Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 89



Đám người trên đại điện vô cùng ngạc nhiên.

Liệt Hoàng cũng cũng kinh ngạc nhìn nắm đấm của mình.

Vậy mà đỡ được?

Hắn không cách nào tin được, lần nữa tăng cường chân nguyên trong cơ thể.

Nhưng mà, dù là hắn đem chân nguyên trong cơ thể gia tăng lên tới mười lần, cũng từ đầu đến cuối không cách nào lại tiến lên một tấc nào nữa.

Sắc mặt Liệt Hoàng đỏ lên.

Đột nhiên, một cỗ sức mạnh kinh người từ trong lòng bàn tay Chu Thành bắn ra, sức mạnh doạ người này, khiến cho sắc mặt Liệt Hoàng đại biến, kinh ngạc đang định rút lui, nhưng hắn vẫn là chậm một bước.

Liệt Hoàng chỉ cảm thấy nắm tay phải đau nhức kịch liệt, cả người bị sức mạnh của Chu Thành chấn động đến liên tiếp lui về phía sau, liên tiếp lui về đến bên rìa đại điện, cuối cùng, đụng phải đại trụ bên trên đại điện.

Oanh.

Đại trụ trên đại điện bị chấn động rung chuyển dữ dội.

Liệt Hoàng há miệng ra, phun ra một ngụm máu tươi.

Tất cả mọi người giật nảy cả mình.

Triệu Thạch vẻ mặt khó có thể tin.

Trần An các cao thủ của Bách Tiên môn càng tròn hai mắt lên, khó có thể tin.

Liệt Hoàng chính là chuyển thế Thượng Cổ Tiên Nhân, thiên phú đương nhiên không cần phải nói, chiến lực vô song, ngay cả môn chủ của Bách Tiên môn bọn hắn đều nói qua, trong cùng cảnh giới trong thế giới Tiên Võ hiện tại, chiến lực của Liệt Hoàng tuyệt đối là thứ nhất.

Nhưng mà bây giờ, Liệt Hoàng lại bị Chu Thành đánh bị thương!

Mấu chốt là Chu Thành này, vẫn chỉ là một Tôn cảnh.

Tôn cảnh thập trọng!

Chu Thành này, lúc ở tranh đấu Tiên Võ, không phải chỉ mới Tôn cảnh thất trọng sao? Lúc này chưa tới bao lâu, vậy mà đột phá đến Tôn cảnh thập trọng!

Thần sắc của tất cả mọi người khác nhau mà nhìn chằm chằm vào Chu Thành.

Thái Thượng trưởng lão của Thái Thượng Tiên Môn đến đây chúc mừng trong lòng đầy sát ý.

Cung chủ Đế Sát cung Xích Dương ngồi tại trên bảo tọa , cũng kinh ngạc không kém, hắn thấy, Chu Thành nhất định là có át chủ bài, có lẽ có thể ngăn cản được mười chiêu tám chiêu của Liệt Hoàng, thế nhưng mà, không nghĩ tới Chu Thành có thể đả thương Liệt Hoàng.

Sau khi kinh ngạc, Xích Dương trong lòng vui mừng khôn xiết, nhìn tên đệ tử Chu Thành này, là càng nhìn càng hài lòng, là càng mừng rỡ.

Liệt Hoàng sau khi nhìn thấy máu trên mặt đất, không thể tin được, sau đó trong lòng thẹn quá hoá giận, sát ý cuồng bạo dâng lên, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, hung ác nhưng nhìn chằm chằm Chu Thành: “Tiểu tử, ngươi muốn chết!

Nói đến đây, ánh sáng màu vàng nhạt trùng điệp tản ra toàn thân, bao phủ lại toàn bộ đại điện.

Sau khi đột phá Thánh Vực, có được không gian Thánh Vực, ở trong không gian Thánh Vực, thực lực của Liệt Hoàng sẽ được tăng lên, còn Chu Thành, sẽ bị áp chế.

Ngay lúc không gian Thánh Vực của Liệt Hoàng bao phủ lại Chu Thành, kiếm khí toàn thân Liệt Hoàng giống như là khổng tước xòe đuôi chống ra, khoảng chừng một trăm Đạo Kiếm khí!

Khiến đám người kinh ngạc chính là, một trăm Đạo Kiếm khí này, mỗi một đạo cũng khác nhau, như là một trăm người tu luyện kiếm khí hội tụ vào một chỗ.

“Bách Tiên Kiếm Điển!”

Bách Tiên Kiếm Điển, là kiếm điển cao nhất của Bách Tiên môn, cũng là kiếm thuật khó luyện nhất của Bách Tiên môn.

“Lại là Bách Tiên Kiếm Điển, không nghĩ tới Liệt Hoàng này đã tu luyện thành Bách Tiên Kiếm Điển.”

“Bách Tiên Kiếm Điển, đây chính là một trong thập đại kiếm thuật của thế giới Tiên Võ.”

“Nghe đồn Bách Tiên Kiếm Điển, là được sáng tạo bởi Thượng Cổ Tiên Nhân.”

Nhìn thấy Bách Tiên Kiếm Điển của Liệt Hoàng, đại điện lập tức chấn động đứng lên.

Thập đại kiếm thuật của thế giới Tiên Võ, đều là những kiếm thuật siêu phàm, người thường khó có thể nhìn ra được.

Trong sự huyên náo của đám đông,, Liệt Hoàng nhảy vọt lên trời, một tay chém xuống.

Chỉ thấy trăm kiếm khí từ toàn thân hắn như là thác nước chém xuống hướng Chu Thành .

ầm ầm!

Một trăm đạo kiếm khí khác biệt xẹt qua không gian đại điện, khí lưu trên đại điện vì đó chấn động vang động.

Bách Tiên Kiếm Điển được liệt vào thập đại kiếm thuật của thế giới Tiên Võ, có thể tưởng tượng được khí tức kiếm của nó rất cường đại, tuy nhiên, đối mặt Bách Tiên Kiếm Khí của Liệt Hoàng, sắc mặt Chu Thành lại là hoàn toàn lạnh nhạt, khi Bách Tiên Kiếm Khí chém xuống đến đỉnh đầu hắn, mọi người thấy, toàn thân Chu Thành đột nhiên nổi lên một hình bóng rùa màu đen cực đại.

Khi bóng đen của con rùa đen xuất hiện, đột nhiên, một giọng nói sắc bén dường như phát ra từ Cửu Thiên, uy thế mạnh mẽ quét ngang thiên hạ.

Đám người kinh ngạc nhìn cái hình bóng đen của con rùa to lớn này dường như muốn nổ tung.

Bách Tiên Kiếm Khí chém phía trên bóng con rùa đen.

Coong!

Có tiếng rít lớn.

Ánh sáng bùng ra.

Bách Tiên Kiếm Khí danh xưng thập đại kiếm thuật của thế giới Tiên Võ, vậy mà không cách nào phá mở cái hình bóng màu đen của rùa đen này.

Bách Tiên Kiếm Khí đã bị lung lay.

Hình bóng của rùa đen cũng dần biến mất theo.

Mặc dù chỉ là trong thời gian nháy mắt, nhưng mà khiến cho mọi người chấn động không thể tả xiết, hình bóng của con rùa đen to lớn quanh quẩn trong tâm trí mọi người rất lâu.

“Đây là Huyền Vũ? !”

“Huyền Vũ Thần Thú!”

Trên đại điện, rất nhiều cao thủ khiếp sợ đứng lên.

“Huyền Vũ Thần Thể!” Xích Dương cũng nhịn không được bỗng nhiên đứng lên, kích động nói.

Bọn người lão tổ Long Phi Đế Sát cung cũng như vậy.

Huyền Vũ Thần Thể, đây chính là đệ nhất Thần Thể, hơn nữa lại là danh xưng phòng ngự vô địch Thần Thể.

Cũng khó trách Xích Dương kích động như thế.

Huyền Vũ Thần Thể? Liệt Hoàng trong lòng cũng đều giật mình.

Nhưng mà ngay lập tức, sắc mặt hắn vô cùng dữ tợn: “Huyền Vũ Thần Thể thì thế nào, Huyền Vũ Thần Thể không phải danh xưng phòng ngự vô địch sao, hôm nay, ta sẽ phá vỡ Huyền Vũ Thần Thể này của ngươi!” Nói đến đây, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm màu đen.

Thanh trường kiếm màu đen này vừa xuất hiện, một luồng tử khí bùng nổ, ánh sáng màu đen, phảng phất muốn thôn phệ thiên địa.

“Ngục Vương Chi Kiếm!”

Một vài lão tổ nhìn thấy kiếm này, bật thốt lên kinh ngạc.

Ngục Vương Chi Kiếm, truyền lại từ tay của Thượng Cổ Hắc Ám Chi Vương, là hanh kiếm của tử thần, thời đại Thượng Cổ, cường giả chết dưới kiếm này không biết bao nhiêu.

“Mở cho ta!” Liệt Hoàng đột nhiên nghiêm nghị một tiếng, Ngục Vương Chi Kiếm trong tay chém tới hướng Chu Thành, chỉ thấy một đạo kiếm khí kinh người từ trong Ngục Vương Chi Kiếm nổ bắn ra , đạo kiếm khí này, mạnh không chỉ mấy lần so với Bách Tiên Kiếm Khí của hắn vừa rồi.

Chu Thành thấy thế, không dám khinh thường, đem thanh Bán Tiên khí được ban thưởng thi đấu lần trước lấy ra ngoài, chém ra một đao, chỉ thấy một đao này, đao khí phảng phất vô lực, nhưng mà, lại làm cho rất nhiều cao thủ ở đây vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Một đao này, chính là quyển Phi Tiên kiếm pháp được ban thưởng khi thi đấu, nhưng mà, Chu Thành đem nó dung nhập vào bên trong đao pháp, hóa thành đao pháp, mặc dù như vậy, uy lực của nó, không những không giảm đi ngược lại còn tăng.

Chỉ thấy đao khí cùng kiếm khí của Liệt Hoàng va đụng vào nhau.

Có một tiếng nổ lớn.

Trong tiếng nổ vang lên, một đạo dư ảnh từ trên trời bay lên, xuyên qua đao khí cùng kiếm khí, trong nháy mắt đi tới trước mặt Liệt Hoàng, Liệt Hoàng xem xét, chính là Chu Thành, hắn đang muốn cố gắng ngăn cản, đột nhiên cánh tay phải đau nhứt, chỉ thấy thanh đao trong tay Chu Thành, đã chém trúng cánh tay phải của hắn.

Liệt Hoàng mặc dù người mặc áo giáp, khả năng phòng ngự kinh người, nhưng mà, thanh đao trong tay Chu Thành, vẫn là chặt đứt cánh tay phải của hắn trong nháy.

Chu Thành tiếp theo một chưởng, hung hăng đánh vào trên ngực đối phương.

Một tiếng hét thảm, chỉ thấy Liệt Hoàng bị đánh cho quẳng bay ra ngoài, rơi xuống trên mặt đất.

Một tiếng nổ lớn.

Đại điện vì đó chấn động.

Nhìn Liệt Hoàng bị đánh rơi xuống, sát ý trong lòng Chu Thành không giảm, chi đao trong tay lần nữa chém xuống hướng Liệt Hoàng.

Liệt Hoàng nhìn thấy Chu Thành chém tới, không lo được cánh tay phải thống khổ, toàn lực nhanh chóng lăn một vòng, chi đao Chu Thành rơi xuống, Liệt Hoàng khó khăn lắm mới tránh thoát được, dù là như vậy, Liệt Hoàng cũng đều kinh hoàng vừa trốn mà toát mồ hôi lạnh.

Mấy người Trần An của Bách Tiên môn trong lòng cũng đều căng thẳng.

Liệt Hoàng né tránh được một kích của Chu Thành, còn chưa kịp thở dốc, Chu Thành lần nữa đánh tới, đao đao sát chiêu, căn bản không cho Liệt Hoàng cơ hội nghỉ ngơi, Liệt Hoàng hoảng sợ trốn tránh, chật vật không chịu nổi.

Tiếp tục như vậy nữa, Liệt Hoàng hẳn phải chết không nghi ngờ gì .

Bách Tiên môn Trần An thấy thế, phẫn nộ đứng dậy, trách mắng: “Dừng tay!” Sau đó nhìn về phía Xích Dương: “Xích Dương đại nhân, Bách Tiên môn chúng ta đến đây chúc mừng, Đế Sát cung các ngươi lại ra tay với đệ tử Bách Tiên môn ta, muốn giết đệ tử Bách Tiên môn ta, đây là ý gì? !”

Chương 225: Liệt Hoàng ghi hận

Nghe được Trần An tra hỏi, Xích Dương nhìn Trần An một chút, ánh mắt hờ hững: “Ngươi đây là đang chất vấn ta sao?” Thanh âm không lớn, người khác nghe vào trong tai không có gì nhưng tâm tư của Trần An như bị một chiếc búa khổng lồ đóng vào. há miệng phun ra một ngụm máu.

Cao thủ trên đại điện thấy vậy, tất cả đều thở phào một hơi.

Trần An, thế nhưng là đứng đầu Thái Thượng trưởng lão của Bách Tiên môn, đã là Thánh cảnh đỉnh phong, thế nhưng mà, nhưng khi đối mặt với một tồn tại như Xích Dương, căn bản không có một tia cơ hội chống lại.

Trần An sắc mặt trắng bệch, đối mặt Xích Dương, nhu chiếp nói: “Trần An không dám.” Sau đó thấp giọng nói: “Ta chỉ là, ta chỉ là.” Chỉ là cái gì, một mực không nói ra được.

Lúc này, trên đại điện lại truyền tới một tiếng im lìm vang vọng, chỉ nhìn thấy Liệt Hoàng lần nữa bị một chưởng của Chu Thành vỗ bay ra ngoài.

Liệt Hoàng lần này quẳng bay đến trước mặt các cao thủ của Bách Tiên môn.

Trần An nhìn Liệt Hoàng bị quẳng bay đến trước mặt nhóm người mình, da mặt co quắp một chút, muốn ra tay, nhưng là lại không dám ra tay.

Chu Thành đi tới hướng Liệt Hoàng, đột nhiên nhảy lên một cái, một đao chém xuống hướng đỉnh đầu Liệt Hoàng.

Lần này, cũng không phải là Phi Tiên kiếm pháp, mà là một môn đao pháp cấp bậc vô thượng thần thông.

Một đao này, ngưng tụ toàn bộ chân nguyên của Chu Thành.

Đao khí cường đại, khiến cho tất cả các đệ tử thiên tài trên đại điện đã từng tham gia tranh đấu Tiên Võ ai cũng run lên trong lòng

Nhìn đao khí chém xuống, sắc mặt Liệt Hoàng cuối cùng thay đổi, trong mắt hiện lên sự sợ hãi và cảm giác chết chóc bao trùm tâm trí.

Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, hắn cảm thấy cái chết gần như vậy.

Trong lúc hoảng loạn Liệt Hoàng dốc hết toàn lực, mở ra Thánh Vực không gian của mình ra, ý đồ ngăn cản đao khí của Chu Thành, nhưng mà căn bản là vô dụng, đao khí của Chu Thành trong nháy mắt liền chém nứt Thánh Vực Không Gian, sau đó thuận vết nứt, và sau đó tiếp tục cày dọc theo vết nứt, tiếp tục chém về phía đỉnh đầu Liệt Hoàng.

Nhìn thấy Liệt Hoàng sắp bị đao khí của Chu Thành chém trúng, nếu như một đao này chém trúng thực, cho dù Liệt Hoàng là chuyển thế của Thượng Cổ Tiên Nhân, hắn cũng chắc chắn sẽ chết.

Trần An thấy thế, không thèm đếm xỉa đến chuyện gì nữa, liền muốn ra tay, đột nhiên, một đạo chỉ lực, phá vỡ không gian, đánh vào thanh đao trong tay Chu Thành.

“Keng!” Vang lên một tiếng, Chu Thành chỉ cảm thấy cánh tay đau nhói, thanh đao trong tay bị chỉ lực của đối phương đánh trúng ném lên không trung, sức mạnh cường đại, cũng khiến cho Chu Thành ngã xuống đất, hắn lui về phía sau.

Đám người nhìn lại, người ra tay, rõ ràng là lão tổ Long Phi của Đế Sát cung.

Long Phi nhìn Chu Thành, trầm giọng nói: “Chu Thành, Liệt Hoàng cùng Bách Tiên môn chính là quý khách của Đế Sát cung chúng ta, ngươi cố ý nặng tay như thế, là có ý gì? Là muốn cho Đế Sát cung chúng ta đoạn tuyệt với Bách Tiên môn sao?”

Chu Thành sầm mặt lại.

Long Phi này vậy mà nói hắn cố ý nặng tay như thế?

Chẳng lẽ không thấy được vừa rồi Liệt Hoàng cũng ra tay không từ thủ đoạn?

Đại điện hoàn toàn yên tĩnh.

Lúc này, Xích Dương mở miệng nói: “Tỷ thí so tài, thương vong không thể tránh được, ta tin tưởng Bách Tiên môn cũng hiểu rõ đạo lý này.” Sau đó nói với Chu Thành: “Chu Thành, ngươi lui xuống trước đi.”

Chu Thành gật đầu, lui trở về chỗ ngồi của mình.

Hắn mặc dù rất muốn giết Liệt Hoàng, nhưng mà hắn cũng biết hiện tại muốn giết Liệt Hoàng là không thực tế.

Liệt Hoàng đứng dậy, liếc nhìn Chu Thành đầy hận ý: “Mối thù cụt tay hôm nay, ta nhớ kỹ.” Nói xong, cũng không chào hỏi mọi người, một bước liền bay ra khỏi đại điện Đế Sát cung.

Trần An của Bách Tiên môn thấy thế, ôm quyền với Xích Dương cùng một đám cao thủ: “Chư vị, chúng ta cáo từ trước.” Sau đó suất lĩnh một đám cao thủ của Bách Tiên môn đi theo Liệt Hoàng, chớp mắt biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Một đám cao thủ trên đại điện thất kinh nhìn nhau, ai cũng không nghĩ tới kết quả sẽ như thế.

Vĩnh Tiên Vĩnh Định Đại Đế nhìn Chu Thành, trong lòng phức tạp.

Lần này, Vu Phượng của Phượng Hoàng cốc cũng đều theo cao thủ của Phượng Hoàng cốc đến đây, Vu Phượng nhìn Chu Thành, trong lòng càng phức tạp, trước đó, Chu Thành ngay cả một quyền của Tần Hồng Vĩ Thái Nhất Tiên Môn cũng đều không tiếp nổi, bây giờ, lại ngay cả Liệt Hoàng Thánh cảnh nhất trọng vậy mà đều thua ở trong tay Chu Thành.

Thay đổi này, khiến cho người ta thực sự khó có thể tin.

Thật ra đâu chỉ hai người Vĩnh Định Đại Đế, Vu Phượng, toàn bộ trên đại điện, tất cả các cao thủ tông môn, gia tộc, Vương Triều, ai cũng cảm xúc chập trùng.

Màn đêm buông xuống.

Đại điển bái sư kết thúc.

Cường giả các phương cáo từ rời đi.

Trên một ngọn núi nọ cách Đế Sát cung vài dặm, Liệt Hoàng nhìn về hướng Đế Sát cung, hai mắt sát ý lăng hàng: “Chu Thành, ngươi về sau đừng rơi vào tay của ta, nếu không thì, ta muốn khiến cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!”

Nói đến đây, hắn chua xót nói: ” Vì ngươi quan tâm cha mẹ nhiều như vậy, vậy đến lúc đó, ta liền khiến cho ngươi cửa nát nhà tan.”

“Ta muốn hung hăng chà đạp mẫu thân ngươi!”

Liệt Hoàng toàn thân quang mang phun trào.

Lúc này, bên trong Đế Thánh cung, Chu Thành nhìn sắc mặt hồng nhuận phơn phớt của phụ thân, trong lòng thở dài một hơi, trải qua một phen trị liệu, thương thế của phụ thân hắn đã không còn đáng ngại, điều dưỡng thêm hai ngày, là có thể hoàn toàn khỏi hẳn.

Nghĩ đến Liệt Hoàng, Chu Thành trong lòng sát ý, Liệt Hoàng này, hắn nhất định sẽ tự tay giết chết hắn.

Chu Thành ở lại với phụ mẫu thê một lúc, sau đó trở về phòng của mình, bắt đầu tu luyện.

Sau ngày hôm nay, sợ là người muốn giết hắn sẽ càng nhiều.

Cho nên, từ hôm nay trở đi, hắn phải càng cố gắng tu luyện thêm gấp bội, làm gia tăng thực lực của mình.

Hắn hiện tại mặc dù thực lực là mạnh hơn Liệt Hoàng, nhưng mà, trong toàn bộ thế giới Tiên Võ, vẫn xếp thật xa.

Chu Thành lấy ra một viên đan dược kim quang, nuốt vào, ngay lập tức, sức mạnh của đan dược hóa thành dòng lũ, tuôn vào hướng kinh mạch toàn thân hắn.

Hôm nay đại điển bái sư, các cường giả đại tông môn, Vương Triều, gia tộc đến đây chúc mừng, quà cáp tất nhiên không ít, viên đan dược này, chính là một trong thập đại tiên môn Vạn Phật tông đưa tới, đan dược mặc dù không thể so với viên tiên đan kia được ban thưởng của giải thi đấu, nhưng mà cũng là trân phẩm hiếm thấy.

Cứ như vậy, liên tục mấy ngày, Chu Thành đều là đóng cửa không ra ngoài, ngày đêm tu luyện.

Dưới tác dụng của đan dược, chân nguyên của Chu Thành ngày càng hùng hậu.

Một ngày này, Chu Thành đi tới cung điện của sư phụ Xích Dương, vấn an sư phụ Xích Dương.

Xích Dương nhìn đệ tử quan môn trước mắt này, mắt lộ ra sự nhân từ, cười nói: “Mấy ngày nay tu luyện, thế nào rồi?” Bằng nhãn lực của hắn, nhìn ra được thực lực của Chu Thành có chỗ tiến bộ.

Nhìn thấy thực lực của đệ tử mình đã tiến bộ, Xích Dương tất nhiên là vui mừng trong lòng.

Ở trước mặt Xích Dương, Chu Thành đàng hoàng nói: “Đệ tử mấy ngày nay khổ tu, cũng có chút tiến bộ.” Sau đó hai sư đồ người đàm luận về một số vấn đề liên quan đến tu luyện..

Đa phần, Xích Dương đều là đang lắng nghe, thỉnh thoảng chỉ điểm cho Chu Thành vài câu.

Xích Dương là cự đầu của thế giới Tiên Võ, với kiến thức của hắn, cho dù là ngẫu nhiên chỉ điểm vài câu, cũng làm cho Chu Thành có loại cảm giác như nhìn thấy trăng sáng, được ích lợi không nhỏ.

Cuối cùng, Chu Thành hỏi tới chuyện trứng Cửu Thải Côn Bằng.

Chỉ cần tìm được càng nhiều trứng của Cửu Thải Côn Bằng, như vậy, Cửu Thải Côn Bằng pháp tướng của hắn liền có thể không ngừng tiến hóa, đến lúc đó uy lực càng mạnh, tu luyện càng nhanh.

“Trứng Cửu Thải Côn Bằng?” Xích Dương kinh ngạc, lập tức nói: “Loại vật này, cực kỳ hiếm thấy, vi sư cũng mới chỉ thấy một lần.”

Chu Thành thần sắc đại chấn, vui mừng nói: “Không biết sư phụ từng gặp qua ở đâu?”

Xích Dương trầm ngâm nói: “Năm đó ta tiến vào thế giới Lôi Ngục tìm kiếm đồ vật, bên trong thế giới Lôi Ngục ngược lại là gặp qua một viên, nhưng mà, lúc đó có một đầu Cửu Thải Côn Bằng đang ở đó, con Cửu Thải Côn Bằng kia thực lực mạnh mẽ, cho dù là vi sư, cũng không cách nào áp chế được con Cửu Thải Côn Bằng kia.”

Chương 226: Cửu Thải Côn Bằng xuất hiện

Chu Thành nghe xong, như bị rót một chậu nước lạnh, thất vọng.

Ngay cả sư phụ hắn Xích Dương cũng không thể nào áp chế con Cửu Thải Côn Bằng kia, viên trứng Cửu Thải Côn Bằng kia, hắn cũng đừng mơ tưởng tới.

Xích Dương nhìn thấy bộ dáng thất vọng của Chu Thành, an ủi nói: “Ngươi cũng đừng lo lắng, Cửu Thải Côn Bằng mặc dù là hiếm gặp, nhưng mà, trứng của Cửu Thải Côn Bằng chắc chắn là không chỉ có viên kia, đến lúc đó, vi sư sẽ để cho Đế Sát cung giúp ngươi nghe ngóng tin tức cái trứng khác của Cửu Thải Côn Bằng.”

Hắn cũng biết trứng Cửu Thải Côn Bằng đối với Chu Thành rất quan trọng.

Chu Thành nghe vậy, cảm kích nói: “Tạ ơn sư phụ.”

Mặc dù thế giới Tiên Võ mênh mông, trứng Cửu Thải Côn Bằng hiếm có, nhưng mà thế lực Đế Sát cung không yếu, chỉ cần Đế Sát cung hỗ trợ nghe ngóng, chuyện đó luôn luôn có hi vọng.

Một lát sau, lúc Chu Thành cáo từ rời đi, Xích Dương dặn dò Chu Thành hai ngày này chuẩn bị một chút, bởi vì Thượng Cổ Tiên Môn sắp mở ra, hai ngày nữa, sẽ lên đường tiến về Thượng Cổ Tiên Môn.

Xích Dương nhìn bóng lưng Chu Thành rời đi, lộ ra dáng vẻ tươi cười vui mừng.

Sau đó hai ngày, Chu Thành vẫn đóng kín cửa không ra ngoài, nuốt đan dược cố gắng tu luyện, cố gắng tranh thủ đột phá tới Thánh cảnh càng sớm càng tốt.

Hai ngày sau, Chu Thành lên đường tiến về Thượng Cổ Tiên Môn.

Chỉ là, điều khiến Chu Thành ngạc nhiên chính là, lần này dẫn hắn tiến về Thượng Cổ Tiên Môn chính là sư phụ hắn Xích Dương, trước đó Lâm Chính không phải đã nói, đến lúc đó sẽ do Thái Thượng trưởng lão của Đế Sát cung dẫn hắn đi sao?

Xích Dương cười nói với Chu Thành: “Cân nhắc đến chỗ Thượng Cổ di tích của Thượng Cổ Tiên Môn có chút hung hiểm, vi sư vẫn là quyết định đích thân dẫn ngươi tiến về Thượng Cổ Tiên Môn.”

Chu Thành nghe xong, trong lòng ấm áp.

Sau một khắc đồng hồ, Xích Dương dẫn theo Chu Thành rời khỏi Đế Sát cung, lên đường tiến về Thượng Cổ di tích.

Lúc này, tại Bách Tiên môn, Liệt Hoàng hỏi đệ tử nội môn Lâm Vinh của Bách Tiên môn: “Thượng Cổ Tiên Môn sắp mở ra, Chu Thành đã có động tĩnh gì chưa?”

Lâm Vinh biết Liệt Hoàng là muốn ở trên nửa đường chặn giết Chu Thành, hắn chần chờ một chút, nói ra: “Chúng ta vừa mới nhận được tin tức, nói lần này là Xích Dương đích thân cùng Chu Thành tiến về Thượng Cổ di tích.”

“Cái gì? !” Liệt Hoàng kinh ngạc: “Xích Dương đích thân?”

Lâm Vinh nặng nề gật đầu, ừ một tiếng.

Liệt Hoàng song quyền nắm chặt, cười lạnh nói: “Xích Dương lão đầu kia đối với đệ tử này của hắn cũng bảo bối cực kỳ nha, ngay cả cái này đều muốn đích thân hộ tống.” Dừng một chút, lại nói: “Nhưng mà, Liệt Hoàng ta muốn giết ai, ai cũng đều không bảo vệ được.”

Lâm Vinh chần chờ nói: “Lần này có Xích Dương hộ tống, Liệt Hoàng sư huynh, ta nghĩ vẫn là nên thôi đi.”

Liệt Hoàng hai mắt lạnh lùng: “Ta tự có sắp xếp.” Sau đó nói: “Qua ít ngày, Trần tổng hội trưởng cùng Trần Oánh hẳn là sẽ từ thế giới Lôi Ngục trở về?”

Trần tổng hội trưởng mà hắn nhắc tới, chính là hội trưởng Trận Pháp tổng công hội của thế giới Tiên Võ Trần Thiên Bằng.

Trần Oánh là ái nữ duy nhất của Trần Thiên Bằng.

Liệt Hoàng ái mộ Trần Oánh này.

Lâm Vinh nghe vậy, cười nói: “Nghe Tiêu lão Trận Pháp tổng công hội nói, hai tháng sau Trần tổng hội trưởng cùng Trần Oánh cô nương sẽ trở về.”

Liệt Hoàng ừ một tiếng: “Hai tháng sau.” Dừng lại một chút: “Hai tháng sau, chính là lúc đại hội giao lưu trận pháp.”

Mỗi mười năm, Trận Pháp tổng công hội của thế giới Tiên Võ sẽ cử hành đại hội giao lưu trận pháp ở thế giới Tiên Võ một lần, chỉ đang tìm kiếm thiên tài trận pháp.

Đại hội giao lưu trận pháp thế giới Tiên Võ, giống như tranh đấu Tiên Võ, là một trong thịnh sự của thế giới Tiên Võ.

Đương nhiên, đại hội giao lưu trận pháp của thế giới Tiên Võ cũng giống như tranh đấu Tiên Võ, ban thưởng cực kỳ phong phú.

Lâm Vinh cười nói: “Lần đại hội giao lưu trận pháp này, Liệt Hoàng sư huynh tất nhiên tài nghệ trấn áp quần hùng, sau đó đoạt được trái tim của Trần Oánh cô nương, đến lúc đó, Liệt Hoàng sư huynh chính là con rể của Trần tổng công hộ.”

Liệt Hoàng theo đuổi Trần Oánh, Trần Oánh đã từng nói, chỉ cần trong đại hội giao lưu trận pháp lần này, Liệt Hoàng có thể đoạt được quán quân, đến lúc đó sẽ đồng ý kết giao cùng Liệt Hoàng.

Liệt Hoàng nghe vậy cười nói: “Vì đại hội giao lưu trận pháp lần này, ta mấy năm nay vẫn luôn cố gắng nghiên cứu trận pháp, hiện tại, trận pháp của ta mặc dù không dám nói là cực mạnh, nhưng mà trong thế hệ trẻ tuổi, hẳn là còn không ai có thể thắng được ta.”

Ngụ ý, đại hội giao lưu trận pháp lần này, hắn nhất định có thể đoạt được vị trí thứ nhất.

“Nhưng mà, đến lúc đó đại hội giao lưu trận pháp, Chu Thành không biết tham gia hay không?” Lâm Vinh trầm ngâm nói: “Nếu là tham gia, không biết trình độ trận pháp của hắn thế nào.”

Chu Thành tiến Thượng Cổ Tiên Môn một tháng, đến lúc đó vẫn có đủ thời gian tham gia đại hội giao lưu trận pháp Tiên Võ.

Liệt Hoàng nghe vậy, cười lạnh nói: “Nếu mà hắn tham gia, thì càng tốt! Ta còn sợ tiểu tử này không tham gia, đến lúc đó nếu mà hắn tham gia, ta vừa hay sẽ giết chết hắn bằng trận pháp!”

“Ta cũng không tin, hắn chỉ là một tiểu tử mười bốn tuổi thì trình độ trận pháp có thể cao minh bao nhiêu được chứ!”

Nói đến đây, Liệt Hoàng sờ lên chỗ đoạn vết thương cánh tay bị Chu Thành đả thương, hai mắt sát ý.

Mà lúc này, Thái Nhất Tiên Môn cũng biết được việc Xích Dương đích thân đưa Chu Thành tiến về Thượng Cổ di tích.

Lúc đầu, Thái Nhất Tiên Môn dự định sẽ chặn giết Chu Thành khi trên đường Chu Thành tiến về Thượng Cổ Tiên Môn, nhưng mà sau khi biết được Xích Dương đích thân đưa Chu Thành đi, cuối cùng phải từ bỏ quyết định này.

“Không nghĩ tới Xích Dương vậy mà lại đích thân hộ tống Chu Thành tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn.” Lão tổ Nhiếp Hàn của Thái Nhất Tiên Môn trầm giọng nói.

Một vị lão tổ khác của Thái Nhất Tiên Môn Ngô Trình lại trầm giọng nói: “Ta bây giờ đang lo lắng chính là Hồng Vĩ sau khi tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành có thể xuống tay với Hồng Vĩ hay không.”

Dù sao Tần Hồng Vĩ cũng từng truy sát Chu Thành, sau khi tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành nói không chừng sẽ xuống tay với Tần Hồng Vĩ.

Hiện tại, ngay cả Liệt Hoàng cũng thủ không phải là đều đối của Chu Thành, Chu Thành muốn giết Tần Hồng Vĩ, dễ như trở bàn tay.

Nhiếp Hàn nghe vậy, bỗng nhiên đứng dậy, phẫn nộ quát: “Hắn dám!” Sau đó nói: “Nếu mà hắn dám động đến một sợi tóc của Hồng Vĩ, ta sẽ giết hắn! Diệt cả nhà hắn! Ngay cả Đế Sát cung cũng sẽ bị tiêu diệt!”

Tần Hồng Vĩ, là tiểu đệ tử của hắn.

Cũng là đệ tử hắn thương yêu nhất.

Nói xong, giọng Nhiếp Hàn lạnh lùng nói: “Lần này, ta đích thân dẫn Hồng Vĩ đi đến đó.”

Mấy ngày trôi qua.

Trên bầu trời phía trên một dãy núi cằn cỗi nào đó cách xa Đế Sát cung, đột nhiên có hai bóng người bay tới, chính là hai người Xích Dương cùng Chu Thành.

Xích Dương cùng Chu Thành đáp xuống trên một ngọn núi nào đó.

“Phía trước không xa chính là Thượng Cổ di tích.” Xích Dương nhìn về khoảng không phía trước sương mù dày đặc, nói ra: “Chúng ta đêm nay trước tiên ở lại đây nghỉ lại một đêm.”

“Nơi này đã là biên giới của Thượng Cổ di tích, hung thú ẩn hiện rất nhiều, phải cẩn thận.”

Chu Thành gật đầu.

Hai người đang lúc nhóm lửa, ánh lửa chiếu sáng bốn phía, hỏa hồng đỏ.

“Thực lực của ngươi bây giờ mặc dù không yếu, nhưng mà khi tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn, phải hết sức cẩn thận.” Ngồi bên đống lửa, Xích Dương uống rượu, dặn dò với Chu Thành: “Nếu như gặp nguy hiểm, nhất định phải giữ được tính mạng trước.”

“Miễn là còn sống, thì đều có hi vọng.”

Chu Thành nhếch miệng cười một tiếng: “Ta biết rồi sư phụ.”

Lời này, sư phụ hắn đã dặn dò qua hai lần.

Hai người vừa uống rượu, vừa nói chuyện phiếm, hai người đang trò chuyện, đột nhiên, từ phương xa chân trời truyền đến một tiếng thú rống rung trời, mặc dù khoảng cách cực kỳ xa, nhưng mà tiếng thú rống này, làm cho rúng động lòng người.

Hai người ngừng lại.

Xích Dương nhìn về phương hướng tiếng thú rống truyền đến, sắc mặt nghiêm lại.

Ngay sau đó, lại là một tiếng thú rống rung trời, tiếng thú này, đến từ một đầu hung thú khác.

“Đây là? !” Chu Thành kinh ngạc nói: “Cửu Thải Côn Bằng?”

Hắn có được Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng, cho nên đối với khí tức của Cửu Thải Côn Bằng, cực kỳ nhạy cảm.