Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 60: THẦN THÔNG ĐẠI ĐẾ



Nghe được vị hộ vệ kia quát tháo, các đệ tử đại gia tộc đến bái phỏng Hách phủ không khỏi nhìn lại.

“Tiểu tử này không biết là đệ tử ngớ ngẩn của gia tộc nào, vậy mà muốn dựa vào tín vật để chen ngang! Chúng ta ai không có tín vật!” Một vị đệ tử gia tộc nhịn không được chế nhạo cười nói.

“Nói không chừng là đến từ nơi nào đó, lần đầu tới kinh thành, không biết được quy củ của Hách phủ cũng là chuyện bình thường.” Một vị đệ tử cười nói.

Trong cuộc bàn luận của mọi người, Chu Thành nhìn hộ vệ kia: “Lỗ tai ta không có điếc, nhưng mà, ngươi khẳng định đầu óc ngươi không có vấn đề?”

Ngươi khẳng định đầu óc ngươi không có vấn đề? !

Lời Chu Thành vừa nói, rõ ràng truyền vào tai của mọi người xung quanh.

Tất cả mọi người khẽ giật mình.

Hộ vệ kia nghe vậy, sầm mặt lại, lạnh lùng: “Tiểu tử, xem ra là ngươi đến để kiếm chuyện!” Nói đến đây, tiến lên một bước, dựng tay vào bả vai Chu Thành, muốn quăng Chu Thành bay ra đi.

Ngay lúc hắn nghĩ rằng là quăng Chu Thành bay ra, Chu Thành lại đứng ở nơi đó, không nhúc nhích tí nào.

Hộ vệ kinh ngạc.

Hắn nhìn Chu Thành, cười lạnh: ” Chả trách dám đến Hách phủ để kiếm chuyện, nhưng mà, tiểu tử, ngươi thật sự cho rằng là ngươi có chút thực lực à.” Hắn mới nói được cái này, đột nhiên, một luồng sức mạnh kinh người từ bả vai Chu Thành điên cuồng bắn ra.

Luồng sức mạnh này, cực kỳ mạnh mẽ, trong nháy mắt liền đem hộ vệ kia chấn động đến bay ngược ra ngoài.

Hắn hung hăng đập vào trên bục đá trước đại môn Hách phủ.

Với một tiếng động lớn, cái tảng đá sư tử lớn kia bị hất văng và lăn quay.

Sau một trận kinh ngạc ngắn ngủi, hộ vệ của Hách phủ kịp phản ứng, đều rút đao ra, ngay lúc hộ vệ Hách phủ muốn ra tay với Chu Thành, đột nhiên, có người quát: “Dừng tay!”

Đám người nhìn lại, chỉ thấy đứng ở phía xa, mấy người nam nữ trẻ tuổi cưỡi chiến mã tới.

Hộ vệ Hách phủ nhìn người tới, không khỏi nhanh chóng tới trước, nhao nhao hành lễ.

“Đại thiếu gia!”

“Tam tiểu thư!”

Người trẻ tuổi dẫn đầu, chính là con trai Hách thái phó của Hách phủ Hách Thiên Trọng.

“Có chuyện gì xảy ra? !” Hách Thiên Trọng trầm giọng hỏi.

Hắn nhìn thoáng qua hộ vệ bị đánh bay đến thềm đá và trọng thương trước đại môn, lúc này, hộ vệ kia cả người đều là máu, đã ngất đi.

Mấy vị hộ vệ của Hách phủ thấy Hách Thiên Trọng hỏi, nhanh chóng đem việc vừa rồi bẩm báo.

Hách Thiên Trọng nghe xong, nhìn về phía Chu Thành, ánh mắt không chút thiện cảm, nhưng mà, lúc hắn nhìn thấy ngọc bội trong tay Chu Thành, chỉ cảm thấy có chút quen thuộc, hắn nghi hoặc: “Ngươi đem ngọc bội cho ta xem một chút.”

Chu Thành dừng lại một chút, đem ngọc bội ném cho đối phương.

Hách Thiên Trọng nhìn ngọc bội trong tay, vẻ mặt kinh nghi, mà Tam muội Hách Nhu bên cạnh hắn nhìn ngọc bội kia, cũng đều kinh ngạc nói: “Ngọc bội này, không phải là cái phụ thân thường xuyên đeo ở trên người sao?”

Nhưng mà bây giờ, làm sao lại ở trong tay người trẻ tuổi áo lam này?

“Ngươi là ai? Ngươi làm thế nào có được ngọc bội này? Ngọc bội này là ai đưa cho ngươi?” Hách Nhu liên tiếp hỏi, đôi mắt xinh đẹp nghi ngờ nhìn Chu Thành.

“Ta làm thế nào có được ngọc bội này, cũng không cần phải nói cho ngươi.” Chu Thành mở miệng nói.

“Ngươi!” Hách Nhu không nghĩ tới ngay cả mình tra hỏi, người trẻ tuổi áo lam này cũng dám chống đối chính mình.

Hách Thiên Trọng giơ tay lên một cái, cản Hách Nhu lại, nói ra: “Chúng ta vào bẩm báo với phụ thân trước, xem phụ thân nói thế nào.” Sau đó mang theo muội muội Hách Nhu tiến vào Hách phủ.

Lúc Hách Nhu đi qua trước mặt Chu Thành, trừng Chu Thành một chút, nói với hộ vệ Hách phủ xung quanh: “Canh chừng tiểu tử này cẩn thận cho ta, không được để hắn chạy trốn.”

“Vâng, Tam tiểu thư!” Hộ vệ Hách phủ đáp.

Sau khi hai người Hách Thiên Trọng, Hách Nhu tiến vào Hách phủ, lúc biết được phụ thân Hách Sơn đang ở đại sảnh, đi đến hướng đại sảnh.

Lúc này, Hách thái phó Hách Sơn đang ở đại sảnh tiếp đãi thái tử Viên Phong Hoa.

“Không lâu nữa chính là thi đấu tranh bá vương triều, nếu như thái tử điện hạ có thể đoạt nằm trong mười vị trí đầu, tất nhiên sẽ củng cố chi uy của Tứ Hải vương triều ta.” Hách thái phó Hách Sơn cười nói.

Viên Phong Hoa lắc đầu nói ra: “Muốn có tên trong mười người đứng đầu, nói nghe thì dễ, các đại vương triều thiên tài như cá chép sang sông, chút thực lực ấy của ta, căn bản không tính là gì, đừng nói mười vị trí đầu, sợ là ngay cả hai mươi vị trí đầu đều không vào được.”

Hách Sơn kinh ngạc, thái tử Viên Phong Hoa được vinh dự là đệ nhất Tứ Hải vương triều, luôn luôn khí phách phong hoa, tự phụ rất cao, làm sao đột nhiên thay đổi thành như vậy?

“Thái tử quá khiêm tốn.” Hách Sơn cười nói.

“Đây không phải quá khiêm tốn.” Viên Phong Hoa lắc đầu: “Chí ít, ta biết có một người, ta cùng hắn so sánh, thực lực của ta còn kém quá xa.”

Hách Sơn càng kinh ngạc: “Tại sao Thái tử lại nói như vậy?”

Viên Phong Hoa suy nghĩ, đang muốn đề cập đến chuyện của Chu Thành, liền thấy hai huynh muội Hách Thiên Trọng, Hách Nhu từ ngoài đại sảnh đi đến.

Hai huynh muội Hách Thiên Trọng, Hách Nhu nhanh chóng tới trước hành lễ với Viên Phong Hoa một cái, sau đó nói với Hách Sơn: “Phụ thân đại nhân, bên ngoài có một thiếu niên cầm ngọc bội của người, nói muốn gặp người.”

“Cầm ngọc bội của ta?” Hách Sơn nghi hoặc.

Lúc này, Hách Thiên Trọng lấy ra ngọc bội Chu Thành cầm tới.

Hách Sơn xem xét ngọc bội kia, lấy làm kinh hãi, vội vàng đoạt lấy ngọc bội trong tay Hách Thiên Trọng, sau đó lại cầm lấy ngọc bội của mình thường xuyên đeo bên người.

Hai người Hách Thiên Trọng, Hách Nhu thấy phụ thân Hách Sơn lấy ngọc bội của mình và ngọc bội Chu Thành cầm tới giống nhau như đúc, đều là kinh ngạc.

Hách Sơn cầm ngọc bội của mình so sánh với ngọc bội của Chu Thành, càng xem càng kích động, đồng thời trong miệng kích động lẩm bẩm: “Là thật, giống nhau như đúc, giống nhau như đúc.”

“Song Long Bội, một khối Song Long Bội khác!”

Hắn kích động hỏi Hách Thiên Trọng: “Thiếu niên kia bây giờ còn đang bên ngoài phủ ư?”

“Vẫn còn ở đó.” Hách Thiên Trọng vọi vàng hồi đáp.

“Nhanh, mau mời hắn vào.” Hách Sơn kích động nói.

Hai huynh muội Hách Thiên Trọng, Hách Nhu mặc dù khó hiểu, nhưng mà cũng không dám hỏi nhiều, nhanh chóng bước ra đại sảnh, đi mời Chu Thành.

Thái tử Viên Phong Hoa thấy bộ dáng kích động của Hách Sơn, cũng là nghi hoặc, hỏi: “Hách thái phó, ngươi đây là?”

Hách Sơn hít thật sâu một hơi, nén kích động trong lòng xuống, cười nói với thái tử Viên Phong Hoa: “Vừa rồi thất lễ, để thái tử điện hạ chê cười.”

Viên Phong Hoa cười nói: “Không sao.” Cũng không hỏi nhiều, chỉ là, trong lòng hắn hiếu kỳ, không biết thiếu niên kia là người phương nào, mà khiến Hách thái phó Hách Sơn kích động như vậy.

Rất nhanh, hai người Hách Thiên Trọng, Hách Nhu liền dẫn Chu Thành đi đến.

Viên Phong Hoa nhìn thấy người được đưa vào cũng chỉ là một thiếu niên 13~14 tuổi thời, càng là kinh ngạc.

Sau khi Hách Thiên Trọng dẫn Chu Thành đi vào, giới thiệu nói với Chu Thành: “Vị này là thái tử điện hạ của Tứ Hải vương triều chúng ta, vị này là gia phụ của ta.”

Chu Thành nhìn Viên Phong Hoa một chút, cũng không hành lễ, mà là ôm quyền nói với Hách Sơn: “Chu Thành tham kiến Hách thái phó.”

Chu Thành!

Viên Phong Hoa nghe xong, toàn thân đại chấn, hai mắt trừng lớn, nhìn Chu Thành: “Ngươi chính là Chu Thành? !”

Hai huynh muội Hách Thiên Trọng, Hách Nhu thấy thái tử Viên Phong Hoa phản ứng, đều ngạc nhiên, thái tử chẳng lẽ quen biết vị thiếu niên này?

Chu Thành nhẹ gật đầu với Viên Phong Hoa.

Viên Phong Hoa lộ ra vẻ rất kích động, tiến lên ôm quyền nói: “Viên Phong Hoa tham kiến Chu Thành thiếu hiệp.”

Thấy thái tử Viên Phong Hoa kích động ôm quyền hành lễ với Chu Thành, hai người Hách Thiên Trọng, Hách Nhu mắt trợn tròn.

Ngược lại là Hách Sơn không ngạc nhiên, mà là vẻ mặt kích động tiến lên, vỗ vỗ vào vai Chu Thành: “Tốt, tốt! Ngươi chính là Chu Thành đệ tử quan môn của đại ca ta Tinh Diệu.”

Tinh Diệu, họ Hách, tên đầy đủ là Hách Tinh Diệu.

Chương 139: CUỘC THI ĐẤU TRANH BÁ VƯƠNG TRIỀU

Đại ca, Tinh Diệu!

Không chỉ có Chu Thành, ngay cả Hách Thiên Trọng, Hách Nhu, thậm chí ngay cả thái tử Viên Phong Hoa cũng đều cực kỳ ngạc nhiên.

Sư phụ của Chu Thành, vậy mà lại là huynh đệ với Hách Sơn!

“Bái kiến sư thúc.” Chu Thành sau khi kinh ngạc, ôm quyền nói với Hách Sơn.

Trên đường đi, hắn còn suy đoán quan hệ giữa sư phụ và Hách thái phó của Tứ Hải vương triều, bây giờ, rốt cục rõ ràng.

“Được, được!” Hách Sơn rất là vui mừng, sau đó cười hỏi: “Ngươi đến kinh thành hôm qua à, lúc đầu ta định đi gặp ngươi, chỉ là, hôm qua bận rộn.” Sau đó lại hỏi Chu Thành về sư phụ Tinh Diệu.

“Sư phụ rất tốt.” Chu Thành nói ra: “Trước đó vài ngày, sư phụ đã đột phá Vương cảnh.”

Biết được đại ca Tinh Diệu đột phá Vương cảnh, Hách Sơn rất kích động.

“Hách thái phó, chúng ta vẫn là nên mời Chu Thành thiếu hiệp ngồi vào trước đi, rồi tiếp tục trò chuyện.” Viên Phong Hoa mở miệng nói.

“Đúng đúng.” Hách Sơn bừng tỉnh, sau đó cùng Chu Thành, Viên Phong Hoa ngồi xuống.

Hai người Hách Thiên Trọng, Hách Nhu ngồi xuống, đầy nghi ngờ nhìn Chu Thành.

Chu Thành này, bọn hắn dường như đã nghe qua ở đâu đó, nhưng mà, cũng không nhớ ra được.

Sau khi ngồi xuống, Chu Thành lấy ra hộp ngọc lúc trước sư phụ Tinh Diệu cho hắn, sau đó giao cho Hách Sơn, nói ra: “Sư thúc, sư phụ nói, nếu có cơ hội gặp được sư thúc, bảo ta đem hộp ngọc này giao cho người.”

Hách Sơn nhận lấy hộp ngọc, cũng không có chần chờ, mở hộp ngọc ra, chỉ thấy trong hộp ngọc, trưng bày hai gốc linh dược, đều là đạt đến cấp bậc trăm năm.

Trừ hai gốc trăm năm linh dược, còn có một cái bình ngọc, trong bình ngọc hẳn là đan dược.

Hách Sơn thật vui mừng, cười nói: “Đại ca thật có lòng.” Sau đó hỏi Chu Thành: “Thành nhi, ngươi về sau ngay ở lại Hách phủ ở đi.”

Chu Thành lắc đầu: “Sư thúc, ta không ở lại Hách phủ được, ta hiện tại đang ở tại tổng phủ của Chư gia, qua ít ngày nữa phải rời khỏi Tứ Hải kinh thành.”

Chờ hắn giải quyết mọi ân oán với Thiên Long môn, hắn sẽ rời đi, sau đó đi đến Thái Nhất Tiên Môn!

Để xem xem có thể bái nhập Thái Nhất Tiên Môn hay không.

Coi nếu như không thể bái nhập Thái Nhất Tiên Môn, hắn cũng muốn đi đến Vĩnh Tiên vương triều để xem xem.

Nghe Chu Thành qua ít ngày nữa sẽ rời khỏi Tứ Hải kinh thành, Hách Sơn trong lòng thất vọng, tuy nhiên, vẫn nhiệt tình mở tiệc thiết yến chiêu đãi Chu Thành, cho đến khi màn đêm buông xuống, Chu Thành mới cáo từ rời đi.

Thái tử Viên Phong Hoa cùng Chu Thành cùng rời khỏi Hách phủ.

“Chu Thành huynh đệ, ngươi có nghe nói qua thi đấu tranh bá vương triều?” sau khi ra khỏi Hách phủ, đột nhiên, thái tử Viên Phong Hoa nói với Chu Thành.

” Thi đấu tranh bá Vương triều?” Chu Thành gật đầu: “Có nghe Chư gia chủ đề cập qua việc này.”

Hiện tại Tứ Hải vương triều nằm trên Thanh Phong đại lục.

Cuộc thi đấu tranh bá Vương triều này chính là sự kiện được tổ chức mười năm một lần của mấy chục cái vương triều ở Thanh Phong đại lục.

Viên Phong Hoa cười nói: “Không biết Chu Thành huynh đệ có hứng thú tham gia vương triều tranh bá thi đấu này hay không? Ta đại diện cho Tứ Hải vương triều chúng ta chân thành mời Chu Thành huynh đệ tham gia.”

“Tham gia vương triều tranh bá thi đấu.” Chu Thành trong lòng hơi động, hỏi: “Vương triều tranh bá thi đấu này, không biết có ban thưởng gì?”

Chư Viễn mặc dù đã đề cập qua với hắn về cuộc thi đấu tranh bá vương triều này, nhưng mà không có nói cụ thể, lúc ấy Chu Thành cũng không có hỏi.

Viên Phong Hoa thấy Chu Thành cảm thấy hứng thú, nói ra: ” Cuộc thi đấu tranh bá Vương triều này ban thưởng cực kỳ phong phú, có tên trong 100 vị trí đầu đều có ban thưởng, nếu có thể đoạt được danh hiệu đệ nhất, ban thưởng 10. 000 viên thượng phẩm linh thạch, 10. 000 viên pháp tinh thượng phẩm, mười bản bí tịch đại thần thông, một bộ thượng phẩm Bảo khí.”

Chu Thành nghe vậy, kinh hãi.

10.0viên linh thạch thượng phẩm!

10.000 viên thượng phẩm pháp tinh!

Mười bản bí tịch đại thần thông!

Một bộ thượng phẩm Bảo khí!

Khó trách thân là thái tử của Tứ Hải vương triều Viên Phong Hoa cũng nói ban thưởng cực kỳ phong phú.

Linh thạch thượng phẩm không phải linh thạch hạ phẩm cũng không phải linh thạch trung phẩm.

Một viên linh thạch thượng phẩm tương đương 100 viên linh thạch trung phẩm , tương đương với 10. 000 viên hạ phẩm.

10.000 viên linh thạch thượng phẩm, đó chính là 100 triệu linh thạch hạ phẩm.

Cung bổng của mấy vị khác danh dự Thái Thượng trưởng lão ở Chư gia, một tháng mới 100 viên linh thạch hạ phẩm.

Một tháng 100 viên linh thạch hạ phẩm, cung bổng như vậy cũng đã là rất tốt, nhưng mà một năm cũng chỉ mới 1200 viên linh thạch hạ phẩm mà thôi, mười năm mới 12,000, cho dù là mấy vị danh dự Thái Thượng trưởng lão của Chư gia này không ăn không uống một vạn năm cũng không đến 10.000 viên linh thạch thượng phẩm.

Hơn nữa, trừ 10. 000 viên linh thạch thượng phẩm, còn có 10. 000 viên thượng phẩm pháp tinh!

Chỉ riêng là hai phần thưởng này, cũng đủ để cho vô số thiên tài của các đại vương triều ở Thanh Phong đại lục điên cuồng.

Viên Phong Hoa lại nói tiếp: “Một bộ thượng phẩm Bảo khí bao gồm một kiện Võ Đạo binh khí, một kiện pháp khí, một kiện áo giáp, một đôi găng tay, một kiện thần hồn phòng ngự khí.”

“Thần hồn phòng ngự khí?” Chu Thành kinh ngạc.

Thần hồn phòng ngự khí, bởi vì rất khó luyện chế, cho nên cực kì thưa thớt.

“Không sai, thần hồn phòng ngự khí.” Viên Phong Hoa nói ra.

Chu Thành lại hỏi: ” Cuộc thi đấu tranh bá Vương triều này, ai cũng có thể tham gia?”

Viên Phong Hoa giải thích nói: “Cũng không phải là ai cũng có thể tham gia, nhất định phải Tiên Thiên trở lên, mà tuổi tác không thể vượt quá ba mươi tuổi.”

Chu Thành gật đầu.

Tiên Thiên, dưới ba mươi tuổi à.

“Với thực lực của ngươi, hẳn là có thể chen vào thứ tự bao nhiêu?” Chu Thành hỏi.

Đối với thực lực của Viên Phong Hoa này, Chu Thành có tìm hiểu qua, là Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong, có hi vọng trong tương lai gần sẽ đột phá Vương cảnh.

Viên Phong Hoa trầm ngâm nói: “Khó nói, theo ta được biết, trong bốn mươi sáu vương triều, những Vương cảnh ba mươi tuổi trở xuống rất ít, không nhiều hơn hai mươi người, tuy nhiên, hiện tại đây chỉ là số lượng thống kê được ở Tứ Hải vương triều chúng ta, cho nên, Vương cảnh ba mươi trở xuống rốt cục có bao nhiêu, Tứ Hải vương triều chúng ta cũng không dám khẳng định100%.”

“Người mạnh nhất, hẳn là Quang Long Thánh Tử của Quang Long vương triều, hai mươi bảy tuổi, Vương cảnh thất trọng!”

Chu Thành thì thầm: “Vương cảnh thất trọng.”

Viên Phong Hoa nói ra: “Tuy nhiên, Quang Long Thánh Tử này mặc dù là Vương cảnh thất trọng, nhưng mà chiến lực, cũng rất kinh khủng giống như Chu Thành huynh đệ, có thể so với Vương cảnh cửu trọng thậm chí còn mạnh hơn nữa!”

“Hắn trời sinh đế thể và huyết mạch Thượng Cổ.”

“A, đế thể.” Chu Thành khẽ giật mình.

Viên Phong Hoa gật đầu, sắc mặt nghiêm túc: “Có người nói, hắn trời sinh Kim Ô Đế Thể, thân có huyết mạch của Thượng Cổ Lục Dương.”

Chu Thành gật đầu.

” Cuộc thi đấu tranh bá Vương triều khi nào bắt đầu?” Chu Thành hỏi.

“Một tháng sau bắt đầu.” Viên Phong Hoa nói ra: “Chờ qua năm mới, chúng ta liền bắt đầu lên đường tiến về Cửu Ma Thần Điện.”

Những kỳ trước cuộc thi đấu tranh bá vương triều này, địa điểm tổ chức tại Cửu Ma Thần Điện.

“Đến lúc đó, chúng ta tới Chư gia đón Chu Thành huynh đệ?” Viên Phong Hoa hỏi, chờ đợi nhìn Chu Thành.

“Cũng được.” Chu Thành suy nghĩ, nói ra.

Viên Phong Hoa trên mặt vui mừng, cười nói: “Vậy ta đến lúc đó sẽ lại đến đón Chu Thành huynh đệ!” Sau đó cùng Chu Thành cáo từ rời đi.

Chu Thành nhìn sắc trời một chút, trở về tổng phủ của Chư gia.

Lúc đầu, hắn dự định sau khi đến bái phỏng Hách phủ sẽ đi Trận Pháp công hội, nhưng mà bây giờ sắc trời đã tối, chỉ đành có thể để ngày mai.

Sau khi trở về tổng phủ của Chư gia, Chu Thành tiếp tục lật xem thư tịch bên trong Tam Tiên động phủ.

Những ngày này, hắn mặc dù lúc không làm gì nhàn rỗi thì lật xem Tam Tiên động phủ bên trong thư tịch, nhưng mà thư tịch của Tam Tiên động phủ rất nhiều, hắn cũng chỉ xem không đến 1%.

Ngày thứ hai, Chử Linh Nhi sớm đã đem bánh ngọt đưa tới.

Chương 140: GẶP LẠI THIÊN THỨU SƠN

Bánh ngọt hôm nay và bánh ngọt ngày hôm qua kiểu dáng hoàn toàn khác biệt, mà lại bưng tràn đầy một mâm.

Chu Thành thấy một mâm tràn đầy nhiều loại bánh ngọt, không khỏi cười khổ, nói ra: “Ta ăn không được nhiều như vậy, về sau, ngươi nói với phụ thân ngươi, không cần đưa nhiều bánh ngọt đến đây như vậy.”

Chư Linh Nhi mang tới phần dành cho bốn năm người ăn.

“Phụ thân nói, không biết khẩu vị của Chu Thành thiếu hiệp ưa thích loại nào, cho nên, liền cho Nghiêm sư phụ trong phủ làm nhiều hơn mấy vị, để Chu Thành thiếu hiệp nếm thử.” Chư Linh Nhi cười nói.

Chu Thành gật đầu cười một tiếng.

Chư Linh Nhi liếc nhìn trộm Chu Thành một chút, thấy Chu Thành dáng vẻ tươi cười, tâm trạng căng thẳng nới lỏng một chút.

Cũng giống như hôm qua, nàng đem bánh ngọt trên mâm từng cái cầm xuống, sau đó đưa tới trước mặt Chu Thành, lúc này mới lui xuống.

Thấy Chư Linh Nhi thả nhẹ bước chân, bộ dáng cẩn thận từng li từng tí, Chu Thành âm thầm lắc đầu.

Đợi Chư Linh Nhi sau khi rời đi, Chu Thành bắt đầu nhấm nháp bánh ngọt.

Sau khi ăn bánh ngọt, Chu Thành tiếp tục lật xem thư tịch của Tam Tiên động phủ, quyển sách này, chủ yếu chính là giới thiệu một số người và sự vật ở Vực Ngoại Tinh Không và Địa Để Thâm Uyên.

Theo trong sách nói, ngoài Tiên Võ thế giới, trong tinh không mênh mông, có một vài Cổ tộc sinh sống.

Còn Địa Để Thâm Uyên, thì có vô số ma vật sinh sống.

Thế giới Tiên Võ có thật nhiều cửa vào địa quật trong Địa Để Thâm Uyên.

Mặc dù cửa vào địa quật có cấm chế dày đặc, nhưng mà đôi khi, sẽ có rất nhiều ma vật sẽ chui vào mặt đất ở Địa Để Thâm Uyên, họa loạn thế gian.

Chu Thành không khỏi nhớ tới địa quật cuối cùng trong Độc Vụ cốc ở Nam Cương quốc kia.

Cái kia, có lẽ chính là lối vào cửa ra vào địa quật Địa Để Thâm Uyên?

Chu Thành bị cuốn hút bởi cuốn sách này, bị hấp dẫn bởi những miêu tả về thế giới Vực Ngoại Tinh Không và Địa Để Thâm Uyên trong sách.

Bất tri bất giác, xem hết thư tịch, phát hiện đã là giờ Tỵ, 10h sáng, Chu Thành ra khỏi Chư phủ, đi tới hướng Trận Pháp công hội.

Ngay lúc Chu Thành rời khỏi Chư phủ không bao lâu, Chư Viễn dự định đi đến sân nhỏ của Chu Thành để tìm Chu Thành, muốn cùng Chu Thành đàm luận một chút về chuyện Thiên Long môn, hỏi hộ vệ: “Chu Thành thiếu hiệp có ở trong phủ không?”

“Hồi bẩm gia chủ, Chu Thành thiếu hiệp vừa mới đi ra ngoài.” Hộ vệ nhanh chóng hồi đáp: “Giống như là muốn đi Trận Pháp công hội.”

“Đi Trận Pháp công hội?” Chư Định nghe vậy, nghi ngờ nói: “Chu Thành thiếu hiệp đi Trận Pháp công hội làm gì? Chẳng lẽ là phải muốn thỉnh giáo cao thủ của Trận Pháp công hội làm thế nào để vẽ phác thảo trận pháp phù văn?”

Chư Viễn nói với hộ vệ: “Chờ Chu Thành thiếu hiệp trở về, bẩm báo cho ta.”

“Vâng, gia chủ.”

Mà lúc này, Thiên Thứu sơn Khương Dược Đình mang theo Khương Khôn cũng đi tới hướng Trận Pháp công hội.

Hai người từ sáng sớm đã đến Tứ Hải kinh thành.

Qua mấy ngày không ngừng trị liệu, thương thế của Khương Khôn đã tốt hơn nhiều, chí ít đã có thể đi lại bình thường.

Chỉ chốc lát, Khương Dược Đình, Khương Khôn cùng cao thủ của Thiên Thứu sơn đã đi tới cửa ra vào của Trận Pháp công hội.

Tại cửa ra vào của Trận Pháp công hội, chấp sự Trận Pháp công hội Trần Tụng thấy Khương Dược Đình đến, tiến lên nghênh đón tiếp, ôm quyền cười nói: “Khương huynh, ba năm không gặp, phong thái càng hơn trước kia.”

Khương Dược Đình cười nói: “Đâu có đâu có, ta làm sao có thể so ra với Trần huynh.”

Hai người một phen hàn huyên, sau sự nghênh mời của Trần Tụng, mấy người Khương Dược Đình, Khương Khôn tiến vào Trận Pháp công hội.

Trần Tụng mang theo mấy người Khương Dược Đình vừa bước vào hướng đại điện của Trận Pháp công hội, vừa cười nói: “Ba năm trôi qua, Khương huynh lần này lại đến Trận Pháp công hội, ta nghĩ huynh sẽ nắm chắc thông qua khảo hạch thành công.”

Muốn gia nhập Trận Pháp công hội rất đơn giản, chỉ cần có thể vẽ phác thảo chính xác ra 1000 cái trận pháp cơ sở phù văn là được.

Nhưng mà, vẽ phác thảo ra 1000 cái trận pháp cơ sở phù văn thành công, cũng chỉ là gia nhập Trận Pháp công hội, trở thành học đồ của Trận Pháp mà thôi.

Muốn thực sự trở thành một Trận Pháp sư, nhất định phải bố trí thành công ra ba trận pháp cấp một trở lên.

Mà lại là liên tục ba lần đều thành công mới được.

Chỉ cần có thể thành công bố trí ra ba cái trận pháp cấp một trở lên, đến lúc đó, liền có thể được Trận Pháp công hội phát lệnh bài thân phận Trận Pháp sư và trận pháp bào.

Lệnh bài thân phận Trận Pháp sư và trận pháp bào, là biểu tượng địa vị.

Một vị Vương cảnh cường giả có được lệnh bài thân phận Trận Pháp sư, địa vị của người đó, muốn so với Vương cảnh cường giả cùng cảnh giới cao hơn rất nhiều.

Khương Dược Đình nghe Trần Tụng trêu ghẹo, cười nói: “Ba năm này, ta dường như ngày đêm nghiên cứu trận pháp, hôm nay tới đây, vẫn là đã chắc chắn 90% thành công thông qua khảo hạch.”

Trong lời nói, lộ ra sự tự tin.

Trần Tụng nghe xong, cười nói: ” Trần Tụng xin chúc mừng Khương huynh trước.”

Mấy người đi tới đại điện.

Bởi vì Trận Pháp công hội thần thánh, tôn quý, mà lại học đồ và Trận Pháp sư đến đây khảo hạch Trận Pháp người không nhiều, cho nên, đại điện có chút yên tĩnh, chỉ có mười mấy người số lượng không nhiều.

Mười mấy người này, cũng không phải học đồ và Trận Pháp sư đến để khảo hạch Trận Pháp, mà là tới mua thư tịch trận pháp cơ sở và thư tịch trận pháp cấp một.

Trong điện không ít người nhận ra Trần Tụng, đều nhao nhao hành lễ.

Trần Tụng gật đầu với đám người, sau đó cùng Khương Dược Đình đi tới trong đại điện.

Sau khi biết được Khương Dược Đình lát nữa sẽ bố trí tam hệ trận pháp cấp một là Thủy, Hỏa, Phong, Trần Tụng liền để học đồ Trận Pháp của Trận Pháp công hội đi chuẩn bị bố trí vật liệu trận pháp cấp một.

Rất nhanh, vật liệu trận pháp đã chuẩn bị xong xuôi.

Bởi vì có rất ít Trận Pháp sư tham gia khảo hạch, cho nên, trong đại điện các cao thủ gia tộc lúc đầu muốn mua thư tịch trận pháp cơ sở và thư tịch trận pháp cấp một, đều xông tới quan sát.

Ngay lúc Khương Dược Đình muốn bắt đầu bố trí trận pháp cấp một, đột nhiên, bên ngoài cửa đại điện, có một người trẻ tuổi mặc áo lam đi tới.

Những người khác thì không sao, nhưng mà Khương Khôn sau khi nhìn thấy người tiến đến, kinh ngạc, sau đó hai mắt tràn đầy sát ý: “Là ngươi!”

Giọng Khương Khôn rất lớn.

Lập tức, dẫn tới đám người nhao nhao quay đầu nhìn lại.

“Phụ thân, chính là hắn, chính là hắn ra tay đả thương ta!” Khương Khôn giận dữ chỉ vào Chu Thành.

Khương Dược Đình nhìn Chu Thành, hai mắt lạnh lùng: “Hóa ra chính là ngươi!” Một trận nói: “Gan ngươi cũng không nhỏ, cũng dám đả thương người của Thiên Thứu sơn ta!”

“Thiên Thứu sơn!” Trong đại điện, đám người lúc đầu không biết thân phận của Khương Dược Đình, Khương Khôn sau khi nghe là Thiên Thứu sơn đều biến sắc.

Khương Khôn đột nhiên cười to, tiếng cười tràn ngập hận ý: “Tiểu tử, không ngờ tới, ngươi sẽ gặp chúng ta ở đây.”

Hai vị cao thủ Thiên Thứu khác sơn sắc mặt đầy sát ý đi tới hướng Chu Thành.

Chu Thành đi vào đại điện, sắc mặt như thường: “Đích thật là không ngờ tới.”

Lúc này, hai vị cao thủ Thiên Thứu sơn đã đi tới trước mặt Chu Thành.

Khương Khôn nói với một trong hai người nói ra: “Thụy thúc, ta muốn hắn sống!”

Vị Thụy thúc kia nhẹ gật đầu: “Yên tâm, không chết được đâu.” Nói đến đây, đột nhiên một trảo chộp tới hướng Chu Thành, hắn vừa sải bước ra, lưu lại một loạt tàn ảnh nhàn nhạt.

“Vương cảnh!”

“Di Hình Hoán Ảnh!”

Trong đại điện, một vị cao thủ thấy thế, kinh ngạc nói.

Di Hình Hoán Ảnh, là một trong đại thần thông nổi danh của Thiên Thứu sơn, với sự quỷ dị khó lường nổi tiếng tại Tứ Hải vương triều và Vạn Sơn vương triều.

Đám người không ngờ tới, vị cao thủ này của Thiên Thứu sơn lại là Vương cảnh.

Mặc dù nói Tứ Hải vương triều không thiếu Vương cảnh, nhưng mà, cho dù là những thế lực siêu cấp của Tứ Hải như Chư gia, Thiên Long môn, Thiên Thiền tự, Vương cảnh cũng là đỉnh tiêm tồn tại.

Đối phương trong nháy mắt liền chộp trúng Chu Thành.

Chương 141: THẦN THÔNG ĐẠI ĐẾ

Vương Thụy của Thiên Thứu sơn một trảo bắt trúng Chu Thành.

Hắn lạnh lùng cười một tiếng: “Tiểu tử, ta còn tưởng rằng ngươi mạnh bao nhiêu, dám đả thương thiếu chủ của Thiên Thứu sơn chúng ta, hóa ra là ngân thương sáp đầu, trông thì ngon mà không dùng được!”

Nhưng là sau một khắc, dáng vẻ tươi cười của hắn cứng đờ.

Chỉ thấy hắn như thể chộp trúng một khối tường sắt vạn năm, Chu Thành bất động mảy may.

Tất cả mọi người khẽ giật mình.

Hai người Khương Dược Đình, Trần Tụng cũng đều ngạc nhiên.

Vương Thụy là cao thủ Vương cảnh nhất trọng hậu kỳ!

Vậy mà bắt không được một tiểu thiếu niên!

Chu Thành mới bao nhiêu tuổi? Xem ra, dáng vẻ chỉ mới là 13~14 tuổi.

“Ngân thương sáp đầu?” Chu Thành nhìn đối phương, lạnh lùng cười một tiếng: “Các hạ là đang nói chính mình sao? Thực lực này của ngươi, còn ít hơn so với đứa trẻ con ba tuổi còn chưa có dứt sữa a?”

Lời Chu Thành vừa nói, làm cho một vị đệ tử gia tộc trong đại điện nhất thời nhịn không được “Phốc” một tiếng cười, cười một tiếng ra, hắn sợ tới mức vội vàng che miệng lại.

Vương Thụy nghe xong, sắc mặt đỏ lên như vậy, nổi giận cực kỳ, đột nhiên một quyền oanh tới hướng Chu Thành.

Oanh!

Hắn lại đấm một quyền oanh trúng ngực Chu Thành.

Tựa như tiếng sấm vang động.

Nhưng là sau một khắc, chỉ thấy Vương Thụy kia bị chấn động liên tiếp lui về phía sau, vẫn luôn không ngừng thối lui ra sau mấy chục bước, thẳng đến đụng vào cột đá trong đại điện, lúc này mới ngừng lại.

Dù là như vậy, cột đá trong đại điện cũng đều bị chấn động đến rung chuyển.

Vương Thụy chỉ cảm thấy tay phải thậm chí cánh tay phải của hắn bị chấn động đến mức vừa đau vừa sốc, vậy mà không nhấc lên nổi, hắn nhìn lại, chỉ thấy chỗ tay phải, năm ngón tay đều máu thịt be bét, giống như là vừa bị tàn phá qua.

Và máu trong ngực anh ta tuôn ra, xối thẳng vào cổ họng

Hắn há miệng ra, một ngụm máu phun ra

Đám người ngẩn ngơ.

Khương Khôn cũng ngây người.

Hắn là Luyện Khí thập trọng, những ngày này, cứ nghĩ Chu Thành chỉ là một Tiên Thiên mà thôi.

Khương Dược Đình nhìn Vương Thụy bị đánh bay, hai mắt co rụt lại, sắc mặt hắn ngưng trọng nhìn Chu Thành: “Ngươi là ai? !”

Thực lực còn mạnh hơn Vương Thụy, cũng chẳng có gì, nhưng mà mấu chốt là Chu Thành mới chỉ tầm 13~14 tuổi!

“Con của ngươi chẳng lẽ không nói cho ngươi, ta gọi Chu Thành.” Chu Thành bước chân không ngừng, đi tới hướng trong đại điện.

“Ngươi chính là Chu Thành!” Trần Tụng giật nảy cả mình.

Mâu thuẫn giữa Chu Thành và Thiên Long môn, bây giờ vẫn còn chưa truyền ra hết tại Tứ Hải vương triều, rất nhiều người còn chưa nghe nói qua về Chu Thành này, nhưng mà Trần Tụng thân là chấp sự của Trận Pháp công hội, thì làm thế nào không biết đến Chu Thành.

Khương Dược Đình thấy Trần Tụng phản ứng, không khỏi kinh nghi.

Hắn lúc trước, từng tìm hiểu tin tức về Chu Thành ở Chu gia, nhưng mà, mấy ngày nay gia chủ Chu gia vẫn luôn không có tin tức gì.

Thân hình của Chu Thành đột nhiên lóe lên, tựa như Linh Hầu, trong nháy mắt liền tới đến trước mặt Vương Thụy, đấm ra một quyền.

Khi Chu Thành đấm ra một quyền, lập tức, một đầu Thần Long to lớn bay ra.

Long ngâm vang vọng đất trời.

Sức mạnh hủy thiên diệt địa, phá hủy hết thảy chi thế, oanh sát tới hướng Vương Thụy.

Khương Dược Đình giật mình: “Thái Hư Thần Long Phá!”

Thái Hư Thần Long Phá là thần thông xếp hạng thứ hai của Thiên Long môn!

Hắn không quan tâm đến việc giật mình, thân hình lóe lên, đột nhiên một quyền oanh ra hướng Chu Thành, muốn cứu Vương Thụy.

Nhưng mà, Chu Thành lần nữa vỗ ra một chưởng.

Ở trên cao, một cái chưởng ấn to lớn giống như là một ngọn núi trống rỗng xuất hiện, đột nhiên giáng xuống, đánh tới phía Khương Dược Đình.

“Kình Thương Chưởng!” Khương Dược Đình giật nảy cả mình.

Nhìn Kình Thương Chưởng ầm vang rơi xuống, dọa hắn liên tục nhanh chóng thối lui.

Hắn vừa né tránh được, Kình Thương Chưởng giống như ngọn núi ầm vang rơi xuống đất.

Oanh!

Mặt đất bị đánh ra một cái hố sâu hình chưởng ấn cực lớn.

Đại điện rung chuyển chấn động.

Lúc này, Thái Hư Thần Long Phá của Chu Thành cũng không ngừng lại, lực quyền biến thành Thần Long to lớn trong nháy mắt xuyên qua ngực của Vương Thụy, sau đó đánh vào trên cột đá của đại điện.

Đại điện lần nữa chấn động.

Vương Thụy cứng đờ ở nơi đó, không dám tin nhìn Chu Thành, sau đó mềm nhũng dựa vào cột đá, đợi lúc ngã ngồi trên mặt đất, co quắp một chút, rồi ngừng động tĩnh.

Chết đi!

Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn Chu Thành.

Ngay cả Trần Tụng.

Trần Tụng biết rõ thực lực của Khương Dược Đình, Khương Dược Đình thân là sơn chủ đương thời của Thiên Thứu sơn, là Vương cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong, với thực lực của Khương Dược Đình, vừa rồi vậy mà cứu không được người dưới tay mình.

Trần Tụng nhìn hố sâu kinh khủng hình chưởng ấn lưu tại mặt đất do Kình Thương Chưởng, hít thật sâu một hơi lạnh.

Mà lúc này, nội đường của Trận Pháp công hội, Hề Chấn Hồng của Trận Pháp công hội đang nghiên cứu một trận pháp đồ phổ còn chưa hoàn chỉnh, đột nhiên toàn bộ Trận Pháp công hội ầm vang vang vọng, không khỏi kinh ngạc.

Chẳng lẽ còn có người dám tới Trận Pháp công hội gây chuyện hay sao?

Ngay sau đó, lại là một tiếng ầm vang vang vọng.

Một tiếng này, so vừa rồi một tiếng kia còn lớn hơn.

Hề Chấn Hồng sầm mặt lại, bỏ qua việc nghiên cứu trận pháp đồ phổ, bước ra khỏi nội đường, đi tới hướng phía trước điện.

Ngay lúc Hề Chấn Hồng đi tới hướng phía trước điện, cao thủ khác của Trận Pháp công hội cũng đều nhao nhao từ Trận Pháp công hội đi ra, đi tới hướng phía trước điện.

“Hội trưởng!” Bọn người phó hội trưởng Nhậm Chí Cường trên đường gặp được Hề Chấn Hồng, ôm quyền hành lễ.

“Chúng ta cùng đi xem xem.” Hề Chấn Hồng lạnh lùng: “Ta ngược lại muốn xem xem là ai dám đến Trận Pháp công hội Tứ Hải ta gây sự!”

Mà sau khi Chu Thành đấm một nhát chết tươi Vương Thụy, Khương Dược Đình kinh ngạc nhìn Chu Thành, sắc mặt âm trầm như nước.

Tại Tứ Hải vương triều và Vạn Sơn vương triều, nhắc đến Thiên Thứu sơn, các phương ai cũng nhượng bộ binh lui, còn đây là lần đầu tiên có người dám giết người của Thiên Thứu sơn bọn hắn!

Mà lại giết là Thái Thượng trưởng lão của Thiên Thứu sơn bọn hắn!

“Ngươi dám giết Thái Thượng trưởng lão của Thiên Thứu sơn ta!” Khương Dược Đình lạnh lùng mà nhìn Chu Thành, sắc mặt khó coi.

“Giết thì như thế nào.” Chu Thành nhìn đối phương.

Giết thì như thế nào? Khương Dược Đình tức giận, hắn thân là sơn chủ đương thời của Thiên Thứu sơn, Vương cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong, chưa từng bị người khác coi thường như thế!

“Tiểu tử, làm người đừng quá tùy tiện!” Khương Dược Đình lãnh đạm nói: “Thiên phú của ngươi lại yêu nghiệt, đắc tội quá nhiều người, đến lúc đó ngay cả chết cũng không biết là chết như thế nào!”

“Chỉ bằng ngươi sao?” Chu Thành sắc mặt không có chút rung động nào.

“Được, vậy ta sẽ xem xem ngươi có mấy phần cân lượng!” Khương Dược Đình giận dữ nói, toàn thân hào quang màu xanh phun trào, đột nhiên vung lên, oanh kích tới hướng Chu Thành.

lực quyền của hắn oanh kích ra, chỉ thấy thực vật xung quanh đại điện đều đều nhấp nháy ánh sáng xanh, từng đạo hào quang màu xanh bay ra, hội tụ tới lực quyền của hắn.

Được những năng lượng màu xanh này gia trì, sức mạnh lực quyền của Khương Dược Đình lần nữa tăng cường.

Nhưng mà, Chu Thành lại không tránh né, toàn lực vận chuyển Bắc Minh Thần Công, đột nhiên toàn lực quyền nghênh tới hướng đối phương.

Khi Chu Thành đấm ra một quyền, chỉ thấy sau người hắn, xuất hiện một bóng người to lớn vàng óng.

Bóng người to lớn vàng óng này, tản ra khiến người ta run sợ uy áp.

Mặc dù bóng người vàng óng cực kỳ mơ hồ, thế nhưng mà, khi thấy bóng người vàng óng này, mọi người không ai không có sắc mặt hoảng sợ.

“Đây là đế uy!”

“Là thần thông Đại Đế!”

Khương Dược Đình cũng sắc mặt đại biến.

Chu Thành thi triển, chính là một trong đại thần thông “Đế Sát Quyền” !

Đế Sát Quyền mặc dù không phải các loại vô thượng thần thông của Tiên Võ Thần Quyền, nhưng mà, uy lực của nó cũng tuyệt không phải các loại thần thông Thái Hư Thần Long Phá có thể so sánh.

Mà bọn người Hề Chấn Hồng, Nhậm Chí Cường vừa tới đến bên ngoài đại điện, cũng nhìn thấy cảnh này.

Oanh!

Lực quyền Đế Sát Quyền của Chu Thành, cùng lực quyền của Khương Dược Đình đụng vào nhau.

Đại điện một trận.

Như như tiếng sấm vang, làm rung chuyển cát trên đại điện rơi xuống.