chư Thuận trưởng lão.”

Hắn mặc dù là tướng lĩnh tuần vệ quân, nhưng mà chức quan không cao, hắn biết Chư Thuận được gia chủ Chư gia Chư Viễn coi trọng, thiên phú rất cao, mặc dù mới Tiên Thiên thất trọng, nhưng mà sau này có hi vọng đạt đến thành tựu Vương cảnh.

Ngay lúc tướng lĩnh tuần vệ quân khom người ôm quyền, trưởng lão Chư gia Chư Thuận lại như thể không nhìn thấy đối phương, trực tiếp đi tới vượt qua trước mặt đối phương.

Tướng lĩnh tuần vệ quân không khỏi kinh ngạc.

Các cao thủ đi theo ở phía sau Chư gia cũng là kinh ngạc.

Tất cả mọi người ai ai cũng nhìn về hướng bóng dáng người mặc áo lam kia.

Lúc này, tất cả mọi người đã nhìn ra, trưởng lão Chư gia Chư Thuận là đi đến trước người mặc áo lam kia.

Chỉ là, tất cả mọi người kinh nghi, cái người mặc áo lam chỉ là một thiếu niên 13~14 tuổi mà thôi.

Chư Thuận, là trưởng lão Chư gia, cao thủ Tiên Thiên thất trọng, thiên phú lại cao, lại được Chư gia gia chủ Chư Viễn coi trọng, nhìn thấy thiếu niên 13~14 tuổi này, làm sao lại kích động đến mức như thế này?

tướng lĩnh tuần vệ quân kia cũng đều kinh ngạc không thôi.

Thiếu niên này, chỉ là con trai của Lại bộ Thượng thư tới từ Đại Phụng mà thôi, với thân phận và thực lực của Chư Thuận, làm sao đến mức kích động như thế này!

Giữa sự nghi ngờ của mọi người, Chư Thuận vốn đang bước nhanh đi tới hướng Chu Thành, nhưng khi đi đến trước mặt Chu Thành năm sáu mét, đột nhiên thả chậm bước chân, mà lại rón rén, dường như sợ tiếng bước chân quấy nhiễu đến Chu Thành.

Mà lúc thả chậm thả nhẹ bước chân, Chư Thuận liền khom người, không dám đứng thẳng người, cứ như vậy đi tới trước mặt Chu Thành ngoài một thước, mới đứng vững.

“Chư Thuận tham kiến Chu Thành thiếu hiệp.” Chư Thuận mở miệng nói, ai cũng nghe ra được giọng của Chư Thuận đang kích động và run rẩy.

Thấy Chư Thuận cung kính như vậy với thiếu niên trước mắt, mọi người không ai không khỏi giật mình.

Tướng lĩnh tuần vệ quân kia trong lòng càng là run rẩy.

Chỉ là, hắn vẫn khó mà hiểu rõ, Chư Thuận làm sao lại cung kính như vậy đối với con trai Lại bộ Thượng thư tới từ Đại Phụng!

Ai nấy đều thấy được, Chư Thuận đối với thiếu niên Chu Thành này cung kính tuyệt đối không phải giả.

Hơn nữa nhìn thấy bộ dáng của Chư Thuận, dường như không chỉ đơn giản là cung kính như vậy.

Chu Thành nhìn Chư Thuận trước mặt khom người hành lễ, cũng không ngạc nhiên, gật đầu nói: “Không cần đa lễ.” Sau đó ánh mắt rơi vào trên người tướng lĩnh tuần vệ quân.

Chư Thuận thấy Chu Thành nhìn về phía tướng lĩnh tuần vệ quân, không khỏi khẽ giật mình, đang muốn mở miệng, đã thấy tướng lĩnh tuần vệ quân kianhanh chóng đi tới, ôm quyền với Chu Thành: “Thang Khải không biết thân phận của Chu Thành thiếu hiệp, vừa rồi có nhiều đắc tội, mong Chu Thành thiếu hiệp thứ lỗi.”

“Không biết thân phận ta?” Chu Thành lạnh lùng cười một tiếng: “Không đúng rồi, vừa rồi không phải ngươi đã biết ta là con trai của Lại bộ Thượng thư đến từ Đại Phụng sao, mà lại biết rất rõ ràng ta là con trai Lại bộ Thượng thư của Đại Phụng, vẫn đem lệnh bài của ta ném đi.”

Ném đi lệnh bài thân phận của Chu Thành!

Chư Thuận nghe xong, biến sắc.

Theo ánh mắt của hắn, thấy được một lệnh bài thân phận trên mặt đất bên cạnh .

Lúc nhìn thấy lệnh bài thân phận kia dính đầy bụi đất, trong lòng của hắn đột nhiên thắt lại.

Tướng lĩnh tuần vệ quân Thang Khải này không biết thân phận và thực lực của Chu Thành, nhưng mà, hắn may mắn chính mắt nhìn thấy cảnh Chu Thành chém giết năm vị Vương cảnh thất trọng Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm trên đại hội diễn võ.

“Thang Khải! Ngươi!” Chư Thuận biến sắc, tức hổn hển nói với tướng lĩnh tuần vệ quân: “Còn không mau đem lệnh bài nhặt lên cho Chu Thành thiếu hiệp, bồi tội vơi Chu Thành thiếu hiệp!”

tướng lĩnh Tuần vệ quân Thang Khải chần chờ một chút, nhưng mà cuối cùng vẫn theo lời của Chư Thuận xoay người nhặt lệnh bài lên, sau đó lại vỗ vỗ cát bụi phía trên, đưa đến trước mặt Chu Thành, tươi cười nói: “Chu Thành thiếu hiệp, đã đắc tội rồi, đã đắc tội rồi.” Nói đến đây, lại nói: “Là ta có mắt không tròng, ngày khác, ta mở thiết yến ở Tứ Hải tửu lâu lại bồi tội với Chu Thành thiếu hiệp.”

Tứ Hải tửu lâu, là đệ nhất tửu lâu của Tứ Hải vương triều, tổng bộ ở ngay tại Tứ Hải kinh thành.

Chu Thành vẻ mặt đang vốn dĩ lạnh lùng thấy đối phương khuôn mặt tươi cười bồi tội, cuối cùng nhận lấy lệnh bài thân phận.

Chư Thuận thấy Chu Thành nhận lấy lệnh bài thân phận, nội tâm vốn lo lắng rốt cục cũng được nới lỏng, hắn lúc này mới phát hiện, mới nhận ra lòng bàn tay anh đều đổ mồ hôi dưới sự căng thẳng vừa rồi.

Lúc này, lại có một đám cao thủ khác từ đằng xa trên đại đạo giục ngựa đi đến, rõ ràng là cao thủ Thiên Long môn, xem ra, là muốn vào thành.

Chương 135: CHƯ VIỄN NGHÊNH TIẾP

Nhìn thấy người cầm đầu của Thiên Long môn, Chư Thuận hơi nhướng mày.

Người cầm đầu của Thiên Long môn, chính là trưởng lão Thiên Long môn Tề Đại Vũ, cao thủ Tiên Thiên thập trọng, mà lại không phải Tiên Thiên thập trọng phổ thông, là Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ, chỉ cách Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ có một bước.

Bởi vì do Chu Thành, cho nên gần đây quan hệ của Thiên Long môn và Chư gia rất căng thẳng.

Thấy Tề Đại Vũ suất lĩnh cao thủ Thiên Long môn tới, Chư Thuận giải thích nói với Chu Thành: “Chu Thành thiếu hiệp, cái người kia chính là đệ tử của Thiệu Hồng Nghiệp Tề Đại Vũ, hắn hiện tại là thủ tịch trưởng lão của Thiên Long môn.”

“À, thủ tịch trưởng lão Thiên Long môn.” Chu Thành nói.

Chư Thuận giải thích nói: “Từ sau khi thủ tịch trưởng lão Thiên Long môn là Thi Nam chết, liền do Tề Đại Vũ này tiếp nhận thủ tịch trưởng lão của Thiên Long môn.” Hắn biết thủ tịch trưởng lão của Thiên Long môn Thi Nam là chết trong tay Chu Thành.

Tề Đại Vũ suất lĩnh cao thủ Thiên Long môn vào thành là muốn mua sắm một ít dược liệu.

Đột nhiên, hắn từ xa xa thấy được Chư Thuận và đám người Chư gia ở chỗ cửa ra vào, khẽ giật mình, lập tức lạnh lùng cười một tiếng, tăng nhanh tốc độ, giục ngựa phi nhanh tới hướng cửa thành.

Khi các cao thủ Hậu Thiên Long môn các thấy thế, cũng đều tăng nhanh tốc độ.

Rất nhanh, bọn người Tề Đại Vũ liền tới đến trước mặt bọn người Chu Thành cách trăm thước, thế nhưng là, Tề Đại Vũ vẫn không có ý định giảm tốc độ.

Chư Thuận thấy bọn người Tề Đại Vũ không hề giảm tốc độ, vẫn xông thẳng lao tới.

Trong khi hô hấp, 90 mét.

80 mét.

Chư Thuận và các cao thủ Chư gia thấy thế, tất cả đều nhao nhao rút binh khí ra.

Rất nhanh, 70 mét.

60 mét.

50 mét.

Bốn mươi mét.

Theo tốc độ của chiến mã Tề Đại Vũ, nếu như Chu Thành chỉ là một người phàm bình thường, tất nhiên sẽ bị chiến mã đâm phải, không chết thì cũng cách cái chết không xa.

Ngay lúc Tề Đại Vũ phi chiến mã vọt tới trước mặt Chu Thành 40 mét, đột nhiên trên bầu trời xuất hiện những luồng đao khí kinh ngạc không hề báo trước, và lôi điện màu tím mênh mông cuồn cuộn bên trong đao khí.

Tề Đại Vũ và cao thủ Thiên Long môn cảm nhận đao khí được kinh người trên không trung, không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy lôi đao màu tím đầy trời ầm vang chém xuống, tốc độ nhanh chóng, khiến bọn người Tề Đại Vũ căn bản là không tránh né được.

Tề Đại Vũ muốn tránh, nhưng trong tích tắc, nhưng mà lôi đao màu tím rơi xuống như mưa to xối xả, chém hắn chiến mã hắn đang ngồi chia thành hai nửa.

Từ đỉnh đầu đến dưới hông, Tề Đại Vũ trong nháy mắt liền bị tách ra.

Máu bắn tung tóe trong không khí.

Sau khi bị lôi đao màu tím chém Tề Đại Vũ và chiến mã của hắn một phân thành hai, và chém lên phía trên mặt đất.

Oanh!

Mặt đất ầm ầm tiếng vang.

Chư Thuận, bọn người tướng lĩnh tuần vệ quân Thang Khải chỉ cảm thấy mặt đất rung chuyển, cát bụi bay tung tóe không biết bao nhiêu mét.

Mà một số cao thủ của Thiên Long môn theo sát sau lưng Tề Đại Vũ cũng đều bị lôi đao màu tím chém thành hai nửa.

Vốn là kẻ nào xông vào trong vòng bốn mươi mét, đều không ngoại lệ, đều bị máu tung tóe.

Cao thủ Thiên Long môn phía sau kịp phản ứng, siết chặt dây cương chiến mã, cũng giống như lúc trước, chiến mã lao tới, cảnh tượng ở hiện trường hỗn loạn.

Chư Thuận và cao thủ Chư gia vốn dĩ đang đang định ra tay thấy thế, trợn mắt hốc mồm.

Về phần tướng lĩnh tuần vệ quân Thang Khải và bọn người tuần vệ quân nhìn thấy thi thể của bọn người Tề Đại Vũ, đầu óc họ trở nên trống rỗng.

Mà cao thủ Thiên Long môn siết chặt dây cương chiến mã, nhìn Tề Đại Vũ và hơn mười tên cao thủ Thiên Long môn bị chém bay, tất cả đều mặt không huyết sắc, bang hoàng.

Chu Thành nhìn một chút những cao thủ Thiên Long môn kia còn chưa hoàng hồn, cũng không ra tay, quay đầu nói với Chư Thuận đang đứng ngơ người ở đó: “Gia chủ của các ngươi có đó không?”

Chư Thuận giật mình tỉnh lại, vội vàng nói: “Có, Chu Thành thiếu hiệp, gia chủ của chúng ta những ngày này vẫn luôn ở tại tổng phủ đợi ngươi đây.”

Lúc trước Chu Thành cùng Chư Viễn tách ra, hẹn sau khi làm xong việc liền đến Chư gia, cho nên những ngày này, Chư Viễn vẫn luôn ở trong tổng phủ đợi Chu Thành.

Chu Thành gật đầu, sau đó quay người đi đến hướng Tứ Hải kinh thành.

Chư Thuận vội vàng nói: “Chu Thành thiếu hiệp, chi bằng, ngươi cưỡi chiến mã này của ta mà đi.”

Chu Thành nhìn chiến mã của đối phương một chút, nói ra: “Không cần.” Sau đó đi bộ tiến vào Tứ Hải kinh thành.

Chư Thuận không quan tâm đến bất kỳ nhiệm vụ nào nữa, đuổi theo sát, dẫn đường cho Chu Thành.

Đồng thời, trong đầu hắn, không ngừng hiển hiện lại cảnh ngàn vạn Tử Điện Lôi Đao vừa rồi chém bay bọn người Tề Đại Vũ.

Mặc dù hắn cũng không thấy là Chu Thành ra tay, Chu Thành chỉ là đứng đó không nhúc nhích, nhưng mà hắn biết, chắc chắn là Chu Thành ra tay.

Trong khi Chu Thành và bọn người Chư Thuận rời đi hồi lâu, bọn người tướng lĩnh tuần vệ quân Thang Khải mới lấy lại tinh thần.

” Vừa rồi xảy ra chuyện gì? !” Một vị đội trưởng tuần vệ quân kinh nghi không thôi.

Chư Thuận biết thân phận của Chu Thành, cũng từng thấy Chu Thành thi triển Tử Điện Lôi Đao, cho nên, đoán ra là Chu Thành ra tay, nhưng mà những tuần vệ quân này lại không biết danh tính của Chu Thành, cho nên không nghĩ tới là Chu Thành.

Bọn hắn chỉ thấy bọn người Tề Đại Vũ cưỡi chiến mã điên cuồng lao tới, nhưng mà sau khi đi tới phía ngoài bốn mươi thước, trên không trung xuất hiện ngàn vạn lôi đao màu tím mà không dự báo trước, chém bay bọn người Tề Đại Vũ.

tướng lĩnh Tuần vệ quân Thang Khải nhìn thi thể một phân thành hai của Tề Đại Vũ ở phía xa, cũng đều kinh ngạc không thôi, hắn nhìn một chút bóng lưng Chu Thành đi xa.

Là hắn?

Thế nhưng mà, hắn vừa rồi đứng ở bên người Chu Thành, thấy rõ ràng, Chu Thành cũng không hề ra tay.

Bọn người Chư Thuận chen chúc quanh Chu Thành , đi tới hướng tổng phủ Chư gia.

Tổng phủ Chư gia.

Gia chủ Chư gia Chư Viễn và bọn người Chư Định đang đàm luận chuyện Thích Nguyên của Thiên Thiền tự khai đàn giảng kinh thuyết pháp, đột nhiên, một vị cao thủ Chư gia chạy đến nhanh chóng bẩm báo, nói Chu Thành tới Tứ Hải kinh thành.

“Chu Thành thiếu hiệp đến rồi!” Gia chủ Chư gia Chư Viễn vui mừng, lúc này đứng dậy, suất lĩnh bọn người Chư Định, Chư Tư Trình, Chư Bỉnh nhanh chóng đi ra ngoài đón tiếp.

Sau khi ra cửa tổng phủ Chư gia, Chư Viễn suất lĩnh bọn người Chư Định một đường đi tới hướng Chu Thành.

Chư Viễn và một đám Thái Thượng trưởng lão của Chư gia xuất động, và cao thủ của các đại gia tộc ai cũng giật nảy cả mình.

“Chư Viễn đại nhân và một đám Thái Thượng trưởng lão của Chư gia toàn bộ điều động, có chuyện gì xảy ra?”

“Nghe nói Chư gia và Thiên Long môn mâu thuẫn rất lớn, không biết có liên quan tới Thiên Long môn hay không?”

“Có lẽ là không, nghe nói Long Uyên đại nhân của Thiên Long môn và Tưởng Bân đại nhân đã đi Thiên Thiền tự.”

Đám người nghị luận ầm ĩ.

Không ít người tò mò, cũng đều đi theo bọn người Chư Viễn, Chư Định, muốn xem xem rốt cục là có chuyện gì xảy ra.

bọn người Chư Viễn, Chư Định đang đi tới, đột nhiên nhìn thấy cuối con đường xuất hiện một bóng dáng mặc áo lam,dưới sự vây quanh của bọn người Chư Thuận, bóng dáng người mặc áo lam kia đang đi về phía bên này.

Nhìn thấy bóng dáng người mặc áo lam, bọn người Chư Viễn trong lòng phấn khích, Chư Viễn trong sự kích động, mang theo bọn người Chư Định bước nhanh đi tới hướng Chu Thành.

Cao thủ các phương của Tứ Hải kinh thành thấy bọn người Chư Viễn, Chư Định đi tới hướng Chu Thành, ai cũng nhìn về hướng Chu Thành.

“Chư Viễn đại nhân bọn hắn đồng thời xuất động, không phải chỉ vì nghênh đón thiếu niên áo lam này sao?”

“Thiếu niên áo lam này là ai?”

Cao thủ các phương của Tứ Hải kinh thành giật mình.

Chư Viễn, chính là gia chủ Chư gia, một trong vài cao thủ của Tứ Hải vương triều, bây giờ, vì nghênh tiếp một thiếu niên vậy mà suất lĩnh một đám Thái Thượng trưởng lão của Chư gia!

Hơn nữa thiếu niên này nhìn chỉ có 13~14 tuổi!

Mọi người đều ngạc nhiên và không khỏi đoán già đoán non về thân thế của Chu Thành.

Theo suy đoán của mọi người, Chư Viễn và những người khác đang đi đến trước mặt Chu Thành.

Chương 136 : CƠ HỘI TUYỆT VỜI ĐỂ ĐÁNH GIẾT CHU THÀNH

Lúc đi đến bên ngoài mấy mét trước mặt Chu Thành, Chư Viễn lúc này liền ôm quyền cười nói: “Chư Viễn mấy ngày nay ngày nhớ đêm mong, cuối cùng thì Chu Thành thiếu hiệp cũng đến.”

Tiếng cười của Chư Viễn sảng khoái, truyền ra xa.

Tất cả mọi người nghe ra được sự vui mừng và kích động trong tiếng cười của Chư Viễn.

Cao thủ các phương của Tứ Hải kinh thành đi theo đến đây thấy thế, đều giật mình.

Lúc đầu, đám người đều nghĩ rằng thiếu niên áo lam này gặp bọn người Chư Viễn ra nghênh tiếp, nhất định là kích động tiến lên trước hành lễ với bọn người Chư Viễn, nhưng mà, hiện tại ngược lại là Chư Viễn kích động ôm quyền mở miệng trước.

Nhìn bộ dáng của Chư Viễn, tiểu thiếu niên này có thể đến Chư gia, ngược lại là vinh hạnh lớn của hắn và Chư gia.

Cảnh tượng trước mắt này, khiến đám người cực kỳ ngạc nhiên.

Mấy người Chư Định, Chư Tư Trình, Chư Bỉnh cũng đều nhao nhao tiến lên ôm quyền chào Chu Thành, dáng vẻ tươi cười xán lạn trên mặt đám người Chư Định, Chư Tư Trình, Chư Bỉnh càng quá mức.

Không biết có phải là ảo giác của đám người hay không, bên trong nụ cười xán lạn của bọn người Chư Định, thậm chí còn có một tia e ngại như vậy? !

Chu Thành ôm quyền cười nói với Chư Viễn: “Chư gia chủ khách khí.” Sau đó cùng bọn người Chư Viễn, Chư Định khách khí vài câu.

Dưới sự nghênh đón của bọn người Chư Viễn, Chư Định, Chu Thành đi vào tổng phủ của Chư gia.

Đợi bọn người Chư Viễn, Chu Thành đi xa.

Đám người ở hiện trường không khỏi chấn động.

Bàn luận về thân phận của Chu Thành.

Lúc này, trong phòng khách quý số hai trên lầu hai ở Tứ Hải tửu lâu, một đám đệ tử vương công quý tộc đang ngồi ở đó, những đệ tử vương công quý tộc này, đều là con cái của đại thần nhất phẩm trở lên ở Tứ Hải vương triều.

Ngồi ở chỗ trung tâm, là một vị trẻ tuổi trên người mặc giao bào tứ trảo, người trẻ tuổi này nhìn chỉ có 24~25 tuổi, chính là thái tử của Tứ Hải vương triều Viên Phong Hoa.

Đám người ăn uống linh đình.

“Đến lúc thi đấu tranh bá vương triều, với thực lực của thái tử điện hạ, tất nhiên có thể được nằm trong 20 vị trí đầu!” Con trai Binh bộ Thượng thư cười nói.

“Đâu chỉ nằm trong 20 vị trí đầu, ta đoán với thực lực của thái tử điện hạ chúng ta, tuyệt đối có thể nằm trong 10 vj trí đầu!” con trai Dương quốc công cười nói.

Đám người một trận xu nịnh.

Viên Phong Hoa khoát tay, khiêm tốn cười nói: “Lần tranh bá vương triều này, những vương triều khác, yêu nghiệt thiên tài đông đảo, ta nếu có thể được nằm trong 100 vị trí đầu, là đã đủ hài lòng.”

Hắn đang nói, đã thấy thủ hạ dưới tay hắn nhanh chóng đi đến, đi vào bên cạnh hắn, sau đó nói nhỏ vào bên tai hắn.

Viên Phong Hoa nghe, vẻ mặt kinh ngạc: “Thật chứ? !”

Vị thủ hạ kia gật đầu, cung kính nói: “Chắc chắn là thật.”

Viên Phong Hoa kinh nghi.

“Thái tử điện hạ, không biết đã có chuyện gì sao?” Con trai Binh bộ Thượng thư thấy thế, nhịn không được hỏi.

Viên Phong Hoa trầm ngâm nói: “Tề Đại Vũ vừa mới bị người ta chém giết ở bên ngoài cửa thành.”

“Cái gì? !” Đám người nghe vậy, đều giật mình.

Tề Đại Vũ thăng nhiệm thủ tịch trưởng lão của Thiên Long môn, những ngày này tại Tứ Hải vương triều gây nên oanh động không nhỏ.

“Là Tề Đại Vũ của Thiên Long môn?” Một vị đệ tử quận vương phủ vẫn là không dám tin.

Viên Phong Hoa gật đầu: “Chính là Tề Đại Vũ.”

“Là ai? Là ai có thể giết trưởng lão Tề Đại Vũ của Thiên Long môn.” Khuynh Thành quận chúa kinh ngạc hỏi.

Khuynh Thành quận chúa Viên Thục, là mỹ nhân nổi danh của Tứ Hải kinh thành.

“Vẫn không biết.” Viên Phong Hoa lắc đầu.

Không biết?

Đám người kinh ngạc.

Viên Phong Hoa nói ra: “Nửa giờ trước, bọn người Tề Đại Vũ muốn vào thành, đụng phải trưởng lão Chư gia Chư Thuận, Tề Đại Vũ muốn giục ngựa va chạm tới Chư Thuận, nhưng mà mới vọt tới bên ngoài cách 40 mét trước mặt Chư Thuận, đột nhiên, trên không trung, xuất hiện vô số lôi đao màu tím, sau đó chém Tề Đại Vũ và rất nhiều cao thủ của Thiên Long môn tại chỗ thành hai nửa.”

“Thế nhưng mà, lúc ấy, Chư Thuận và cao thủ Chư gia cũng đều không hề ra tay.”

“Không có người nào nhìn thấy rốt cuộc là ai đã ra tay.”

“Mà lại kỳ lạ là, bọn người Tề Đại Vũ là chết dưới thần thông Tử Điện Lôi Đao của Thiên Long môn.”

Đám người hai mặt nhìn nhau.

Thần thông Tử Điện Lôi Đao?

“Lúc ấy, Chử Thuận và một vị Chu Thành thiếu niên đang đứng cùng nhau, Chu Thành này, khoảng 13~14 tuổi.” Viên Phong Hoa lại nói.

“Chu Thành? 13~14 tuổi?” Khuynh Thành quận chúa Viên Thục vẻ mặt nghi hoặc, không rõ thái tử Viên Phong Hoa vì sao đột nhiên lại nhắc đến Chu Thành này.

Chẳng lẽ, đám người Tề Đại Vũ bị giết có liên quan đến Chu Thành này?

Nhưng mà lập tức, nàng lại lắc đầu phủ định, Chu Thành này, mới 13~14 tuổi, làm thế nào có khả năng giết được Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ Tề Đại Vũ.

“Chu Thành này, trước mắt còn chưa biết được thân phận thật sự của hắn, chỉ biết là hắn đến từ Đại Phụng, là con trai của Lại bộ Thượng thư ở Đại Phụng.” Viên Phong Hoa nói ra: “Nhưng mà kỳ lạ là, gia chủ Chư gia Chư Viễn đại nhân sau khi biết được Chu Thành này đến, vậy mà suất lĩnh tất cả Thái Thượng trưởng lão của Chư gia ra nghênh đón!”

Đám người kinh ngạc.

“Chư Viễn đại nhân suất lĩnh tất cả Thái Thượng trưởng lão của Chư gia đích thân nghênh đón vị thiếu niên Chu Thành này? !” Con trai Dương quốc công hai mắt trừng lớn.

Đám người biểu lộ cũng không khác.

Viên Phong Hoa gật đầu.

Trong sự xôn xao suy đoán của các phương, Chu Thành được bọn người Chư Viễn, Chư Định nghênh mời vào tổng phủ Chư gia.

Bởi vì mấy ngày nữa chính là năm mới, cho nên, lúc Chu Thành tiến vào tổng phủ Chư gia, chỉ thấy các ngõ ngách trong tổng phủ của Chư gia đã treo đầy đồ vật để chúc mừng.

Chư Viễn vừa nghênh mời Chu Thành đến đại điện của tổng phủ, vừa cười giới thiệu nói: “Mỗi khi đến cuối năm, các nhà các hộ ở Tứ Hải vương triều chúng ta đều sẽ treo đồ trang trí Thần Long.”

Chu Thành gật đầu.

Tứ Hải vương triều thờ phụng Thần Long.

Cho nên, mỗi khi đến năm mới, đều sẽ treo lên đủ loại đồ trang trí Thần Long.

Ngay lúc Chu Thành được Chư Viễn nghênh đón đến đại điện tổng phủ của Chư gia, Đại Thiện tự ở phía xa mấy người Long Uyên, Tưởng Bân cũng đều được biết về việc Tề Đại Vũ bị chém giết.

Nghe được Tề Đại Vũ bị thần thông Tử Điện Lôi Đao của Thiên Long môn chém giết, mà lại không biết là người nào ra tay lúc đó, bọn người Long Uyên, Tưởng Bân kinh nghi.

Đợi đến lúc nghe được lúc ấy người đứng cùng với Chư Thuận chính là Chu Thành, bọn người Long Uyên, Tưởng Bân ai cũng nhìn nhau.

“Là Chu Thành? !” Tưởng Bân sầm mặt lại: “Không ngờ tới hắn vậy mà tu luyện thành công Tử Điện Lôi Đao của Thiên Long môn chúng ta!”

“Chỉ là, hiện trường lúc đó cũng không có người nào nhìn thấy hắn ra tay, hắn làm thế nào thi triển thần thông Tử Điện Lôi Đao?” Ban Siêu một vị Thái Thượng trưởng lão khác nghi ngờ nói.

Long Uyên cũng đều nghi hoặc.

“Chu Thành bây giờ đang ở tổng phủ của Chư gia?” Hắn mở miệng hỏi.

Ban Siêu gật đầu, sau đó nói: “Môn chủ, Chu Thành bây giờ đang ở Tứ Hải kinh thành, đây là cơ hội tuyệt vời để giết Chu Thành này!”

Long Uyên hai mắt lấp lóe.

Lúc này, trong hoàng cung Tứ Hải, hoàng đế Tứ Hải Viên Siêu cũng đang nghe thủ hạ là thái giám tổng quản bẩm báo về việc Chu Thành đến Tứ Hải kinh thành và việc Tề Đại Vũ bị chém giết.

“Thiếu niên Võ Vương Chu Thành.” Viên Siêu lông mày nhíu chặt.

Việc ngũ đại Vương cảnh thất trọng Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm bị chém giết, Thiên Long môn mặc dù phong tỏa kín tin tức, nhưng mà làm sao giấu giếm được Viên Siêu, cho nên, Viên Siêu đối với Chu Thành là như sấm bên tai.

Mặc dù đã ngờ tới việc Chu Thành cuối cùng rồi cũng sẽ đến Tứ Hải vương triều, nhưng mà Viên Siêu không ngờ tới lại nhanh đến như vậy.

Nghĩ đến lúc đó có khả năng Chu Thành cùng Thiên Long môn chém giết tại Tứ Hải kinh thành, Viên Siêu có chút đau đầu.

Mà Chu Thành sau khi tham gia xong yếu tiệc Chư gia tổ chức tiếp đãi hắn, liền tạm thời ở lại Chư gia.

Bóng đêm, dần dần buông xuống.

Chu Thành đứng trong sân Chư gia, cũng không có tu luyện, mà là lấy ra một quyển sách bên trong Tam Tiên động phủ để xem.

Quyển sách này, cũng không phải là bí tịch võ công, mà là thư tịch giới thiệu thập đại vương triều của thế giới Tiên Võ.

Chương 137: BÁI PHỎNG HÁCH PHỦ

Thế giới Tiên Võ, vô cùng rộng lớn không gì so sánh được, gần như vô biên.

Ở thế giới Tiên Võ, có vô số các đại lục.

Trên đại lục, vương triều nhiều vô số kể, thế giới Tiên Võ có mười vạn vương triều có nghĩa là thế giới Tiên Võ có mười vạn thế lực vương triều.

Nhưng mà, đây chỉ là một con số đại khái, không ai biết được thế giới Tiên Võ rốt cuộc có bao nhiêu vương triều.

Hơn nữa ở thế giới Tiên Võ ngoại trừ đại lục, còn có vùng biển rộng lớn vô biên, ở bên trong vùng biển, tồn tại vô số thế lực cường đại và rất nhiều khủng bố.

Chu Thành kỹ lưỡng lật xem bản thư tịch này 《Thế giới Tiên Võ 》.

Bản thư tịch này, là do Tam Tiên lúc trước biên soạn.

Thế giới Tiên Võ, trước mắt vương triều mạnh nhất, chính là Vĩnh Tiên Vương triều.

Đương nhiên, cũng có người gọi hắn là Vĩnh Tiên Thần triều.

Đứng phía sau Vĩnh Tiên Thần triều, là Thái Thượng thần triều, Mãng Long Vương triều, Vạn Kiếm vương triều, Thiên Thú Vương triều……

Chu Thành từng tờ từng tờ lật xem tiếp, xem một cách say mê hứng thú.

Tuy nhiên lúc trước hắn cũng từ miệng sư phụ hắn Tinh Diệu, và bọn người Chư Viễn, hiểu được sơ qua một ít về thế giới Tiên Võ, nhưng mà, những gì Tinh Diệu và bọn người Chư Viễn biết dù sao cũng có hạn, mà bản thư tịch này, lại giới thiệu rất kỹ càng.

Sách rất dầy, Chu Thành lật xem một buổi tối, đến lúc ánh mặt trời chiếu ngày kế tiếp, mới lật xem được khoảng một nửa.

Ngay lúc Chu Thành lật xem một cách mê mẫn, có người gõ vang cửa sân nhỏ.

“Chu Thành thiếu hiệp, phụ thân bảo ta đem cho ngươi chút điểm tâm.” Bên ngoài, vang lên một âm thanh dễ nghe, âm thanh rất êm tai.

“Vào đi.” Chu Thành buông quyển sách.

Liền thấy một vị thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi đẩy cửa bước vào.

Thiếu nữ trông giống như tinh linh, hai mắt long lanh như thể biết nói.

Chu Thành nhận ra thiếu nữ, là con gái của Chu Viễn, gọi Chư Linh Nhi, là tiểu công chúa của Chu gia, bất kể là thiên phú võ đạo hay là thiên phú đạo pháp, đều rất tốt, mặc dù mới hơn 14 tuổi, nhưng mà đã là Hậu Thiên thập trọng đỉnh phong, cùng Tiên Thiên cách nhau chỉ vẹn vẹn có một đường.

Chư Linh Nhi bước vào, thấy Chu Thành ngồi ở đình nghỉ mát, bưng một đĩa đi tới, ngọt ngào kêu lên: “Chu Thành thiếu hiệp, đây là bánh ngọt do Nghiêm sư phụ của Chư gia chúng ta làm, phụ thân nghe nói ngươi thích bánh ngọt, để cho ta mang đến cho ngươi, ngươi nếm thử.”

Đi vào đình nghỉ mát, đem chén đĩa đặt lên trên bàn đá bên cạnh Chu Thành, sau đó đem bánh ngọt trong mâm từng cái lấy ra bàn, đưa tới trước mặt Chu Thành.

Bàn tay của Chư Linh Nhi nhìn rất đẹp, mười ngón tay mảnh mai như hành tây.

Lúc nàng đem bánh ngọt đưa ra trước mặt Chu Thành, có thể nhìn ra được nàng có chút căng thẳng.

Sự tích về Chu Thành, nàng đương nhiên biết rõ, hiện tại, tim của nàng thình thịch.

Trước khi đến, phụ thân nàng Chư Viễn đã từng nói quavới nàng, không được làm cho Chu Thành có chút không vui.

Lúc lấy bánh ngọt ra, Chư Linh Nhi nhịn không được liếc nhìn Chu Thành một cái.

Ngày hôm qua, ở trên yến tiệc, nàng từ xa xa nhìn qua Chu Thành, chỉ cảm thấy Chu Thành anh tuấn bất phàm, bây giờ đứng gần xem xét, càng thấy nam tính hấp dẫn hơn, kia khuôn mặt, không hề có một khuyết điểm nhỏ.

Lông mày kiếm thành thái dương, mũi đỏ thẳng tắp, khuôn mặt này hóa ra còn đẹp hơn nàng

Chu Thành cảm nhận được ánh mắt của Chư Linh Nhi, ngẩng đầu, hai người ánh mắt đối nhau.

Chư Linh Nhi sợ tới mức vội vàng cúi đầu, tiếp tục làm bánh ngọt.

Thấy bộ dáng Chư Linh Nhi căng thẳng, bối rối, Chu Thành cười nói: “Ta đáng sợ sao như vậy.”

Chư Linh Nhi kinh ngạc, sau đó nhanh chóng lắc đầu: “Không có, không có.”

Chu Thành cười cười, hỏi: “Nghe phụ thân ngươi nói, ngươi cũng là song tu võ đạo, đạo pháp?”

Chư Linh Nhi nghe Chu Thành hỏi việc này, cười nói: “Đúng vậy a, nhiều nhất một tháng, ta có thể đột phá Tiên Thiên, đạo pháp của ta cũng rất nhanh có thể đột phá Khu Vật cảnh.”

“Cũng không tệ lắm.” Chu Thành cười nói.

Được Chu Thành khẳng định, Chư Linh Nhi trong nội tâm cảm thấy rất vui.

Sau một lúc, Chư Linh Nhi đặt chiếc bánh ngọt xuống và để trên một cái khay, liền cầm chén đĩa đi ra khỏi sân nhỏ.

Chu Thành nhìn bánh ngọt thơm phức trước mặt, cầm lấy một cái, cắn một miếng, mềm và ngon, không ngọt, nhưng là mùi vị thật ngon, còn ngon hơn so với bánh ngọt trong Chu phủ hắn.

Chu Thành không thể không thưởng thức.

Sau khi giải quyết đống bánh ngọt, Chu Thành tiếp tục lật xem bản 《thế giới Tiên Võ》kia, xem mãi đến xế chiều, cuối cùng cũng xem hết bản thế giới Tiên Võ.

Sau khi xem xong, Chu Thành đối với thế giới Tiên Võ dường như đã có một cái nhận thức rõ ràng hơn.

Thế giới Tiên Võ, không chỉ có vương triều cường đại.

Còn có một ít truyền thừa cổ xưa.

Có một vài môn phái cổ xưa, thậm chí còn cổ xưa hơn so với Vĩnh Tiên Vương triều.

Ví dụ như Tiên Đạo Thập Môn, Ma Đạo Lục Mạch, Yêu Đạo Ngũ Tông.

Những môn phái này là môn phái cổ nhất của thế giới Tiên Võ, đều đã truyền thừa vài vạn năm.

Ngoại trừ những môn phái cổ xưa này ra, thế giới Tiên Võ, còn rộng lớn hơn so với tưởng tượng của Chu Thành, không chỉ có có tất cả đại lục, hải vực vô Tận, còn có lòng đất thâm uyên, vực ngoại tinh không, bí cảnh động thiên.

Sau khi xem xong, Chu Thành khó có thể bình tĩnh.

Cái thế giới này, hơn xa hắn trong tưởng tượng còn muốn đặc sắc, cũng hơn xa hắn trong tưởng tượng còn muốn nguy hiểm.

Vốn, Chu Thành cảm thấy với thực lực của mình bây giờ, đã coi là không quá kém, nhưng mà hiện tại mới cảm thấy, mình vẫn còn quá yếu.

Đợi sau khi bình tĩnh lại, Chu Thành đem sách cất kỹ.

Vốn, ban đầu hắn luôn có chỗ ngờ vực vô căn cứ về thân phận của Tam Tiên, sau khi xem hết quyển 《Thế giới Tiên Võ》này, hắn cuối cùng cũng biết thân phận của Tam Tiên.

Tam Tiên, đến từ trong Thái Nhất Tiên Môn của Tiên Đạo Thập Môn.

Thái Nhất Tiên Môn đứng đầu Tiên Đạo Thập Môn, cũng là tông môn mạnh nhất thế giới Tiên Võ.

Và《 Lục Tiên thương pháp 》Mà lúc trước hắn tu luyện đến từ Thái Nhất Tiên Môn này.

“Thái Nhất Tiên Môn.” Chu Thành thì thầm.

Với thiên phú của hắn hiện tại, cùng so sánh với thiên tài của Thái Nhất Tiên Môn, không biết như thế nào.

Theo như lời trong sách nói, một vài đệ tử truyền thừa của Thái Nhất Tiên Môn, chính là tiên nhân chuyển thế, có vài đệ tử, thân có huyết mạch của Cổ Tộc, có vài đệ tử, càng là trời sinh thần thể.

Hắn tuy nhiên cũng có thần thể, hơn nữa là song thần thể, nhưng mà chỉ là Hậu Thiên luyện thành, Hậu Thiên luyện thành thần thể so với trời sinh thần thể, vẫn còn có chút khác nhau.

Ai mạnh ai yếu, còn không thể biết.

Chu Thành nhìn sắc trời một chút, thấy sắc trời vẫn còn sớm, Chu Thành liền ra sân nhỏ.

Sư phụ hắn Tinh Diệu cho hắn một hộp ngọc, để hắn về sau đưa cho Hách Thái Phó, Chu Thành có ý định đi bái phỏng Hách phủ, đem hộp ngọc đưa cho Hách Thái Phó.

“Chu Thành thiếu hiệp muốn đi ra ngoài sao?” Lúc đi ra, Chu Thành gặp Chư Định, Chư Định cười hỏi.

Chu Thành gật đầu cười cười: “Ta đi xem xem Hách phủ Hách Thái Phó.”

“Chu Thành thiếu hiệp cũng biết Hách phủ? Chi bằng, ta cùng Chu Thành thiếu hiệp đi?” Chư Định hỏi.

“Không cần.” Chu Thành lắc đầu.

Sư phụ hắn bảo hắn đem hộp ngọc giao cho Hách Thái Phó, hẳn là không nên để quá nhiều người biết.

Vì vậy, Chu Thành đi ra khỏi tổng phủ Chư gia, đi về hướng Hách phủ.

Khoảng cách từ Hách phủ đến tổng phủ của Chư gia cũng không xa, cho nên, không bao lâu, Chu Thành đã đi tới Hách phủ.

Hách Thái Phó, chính là trọng thần của Tứ Hải triều đình, cổng và sân cứ như là thành phố, lúc Chu Thành đi vào, chỉ thấy trước Hách phủ, xe ngựa xa hoa vô số, mà người tới trước để chờ bái phỏng, xếp thành một đội hàng dài.

Chu Thành tiến lên, nói với một hộ vệ đang cửa Hách phủ : “Tại hạ Chu Thành, vốn tới để bái phỏng Hách Thái Phó, phiền ngài thông báo một chút.”

Hộ vệ Hách phủ kia nghe vậy, mở trừng hai mắt: “Ngươi từ đâu đến, chẳng lẽ không biết quy củ của Hách Thái Phó! Muốn gặp Hách Thái Phó, vậy thì cứ đi xếp hàng chờ đi.”

Chu Thành nhướng mày, đem ngọc bội sư phụ Tinh Diệu cho hắn lấy ra, nói ra: “Tại hạ có tín vật.”

Hộ vệ kia nhìn ngọc bội một cái, khiển trách quát mắng: “Tai ngươi bị điếc đúng không, ta cho ngươi qua đó xếp hàng chờ, ngươi là không nghe thấy, hay là đầu óc ngươi có vấn đề, nghe không hiểu ý ta nói?”