Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 84



Thời điểm kết thúc đến gần, Tần Hồng Vĩ toàn thân đều ngưng tụ, dốc toàn lực tập trung luôn chú ý tới xung quanh.

Một khi Chu Thành xuất hiện, hắn sẽ giết chết chỉ bằng một đòn.

Thời gian càng lúc càng gần, nhưng mà, vẫn luôn không nhìn thấy bóng dáng Chu Thành.

Một đám đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đứng bên người Tần Hồng Vĩ không khỏi lo lắng.

Bởi vì, nếu thời gian kết thúc, bọn họ không vượt qua cầu thông tiên, như vậy, thì có nghĩa là họ đã không vượt qua được vòng thi thứ nhất.

“Hồng Vĩ sư huynh, chi bằng, bỏ đi? Dù sao, vẫn còn nhiều cơ hội để giết Chu Thành, chúng ta không cần ở đây khổ cực chờ đợi Chu Thành.” Liễu Diệp Mị bên cạnh Tần Hồng Vĩ, xinh đẹp đẹp lạnh lùng mở miệng nói.

Tần Hồng Vĩ nhướng mày.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời một cái sắc, nghiêm nghị nói: “Chờ một chút.”

Lần này nếu như không giết Chu Thành, trong lòng hắn không cam lòng.

Hơn nữa thời gian càng kéo dài, hắn có loại cảm giác bất an.

Lúc này, trên quảng trường của Vĩnh Tiên Thần Đô, đã tụ tập rất nhiều đệ tử thành công vượt qua được Thái Không Tiên Đảo.

Tinh Không Thần Tộc Thần Hải Sơn đứng bên người phụ thân hắn là Thần Vạn Lý, nhìn chăm chú vào cửa ra Thái Không Tiên Đảo.

Hắn là người đầu tiên vượt qua được Thái Không Tiên đảo.

Hiện tại, tất cả các đệ tử tham gia đều muốn biết rốt cuộc Chu Thành có thể thành công vượt qua Thái Không Tiên Đảo hay không.

“Còn mấy phút nữa là kết thúc, xem ra Chu Thành không thể vượt qua được Thái Không Tiên Đảo rồi.” Thần Hải Sơn mở miệng nói.

Thần Vạn Lý gật đầu: “có Tần Hồng Vĩ đang canh giữ ở Thái Không Tiên đảo, hắn không có khả năng may mắn xông qua được.”

Cách đó không xa, Đế sát cung Lâm Chính cau mày.

Đứng ở bên người Lâm Chính Triệu Thạch cũng là vẻ mặt cười nhạt và âm thầm vui mừng.

Nhưng mà, ngay khi Triệu Thạch cho rằng Chu Thành sẽ không thể vượt qua Thái Không Tiên Đảo , trời cao nơi cửa ra Thái Không Tiên Đảo rõ ràng xuất hiện một bóng dáng.

Triệu Thạch vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

“Chu Thành!” Thần Hải Sơn cũng đều thấy được bóng dáng kia, kinh ngạc thốt lên.

Tại hiện trường, những đệ tử khác cũng phát hiện Chu Thành đi ra từ Thái Không Tiên Đảo, trong lòng chấn động.

Yêu Tinh của Yêu tộc nhìn chằm chằm thấy Chu Thành từ cửa ra Thái Không Tiên Đảo đi ra, nở nụ cười quái dị: “Thú vị.”

Hải Mặc Tư con trai của Hải Thần, mặc một chiến bào màu xanh nước biển nhìn chằm chằm vào Chu Thành, trên người toàn thân nổi lên tia sáng như nước biển, không ai biết hắn đang nghĩ gì

Còn như dưới nền đất Uyên tộc Hắc Uyên thì hắc khí trong hai mắt bắt đầu khởi động, dường như muốn nhìn thấu Chu Thành.

“Tần Hồng Vĩ không phải đang canh giữ ở Thông Tiên cầu sao? Chu Thành này làm thế nào mà có thể vượt qua Thông Tiên cầu?!” Vĩnh Vô Song đứng bên cạnh Vĩnh Tiên đại đế hai hàng lông mày khóa lại, mở miệng nói.

Vĩnh Tiên đại đế cũng lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Còn như Vĩnh Huyền, sắc mặt khó coi.

Tần Hồng Vĩ không giết chết Chu Thành này ư?

Làm sao có thể!

Tất cả mọi người nghi hoặc Chu Thành là thế nào có thể vượt qua Thông Tiên cầu.

Dưới ánh mắt của mọi người, Chu Thành đạp không bay đến, khi đi qua trước mặt Khương Hải Đông và Lam Hàn của Thái Nhất Tiên Môn, đám người Khương Hải Đông, Lam Hàn đều lộ ra sát ý.

Chỉ là, trước mắt mọi người , đám người Khương Hải Đông cuối cùng cũng không ai ra tay.

Nhìn Chu Thành trở về, Lâm Chính cười ha ha, mang theo Lục Nghiêm, Vương Truyền Uy, Mạc Chính Khôn và một đám cao thủ Đế sát cung nghênh hướng Chu Thành.

“Không tệ không tệ!” Lâm Chính đi tới trước mặt Chu Thành, nhìn Chu Thành không phát hiện chút hao tổn nào, cười to: “Ta biết ngươi nhất định có thể thành công thông qua Thái Không Tiên đảo!”

Lâm Chính cười to, tiếng cười chói tai, thu vào hai người Khương Hải Đông, Lam Hàn sắc mặt vốn đã khó coi càng thêm khó coi một phần.

Ngay khi mọi người đang nhìn về phía Chu Thành, đột nhiên, có người chú ý tới cửa ra Thái Không Tiên Đảo có một đám người đi ra, rõ ràng là Tần Hồng Vĩ, Liễu Diệp Mị và các đệ tử tham gia cuộc thi của Thái Nhất Tiên Môn.

Nhìn thấy thời gian cuộc thi đấu sắp sửa kết thúc, Tần Hồng Vĩ đang đứmg canh giữ ở cầu Thông Tiên chỉ có thể cùng Liễu Diệp Mị và đám người đi ra.

“Tần Hồng Vĩ đã ra rồi!”

Vừa nói, đồng thời, tất cả mọi người nhìn về phía cửa ra của Thái Không Tiên Đảo.

Tần Hồng Vĩ sau khi ra ngoài, từ xa lúc thấy được Chu Thành đang đứng bên cạnh Lâm Chính, kinh ngạc sau đó, sắc mặt bỗng nhiên sa sầm lại.

Phản ứng của đám người Liễu Diệp Mị cũng không khác gì Tần Hồng Vĩ.

Đợi sau khi Tần Hồng Vĩ đi tới trước mặt , Lam Hàn nhịn không được hỏi Tần Hồng Vĩ: “ Không phải ngươi trấn thủ ở Thông Tiên cầu sao? Chu Thành làm thế nào có thể thông qua Thông Tiên cầu?”

Nghe giong điệu của Lam Hàn rất tức giận.

Tần Hồng Vĩ trong lòng không vui.

Tuy nhiên, không chỉ có đám người Khương Hải Đông, Lam Hàn, trong lòng hắn còn càng khó hiểu hơn.

Hắn sau khi đến Thông Tiên cầu, vẫn trấn thủ ở Thông Tiên cầu, Chu Thành này, làm thế nào có thể thông qua Thông Tiên cầu?

Không lâu sau kho Tần Hồng Vĩ đi ra, thời gian thông qua vòng thi thứ nhất kết thúc, cuối cùng, trong số hàng trăm vạn đệ tử đến từ các đại lục của thế giới Tiên Võ, chỉ có hơn bảy vạn người thành công thông qua được Thái Không Tiên Đảo.

Vòng đầu tiên đã kết thúc, và vì vòng thứ hai sẽ tổ chức vào ngày hôm sau, cho nên, các cao thủ tông mỗi bên mang theo đệ tử môn hạ của họ lần lượt rời đi.

Chu Thành cũng đi theo Lâm Chính, Lục Nghiêm và đám đệ tử của Đế sát cung về tới phân bộ của Đế sát cung.

Mọi người trên đường trở về Đế sát cung cười nói vui vẻ.

Chỉ có Triệu Thạch cùng với đệ tử cầm đầu của Triệu Thạch là cười không nổi.

Triệu Thạch nhìn Chu Thành cùng Lâm Chính cười nói vui vẻ, trong lòng khó chịu như sóng biển cuồn cuộn vậy.

Chuyện Chu Thành đạt được linh dược ở Thái Không Tiên đảo, lại không chịu nộp lại cho hắn phân phát, Trương Phong sau khi ra ngoài đã nói cho hắn biết.

Lúc đó Chu Thành không chỉ không chịu giao hảo, còn nói Triệu Thạch hắn là cái thá gì?

Sau khi trở lại phân bộ Đế sát cung, Lâm Chính tổ chức yến tiệc để ăn mừng các đệ tử Đế sát cung lần này thành công thông qua Thái Không Tiên Đảo.

Đương nhiên, ai nấy đều thấy được, Lâm Chính tổ chức yến tiệc chủ yếu là vì Chu Thành.

Yến hội qua đi, Chu Thành trở về viện của mình.

Chu Thành cũng không tu luyện, mà là lật xem bí tịch trận pháp.

Mấy ngày nay, hắn chủ yếu tu chân nguyên, tu tập trận pháp của của hắn bị tụt lại rất nhiều.

Lần này thông qua được Thái Không Tiên Đảo, khiến cho hắn càng hiểu thêm về tầm quan trọng của trận pháp.

Ngay khi Chu Thành đang lật xem bí tịch trận pháp, bên trong viện của Triệu Thạch, Triệu Thạch cùng Trương Phong và các đệ tử của Đế sát cung đang cùng nhau ngồi trong viện của hắn.

“Khốn kiếp, ở trước mặt chúng ta giả vờ thanh cao, ở trên yến tiệc, lại không ngừng nhiệt tình đối với Chu Thành.” Trương phong giận dữ nói.

Triệu Thạch nghĩ đến trên yến tiệc, bộ dạng nhiệt tình đối với Chu Thành, hắn uống sạch ngụm rượu trong tay, đập tan thành mảnh vụn, sau đó bỗng nhiên đứng lên.

“Còn chuyện ở Thái Không Tiên đảo, Chu Thành lấy được cây linh dược, e là linh dược vạn năm!” Một vị đệ tử mở miệng nói.

“Đi, đi đến viện của Chu Thành!” Triệu Thạch đứng dậy, bỏ lại một câu sau, sau đó lạnh lung nghiêm mặt ra khỏi sân.

Mấy người Trương Phong nhanh lên đứng dậy đuổi theo.

Rất nhanh, mấy người Triệu Thạch đã đi tới viện của Chu Thành, Triệu Thạch cũng không nói lời nào, trực tiếp đá tung cửa viện của Chu Thành, một tiếng“rầm” vang lớn.

Chu Thành đang ở bên trong lật xem bí tịch trận pháp, nghe được tiếng rầm vang lớn, liền đưa mắt nhìn về hướng cổng viện.

Nhìn thấy Triệu Thạch trên người đầy mùi rượu, Chu Thành nhướng mày, đem cất bí tịch trận pháp.

“Chuyện gì vậy?” Chu Thành đứng lên, lạnh giọng hỏi.

Triệu Thạch đi tới trước mặt Chu Thành, nhìn Chu Thành, cười cười, cười đến có chút điên cuồng: “Chuyện gì ư? Chu Thành, nghe nói ngươi lúc ở Thái Không Tiên đảo, nói với bọn người Trương Phong nói, ta là cái thá gì, đúng không?”

Nói đến đây, trong mắt phát lạnh: “Còn nữa, ngươi lúc đó lấy được linh dược, là linh dược gì? Giao ra đây cho ta!”

Chương 210: Gỗ đẹp trong rừng, gặp gió ắt sẽ ngã

“Ta lấy được linh dược gì, vì sao lại phải nói cho ngươi biết?” Chu Thành sắc mặt bình thản, nói đến đây, dừng lại một chút, giọng nói bình tĩnh: “Trương Phong nói không sai, ngươi là cái thá gì!”

Ngươi là cái thá gì!

Lời nói này của Chu Thành, giống như một cái tát trên mặt Triệu Thạch.

Hai mắt Triệu Thạch chợt lóe lên một ánh mắt hung ác, chân nguyên toàn thân cuồn cuộn, hắn nhìn chằm chằm Chu Thành: “Tiểu tử, ngươi vừa nói cái gì?!”

Ngay cả những đệ tử cốt cán của Đế sát cung cũng không dám nói với hắn như vậy.

Huống chi Chu Thành bây giờ còn chưa phải là đệ tử thực sự của Đế sát cung.

“Ta nói cái gì ư?” Chu Thành sắc mặt bình tĩnh: “Tai ngươi có vấn đề ư? Vậy ngươi cần phải tu luyện nhiều về thần thông thính giác.”

Tai có vấn đề?

Triệu Thạch sắc mặt tái xanh.

Hắn nắm chặt tay, lạnh lùng nhìn Chu Thành: “Chu Thành, ngươi thật sự cho rằng cung chủ Đế sát cung chúng ta muốn thu ngươi làm đồ đệ, ngươi tưởng rằng ta không dám động tới ngươi!”

“Ta bây giờ sẽ đánh gãy tay của ngươi trước, xem ngươi còn dám lên tiếng không!!”

Nói đến đây, bỗng nhiên đấm ra một đấm vào tay trái của Chu Thành.

Một đấm này, là một cú đấm toàn lực từ cơn tức giận của Triệu Thạch.

Một quyền này nếu như đánh trúng, thứ mà Chu Thành gãy, có thể không chỉ là cánh tay trái.

Đến lúc đó toàn bộ cánh tay trái đều sẽ nát bấy, chứ không phải chặt đứt.

Mấy người Trương Phong thấy Triệu Thạch ra tay, không khỏi nhìn có chút hả hê.

Lúc ở Thái Không Tiên Đảo, Chu Thành không phải rất kiêu ngạo sao, bọn họ đã sớm muốn dạy dỗ Chu Thành rồi, chỉ là không dám, hiện tại Triệu Thạch động thủ, bọn họ tất nhiên là có chút hả hê.

Nhìn cú đấm của Triệu Thạch đánh tới, lúc Chu Thành đang muốn ra tay, đột nhiên, một đạo chỉ lực xuyên qua tường viện, trực tiếp đánh trúng vào cú đấm của Triệu Thạch , đánh tan cú đấm của Triệu Thạch.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhìn lại, chỉ thấy ngoài cửa lớn viện của Chu Thành, đi tới một người, chính là Lâm Chính.

Sư phụ Trương Phong mặc dù là thái thượng trưởng lão Đế sát cung, nhưng khi nhìn thấy Lâm Chính đi đến, trong lòng hắn cũng sợ hãi, mau tới đi về phía trước hành lễ.

Lâm Chính không để ý đến mấy người Trương Phong, trực tiếp đi tới trước mặt Chu Thành: “Chu Thành, không sao chứ?”

Chu Thành lắc đầu: “Không sao.”

Hắn hiện tại đã đột phá tôn kỳ thất trọng, Triệu Thạch này không thể gây thương tổn được hắn, huống hồ Triệu Thạch không phải Tần Hồng của Vĩ Thái Nhất Tiên Môn.

Triệu Thạch thấy Lâm Chính đến, biết không cách nào ra tay với Chu Thành nữa, hừ lạnh với Chu Thành nói: “Chu Thành, lần sau ta sẽ tìm ngươi tính sổ cho kỹ!”

Nói xong, cũng không hề chào hỏi Lâm Chính, phất tay áo rời đi.

Mấy người Trương Phong luống cuống theo sát ở phía sau Triệu Thạch.

Lâm Chính chân mày nói với Triệu Thạch: “Triệu Thạch, cung chủ đại nhân đã nói rõ, muốn thu nhận Chu Thành làm đệ tử thân truyền, về sau Chu Thành chính là đệ tử thân truyền của cung chủ đại nhân.” Nhưng mà, Triệu Thạch cũng không hề quay đầu lại, ra sân, bóng dáng biến mất ở trong màn đêm.

Lâm Chính ngừng lại, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

Hắn mặc dù là thái thượng trưởng lão của Đế sát cung, thế nhưng, đối với Triệu Thạch, cũng không làm gì được.

Dù sao Triệu Thạch cũng là đệ tử thân truyền của lão tổ Long Phi Đế sát cung bọn hắn.

Chỉ cần Triệu Thạch hành sự không phải quá lỗ mãng, ngay cả là rất nhiều thái thượng trưởng lão của Đế sát cung cũng chỉ là mở một mắt nhắm một mắt cho qua.

“Chu Thành.” Lâm Chính muốn giải thích với Chu Thành.

“Chuyện này, ta hiểu.” Chu Thành biết Lâm Chính muốn nói gì, lắc đầu nói.

Lâm Chính gật đầu, cùng Chu Thành hàn huyên vài câu, lúc rời đi, nói rằng: “Ngày mai đệ Nhị Quan, cung chủ hẳn là sẽ đến, tuy nhiên, cung chủ sẽ không hiện thân ở hiện trường, ông ấy sẽ âm thầm quan sát ngươi.”

âm thầm quan sát?

Chu Thành ừ một tiếng, tỏ ra là đã hiểu.

Sau khi, Lâm Chính rời đi.

Chu Thành nghĩ đến vừa rồi Triệu Thạch nói lần sau sẽ tìm mình để tính sổ, hai mắt lạnh lùng, lần sau, cho dù Triệu Thạch không tìm đến mình, mình cũng sẽ tìm hắn để tính sổ một phen.

Chu Thành ngồi xuống, tiếp tục lật xem bí tịch trận pháp.

Cái bí tịch trận pháp này, là hắn lúc trước lấy từ Lâm Chính, bên trong ghi lại rất nhiều trận pháp nhị cấp, nội dung bên trong chi tiết hơn bất kỳ quyển trận pháp nào trước hắn có được, Chu Thành càng là xem, đối với thủ pháp bày binh bố trận bên trong càng là cảm thấy tinh diệu.

Thật ra, cái bí tịch trận pháp này, cũng là dó Lâm Chính vất vả lấy được từ một đại sư trận pháp.

Lâm Chính cũng thích nghiên cứu trận pháp.

Chu Thành lật xem trận pháp bí tịch một hồi, sau đó đi đến viện của Chu Uy, lạc thủy.

Lúc này, trong đại điện phân bộ của Thái Nhất Tiên Môn, đám người Khương Hải Đông, Lam Hàn, Tần Hồng Vĩ, Liễu Diệp Mị đang ngồi cùng nhau.

“Ngươi hoài nghi Chu Thành biết ẩn thân thần thông?” Khương Hải Đông trầm ngâm nói với Tần Hồng Vĩ.

Tần Hồng Vĩ gật đầu, sau đó đem chuyện lúc Chu Thành bị hắn đả thương, lại đột nhiên tiêu thất, lại nói: “Ta là người đầu tiên đến thông tiên cầu, vẫn canh giữ ở thông tiên cầu, Chu Thành nếu không biết ẩn thân thần thông, không thể có khả năng thành công thông qua thông tiên cầu.”

“Hơn nữa hắn biết ẩn thân thần thông, chỉ sợ là đại thần thông của thượng cổ tông môn nào đó, nếu không cũng không thể có khả năng trốn được cảm nhận của ta.”

Tần Hồng Vĩ rất khẳng định nói.

Lam Hàn nghiêm giọng nói: “Mẹ kiếp, không nghĩ tới tiểu tử này lại biết ẩn thân đại thần thông.”

Khương Hải Đông lấy ra một cái kim sắc, nói với Tần Hồng Vĩ rằng: “Đây là tù thần quay vòng?”

Mấy người Tần Hồng Vĩ, Lam Hàn, Liễu Diệp Mị ngẩn ra, lập tức giật mình.

“Cái này chẳng lẽ chính là tù thần tông tù thần quay vòng?” Tần Hồng Vĩ kinh ngạc hỏi.

Tù thần tông, đã từng là một tông môn cực mạnh của thế giới Tiên Võ, tồn tại là hầu như có thể so với thập môn Tiên Đạo, nhưng mà mấy vạn năm trước xảy ra biến cố lớn, tù thần tông từ đó suy bại, mấy ngàn năm trước, tù thần tông bị người khác tiêu diệt, bảo vật trấn tông tù thần quay vòng tung tích không rõ.

“Không sai, đây chính là tù thần tông tù thần quay vòng.” Khương Hải Đông nói rằng: “Chỉ cần quán chú chân nguyên vào cái tù thần quay vòng này, liền có thể giam cầm không gian xung quanh, đến lúc đó, Chu Thành cho dù biết đại thần thông ẩn thân cũng không vô dụng.”

Sau đó đưa cho Tần Hồng Vĩ: “Vòng thi thứ hai vào ngày mai, nhất định phải giết chết Chu Thành.”

Tần Hồng Vĩ nhận lấy tù thần quay vòng, thề rằng: “Khương trưởng lão xin yên tâm, ngày mai, Chu Thành hẳn phải chết!”

Màn đêm chậm rãi trôi qua.

Sắc trời dần sáng lên.

Vĩnh Tiên Thần Đô vô cùng náo nhiệt, cả tòa Vĩnh Tiên Thần cũng bắt đầu ầm ĩ, người như sóng nước, từ khắp nơi tiến về Vĩnh Tiên Thần điện.

Chu Thành đem cất bí tịch trận pháp, nhìn về phía xa nơi chân trời, xoải bước ra sân, đi tới đại điện.

Lúc đi tới đại điện, đám người Lâm Chính, Lục Nghiêm, Triệu Thạch đã đến.

Tuy nhiên lần này, Triệu Thạch thấy Chu Thành đến, cũng là không lại“răn dạy” Chu Thành.

Chu Thành đến, Lâm Chính cùng Chu Thành cười nói hàn huyên vài câu, liền đứng dậy, suất lĩnh mọi người Đế sát cung đi tới Vĩnh Tiên Thần điện.

Bởi vì chuyện xảy ra ngày hôm qua, Chu Thành đã thu hút rất nhiều sự chú ý.

Vĩnh Vô Song đứng cạnh Vĩnh Huyền nhìn thần thái sáng láng của Chu Thành, lạnh giọng hừ một cái.

“Gỗ đẹp trong rừng, gặp gió ắt sẽ ngã.” Giang Sơn, trưởng lão của Vạn Phật tông môn một trong nhìn Tiên Đạo thập môn Chu Thành được nhiều người chú ý, không khỏi lắc đầu.

Chu Thành tuy là yêu nghiệt, thế nhưng, yêu nghiệt quá mức và chói mắt, chưa chắc đã là chuyện tốt.

Rất nhiều người cũng không coi trọng Chu Thành có thể vượt qua ba chặng của cuộc thi Tiên Võ tranh đấu lần này.

Với sự xuất hiện của các đệ tử tứ phía, đại tướng của Vĩnh Tiên Thần Triều thấy thời gian sắp đến gần, lần nữa nói một cách đơn giản về thể lệ vòng thi thứ hai, sau đó tuyên bố vòng thi thứ hai bắt đầu.

Cửa thứ nhất, cử hành ở trên Thái Không Tiên Đảo, còn vòng thứ hai, lại đi vào thế giới ma quỷ dưới lòng đất.

Chương 211: Thái Nhất Tiên Môn Treo Thưởng

Chỉ thấy đại đế Vĩnh Định của Vĩnh Tiên Thần Triều một phất tay, uy lực mạnh mẽ của đại đế dũng mãnh tiến vào phía trước quảng trường, đột nhiên, phía trước quảng trường rung chuyển tỏa ra một ánh sáng, trên mặt đất xuất hiện một hố đen cực lớn.

Hố đen này rộng lớn đủ để chứa hàng người ra vào, sâu không lường được, ma khí cuồn cuộn, làm người ta nhìn thôi cũng thấy sợ.

Đây là một trong những lối ra vào của thế giới dưới địa ngục.

Vòng thứ nhất chỉ cần trong vòng ba ngày thành công thông qua Thái Không Tiên Đảo là được, thế nhưng vòng thứ hao, chúng đệ tử tham gia cuộc thi cần tiến vào thế giới ma quỷ dưới lòng đất săn giết được hơn một nghìn con ma thú Tôn kỳ, đồng thời trong vòng ba ngày thành công ra khỏi ma giới mới được.

Một ngìn con, tưởng thì dễ dàng, thế nhưng kì thực rất khó, trung bình mỗi ngày phải săn được hơn 330 con, 24/24 giờ không ngủ, mỗi giờ săn được hơn chục con..

Hơn nữa, phải làma thú tôn kỳ mới được.

Cho nên, đệ tử tham gia cuộc thi từ tôn kỳ trở xuống, chín phần đã định trước là sẽ bị loại.

Nhìn thấy sự xuất hiện của hố đen, rất nhiều đệ tử tham gia đã lao vào trong hố đen.

Tần Hồng Vĩ của Thái Nhất Tiên Môn chợt lách người, đi tới cửa ra vào ma giới trước, dừng lại một chút, xoay người lại, nhìn phía sau Chu Thành, nở nụ cười lạnh, lúc này mới xoay mình tiến vào bên trong cái hố đen.

Vĩnh Vô Song của Vĩnh Tiên Thần Triêu, Yêu Tinh của Yêu tộc, Hải Mặc Tư của Hải tộc, Vu Phượng của Phượng Hoàng cốc, Thần Hải Sơn của Thần tộc, dưới nền đất Hắc Uyên của Uyên tộc cũng đều lần lượt tiến vào ma giới.

“Chúng ta cũng đi vào thôi!” Triệu Thạch mở miệng nó xong bước ra trước, cố ý bước qua sát người Chu Thành, từng trận gió mạnh thổi qua.

Lúc Triệu Thạch bước qua, Chu Thành rõ ràng nghe được tiếng cười lạnh của đối phương.

Trương Phong và các đệ tử khác của Đế Sát cung cũng đi theo phía sau Triệu Thạch, lần lượt tiến vào ma giới.

Hơn bảy vạn đệ tử, một nửa trong số đó đã sớm tràn vào ma giới.

Chu Thành thấy cũng đã đến lúc, liền đứng dậy, muốn đi vào ma giới.

“Chu Thành, phải hết sức cẩn thận!” Lâm chính thấy Chu Thành muốn nhích người rời đi, nhắc nhở Chu Thành.

Vòng này đối với Chu Thành cực kỳ quan trọng.

Một khi Chu Thành bình yên vượt qua vòng thứ hai này, như vậy tới vòng thứ ba, TầnHồng Vĩ của Thái Nhất Tiên Mppn sẽ không có cơ hội lại ra tay với Chu Thành.

Bởi vì vòng thứ ba không hề giống như vòng thứ nhất và vòng thứ hai.

“Lâm trưởng lão yên tâm.” Chu Thành gật đầu với Lâm Chính.

Hiện tại, hắn đã không phải là Chu Thành của trước kia, ở vòng đầu tiên Tần Hồng Vĩ giết không được hắn, hiện tại, sẽ càng không thể giết được hắn.

Chu Thành nói xong, thân hình chợt lóe lên, liền tiến vào cửa ra vào ma giới, trong nháy mắt biến mất vào trong hố đen mênh mông.

Sau Chu Thành các đệ tử dự thi khác vẫn cứ cuồn cuộn không ngừng dũng mãnh tiến vào ma giới.

Cửa ra vào Ma giới cũng không hề có cấm chế nào, vì vậy không sự căn trở nào, ngay sau đó, tất cả các đệ tử tham gia ở vòng thứ hai đã tràn vào Ma giới.

Cửa ra vào của Ma giới, chỉ còn lại năng lượng ma quỷ vẫn đang cuộn xoáy.

“Chu Thành lần này không biết có thể thuận lợi xông qua vòng thứ hai hay không.” Lục Nghiêm vẻ mặt lo lắng nói.

“Hẳn là có thể.” Lâm chính nói, chỉ là khi nói ra lời này, trong lòng hắn cũng không tự tin.

Chu Thành sau khi tiến vào cửa vào ma giới, xuất hiện ở trước mắt hắn chính là một cái thông đạo không gian, cái thông đạo không gian này rất dài, đi qua cũng mất khoảng vài phút.

Chu Thành bay nhanh trong màn sương mù dày đặc của thông đạo không gian.

Rất nhanh đã nhìn thấy được chỗ cuối của thông không gian.

Cuối cùng, chính là ma giới.

Lúc này, chỗ cuối cùng của thông đạo không gian, Tần Hồng Vĩ đang nắm giữ vòng vây tù binh và canh giữ ở đó, không hề chớp mắt mà chú ý đến các đệ tử của các môn phái đang tràn vào.

Hai mắt hắn lạnh lẽo.

Theo những gì hắn được biết, thông đạo không gian ở ma giới có một loại ma lực đặc biệt, căn bản là không có cách nào có thể ẩn thân.

Chỉ cần Chu Thành vừa tiến đến, hắn liền thúc giục vòng vây tù binh, trấn áp và giết hắn!

Tần Hồng Vĩ thậm chí triển khai thần hồn, để tránh Chu Thành chạy thoát.

Rất nhiều đệ tử tông môn sau khi ùa vào trong thông đạo, nhìn thấy Tần Hồng Vĩ, đều sợ tới mức phải đi đường vòng.

Tuy nhiên, thời gian trôi qua, ngày càng ít đệ tử tràn vào Ma giới.

Đến cuối cùng, không còn có đệ tử nào nữa tiến vào.

Tần Hồng Vĩ vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn cứ tiếp tục canh giữ ở đó, nhưng mà vẫn không nhìn thấy bóng dáng Chu Thành đâu.

Chu Thành, dường như đã biến mất.

Tần Hồng Vĩ sắc mặt càng ngày càng ảm đạm, hai tay ôm vòng tù chặt chẽ đan vào nhau, vì dùng quá sức, mà gân xanh nổi lên giống như con giun.

“Sao có thể!”

“Tiểu tử này làm thế nào mà có thể biến mất?!”

Tần Hồng Vĩ hai mắt lạnh lùng bắn ra.

Một lát sau, hắn hít sâu một hơi, cuối cùng phá không rời đi.

“Chu Thành, ta không tin ta không giết được ngươi!”

“Ta nhất định sẽ bắt được ngươi và đuổi ngươi ra ngoài!”

Giọng nói của Tần Hồng Vĩ đã vang vọng rất lâu trong Ma giới.

Không mất nhiều thời gian, các đệ tử tham gia dự thi ở Ma giới đều nhận được tin tức, chỉ cần ai phát hiện được tung tích của Chu Thành, nhanh chóng bẩm báo cho Thái Nhất Tiên Môn, sẽ thưởng một ngàn vạn linh thạch thượng phẩm cùng một ngàn vạn thượng phẩm pháp tinh.”

Một ngàn vạn linh thạch thượng phẩm!

Một ngàn vạn cái thượng phẩm pháp tinh!

Ngay sau khi tin tức được truyền ra, chúng đệ tử dự thi ở Ma giới đều xao động.

Phải biết rằng, ở thế giới Tiên Võ bảo khố của rất nhiều vương triều, thậm chí một ít đại gia tộc đều không có nhiều linh thạch thượng phẩm và thượng phẩm pháp tinh như vậy!

Ngay cả nhiều đệ tử của Vĩnh Tiên Thần Triều cũng không khỏi dao động khi biết tin tức này.

ở một nơi nào đó trong Ma giới, Triệu Thạch sau khi biết được tin tức, trong lòng hắn cũng nổi lên một trận lửa nóng.

“Một ngàn vạn linh thạch thượng phẩm! Một ngàn vạn pháp tinh thượng phẩm!” Trương Phong nuốt nước miếng: “Thái Nhất Tiên Môn này vì muốn giết chết Chu Thành mà ra một cái giá nhiều như vậy!”

Nói đến đây, nhìn về phía Triệu Thạch: “Triệu sư huynh, chúng ta nếu đến lúc đó gặp được Chu Thành, chúng ta muốn hay không?” Ý hắn là, muốn bẩm báo với Thái Nhất Tiên Môn hay không.

Triệu Thạch cười lạnh nói: “Có một ngàn vạn linh thạch thượng phẩm và một ngàn vạn pháp tinh thượng phẩm, vì sao lại không bẩm báo? Huống hồ Chu Thành hiện tại còn chưa phải đệ tử của Đế sát cung chúng ta.”

“Mọi người trước tiên đi săn ma thú!”

Khi các đệ tử tham dự cuộc thi đang xôn xao trước tin tức của Thái Nhất Tiên Môn, thì bóng dáng của Chu Thành lại xuất hiện trên một hồ nước trong Ma giới.

Lúc này, dưới hồ nước đột nhiên nổ tung, một con cá đen khổng lồ bay ra, đột nhiên há to miệng như muốn ăn tươi nuốt sống Chu Thành..

Chu Thành cũng không thèm nhìn, vung hai đao trong tay, liền thấy con cá đen khổng lồ bị chặt thành vô số mảnh, từ trên trời rơi xuống.

“Thái Nhất Tiên Môn.” Chu Thành lạnh giọng.

Thái Nhất Tiên Môn tuyên bố tin tức, hắn tất nhiên là cũng biết.

Sau khi giết chết con cá đen khổng lồ, Chu Thành liền triển khai thần hồn, dự định tìm con thú tiếp theo, một cái xoay người chạy đến trước mặt của một con thú khác, tiếp tục đi săn.

Một ngàn đầu ma thú tôn cảnh, đối với Chu Thành mà nói, vẫn là thực nhẹ nhàng, trong vòng nửa ngày, hoàn toàn có thể săn giết được, cho nên, Chu Thành muốn bằng tốc độ nhanh nhất, săn giết đến một ngàn đầu ma thú tôn cảnh, thời gian còn lại, hắn dùng để tìm kiếm linh dược.

Ma giới tuy rằng hung hiểm, nhưng mà, linh dược cũng không hề thiếu, tuy rằng so không được với Thái Không Tiên Đảo, nhưng mà, vẫn là có không ít linh dược quý hiếm có niên đại từ rất lâu.

Sau hơn hai canh giờ, Chu Thành nhìn con ma điểu trước mắt bị hắn trọng thương trên mặt đất, tiến lên một bước, trực tiếp một đao chặt đầu nó xuống.

Lệnh bài thân phận của hắn, lóe lên một trận ánh sáng.

Một ngàn đầu ma thú tôn cảnh, cuối cũng cũng giết đủ.

Chu Thành vừa định rời đi, liền có tiếng bước chân truyền đến.

Chu Thành nhìn lại, là Triệu Thạch, Trương Phong cùng với mười mấy người, còn có Vĩnh Huyền, Vĩnh Vô Song của Vĩnh Tiên Thần Triều mười mấy người đang ở cùng nhau!