Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 61: TRẬN PHÁP SƯ TRẺ TUỔI NHẤT THẾ GIỚI TIÊN VÕ



Sức mạnh của hai người, cuốn lên trùng điệp khí lãng, khiến cho đại điện chấn động không thôi.

Mọi người không ai mà không kinh ngạc lui lại.

Lực phản chấn cường hoành, khiến Khương Dược Đình liên tiếp lui về phía sau, cứ luôn thối lui ra mấy chục bước.

Mà Chu Thành , cũng bị chấn động làm cho lui ra khỏi mấy chục bước!

Sức lực ngang nhau!

Lần giao thủ này, hai người bất phân cao thấp.

Vừa rồi, Khương Dược Đình thi triển cũng là đại thần thông quyền pháp của Thiên Thứu sơn, mặc dù uy lực không cách nào so sánh với Đế Sát Quyền của Chu Thành, nhưng mà cảnh giới của Chu Thành và Khương Dược Đình vẫn là chênh lệch quá lớn.

Chu Thành mới Vương cảnh lục trọng hậu kỳ.

Ngay cả Vương cảnh thất trọng cũng không phải.

Mà Khương Dược Đình, đã là Vương cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong.

Khương Dược Đình bị đẩy lui, chỉ cảm thấy cánh tay phải run lên, kinh sợ, lúc đang muốn tiến lên nữa lần nữa ra tay, hội trưởng Trận Pháp công hội Hề Chấn Hồng đột nhiên nhanh chóng mở miệng nói: “Dừng tay!”

Khương Dược Đình quay đầu lại, nhìn thấy Hề Chấn Hồng, đành phải ngừng lại.

Tứ Hải vương triều và Vạn Sơn vương triều không có nhiều người có thể làm cho hắn kiêng kỵ, Hề Chấn Hồng là một trong số đó.

Chu Thành nhìn thoáng qua một cái ngôi sao trên ngực cẩm bào của Trận Pháp sư Hề Chấn Hồng, đoán được thân phận đối phương, cũng ngừng lại.

Hề Chấn Hồng đi vào đại điện, nhìn thấy hố sâu hình chưởng ấn to lớn kia trên đại điện còn có cột đá trong đại điện bị đánh cho nổ tung, tâm tình nén giận, hắn nhìn Khương Dược Đình một chút, hắc hắc nói: “Khương Dược Đình, Thiên Thứu sơn các ngươi càng ngày càng ngạnh khí, vậy mà lại chọn đại điện của Trận Pháp công hội ta làm địa điểm tỷ thí so tài.”

Nếu đại điện Trận Pháp công hội này không có trùng điệp đại trận cấm chế, hơn nữa vật liệu cực kỳ cứng rắn, chỉ sợ vừa rồi sớm đã bị hai người Khương Dược Đình và Chu Thành đánh nát.

Khương Dược Đình nghe ngữ khí âm dương quái khí của Hề Chấn Hồng, ôm quyền cười nói: “Hề hội trưởng, vừa rồi động thủ tình thế cấp bách, phá hủy đại điện Trận Pháp công hội, thật là thấy có lỗi, tổn thất của đại điện, ta nguyện bồi thường toàn bộ.”

Hỏa khí trong lòng Hề Chấn Hồng lúc này mới tiêu tan không ít, chỉ là vẫn không cho Khương Dược Đình cái nhìn tốt hơn, hắn quay đầu lại, nhìn về phía Chu Thành, vẻ mặt kinh nghi.

“Tiểu huynh đệ, vừa rồi ngươi thi triển là Đế Sát Quyền?” Hề Chấn Hồng chần chờ một chút, mở miệng hỏi.

“Cái gì, Đế Sát Quyền!”

” Đế Sát Quyền của Đế Sát!”

Đại điện tất cả mọi người là chấn động, cực kỳ chấn kinh.

Đế Sát Quyền, chính là đại thần thông của Đế Sát cung ở thế giới Tiên Võ.

Đế Sát cung, là một trong thập môn Tiên Đạo.

Uy danh của nó, còn lớn hơn so với Vĩnh Tiên vương triều.

“Không sai.” Chu Thành suy nghĩ, mở miệng nói.

Nghe Chu Thành thi triển thật sự là Đế Sát Quyền của Đế Sát cung, ngay cả là Hề Chấn Hồng, hay là bọn người Nhậm Chí Cường, Khương Dược Đình, Trần Tụng đều nội tâm đại chấn.

Đặc biệt là Khương Dược Đình, nhìn Chu Thành, sắc mặt biến đổi.

Hề Chấn Hồng ôm quyền cười nói với Chu Thành: “Không biết tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào?”

Khương Dược Đình lại có thái độ hoàn toàn khác biệt.

“Chu Thành.” Chu Thành cũng không có tự cao tự đại, ôm quyền khách khí nói.

“Chu Thành!” Hề Chấn Hồng, Nhậm Chí Cường và không ít cao thủ của Trận Pháp công hội đều trăm miệng một lời, giật mình nhìn Chu Thành.

“Tại hạ Hề Chấn Hồng, hóa ra là Chu Thành thiếu hiệp!” Hề Chấn Hồng ôm quyền nói với Chu Thành, rất là khách khí.

Khương Dược Đình nhìn thấy thái độ của Hề Chấn Hồng, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống.

Chu Thành ôm quyền nói ra: “Hóa ra là Hề hội trưởng, hôm nay ta tới, vốn là dự định đến đây tham gia khảo hạch Trận Pháp học đồ, không ngờ tới lại xảy ra việc này, mong Hề hội trưởng thứ lỗi.”

“Không sao, không sao.” Hề Chấn Hồng khoát tay cười nói: “Đại điện sửa sang nhiều năm, đã có chút cũ kỹ, ta vốn là có ý qua hết năm nay sẽ phá hủy sửa chữa một phen.”

Khương Dược Đình nghe xong, như xương cá mắc nghẹn trong cổ họng.

Ngay sau đó, Hề Chấn Hồng cười nói: “Không ngờ tới Chu Thành thiếu hiệp cũng là một thiên tài trận pháp, Chu Thành thiếu hiệp vẫn chưa tới mười bốn tuổi, chưa đến mười bốn tuổi đã đến tham gia khảo hạch Trận Pháp học đồ, quả thực khiến lão hủ thán phục!”

Hề Chấn Hồng được chứng kiến thiên tài của các đại vương triều ở Thanh Phong đại lục, nhưng mà, 13 tuổi tham gia khảo hạch Trận Pháp học đồ, thì đây là lần đầu tiên gặp.

Như hắn được biết Chu Thành học trận pháp vẫn chưa tới một tháng, không biết sẽ làm như thế nào.

Biết được Chu Thành muốn vượt qua khảo hạch Trận Pháp học đồ, Hề Chấn Hồng để Trần Tụng đem bút và giấy còn có thư tịch trận pháp cơ sở đưa tới.

Theo quy định của Trận Pháp công hội, tham gia khảo hạch Trận Pháp học đồ và Trận Pháp sư, tất cả chỉ có thể dùng bút và giấy do Trận Pháp công hội cung cấp.

Về phần quyển thư tịch trận pháp cơ sở kia, đang lúc câu vẽ trận phù, có thể tham khảo 1000 cái trận phù trong trong thư tịch trận pháp cơ sở để vẽ phác thảo.

Chu Thành đi vào trước bàn khảo hạch, đem trang giấy trải ra, sau đó cầm lấy bút, cũng không có lật xem thư tịch trận pháp cơ sở ở một bên, bắt đầu vẽ phác thảo khởi trận phù.

Cái thứ nhất vẽ phác thảo chính là chữ “Kim”.

Từ lúc đặt bút, đến lúc vẽ phác thảo hoàn thành, Chu Thành một mạch mà thành.

Khi chữ vàng hoàn thành trong nháy mắt, ngay lập tức, kim quang phóng đại, giống như một mặt trời nhỏ màu vàng, tỏa ra kim quang trùng điệp, đám người bên cạnh đều bị chiếu sáng bằng một mảnh kim quang.

Bọn người Hề Chấn Hồng nhìn chữ vàng kia, ai cũng hai mắt trừng thẳng.

“Hoàn mỹ!”

Chính xác, chính xác, hoàn mỹ, quá kỳ diệu.

Khảo hạch Trận Pháp học đồ, vẽ phác thảo trận phù chỉ cần chính xác là được.

Bình thường đến đây tham gia khảo hạch, vẽ phác thảo trận phù, dường như đều chỉ đạt tới chính xác, mà đạt tới độ chính xác đã cực kỳ ít, chớ nói chi là đạt tới cấp độ hoàn mỹ.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Chu Thành tiếp tục viết chữ thứ hai đó là chữ “Thủy”.

Cũng là viết một mạch mà thành.

Chữ Thủy hoàn thành trong nháy mắt, vang lên tiếng suối sông đang chảy.

Ánh sáng màu xanh lam của chữ Thủy và hào quang màu vàng của chữ vàng hoà lẫn vào nhau.

Lại là hoàn mỹ!

Sau đó, Chu Thành vẽ phác thảo chữ thứ ba chữ “Mộc” .

Ánh sáng xanh đang nảy nở và tràn đầy sức sống.

Viết hết chữ này sang chữ khác, không chút do dự nghi, không có một tia dừng lại.

Chu Thành hoàn toàn không có nhìn vào thư tịch trận pháp cơ sở, trong nháy mắt, đã viết mấy chục cái trận phù, mỗi một cái trận phù, đều đạt đến cấp độ hoàn mỹ.

“Thiên tài trận pháp, đúng là thiên tài trận pháp!” Hề Chấn Hồng nhìn từng cái trận phù trên trang giấy, liên tục kích động nói.

Hắn nghiên cứu trận pháp nhiều năm, 1000 cái trận phù cũng mới đạt tới cấp bậc hoàn mỹ mà thôi.

Đại điện an tĩnh, tất cả mọi người đã hoàn toàn bị chỗ vẽ phác thảo trận phù của Chu Thành hấp dẫn.

Ngay cả ba người Khương Dược Đình, Khương Khôn cũng đều nhất thời quên cái khác, không hề chớp mắt nhìn từng cái trận phù được hoàn thành dưới ngòi bút của Chu Thành, những trận phù này, giống như một thế giới đầy màu sắc, nở rộ với đủ loại sức mạnh.

Họ giống như những chú lùn tuyệt vời, tinh nghịch đập giữa các tờ giấy, thật đẹp mắt.

Rất nhanh, Chu Thành đã vẽ phác thảo ra 100 cái trận phù.

Vẽ phác thảo trận phù, càng đi về phía sau, thì sẽ càng khó hơn.

Hơn nữa vẽ phác thảo trận phù, rất là tiêu hao sức mạnh thần hồn và nội lực , bình thường sau khi vẽ phác thảo 100 cái trận phù, đều cần nghỉ ngơi một lát, thế nhưng mà Chu Thành lại không hề cảm thấy một tia mỏi mệt, tiếp tục vẽ phác thảo.

200 cái!

300 cái!

400 cái!

Khi Chu Thành vẽ phác thảo trận phù càng ngày càng nhiều, dài đến mấy thước trên trang giấy, càng thêm sặc sỡ loá mắt.

Chu Thành vẽ phác thảo rất nhanh, vẻn vẹn nửa giờ, liền đã vẽ phác thảo xong 800 cái trận phù, tốc độ nhanh chóng, làm cho bọn người Hề Chấn Hồng ở đấy càng thêm giật mình.

Năm mươi phút đồng hồ trôi qua, Chu Thành cuối cùng cũng vẽ phác thảo hoàn toàn 1000 cái trận phù cơ sở thành công.

Khi tất cả 1000 cái trận phù cơ sở được vẽ phác thảo thành công, trên trang giấy, bắn ra trùng điệp vòng sáng, quang mang cường thịnh, vậy mà phát ra đại điện, chiếu ánh đến bầu trời xung quanh Trận Pháp công hội những hào quang mê người.

Chương 143: ĐI NGHE NGÓNG XEM CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA

Đám người đi trên phố xung quanh Trận Pháp công hội đều bị cái hào quang mê người này hấp dẫn, nhao nhao ngừng lại.

Bởi vì khoảng cách từ Trận Pháp công hội đến Tứ Hải hoàng cung không xa, cho nên trong hoàng cung, hoàng đế Tứ Hải Viên Siêu cũng thấy được cái hào quang mê người này.

Viên Siêu đang luyện kiếm thì dừng lại, nhìn hào quang trên không trung ở hướng Trận Pháp công hội, kinh nghi bất định, nói với thái giám tổng quản bên người: “Ngươi đi hỏi thăm một chút chuyện gì đã xảy ra.”

Thái giám tổng quản bên người hắn cung kính xác nhận.

Mà gia chủ của Chư gia Chư Viễn cũng nhìn thấy hào quang mê người trên không trung hướng Trận Pháp công hội, lại nghĩ tới Chu Thành hôm nay đi đến Trận Pháp công hội, nói với trưởng lão Chư gia: “Đi hỏi thăm một chút Trận Pháp công hội đã xảy ra chuyện gì.”

Các cao thủ gia tộc khác ở Tứ Hải kinh thành cũng nhao nhao nghe ngóng chuyện gì xảy ra.

Lúc này, trong đại điện của Trận Pháp công hội.

Hề Chấn Hồng, Nhậm Chí Cường, Trần Tụng và các cao thủ Trận Pháp công hội nhìn 1000 cái trận phù như tinh linh mỹ diệu trên trang giấy kia, càng xem càng kích động, càng xem càng hài lòng.

Hề Chấn Hồng đi đến trước bàn dài, nhìn kỹ 1000 cái trận phù kia, kích động nói: “Hoàn mỹ! Hoàn mỹ! Toàn bộ hoàn mỹ!”

Phó hội trưởng Nhậm Chí Cường như thể nhìn từ xa chưa đủ thú vị, cũng xích lại gần hơn để nhìn, mà càng xem lại xích đến càng gần.

“Quả thực là kiệt tác!” Hồi lâu, hắn mới từ đáy lòng sợ hãi thốt lên.

Bên trong Trận Pháp công hội, không ít người vẽ phác thảo 1000 cái trận phù cơ sở, có thể đạt tới cấp độ chính xác.

Thế nhưng mà, toàn bộ phân bộ Trận Pháp công hội ở Tứ Hải, cũng chỉ có hội trưởng Hề Chấn Hồng vẽ phác thảo 1000 cái trận phù cơ sở mới toàn bộ đạt tới cấp độ hoàn mỹ.

Ngay cả hắn là phó hội trưởng này, cũng chỉ có thể đem vẻn vẹn hơn sáu trăm cái trận phù vẽ phác thảo đến cấp độ hoàn mỹ mà thôi, không cách nào vẽ hết toàn bộ đến cấp độ hoàn mỹ.

Thế nhưng mà Chu Thành trước mắt, không chỉ có toàn bộ đạt đến cấp độ hoàn mỹ, mà lại là hoàn thành trong vòng một giờ!

Càng khiến người ta khiếp sợ là Chu Thành chưa đến mười bốn tuổi!

Bọn người Hề Chấn Hồng, Nhậm Chí Cường sợ hãi thán phục, ngay cả Khương Dược Đình của Thiên Thứu sơn cũng phải kinh thán không thôi, hắn mặc dù tự bản thân phải giỏi về trận pháp, nhưng mà vẽ phác thảo 1000 cái trận phù cơ sở, cũng không cách nào đạt tới cấp độ hoàn mỹ.

Chu Thành thấy bọn người Hề Chấn Hồng, Nhậm Chí Cường chỉ nhìn chằm chằm vào 1000 cái trận phù cơ sở của mình tấm tắc lấy làm kỳ lạ, qua nửa ngày, không khỏi mở miệng hỏi: “Hề hội trưởng, ta khảo hạch có thể tính là được thông qua không?”

Hề Chấn Hồng lúc này mới bừng tỉnh.

“Thông qua!”

“Một ngàn phần trăm thông qua!” Sau khi bừng tỉnh, Hề Chấn Hồng kích động nói, sau đó trân trọng giống như bảo vật đem tấm giấy dài kia cẩn thận từng li từng tí cuốn lại, lại cẩn thận cột lại.

“Chu Thành thiếu hiệp, chúc mừng ngươi gia nhập Trận Pháp công hội chúng ta!”

“Ta hiện tại sẽ đích thân ban phát lệnh bài Trận Pháp học đồ cho ngươi.”

Trận Pháp học đồ, không có trận pháp bào, chỉ có lệnh bài học đồ.

Lệnh bài này, chính là in dấu chế tác đặc thù, người khác không thể nào mô phỏng lại được.

Có được lệnh bài này, sẽ mang ý nghĩa gia nhập Trận Pháp công hội, trở thành một thành viên của Trận Pháp công hội.

Ngay lúc Hề Chấn Hồng muốn ban phát lệnh bài Trận Pháp học đồ cho Chu Thành, Chu Thành mở miệng nói: “Khoan đã!”

Đám người không khỏi nhìn về phía Chu Thành.

Chu Thành nói với Hề Chấn Hồng: “Hề hội trưởng, ta còn muốn tiếp tục khảo hạch Trận Pháp sư.”

Hề Chấn Hồng thân thể mềm mại đột nhiên chấn động.

“Tiếp tục khảo hạch Trận Pháp sư!” Nhậm Chí Cường thì nghẹn ngào kêu lên.

Mọi người nhìn Chu Thành một cách kinh ngạc.

Khương Dược Đình cũng nhìn Chu Thành giống như là nhìn quái vật kinh khủng.

“Chu Thành, ngươi muốn thi tiếp Trận Pháp sư? !” Hề Chấn Hồng giọng phát run.

13 tuổi Trận Pháp học đồ, đây đã là kỳ tích từ trước tới nay của thế giới Tiên Võ!

Nhưng mà bây giờ, Chu Thành lại còn muốn thi tiếp Trận Pháp sư!

“Không sai, ta muốn tiếp tục khảo hạch Trận Pháp sư!” Chu Thành gật đầu nói.

Sau khi được Chu Thành xác định, Hề Chấn Hồng chỉ cảm thấy tâm đều rung động.

Bình thường muốn tham gia khảo hạch Trận Pháp sư, đều phải nắm chắc bảy tám phần trở lên mới có thể tham gia khảo hạch.

Nếu mà Chu Thành đến lúc đó khảo hạch thành công, hắn có thể tưởng tượng, việc này có ý nghĩa to lớn đối với Trận Pháp công hội của thế giới Tiên Võ.

Thật vất vả, hắn mới kìm nén kích động trong lòng, mở miệng dò hỏi: “Không biết Chu Thành thiếu hiệp muốn bố trí trận pháp hệ nào?”

“Phong hệ, Thủy hệ và Lôi hệ đi.” Chu Thành nói ra.

Kỳ thật bảy hệ trận pháp, hắn toàn bộ đều biết.

Với hắn mà nói, bố trí trận pháp hệ nào đều như nhau.

Cho nên Chu Thành chỉ là thuận miệng nói ra.

Bọn người Hề Chấn Hồng, Nhậm Chí Cường nghe Chu Thành lại muốn bố trí Lôi hệ trận pháp, đều là ngạc nhiên.

Phải biết trận pháp Lôi hệ uy lực lớn nhất trong bảy hệ trận pháp, cũng là khó bố trí được thành công nhất.

Hề Chấn Hồng lại hỏi Chu Thành một lần nữa, sau khi xác định Chu Thành muốn bố trí trận pháp Lôi hệ, lúc này mới cho người đem vật liệu bố trí trận pháp chuẩn bị kỹ càng, sau đó đưa tới cho Chu Thành.

Tất cả mọi người lui lại đến một bên của đại điện, nhường lại vị trí giữa đại điện cho Chu Thành.

Tất cả mọi người nín thở, không chớp mắt nhìn Chu Thành.

Ngay cả Hề Chấn Hồng cũng đều nhìn chăm chú vào Chu Thành, hội trưởng Trận Pháp công hội này chính là gặp hoàng đế của Tứ Hải cũng không có căng thẳng, thế nhưng mà lúc này lại căng thẳng như vậy.

Chu Thành đầu tiên là bố trí trận pháp Phong hệ, lấy ra ngoài toàn bộ mười khối Phong Linh Thạch mà Trận Pháp công hội chuẩn bị cho hắn, sau đó nhấc phù bút lên, bắt đầu ở phía trên mười khối Phong Linh Thạch này vẽ phác thảo lên trận phù chữ “Phong”.

Vẽ phác thảo trận phù chữ “Phong” ở trên Phong Linh Thạch, không thể nghi ngờ phác thảo lại khó khăn hơn nhiều lần so với vẽ trên trang giấy như vừa rồi.

Bởi vì Phong Linh Thạch mang theo năng lượng thuộc tính gió, nếu muốn vẽ phác thảo trận phù lên trên đó, nhất định phải dùng bút vẽ dung nhập với Phong Linh Thạch, nếu như có chút sai lầm, thì sẽ thất bại.

Chỉ cần có bất kỳ một cái trận phù thất bại, trận pháp kia sẽ không cách nào bố trí thành công, đến lúc đó khảo hạch sẽ không cách nào được thông qua.

Tuy nhiên, cũng giống như lúc trước, Chu Thành vẫn là một mạch làm hoàn thành, dường như là một bút ở giữa liền vẽ phác thảo ra trận phù chữ Phong.

Trận phù chữ Phong, vẫn là hoàn mỹ.

Khi vẽ phác thảo thành công trong nháy mắt, khối Phong Linh Thạch kia tách ra hào quang màu xanh, và nó cũng gợi lên một cơn gió nhẹ.

Sau đó, Chu Thành vẽ phác thảo cái thứ hai, cái thứ ba, cái thứ tư… , rất nhanh, phía trên mười khối Phong Linh Thạch Chu Thành vẽ phác thảo ra toàn bộ trận phù chữ Phong, mỗi một cái trận phù chữ Phong đều là hoàn mỹ.

Chu Thành dựa theo phương pháp bố trí đại trận Phong hệ cấp một, đem mười khối Phong Linh Thạch bày ra đến giữa đại điện, lập tức, từng đợt phong bạo màu xanh được sinh ra.

Những màu xanh phong bạo này quét qua, chúng phát ra tiếng rên rỉ khiến người ta run sợ.

Ngay cả đám người đứng ở ngoài đại trận, cũng đều có thể cảm nhận được sức mạnh và lực khủng bố xé rách và trùng kích ẩn chứa bên trong những phong bạo màu xanh này.

“Tốt!” Hề Chấn Hồng vốn dĩ đang căng thẳng nhìn thấy phong bạo màu xanh, không khỏi vỗ tay kêu lên.

Hắn nhìn ra được, Chu Thành bố trí đại trận phong bạo, uy lực của nó đã mạnh lên gấp đôi so với đại trận phong bạo phổ thông!

Sau đó, Chu Thành bố trí trận pháp Thủy hệ.

Chỉ chốc lát, một dòng sông to lớn trống rỗng sinh ra.

Dòng sông giống như một Thủy Mãng to lớn, từ trên xuống dưới không ngừng chạy như bay, tốc độ nhanh chóng đến mức khiến đám người sợ hãi thán phục.

Cuối cùng, Chu Thành bắt đầu bố trí trận pháp Lôi hệ.

Khi trận pháp Lôi hệ bố trí thành công, chỉ thấy trên không của đại điện, từng đạo lôi điện như là thác nước không ngừng ầm vang rơi xuống, sinh ra lôi khí cường đại, khiến đám người ở rìa chính điện đứng thẳng lên.

Nhìn Chu Thành bố trí thành công tam hệ trận pháp, Hề Chấn Hồng song quyền nắm chặt, sắc mặt đều đỏ.

Chương 144: TRẬN PHÁP SƯ TRẺ TUỔI NHẤT THẾ GIỚI TIÊN VÕ

Cũng khó trách Hề Chấn Hồng kích động như vậy.

Phong hệ, Thủy hệ, Lôi hệ tam hệ trận pháp, Chu Thành không chỉ bố trí thành công, mà lại bố trí ra tam hệ trận pháp, uy lực còn mạnh hơn gấp đôi trở lên so với trận pháp phổ thông cùng hệ cùng giai.

Hề Chấn Hồng nhìn Chu Thành, ánh mắt kia, nóng bỏng không gì sánh được.

Trận Pháp sư chưa đến mười bốn tuổi!

Đây quả thực là kỳ tích bên trong kỳ tích!

Phải biết ở thế giới Tiên Võ, cho đến tận bây giờ, ghi lại một vị Trận Pháp sư trẻ tuổi nhất, là 19 tuổi!

Kỷ lục này, đã giữ vững vài vạn năm.

Hôm nay, lại bị Chu Thành phá vỡ.

Mà lại đánh vỡ ở phân bộ Tứ Hải của hắn.

Hề Chấn Hồng nắm lấy tay Chu Thành, nói ra: “Đa tạ!”

Trận pháp chưa đến mười bốn tuổi, hôm nay, tất nhiên sẽ ghi vào sử sách, đến lúc đó, phân bộ Tứ Hải của hắn cũng đều được vinh quang theo.

Cho nên, tiếng cám ơn này, Hề Chấn Hồng là cực kỳ chân thành, từ trong tâm phát ra.

“Hề hội trưởng khách khí.” Chu Thành thấy bộ dạng kích động của Hề Chấn Hồng, cười cười, nói ra.

“Đây không phải khách khí!” Hề Chấn Hồng lắc đầu nói.

Sau đó, Hề Chấn Hồng bắt đầu ban phát lệnh bài Trận Pháp sư và cẩm bào Trận Pháp sư cho Chu Thành.

Cẩm bào Trận Pháp sư là màu lam nhạt, là màu sắc mà Chu Thành ưa thích, trên ngực cẩm bào, có một cái ngôi sao, đại biểu cho nhất tinh Trận Pháp sư.

Đương nhiên, thân là hội trưởng của Tứ Hải Trận Pháp công hội Hề Chấn Hồng, cũng là nhất tinh Trận Pháp sư.

Hề Chấn Hồng cũng chỉ là Vương cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong , bình thường mà nói, chỉ có trở thành Tôn cảnh cường giả, mới có thể bố trí được trận pháp cấp hai, trở thành nhị tinh Trận Pháp sư.

Chu Thành tiếp nhận lệnh bài Trận Pháp sư và cẩm bào Trận Pháp sư, ngược lại sắc mặt bình tĩnh, tâm tình không có một chút gợn sóng, dù sao kết quả này hắn đã liệu trước.

Nhưng mà thành công khảo hạch Trận Pháp sư, đối với Chu Thành mà nói, đến cùng cũng là chuyện tốt, có thân phận này, về sau sẽ có Trận Pháp công hội vô hình che chở, đến lúc đó, tồn tại thế lực cường đại tới đâu muốn động thủ với hắn, cũng sẽ phải suy nghĩ một chút.

Đặc biệt là Thiên Long môn!

Hắn có thân phận này, Thiên Long môn không còn dám động thủ với hắn, chí ít không dám trắng trợn động thủ với hắn.

Khi Chu Thành tiếp nhận lệnh bài Trận Pháp sư và cẩm bào Trận Pháp sư từ trong tay Hề Chấn Hồng, Khương Dược Đình của Thiên Thứu sơn tiến lên, đi đến trước mặt Chu Thành, ôm quyền nói với Chu Thành: “Chu Thành thiếu hiệp, lúc trước Khương mỗ có nhiều đắc tội, khẩn cầu Chu Thành thiếu hiệp tha thứ.” Sau đó đem một viên nhẫn không gian đưa đến trước mặt Chu Thành.

“Đây là một chút tâm ý của Thiên Thứu sơn ta, mong Chu Thành thiếu hiệp nhận lấy!”

Nói đến đây, mở nhẫn không gian ra.

Chỉ thấy bên trong, chất đầy linh thạch hạ phẩm, không chỉ có linh thạch hạ phẩm, còn có không ít linh dược linh dược cấp bậc trăm năm, còn có rất nhiều thiên tài địa bảo.

Sau đó, Khương Dược Đình lại quát tháo con trai Khương Khôn của mình: “Còn không mau cút qua đó, dập đầu bồi tội với Chu Thành thiếu hiệp!”

Khương Khôn nào dám chần chừ nữa, vội vàng đi đến trước mặt Chu Thành quỳ xuống, sau đó dập đầu, sợ hãi run rẩy: “Chu Thành thiếu hiệp, thật xin lỗi, Khương Khôn lúc trước có mắt không tròng, va chạm với Chu Thành thiếu hiệp, mong Chu Thành thiếu hiệp tha thứ!”

Nói đến đây, lại dập đầu.

Hề Chấn Hồng chần chờ một chút, nói với Chu Thành: “Chu Thành thiếu hiệp, sư môn của Khương Dược Đình có quan hệ với tổng hội trưởng của Trận Pháp công hội chúng ta, ngươi xem, chi bằng, cho Khương Dược Đình và Khương Khôn hai người họ một cơ hội thỉnh tội?”

Chu Thành nghe Hề Chấn Hồng nói sư môn của Khương Dược Đình vậy mà có quan hệ với tổng hội trưởng của Trận Pháp công hội, không khỏi giật mình ngạc nhiên.

Tổng hội trưởng Trận Pháp công hội, tuyệt đối là cự đầu siêu cấp của thế giới Tiên Võ.

Không ngờ tới sư môn của Khương Dược Đình vậy mà có liên quan với với tổng hội trưởng của Trận Pháp công hội.

Thấy Hề Chấn Hồng thay hai cha con Khương Dược Đình cầu tình, Chu Thành trầm ngâm một lát, cuối cùng nhận lấy nhẫn không gian mà Khương Dược Đình đưa tới.

Khương Dược Đình thấy Chu Thành tiếp nhận nhẫn không gian của mình, tâm trạng căng thẳng cuối cùng cũng được nới lỏng, vẻ mặt cảm kích nói với Chu Thành: “Đa tạ Chu Thành thiếu hiệp!”

“Chu Thành thiếu hiệp yên tâm, sau khi trở về, ta nhất định sẽ nghiêm trị cái đồ vật không có mắt này!” Ý chỉ con trai hắn Khương Khôn.

Chu Thành biết đối phương là lời khách sáo, nhẹ gật đầu, cũng không nói thêm cái gì.

Hắn quay đầu lại, nói với Hề Chấn Hồng: “Hề hội trưởng, ta muốn mua một ít thư tịch trận pháp, không biết ngươi có thể giới thiệu có cái gì tốt không?”

Hề Chấn Hồng sững sờ, sau đó cởi mở cười một tiếng: “Ta vài ngày trước đó vừa vặn có được mấy quyển thư tịch trận pháp, phía trên trận pháp, ta nghiên cứu hồi lâu đều không có đầu mối, vừa vặn có thể cho Chu Thành lão đệ xem xem.”

Nói đến đây, dẫn theo Chu Thành đi đến nội đường.

Mọi người thấy bóng lung của Chu Thành, hồi lâu mới bình tĩnh lại.

Lúc này, bên trong Tứ Hải hoàng cung, hoàng đế Tứ Hải Viên Siêu không dám tin nhìn thái giám tổng quản: “Ngươi nói cái gì? ! Chu Thành và Khương Dược Đình của Thiên Thứu sơn giao thủ, bất phân cao thấp? !”

Khương Dược Đình là ai?

Sơn chủ của Thiên Thứu sơn! Vương cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong!

Cho dù là hắn, cũng không dám nói có thể cùng Khương Dược Đình bất phân cao thấp.

Thái giám kia tổng quản lại nói: “Người phía dưới vừa mới truyền tin tức đến, nói Chu Thành vừa mới thông qua được khảo hạch Trận Pháp học đồ, hắn vẽ phác thảo 1000 cái trận phù cơ sở, toàn bộ đều đạt đến cấp độ hoàn mỹ, lúc trước ánh sáng trên bầu trời là ánh sáng do Chu Thành phát thảo 1000 cái trận phù cơ sở phát ra.”

Viên Siêu kinh ngạc nói: “Ý của ngươi là nói, Chu Thành kia chưa đến mười bốn tuổi, thành công thông qua được cuộc khảo hạch Trận Pháp công hội, trở thành Trận Pháp học đồ? !”

“Đúng vậy, bệ hạ.” Thái giám tổng quản cung kính nói, ánh mắt phức tạp.

Lúc này, chỉ thấy một vị thái giám nhanh chóng đi đến, sau khi dập đầu hành lễ bẩm báo nói: “Hồi bẩm bệ hạ, vừa mới truyền tin tức đến, Chu Thành vừa mới thông qua được cuộc khảo hạch nhất tinh Trận Pháp sư của Trận Pháp công hội!”

Viên Siêu ngây người.

Nhất tinh Trận Pháp sư!

Nhất tinh Trận Pháp sư chưa đến mười bốn tuổi? !

Thái giám bên cạnh tổng quản cũng ngây ra.

Cái này!

Là muốn nghịch thiên sao?

“Chu Thành thiếu hiệp, hiện tại, đang ở đâu?” Một hồi lâu, Viên Siêu mới mở miệng rung động hãi nhiên hỏi vị thái giám kia.

“Hồi bẩm bệ hạ, Chu Thành thiếu hiệp bây giờ còn đang ở Trận Pháp công hội.” Vị thái giám kia vội vàng hồi đáp.

Viên Siêu nói với thái giám tổng quản: “Tôn Thực, ngươi nói xem, ta bây giờ có nên đi Trận Pháp công hội bái phỏng Chu Thành thiếu hiệp, có đường đột hay không?”

Thái giám tổng quản sửng sốt.

Mà tin tức Chu Thành thông qua khảo hạch nhất tinh Trận Pháp sư, cũng rất nhanh liền truyền ra ngoài.

Tứ Hải kinh thành chấn động.

Khi gia chủ Chư gia Chư Viễn biết được Chu Thành không chỉ có thông qua được cuộc khảo hạch Trận Pháp học đồ, mà còn thông qua được cuộc khảo hạch nhất tinh Trận Pháp sư, phân thần phía dưới, kém chút bị trượt chân ở bậc cửa của đại sảnh.

Chư Viễn cùng bọn người Chư Định mặt mũi tràn đầy kinh hãi.

Người khác có thể không biết thời gian Chu Thành học trận pháp, nhưng mà bọn hắn lại biết rất rõ, hơn mười ngày trước, trên thuyền đến Tứ Hải vương triều, Chu Thành ngay cả một trận phù cũng không thể vẽ phác thảo, vẫn là do Chư Định đem thư tịch trận pháp cơ sở trên người đưa cho Chu Thành.

Hơn mười ngày!

Chu Thành không chỉ học xong 1000 cái trận phù cơ sở, hơn nữa còn thông qua được cuộc khảo hạch nhất tinh Trận Pháp sư?

“Cái này chẳng lẽ chính là thiên phú sao?” Chư Viễn tự lẩm bẩm.

Lúc trước ở trên thuyền, hắn còn nói qua với Chu Thành, muốn học trận pháp , cũng cần nhìn thiên phú.

Mà lúc này, Long Uyên đang suất lĩnh cao thủ của Thiên Long môn muốn vây giết Chu Thành đang trên đường chạy đến Tứ Hải kinh thành.