Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 85



Triệu Thạch, Trương Phong, Vĩnh Vô Song, Vĩnh Huyền bọn người đang nói cười, bàn luận chuyện gì đó, đột nhiên nhìn thấy Chu Thành, tất cả đều ngạc nhiên.

Sau khi ngạc nhiên, Vĩnh Huyền lúc này hai mắt phát lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chu Thành!”

Lập tức cười lạnh nói: “Hiện tại toàn bộ đệ tử ở Ma giới đều đang tìm ngươi, hóa ra là ngươi trốn ở đây!”

Nhấn mạnh chữ trốn khá nặng.

Ngay lập tức, hơn mười người đệ tử của Vĩnh Tiên Thần triều toàn bộ rút kiếm ra, bao vây xung quanh Chu Thành.

“Trốn?” Chu Thành chế nhạo cười một tiếng.

Nhưng mà, hắn cũng lười giải thích.

Vĩnh Huyền nhìn về phía Vĩnh Vô Song: “Song ca.”

Vĩnh Vô Song mở miệng nói: “Yên tâm, hắn trốn không thoát đâu.” Nói đến đây, đi tới hướng Chu Thành, trước khi tranh đấu cuộc thi Tiên Võ, hắn đã đồng ý với Vĩnh Huyền, sẽ giáo huấn Chu Thành.

Nhìn thấy Vĩnh Vô Song đi đến hướng Chu Thành, đệ tử củaVĩnh Tiên thần triều phân tán ra, vây quanh không gian xung quanh.

Về phần Triệu Thạch, Trương Phong các đệ tử của Đế Sát cung cũng lùi lại phía xa.

“Không nghĩ tới vậy mà gặp được Chu Thành ở đây.” Trương Phong hả hê cười nói: “Vô Song huynh xuất thủ, lần này Chu Thành chỉ có nếm mùi đau khổ thôi.”

Cho dù Vĩnh Vô Song không dám giết Chu Thành, nhưng mà khẳng định sẽ ra tay giáo huấn Chu Thành.

“Triệu sư huynh, ngươi xem, chúng ta có nên báo với Thái Nhất Tiên Môn hay không?” Trương Phong hỏi Triệu Thạch.

Triệu Thạch cười nói: “Có một ngàn vạn thượng phẩm linh thạch và một ngàn vạn thượng phẩm pháp tinh, tại sao lại không báo chứ? Cho dù chúng ta không báo, đệ tử của Vĩnh Tiên thần triều chắc chắc cũng sẽ báo, cho nên, chúng ta nhanh chóng đem tin tức báo cho Vĩnh Tiên thần triều.”

Trương Phong cười nói: “Ta hiểu rồi.” Thế là, lấy Thông Truyền Phù ra, bắt đầu báo cho đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn.

Chỉ chốc lát, Trương Phong liền nhận được phản hồi, nhìn thấy phản hồi, liền nở nụ cười vui vẻ: “Thái Nhất Tiên Môn đã nhận được tin tức, Tần Hồng Vĩ bọn hắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến bên này.”

Trương Phong lời nói không có sai, Tần Hồng Vĩ đang suất lĩnh đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn bằng tốc độ nhanh nhất tức tốc chạy đến hướng này, không chỉ có Tần Hồng Vĩ, ngay cả các đệ tử khác nhận được tin tức cũng vội vàng chạy tới đây.

Lúc này, Chu Thành nhìn Vĩnh Vô Song đi tới, cũng không lui lại, ngược lại đi tới hướng Vĩnh Vô Song.

Hành động của Chu Thành , khiến cho bọn người Vĩnh Huyền, Triệu Thạch ngạc nhiên.

Ngay cả Vĩnh Vô Song rõ ràng cũng phải khẽ giật mình.

Vĩnh Vô Song sau khi khẽ giật mình, sau đó một mặt tán thưởng: “Cũng không tệ lắm, can đảm lắm.”

Nghe Vĩnh Vô Song tán thưởng mình can đảm lắm, Chu Thành vẻ mặt bình tĩnh, đi tới trước mặt Vĩnh Vô Song, bình tĩnh nhìn đệ nhất trong những người trẻ nhất của Vĩnh Tiên thần triều.

“Chu Thành, thiên phú của ngươi mặc dù yêu nghiệt, nhưng mà với thực lực hiện tại của người, còn không phải đối thủ của ta.” Vĩnh Vô Song nhìn Chu Thành, lạnh nhạt nói.

Hắn đang định nói tiếp lúc, đột nhiên, Chu Thành chuyển động.

Chu Thành đấm ra một quyền.

Trong khi đấm ra một quyền, mặt đất rung chuyển, không gian xung quanh như đập thình thịch.

Một cái đại quyền ấn như xé rách sóng lớn trùng điệp, trong nháy mắt đánh đến trước mặt Vĩnh Vô Song.

Quyền ấn này, quang mang mãnh liệt, làm cho những thứ xung quanh mất đi ánh sáng.

Vĩnh Vô Song đang định nói tiếp, không khỏi nghẹn ngào, cảm nhận được quyền ấn này ẩn chứa một sức mạnh vượt mức bình thường, không khỏi biến sắc, trong lúc vội vàng, đột nhiên đấm ra một quyền.

Khi Vĩnh Vô Song đấm ra một quyền, chỉ thấy toàn thân hắn long khí bốc lên, và có một tiếng gầm nhẹ của Thần long.

Tiếng Thần long gầm thật đáng sợ.

Oanh!

Quyền ấn của hai người va đụng vào nhau.

Năng lượng mạnh mẽ cuốn hết cát bụi trên mặt đất xung quanh.

Bọn người Triệu Thạch, Trương Phong không khỏi kinh ngạc lui lại.

Vĩnh Vô Song đứng ở nơi đó, chỉ cảm thấy hai tay bị chấn động đến đau đớn không thôi.

Hắn nhìn lại, chỉ thấy Chu Thành cũng đứng ở nơi đó cũng không lui lại một bước trong cát bụi đầy trời.

Vĩnh Vô Song trong lòng giật mình.

“Làm sao có thể? !” Ngay cả Vĩnh Huyền, Triệu Thạch đều giật nảy cả mình.

Lúc trước ở vòng thứ nhấ, Chu Thành bị Tần Hồng Vĩ của Thái Nhất Tiên Môn một quyền đánh bay, ngay cả một quyền của Tần Hồng Vĩ cũng không tiếp được, mà Vĩnh Vô Song và Tần Hồng Vĩ nổi danh như thế, thực lực tương đương nhau.

Nhưng mà bây giờ, Chu Thành giao thủ với Vĩnh Vô Song, lực quyền của hai người, vậy mà bất phân cao thấp.

Mới mấy ngày ngắn ngủi, thực lực của Chu Thành đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều!

Vĩnh Vô Song sầm mặt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Chu Thành: “Tôn cảnh thất trọng? !”

Lúc trước ở vòng thi thứ nhất, Chu Thành rõ ràng mới Tôn cảnh lục trọng, nhưng mà bây giờ, chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi, thực lực của hắn đã tăng lên là Tôn cảnh thất trọng!

Hơn nữa, điều khiến hắn càng khó chấp nhận chính là Chu Thành mới chỉ là Tôn cảnh thất trọng, còn hắn đã là Tôn cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong, vậy mà lại bất phân cao thấp với Chu Thành!

Chẳng lẽ Chí Tôn Pháp Tướng, vậy mà mạnh đến như vậy sao? !

Vĩnh Vô Song đột nhiên toàn thân dấy lên ánh sáng đỏ rực như máu, luồng khí mạnh cỡ ngón tay cái hóa thành những con rồng nhỏ quấn quanh toàn thân, hắn tiến về phía trước một bước, song quyền uy lực như muốn làm sụp đổ một ngọn núi lớn đánh ra.

Chỉ thấy toàn thân hắn khí lưu theo song quyền tuôn ra, hóa thành từng đầu Thiên Long.

Những con rồng gầm rú, vang dội khắp đất trời.

Cho dù là khoảng cách cực xa, đệ tử các tông môn đang chạy tới cũng đều nghe được sự gầm rú rúng động này.

“Là Chân Long Thần Công!” Vu Phượng của Phượng Hoàng cốc kinh ngạc khi nghe thấy tiếng gầm của Thần long: “Vĩnh Vô Song động thủ!”

“Vĩnh Vô Song vì đối phó với Chu Thành, vậy mà thi triển Chân Long Thần Công, căn bản vốn là không có cần thiết a?” Hề Hiểu Yến trong lòng cảm thấy kỳ quái, nói ra.

Dưới cái nhìn của nàng, với thực lực của Vĩnh Vô Song, đánh bại Chu Thành, dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần thi triển Chân Long Thần Công.

Vu Phượng cũng vô cùng nghi hoặc.

Mang theo nghi hoặc, đám người Phượng Hoàng cốc tật tốc chạy đến hướng tới vị trí Chu Thành, Vĩnh Vô Song.

Chu Thành nhìn Vĩnh Vô Song Thiên Long đầy trời, sắc mặt như thường, hai chân đột nhiên đạp lên mặt đất, chỉ thấy trên mặt đất xuất hiện hai cái hố sâu dấu chân kinh ngạc, Chu Thành toàn thân tràn ngập phật quang, trong nháy mắt, Chu Thành dường như hóa thành một tượng phật vàng.

Chu Thành hai mắt lạnh lẽo, một chưởng vỗ ra, đầy trời phật ảnh, phật chưởng đầy trời.

Ầm ầm!

Chỉ thấy phật chưởng đầy trời cùng quyền ấn đầy trời nổ tung.

Phật ảnh cùng Thiên Long cũng không ngừng tản ra khắp đầy trời, và những làn sóng ánh sáng nối tiếp nhau cuộn lên.

Sức mạnh hủy diệt càn quét.

Chu Thành và Vĩnh Vô Song đồng thời bị sức mạnh của đối phương chấn động làm cho liên tiếp lui về phía sau ra ngoài.

Bọn người Vĩnh Huyền, Triệu Thạch kinh ngạc lui lại không thôi, một số đệ tử của Vĩnh Tiên thần triều không tránh kịp bị sóng sức mạnh của hai người, tất cả đều bị quẳng bay ra ngoài, đập xuống mặt đất ở phía xa, thổ huyết không thôi.

Đệ tử Vĩnh Tiên Thần triều ai cũng đều rất kinh ngạc.

Chu Thành, Vĩnh Vô Song cùng lui lại đến trăm thước bên ngoài.

“Vạn Phật Chưởng? !” Vĩnh Vô Song ổn định thân hình, nhìn Chu Thành, trong mắt hiện lên vẻ kinh nghi bất định.

Vừa rồi thứ mà Chu Thành thi triển, cũng không phải là Đại Nhật Như Lai Thần Chưởng của Vạn Phật tông, mà là một môn vô thượng thần thông khác của phật môn, Vạn Phật Chưởng!

Vạn Phật Chưởng chính là tuyệt học của một vị Cổ Phật, tương truyền rằng tổ sư khai sáng ra Vạn Phật tông, chính là đệ tử thân truyền của vị Cổ Phật kia, cho nên lúc thành lập nên tông môn, mới đặt tên là Vạn Phật tông.

Chu Thành sau một chiêu Vạn Phật Chưởng, lại đánh ra một quyền.

Lần này, cũng giống như Vĩnh Vô Song, Thần Long bay ra.

Nhưng mà, khác nhau với Chân Long Thần Công của Vĩnh Vô Song, Thần Long của Chu Thành, chỉ có một đầu, mà lại là một đầu Thần Long ngàn trượng.

“Đây là Tổ Long Quyền? !” Vĩnh Vô Song chấn động.

Tổ Long Quyền, chính là một môn vô thượng thần thông của Long tộc.

Vĩnh Vô Song đang trong sự kinh ngạc, vội vàng ra tay.

Sau Tổ Long Quyền, Chu Thành lại một chỉ, một chỉ này khiến cho trời đất xung quanh đột nhiên nháy mắt tối sầm lại.

Chương 213: Chu Thành cứ cho là biết thì thế nào?

“Thương Dạ Chỉ!” Triệu Thạch bật thốt lên.

Thương Dạ Chỉ, lại là một môn vô thượng thần thông.

Rất nhanh, Chu Thành liền cùng Vĩnh Vô Song đấu với nhau mười mấy chiêu.

Mà lại mỗi một chiêu, đều khác biệt, tất cả đã thi triển mười cái vô thượng thần thông.

Hai người đánh khiến cho trời đất u ám.

Bầu trời vốn đang nắng sáng lạn, không còn nhìn thấy một chút ánh sáng mặt trời, trở nên tối tăm vô cùng..

Bị sức mạnh của hai người ảnh hưởng, chỉ thấy mặt đất xung quanh không ngừng nứt ra, bị sức mạnh của hai người va vào, mấy ngọn núi phía xa không ngừng bị san phẳng.

Bọn người Triệu Thạch, Trương Phong, Vĩnh Huyền nhìn Chu Thành trong lúc kịch chiến với Vĩnh Vô Song, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Kinh ngạc về thực lực của Chu Thành.

Kinh ngạc Chu Thành vậy mà có thể tinh thông mười mấy môn vô thượng thần thông.

Thần thông rất khó tu luyện, muốn tu luyện thành công một môn thần thông, không chỉ cần phải có thiên phú, mà còn cần thời gian dài khổ tu, chớ nói chi là vô thượng thần thông.

Ngay cả như Triệu Thạch, hắn thân là đệ tử hạch tâm của Đế Sát cung, sư phụ lại là lão tổ của Đế Sát cung, dưới sự thụ hưởng hết tài nguyên của Đế Sát cung, cũng mới tu luyện thành công hai môn vô thượng thần thông mà thôi.

Thế nhưng còn Chu Thành thì sao?

Bọn người Triệu Thạch, Trương Phong trong lòng kinh ngạc, Vĩnh Vô Song trong lòng kinh ngạc càng nhiều hơn, hắn cùng Chu Thành giao thủ, càng cảm nhận được rõ hơn sự yêu nghiệt của Chu Thành.

Chu Thành mới mười bốn tuổi, vậy mà tinh thông mười mấy môn vô thượng thần thông?

Cứ cho là bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ, một năm tu luyện thành công một môn, cũng không có khả năng tu luyện thành công được nhiều vô thượng thần thông như vậy.

Hơn nữa Chu Thành không chỉ có tu luyện thành công mà thôi, mà còn là tinh thông.

Trong sự kinh ngạc của bọn người Vĩnh Vô Song, Triệu Thạch, Chu Thành liền cùng Vĩnh Vô Song kịch chiến hơn 30 chiêu.

Hơn 30 chiêu, hơn 30 môn vô thượng thần thông.

Bọn người Vĩnh Vô Song, Triệu Thạch kinh ngạc khó tả.

Ngay lúc Chu Thành cùng Vĩnh Vô Song đang kịch liệt giao chiến, Vu Phượng cùng đệ tử của Phượng Hoàng cốc cuối cùng cũng đuổi tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả đều há to mồm.

“Người kia, là Chu Thành? !” Hề Hiểu Yến hai mắt trừng lớn, không thể tin được.

Lúc này, mấy người Yêu Tinh của Yêu tộc, Hải Mặc Tư của Hải tộc cũng lần lượt đuổi tới, nhìn thấy cảnh này, cũng đều là khó có thể tin.

Đột nhiên, Chu Thành dùng tay trái đấm ra quyền, hướng vào tay phải đánh ra.

Lực quyền cùng chưởng lực áp vào nhau.

Bầu trời đầy những quyền ấn cùng chưởng ấn của Chu Thành.

Vĩnh Vô Song kinh ngạc lui lại.

“Đây là thần thông gì? !” Hề Hiểu Yến chấn kinh.

Quyền chưởng tương giao, uy lực của nó, vậy mà sức mạnh vượt qua bất kể một loại nào vô thượng thần thông mà lúc trước Chu Thành thi triển.

Cho dù là mạnh như Vĩnh Vô Song, cũng chỉ có thể lui lại, không dám tiếp lấy.

Khi mọi người đang kinh ngạc trước uy lực của quyền chưởng thần thông này của Chu Thành, Chu Thành đột nhiên hướng về sau vút qua, ngay sau đó, bay thẳng lên không, thân như đại bàng, chớp mắt liền đi xa.

Tất cả mọi người ngẩn ngơ.

Không ai ngờ tới Chu Thành lại đột nhiên rời đi.

Ngay cả Vĩnh Vô Song cũng ngạc nhiên.

Đợi đến lúc đám người kịp phản ứng, Chu Thành đã đi xa.

Vĩnh Vô Song muốn đuổi theo, nhưng mà chần chờ một chút, cuối cùng cũng không đuổi theo.

Hắn nhìn bóng dáng Chu Thành biến mất, sắc mặt phức tạp.

Ngay sau khi Chu Thành rời đi không đến bao lâu, Tần Hồng Vĩ, Liễu Diệp Mị của Thái Nhất Tiên Môn đuổi tới.

Tần Hồng Vĩ liếc nhìn hiện trường, không phát hiện bóng dáng của Chu Thành, trầm giọng hỏi Triệu Thạch của Đế Sát cung: “Người đâu?”

Triệu Thạch bừng tỉnh, ê a nói: “Đi!”

Đi rồi? !

Tần Hồng Vĩ, Liễu Diệp Mị không khỏi khẽ giật mình.

“Đi rồi?” Tần Hồng Vĩ sầm mặt lại: “Các ngươi nhiều người như vậy, vậy mà để cho một mình Chu Thành chạy trốn?”

Lời này, không thể nghi ngờ là nói mọi người ở đây đều là phế vật.

Vĩnh Vô Song nghe vậy, không vui nói: “Tần Hồng Vĩ, ngươi có bản lĩnh, vậy tại sao lúc trước ngươi lại để Chu Thành chạy trốn?”

Tần Hồng Vĩ nghẹn ngào.

“Chúng ta đi thôi!” Vĩnh Vô Song nói với đệ tử của Vĩnh Tiên thần triều, dẫn đầu phá không bay lên, tật tốc bay đi, đệ tử của Vĩnh Tiên thần triều nhao nhao đuổi theo.

Những đệ tử tông môn và gia tộc khác thấy thế, cũng nhao nhao rời đi.

Trương Phong đứng ở đó, tay chân lạnh buốt, vừa rồi lúc Chu Thành rời đi, rõ ràng là liếc mắt nhìn hắn và Triệu Thạch một chút, cái ánh mắt đó, khiến hắn như rơi vào hầm băng.

“Triệu sư huynh, ngươi nói xem Chu Thành hắn có thể biết là chúng ta đã thông báo cho người của Thái Nhất Tiên Môn hay không ?” Trương Phong kinh ngạc nói.

Triệu Thạch nhìn Trương Phong một chút: “Nhìn bộ dạng của ngươi kìa, Chu Thành cứ cho là biết thì như thế nào, chẳng lẽ hắn còn dám bắt chúng ta sao?” Nói đến đây, hắn dừng lại: “Cho dù đến lúc đó cung chủ thu nhận hắn làm đồ đệ , theo bối phận, ta vẫn là sư thúc của hắn!”

“Đến lúc đó hắn chẳng lẽ còn dám ở trước mặt ta phách lối hay sao?”

Sau đó mang theo đệ tử của Đế Sát cung phá không rời đi.

Trương Phong đi theo bên cạnh Triệu Thạch, chỉ là, trong lòng luôn luôn có loại cảm giác bất an, nghĩ đến ánh mắt vừa rồi của Chu Thành , hắn không cách nào an tâm được.

Mà Chu Thành sau khi rời đi, tiếp tục một đường không ngừng, đi tới một sơn cốc không bóng người, cúi người xuống, tại xung quanh sơn cốc bố trí một cái Trận pháp Bình Tế, sắc mặt tái nhợt.

Hắn hiện tại mặc dù đã đột phá Tôn cảnh thất trọng, nhưng mà so sánh với Tôn cảnh thập trọng hậu kỳ đỉnh phong Vĩnh Vô Song, vẫn là có chênh lệch nhất định, cho nên, trong lúc giao chiến, hắn thi triển một môn công pháp gia tăng thực lực trong thời gian ngắn ngủi, chỉ là, môn công pháp này thời gian duy trì không dài.

Hơn nữa sau khi kết thúc công pháp, chân nguyên hao tổn quá lớn, khí huyết sẽ tạo thành hao tổn nhất định, đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn lại rời đi sau khi Vĩnh Vô Song bức lui.

Chu Thành ngồi xếp bằng xuống, vận chuyển Bắc Minh Thần Công, bắt đầu điều tức.

Mặc dù hắn thi triển công pháp tạm thời gia tăng thực lực, chân nguyên hao tổn quá lớn và khí huyết hao tổn, nhưng mà, thu hoạch càng lớn, trong lúc giao chiến cùng với Vĩnh Vô Song, hắn một âm thầm thôn phệ chân nguyên của đối phương.

Bây giờ, chỉ cần hắn luyện hóa cái chân nguyên này, thực lực của hắn có thể lần nữa tăng lên.

Đợi sau khi Chu Thành luyện hóa chân nguyên, lúc dừng lại, mở mắt ra, đêm đã khuya.

Đêm khuya ở Ma giới, tối mịt đến mứt dường đưa tay ra không thấy rõ được năm ngón, Hắc Ma chi khí kinh người đậm đến mứt giống như là sóng biển, quét sạch trong không gian không thôi.

Chu Thành đứng lên, toàn thân sảng khoái, khí huyết bị hao tổn đã hoàn toàn khôi phục, trạng thái trước nay chưa từng có, thực lực của hắn, tăng lên không ít.

Chỉ kém nửa bước nữa là có thể đột phá thất trọng trung kỳ.

“Đáng tiếc.” Chu Thành tự nói.

Chỉ kém một chút xíu, là hắn có thể đột phá Tôn cảnh thất trọng trung kỳ.

“Nhưng mà bây giờ, Vĩnh Vô Song hẳn là có thể cảm nhận chân nguyên của mình khác đi.” Chu Thành thầm nghĩ, hắn đạp không bay lên, đi vào trên không của sơn cốc, chỉ thấy bên ngoài sơn cốc, trong ma khí dày đặc, hình bóng ma thú trùng điệp.

Một số ma thú ẩn tàng trong Ma giới vào ban ngày, đến đêm dài dường như đều bừng lên.

“Nếu mình có thể lần nữa lấy được một viên Cửu Thải Côn Bằng, như vậy Bắc Minh Thần Công liền có thể lần nữa biến hóa cùng tiến hóa, nói không chừng đến lúc đó còn có thể thôn phệ chân nguyên của yêu thú.” Chu Thành nhìn ma thú bên ngoài sơn cốc không ngừng đi lại.

Hiện tại, Bắc Minh Thần Công của hắn mặc dù có thể thôn phệ chân nguyên của cường giả Nhân tộc, nhưng mà, lại không thể thôn phệ yêu thú.

Nếu là hắn Bắc Minh Thần Công lần nữa biến hóa và tiến hóa, có thể thôn phệ chân nguyên của yêu thú, như vậy, thực lực của hắn, nhất định có thể đột nhiên tăng mạnh.

Chờ đến khi bái nhập Đế Sát cung, hắn sẽ nghe ngóng thêm một viên trứng Cửu Thải Côn Bằng tiếp theo.

Chu Thành phân biệt phương hướng bay về phía bắc, rất nhanh, bóng dáng dần biến mất ở trong ma khí dày đặc.

Màn đêm trôi qua rất nhanh.

Trải qua một đêm tìm kiếm, Chu Thành tìm được không ít linh dược.

Chỉ là đáng tiếc, đều là linh dược cấp bậc trăm năm, ngàn năm.

Chương 214: Vòng thi thứ ba

Chu Thành ở lại Ma giới thêm hai ngày, tìm kiếm linh dược.

Vào lúc cuối vòng thứ ba sắp kết thúc, mới từ lối ra của Ma giới đi ra ngoài.

Hai ngày này, bọn người Tần Hồng Vĩ của Thái Nhất Tiên Môn ý đồ vận dụng tất cả đệ tử dự thi tìm kiếm Chu Thành, nhưng mà tìm thế nào cũng không tìm được.

Với thực lực của Chu Thành bây giờ, lại thêm Ma Thần Y ẩn thân, Chu Thành nếu không muốn được bọn người Tần Hồng Vĩ tìm tới, bọn người Tần Hồng Vĩ không có khả năng tìm được hắn.

Bọn người Lâm Chính, Lục Nghiêm nhìn thấy Chu Thành từ Ma giới bình yên đi ra, đều vui vẻ lộ ra dáng tươi cười.

Còn về phần bọn ngườ Khương Hải Đông, Lam Hàni của Thái Nhất Tiên Môn, tất nhiên là sắc mặt khó coi.

“Đáng chết!” Lam Hàn nhìn Chu Thành bình yên ra ngoài, song quyền nắm chặt, trong mắt tràn đầy sát ý: “Tần Hồng Vĩ làm cái gì vậy, có Tù Thần Quyển trong tay lại không giết được tiểu tử này!”

Khương Hải Đông không nói năng gì.

Thần Vạn Lý của Thần tộc thì lắc đầu.

Ngay khi Chu Thành mới từ Ma giới đi ra, mấy người Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song, Thần Hải Phong, Yêu Tinh, Vu Phượng, Hải Mặc Tư, Hắc Uyên cũng đều lần lượt từ Ma giới đi ra.

” Chu Thành này nếu không diệt trừ, trăm năm về sau, sợ là lại trở thành một Tiên Võ cự phách.” Vĩnh Định Đại Đế Vĩnh Tiên thần triều nhìn chăm chú vào Chu Thành, nói ra.

Một đám đại tướng, đại soái của Vĩnh Tiên Thần triều trong lòng chấn động.

Phải biết rằng Vĩnh Định Đại Đế mặc dù là Đại Đế của Vĩnh Tiên thần triều, nhưng mà còn chưa được gọi làcự phách của Tiên Võ thế giới!

Thế nhưng mà, bây giờ Vĩnh Định Đại Đế lại nói Chu Thành về sau có thể trở thành cự phách Tiên Võ, đánh giánhư vậy, cũng không phải là quá cao.

“Không chắc.” đại tướng Chử Tân bên người Vĩnh Định Đại Đế kinh ngạc nói.

Muốn trở thành Tiên Võ cự phách, khó khăn cỡ nào!

Hắn thấy, dù cho Chu Thành có Chí Tôn Pháp Tướng, có thể trở thành cự phách Tiên Võ hay không vẫn là ẩn số.

Chí Tôn Pháp Tướng mặc dù khó có được, nhưng mà thế giới Tiên Võ vô số người có được, cũng không phải là tất cả Chí Tôn Pháp Tướng đều có thể trở thành cự phách Tiên Võ.

Vĩnh Định Đại Đế nghe vậy, cười nhạt một tiếng, nhưng không nói thêm gì.

Lúc này, Lâm Chính vỗ vai Chu Thành, tiếng cười không ngừng.

Đêm đó, Đế Sát cung tất nhiên lại tổ chức tiệc để chúc mừng.

Còn Triệu Thạch thì vẻ mặt ảm đạm suốt buổi tiệc.

Về phần Trương Phong, thỉnh thoảng nhìn về phía Chu Thành, trong lòng hắn càng thêm bất an.

Yến hội qua đi, Chu Thành đi tới viện của phụ mẫu, đem toàn bộ linh dược tìm được lúc ở Ma giới lấy ra ngoài.

Ba người Chu Uy, Lạc Thủy, Chu Lập nhìn linh dược trước mắt chồng chất như núi, đều là ngây người.

“Nhiều linh dược trăm năm, linh dược ngàn năm như vậy!” Chu Uy hai mắt thẳng tắp.

Chu Thành nói ra: “Phụ thân, mẫu thân, đại ca, những linh dược này, mọi người nên dùng đi.”

Ba người Chu Uy, Lạc Thủy lại là ngẩn ngơ.

“Thành nhi, những linh dược này, là cho chúng ta dùng?” Dù cho Chu Uy năm đó là tướng quân của Đại Phụng, cũng vô cùng ngạc nhiên giọng nói run run.

Lúc trước ở Đại Phụng, đừng nói là linh dược ngàn năm, ngay cả linh dược trăm năm cũng là khó tìm, ngay cả mấy đại tông môn và vương triều hoàng thất cũng đều không có nhiều.

Chu Thành gật đầu, nói ra: “Những linh dược này, mọi người dùng trước đi , chờ ta sau này tìm được linh dược tốt hơn, sẽ cho mọi người dùng để tu luyện.”

Tốt hơn!

Ba người Chu Uy, Lạc Thủy, Chu Lập nhất thời không biết nói cái gì, đột nhiên, Chu Uy nhìn tiểu nhi tử trước mắt này, hai mắt đỏ ửng lên.

Người một nhà, hàn huyên rất nhiều.

Sau mấy tiếng, Chu Thành mới rời khỏi viện của phụ mẫu.

Sau khi trở về viện của mình, Chu Thành tiếp tục nghiên cứu bí tịch trận pháp.

Sau khi xem một hồi bí tịch trận pháp, Chu Thành đột nhiên tay phải vừa nhấc, chỉ ra như bút, hướng hư không vạch một cái, chỉ thấy theo ngón tay Chu Thành vạch một cái, khí lưu thiên địa trước mắt đãng ra, sau đó, Chu Thành lại vạch một cái, một câu, Chu Thành không ngừng vẽ phác thảo, chớp mắt một cái phù văn mờ nhạt xuất hiện trong không khí.

Bình thường mà nói, chỉ có cường giả Võ Thánh, sau khi có được Thánh Vực, mới có thể câu thông thiên địa linh khí, vẽ phác thảo trận phù, thế nhưng mà bây giờ, chỉ là Tôn cảnh thất trọng, lại thành công vẽ ra phác thảo trận phù.

Cái này không phải là quá ghê gớm sao.

Bên trên thế giới Tiên Võ, Tôn cảnh có thể lấy linh khí thiên địa vẽ phác thảo xuất trận pháp phù văn, cũng có, nhưng mà, cực kỳ hiếm thấy, chỉ có những thiên tài thiên phú cực kỳ yêu nghiệt trong phương diện trận pháp mới có thể làm được.

Chu Thành sau khi vẽ phác thảo ra một cái trận pháp phù văn, sau đó ngừng lại.

Sau một hồi, chỉ thấy trận pháp phù văn kia ở giữa không trung ngưng lại mấy hơi thở liền rồi từ từ tiêu tán, giống như là bị gió thổi bay.

Chu Thành hơi nhướng mày.

Sau đó, tay phải hắn tiếp tục vẽ ra ở giữa không trung.

Lại thành công vẽ phác thảo ra một trận pháp phù văn.

Chỉ là trận pháp phù văn giống với lần trước, ở giữa không trung chỉ ngưng lại mấy hơi thở liền tiêu tán.

Một cái tiếp theo một cái.

Chu Thành ở giữa không trung vẽ phác thảo lấy các loại trận pháp phù văn.

Ngay từ đầu, Chu Thành chỉ vẽ phác thảo trận pháp phù văn cơ bản và đơn giản nhất, đến phía sau, vẽ phác thảo trận pháp phù văn càng ngày càng phức tạp, càng ngày càng ảo diệu.

Và khi thời gian trôi qua, những trận pháp phù văn này ở giữa không trung ngưng lại thời gian càng ngày càng dài.

Thấy sắc trời càng ngày càng sáng, Chu Thành lúc này mới ngừng lại, bắt đầu vận chuyển công pháp điều tức.

Dù sao vẽ phác thảo trận pháp phù văn là việc rất hao tổn chân nguyên và tinh thần.

Đợi Chu Thành điều tức hoàn tất, sắc trời vừa hừng sáng.

Thấy sắc trời đã sáng, Chu Thành đi tới tiền sảnh.

Lâm Chính cũng giống như lúc trước đã ở trên đại điện, nhìn thấy Chu Thành tới, lộ ra dáng tươi cười, thăm hỏi ân cần, một lát sau thấy mọi người đều đến, lúc này mới dẫn theo bọn người Chu Thành, Triệu Thạch, Trương Phong tiến về Vĩnh Tiên Thần Điện.

Thái Nhất Tiên Môn, Phượng Hoàng cốc, Vạn Phật tông, Yêu tộc, Hải tộc, Tinh Không Thần tộc một đám cao thủ nhìn Chu Thành chậm rãi đi đến, tất nhiên là trong lòng phức tạp.

Chu Thành sắc mặt bình tĩnh.

Vòng thi thứ nhất, tiến vào Thái Không Tiên Đảo, vòng thi thứ hai, xông vào Ma giới, nhưng mà hôm nay vòng thi thứ ba, lại được tiến hành ở ngay tại quảng trường.

Một lát sau, đại tướng của Vĩnh Tiên thần triều thấy thời gian đã sắp đến gần, bắt đầu nói đơn giản một lần về quy tắc vòng thi thứ ba, sau khi nói xong, hắn liếc nhìn bọn người Vĩnh Vô Song, Tần Hồng Vĩ, Vu Phượng, Thần Hải Phong, mở miệng nói: “Lúc trước mọi người cũng biết, thời gian Thượng Cổ Tiên Môn mở ra sắp đến gần, vòng thi thứ ba chỉ có mười người đứng đầu, mới có thể tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn, cho nên, mời mọi người nắm chắc cơ hội lần này.”

Nói đến đây, hai tay vung lên, lập tức, mặt đất quảng trường chấn động, một cột sáng trùng thiên, một cái bia đá thật to từ lòng đất quảng trường chậm rãi trồi lên.

Bia đá này, cực kỳ to lớn, phía trên bia đá ánh sáng phun trào không thôi, ẩn ẩn có chữ viết phù văn di chuyển, nhưng mà tự phù rất là mơ hồ, có người thậm chí thi triển Thiên Nhãn thần thông, cũng nhìn không rõ lắm.

“Đây làThiên Tự Thạch Bia do Thượng Cổ truyền.” sau khi bia đá được nâng lên hoàn toàn lên cao, tên đại tướng kia của Vĩnh Tiên thần triều mở miệng nói: ” bên trong Thiên Tự Thạch Bia, có một văn tự thiên Thượng Cổ, ghi lại bí mật Thượng Cổ Tiên Môn, ai có thể có thể âm thầm viết ra những văn tự này càng sớm càng tốt, người đó chính là đệ nhất của cuộc tranh đấu Tiên Võ lần này!”

“Theo thứ tự là người thứ hai, người thứ ba.”

“Hiện tại bắt đầu!”

Tên đại tướng của Vĩnh Tiên thần triều vừa mới nói xong, ngay lập tức, bọn người Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song, Vu Phượng, Thần Hải Phong, Yêu Tinh, Hải Mặc Tư, Hắc Uyên toàn lực vận chuyển chân nguyên, cùng thi triển thần thông, cố gắng nhìn thấy các phù văn trong tấm bia đá..

Tần Hồng Vĩ toàn thân tuôn ra một ánh sáng năm màu, Vĩnh Vô Song thì là Chân Long quấn thân, Vu Phượng toàn thân Phượng Hoàng Hỏa Diễm tràn ngập.

Chu Thành đi lên trước, cũng không hề dấu giếm gì, Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng trên đỉnh đầu hiện lên, hai mắt lóe ra quang mang, chiếu vào tấm bia đá.