Chu Thành phán đoán không sai, hai đầu hung thú đang đánh nhau, trong đó có một đầu chính là Cửu Thải Côn Bằng.
Mà con Cửu Thải Côn Bằng này, áp lực vô biên, cho dù là ở phía xa tận chân trời, cũng khiến cho Chu Thành có loại cảm giác bị ép đến ngạt thở, có thể thấy được thực lực của con Cửu Thải Côn Bằng này rất khủng bố.
Xích Dương nhìn chăm chú phương xa chân trời, chậm rãi nói: “Chúng ta qua đó xem xem.”
Nói đến đây, chân nguyên cuốn luôn cả Chu Thành, mang theo Chu Thành phá không bay lên, chớp mắt liền biến mất trên mặt đất.
Tốc độ của hai người cực nhanh, Chu Thành chỉ nhìn được những dãy núi xung quanh không ngừng lùi lại.
Chỉ là, tốc độ của hai người mặc dù cực nhanh, nhưng mà, nhưng hai con yêu thú trong lúc chiến đấu lại di chuyển rất nhanh, cho nên, khi hai người Chu Thành tới nơi hai đầu hung thú giao chiến ban đầu, hai con yêu thú sớm đã đi xa.
Chỉ thấy nơi ban đầu hai yêu thú đánh nhau, dãy núi xung quanh bị hủy hết, đã hoàn toàn thành cát bụi, cát bụi cuồn cuộn như bão cát.
Trên mặt đất, khắp nơi có thể thấy được những hố sâu kinh khủng, những hố sâu này vẫn bị luồng khí cuồng bạo kích động.
Nhìn những hố sâu đáng sợ kia, Chu Thành trong lòng kinh ngạc.
Nơi này là biên giới Thượng Cổ di tích, những dãy núi này và mặt đất, cực kỳ cứng rắn, cho dù là hắn, một kích toàn lực, nhiều nhất chỉ có thể ở mặt đất lưu lại một cái hố nhỏ sâu vài mét, sức mạnh của hai con yêu thú này vô cùng kinh khủng.
“Hẳn là con Cửu Thải Côn Bằng năm đó.” Xích Dương nhìn toàn cảnh tất cả bị phá hủy trước mắt, ngưng trọng nói.
Chu Thành giật mình nói: “Sư phụ ý người là nói chính là đầu mà ngươi gặp phải ở trong thế giới Lôi Ngục?”
“Hẳn là vậy.” Xích Dương gật đầu.
Khó trách!
Phải biết con Cửu Thải Côn Bằng kia, năm đó ngay cả sư phụ hắn đều không thể áp chế.
Chỉ là, con Cửu Thải Côn Bằng kia làm sao lại xuất hiện tại ở đây?
Khoảng cáchtừ thế giới Lôi Ngục đến đây, cực kỳ xa xôi.
“Sư phụ, vậy thôi đi.” Chu Thành mở miệng nói.
Nếu là cái đầu mà năm đó sư phụ hắn gặp phải ở trong thế giới Lôi Ngục, cho dù bọn hắn theo sau cũng vô dụng.
Xích Dương lại là trầm ngâm nói: “Chúng ta theo sau đi.” Sau đó nói: “Ngươi đi theo bên cạnh ta.”
Chu Thành khẽ giật mình, gật đầu.
Hắn đại khái hiểu được suy nghĩ trong lòng sư phụ.
Con Cửu Thải Côn Bằng kia thực lực tuy mạnh, nhưng mà, nếu như hai con yêu thú giao chiến bị thương, vậy bọn hắn sẽ có cơ hội.
Phải biết, nguồn gốc của một đầu Cửu Thải Côn Bằng, thế nhưng mà sẽ tốt hơn vô số lần so một viên trứng Cửu Thải Côn Bằng, nếu như Chu Thành có thể thôn phệ được chân nguyên của con Cửu Thải Côn Bằng này, vậy thì Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành, chắc chắn có thể tăng lên tới một trình độ cực kỳ khủng bố.
Đến lúc đó, thần cản thôn thần, phật cản phệ phật.
Xích Dương dẫn theo Chu Thành dọc theo phương hướng hai thú đánh nhau tật tốc đi theo.
Theo tới gần,sức mạnh hai thú đánh nhau càng cuồng bạo, cảm nhận được sức mạnh vông cùng to lớn của hai thú, Chu Thành trong lòng níu chặt.
May mà có chân nguyên của Xích Dương che chở hắn, nếu không thì, chỉ riêng tàn dư sức mạnh cuồng bạo mà hai con yêu thú đánh nhau, đều có thể đánh bay Chu Thành.
Cuối cùng, Chu Thành thấy được hai thú đánh nhau.
Chỉ nhìn thấy ở nơi thật xa, hai bóng dáng cực kỳ to lớn như là một ngọn núi lớn không ngừng oanh kích giao thủ ở trên không với tốc độ kinh người, mỗi một lần bắn vào nhau, đều như là tiếng sấm của Cửu Thiên, không gian rung chuyển không ngừng, mặt đất bốn phía đang không ngừng chấn động.
Những ngọn núi xung quanh liên tục bị đẩy xuống như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình, khi sụp xuống thì biến thành cát bụi.
Cho dù là cách nhau cực xa, Chu Thành cũng bị âm thanh như sấm sét của hai con yêu thú giao chiến thổi bay, làm cho tai của hắn đau nhức và ù đi, cảm giác như sắp nứt ra.
Chu Thành nhìn hai con yêu thú như là một ngọn núi lớn, trong lòng tràn đầy kinh ngạc, chỉ có kinh ngạc.
Hắn lần đầu tiên nhìn thấy cường giả cấp bậc như vậy đánh nhau.
Sức mạnh của hai con yêu thú này, đã vượt xa ra khỏi tưởng tượng của hắn.
Giữa lòng bàn tay và móng vuốt của hai con thú, một đỉnh núi cao vạn thước đã bị hóa thành bột.
Đây chính là sức mạnh của Tiên Nhân?
“Quang Minh Bạch Hổ!” Xích Dương nhìn chằm chằm hai yêu thú đang đánh nhau, mở miệng nói, trong ánh mắt kinh ngạc.
Cùng Cửu Thải Côn Bằng đánh nhau, chính là một Quang Minh Bạch Hổ với ngọn lửa sáng rực khắp cơ thể.
Quang Minh Bạch Hổ, là một trong ngũ phương Thần Thú.
Cũng là Thần Thú cấp cao nhất thế gian .
Thế nhưng mà, dù vậy, Cửu Thải Côn Bằng đối đầu một trong ngũ phương Thần Thú Quang Minh Bạch Hổ, vẫn không rơi vào thế hạ phong, đôi bên đánh cho khó phân thắng bại.
Oanh!
Đột nhiên, một tiếng ầm ầm nổ vang, hai yêu thú tách ra.
Con Cửu Thải Côn Bằng kia đột nhiên nhìn về hướng chỗ không gian hai người Chu Thành cùng Xích Dương.
Xích Dương mặc dù sử dụng tiên pháp vô thượng che giấu khí tức cùng thân ảnh của hai người, nhưng mà Cửu Thải Côn Bằng đã phát hiện ra sự tồn tại của hai người Xích Dương và Chu Thành.
Cửu Thải Côn Bằng hai mắt phát sáng hóa thành thực chất, đánh về phía không gian chỗ hai người Xích Dương và Chu Thành.
Xích Dương thấy thế, kéo theo Chu Thành nhanh chóng trốn chạy.
Tê!
Chỉ thấy ánh mắt phát sáng từ hai mắt của Cửu Thải Côn Bằng quét qua không chỗ vừa rồi Chu Thành và Xích Dương đứng, Chu Thành có thể thấy rõ không gian bị xuyên thủng như một chiếc gương..
Những tia sáng xuyên qua dãy núi phía xa.
Ngọn núi đều bị phá hủy.
Chu Thành bị dọa đến nổi toát mồ hôi lạnh.
Nếu không phải vừa rồi sư phụ hắn phản ứng kịp thời, chỉ sợ vừa rồi, hắn đã bị đánh thành tro.
Cửu Thải Côn Bằng nhìn về phía Xích Dương, mở miệng nói: “Tiểu tử, hóa ra là ngươi.”
Xích Dương là cự đầu của thế giới Tiên Võ, nhưng mà trong miệng của Cửu Thải Côn Bằng, lại thành tiểu tử.
Tuy nhiên, cho dù là hình thể, hay là tuổi tác, ở trước mặt Cửu Thải Côn Bằng, Xích Dương cũng đích thật là tiểu tử.
Cửu Thải Côn Bằng sau khi nhận ra Xích Dương, ánh mắt lại rơi hướng về phía Chu Thành, hai mắt đột nhiên tỏa ánh sáng: “Tiểu tử, ngươi có thể ngưng tụ là Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng? !”
Nói xong, Cửu Thải Côn Bằng há miệng ra, thôn phệ hướng tới Chu Thành.
Ngay lập tức, không gian ầm ầm vang lên, chỉ sức mạnh kinh khủng nuốt chửng đang bao trùm lấy Chu Thành.
Đối với Chu Thành mà nói, Cửu Thải Côn Bằng vốn là vật đại bổ, nhưng mà Cửu Thải Côn Bằng nếu có thể thôn phệ Chu Thành, đối với việc tu luyện của nó cũng có trợ giúp thật to lớn.
Xích Dương thấy thế, không nghĩ được nhiều hơn, một thanh Tiên Kiếm trong tay xuất hiện, chém ra một kiếm, một kiếm này, đơn giản là như chặt đứt Cửu Thiên, chém vào cái lực hút kinh khủng kia.
“Đi thôi!” Xích Dương nắm lấy Chu Thành, lập tức di chuyển, biến mất tại chỗ.
“Còn muốn chạy?” Cửu Thải Côn Bằng thấy vậy, giọng nói như sấm gầm: “Đứng lại cho ta!” Một trảo đánh tới, một sức mạnh vô cùng áp đảo đã nổ tung về phía hai người Xích Dương và Chu Thành.
Xích Dương quay đầu, tay còn lại vỗ ra, chỉ thấy một khiên khổng lồ trong nháy mắt phồng lên ngàn vạn lần, như một tường thành, nghênh về hướng sức mạnh của đối phương.
Đông!
Chiếc khiên bị đánh bay.
Tuy nhiên , Xích Dương đã lợi dụng sức mạnh này để bay với tốc độ rất cao, mang theo Chu Thành, trong nháy mắt đi xa.
Mặt khiên khổng lồ đó, cũng hóa thành một vệt sáng, rơi vào trong tay Xích Dương.
Cửu Thải Côn Bằng đang định đuổi theo hai người Chu Thành, thế nhưng mà, nhưng một bóng trắng lóe lên trước mặt, Quang Minh Bạch Hổ chưởng ra một chưởng về hướng nó.
Tiếng vang không ngừng vang lên.
Xích Dương cũng không quay đầu lại, mang theo Chu Thành một đường tật tốc bỏ chạy, hồi lâu sau, mới dừng lại ở một mảnh đất cằn cỗi chỗ xa xôi.
Thấy Cửu Thải Côn Bằng không có đuổi theo, Chu Thành mới thỏa lỏng thở phào nhẹ nhõm, nhớ lại khoảnh khắc sinh tử vừa rồi, hắn vẫn cảm thấy run rẩy.
May mắn con Quang Minh Bạch Hổ kia cản Cửu Thải Côn Bằng lại, nếu không thì, bây giờ cả hai khó lòng chạy thoát được.
Xích Dương cũng cảm khái nói: “Con Cửu Thải Côn Bằng này, thực lực còn mạnh hơn so với năm đó.”
“Sư phụ, con Cửu Thải Côn Bằng này là thực lực gì? Là Nhân Tiên cửu trọng, hay là thập trọng?” Chu Thành không khỏi hỏi.
Chương 228: Thượng Cổ Tiên Môn mở ra
Xích Dương lại là lắc đầu.
Chu Thành ngạc nhiên, không phải ư?
Đúng lúc này, Xích Dương giọng điệu thay đổi: “Sợ đã là vượt qua Tiên Nhân.”
Chu Thành chấn động toàn thân: “Siêu việt Nhân Tiên!”
Thế giới Tiên Võ, không phải nói, Tiên Nhân và Dương Thần đã là đỉnh phong sao, lại còn có tồn tại vượt qua cả Tiên Nhân ư?
Xích Dương nhìn thấy thần sắc của Chu Thành, biết được suy nghĩ trong lòng Chu Thành, nói ra: “Thế giới chỉ biết đến Tiên Nhân và Dương Thần, nhưng khi các ngươi sau khi đạt tới cảnh giới của chúng ta, sẽ biết được, trên đời này thật ra còn có những thứ tồn tại vượt qua cả Nhân Tiên và Dương Thần.”
Chu Thành ngập ngừng nói : “Sư phụ, cái vượt qua cả sự tồn tại Tiên Nhân và Dương Thần, là gì?”
Xích Dương hai mắt thâm thúy, nhìn về phía dãy núi mênh mông, nói ra: “Ngươi có biết sách cổ ghi chép Thượng Cổ Tiên Nhân, là cảnh giới gì?”
Chu Thành khẽ giật mình, chẳng lẽ nào?
“Sách cổ ghi chép Thượng Cổ Tiên Nhân, xưng là Thần Tiên.” Xích Dương tiếp tục nói: “Thần Tiên, chính là dạng tồn tại đã vượt qua cả Tiên Nhân và Dương Thần, Tiên Nhân đỉnh phong lại đột phá, đó chính là Thần Tiên, cũng chính là cảnh giới của Thượng Cổ Tiên Nhân.”
“Nhưng mà, Thượng Cổ Tiên Nhân, thực lực cũng có mạnh có yếu.”
“Không phải chỉ có cảnh giới Thần Tiên.”
“Chỉ là phía trên Thần Tiên, cảnh giới vì sao,đã không được biết đến rồi.”
Chu Thành trong lòng chấn động.
Từ trước đến nay, hắn đều cho rằng Tiên Nhân và Dương Thần là người mạnh nhất của thế giới này, không nghĩ tới còn có dạng tồn tại vượt qua cả Tiên Nhân và Dương Thần.
“Sư phụ, con Cửu Thải Côn Bằng kia, hiện tại chính là cảnh giới Thần Tiên ư?” Chu Thành không khỏi hỏi.
Xích Dương lại là lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải, nếu nó là cảnh giới Thần Tiên, chúng ta căn bản sẽ trốn không thoát.” Sau đó lại nói: “Nói đúng hơn, nó hẳn là đã đạt đến cảnh giới nửa Thần Tiên.”
“Nửa Thần Tiên?” Chu Thành nghi hoặc.
Xích Dương gật đầu: “Muốn có được thành tựu Thần Tiên, không chỉ có muốn tu thân, còn phải tu thần, cả hai thiếu một thứ cũng không được.”
Chu Thành hiểu rõ.
Ý của sư phụ, muốn đột phá tới cảnh giới Thần Tiên, không chỉ có muốn đem Tiên Nhân tu luyện tới đỉnh phong, hơn nữa còn phải đem Dương Thần tu luyện tới đỉnh phong, chỉ có như thế, mới có hi vọng đột phá cảnh giới Thần Tiên.
Xích Dương nói ra: “Con Cửu Thải Côn Bằng này, thân xác đã là Tiên Nhân đỉnh phong, thế nhưng mà thần hồn, còn chưa có đạt tới Dương Thần đỉnh phong.” Sau đó cảm khái nói: ” Tiên Nhân đỉnh phong dễ dàng, Dương Thần đỉnh phong thì lại khó đó.”
Lại nói: “Ta cũng là như vậy.”
Chu Thành im lặng.
Xem ra, lúc trước hắn vẫn luôn kiên trì tu thần là đúng.
Xích Dương tha thiết nói với với Chu Thành: “Chu Thành, về sau cho dù là gặp phải khó khăn gì, ngươi nhất định phải kiên trì tu thần, không thể để tu thần bị thụt lùi.”
Chu Thành gật đầu đồng ý.
“Đi thôi.” Một lát sau, Xích Dương mang theo Chu Thành tiếp tục đi đường.
Mấy ngày sau, cuối cùng cũng nhìn thấy Thượng Cổ Tiên Môn ở phía xa.
Xích Dương chỉ về phía trước: “Phía trước chính là Thượng Cổ Tiên Môn.”
Chu Thành chỉ thấy phía trước mây mù lượn lờ, trong mây mù dày đặc, thấp thoáng có một cánh cổng đá to lớn sừng sững lúc ẩn lúc hiện, tạo cho người ta cảm giác như chốn bồng lai tiên cảnh.
“Chúng ta đi qua đó thôi!” Xích Dương mở miệng nói, sau đó dẫn theo Chu Thành đi về hướng Thượng Cổ Tiên Môn.
Lúc trước nhìn Thượng Cổ Tiên Môn này từ xa, nó không hề lớn, nhưng là tới gần, mới phát hiện được Thượng Cổ Tiên Môn kia cực lớn, mà đến càng gần, càng cảm thấy to lớn.
Đợi cuối cùng, cũng nhìn thấy Thượng Cổ Tiên Môn cao ngất tận trời trước mắt.
Mà khi đến gần ngay trước mắt, Chu Thành mới nhìn rõ, Thượng Cổ Tiên Môn này, cũng không phải cửa đá gì, mà là một loại không biết làm bằng vật liệu gì, cứ như thế đứng sừng sững ở đó, xung quanh trống rỗng, cái gì cũng đều không có, cực kỳ yên tĩnh, thời gian dường như dừng lại.
Chu Thành nhìn Thượng Cổ Tiên Môn kia, vậy mà nhất thời mê mẩn.
Xích Dương thấy thế cười nói: ” Thượng Cổ Tiên Môn này, chính là do Thượng Cổ Tiên Nhân sáng tạo ra, ẩn chứa đại đạo pháp vô thượng, cho nên khiến cho người ta càng xem càng mê mẩn.”
Chu Thành sửng sốt: “Đại đạo pháp!”
Xích Dương gật đầu: “Không sai.” Sau đó nhìn Thượng Cổ Tiên Môn trước mắt, thở dài: ” Tiên môn như vậy, cũng chỉ có Thượng Cổ Tiên Nhân mới có thể tạo ra được, chỉ là đáng tiếc, thế gian này, sợ là không ai có thể tìm hiểu được đại đạo pháp vô thượng ẩn chứa bên trong tiên môn này.”
Nói tiếp: “Năm đó ta cũng ở lại trăm năm trong Thượng Cổ Tiên Môn, cũng không cách nào lĩnh hội được một chút nào.”
“Không chỉ có ta, mà ngay cả Thái Nhất năm đó cũng không cách nào lĩnh hội được đại đạo pháp vô thượng ẩn chứa bên trong Thượng Cổ Tiên Môn này.”
Chu Thành giật mình.
Thái Nhất, đây chính là tổ sư sáng phái của Thái Nhất Tiên Môn, ngay cả hắn cũng không thể lĩnh hội được?
Đúng lúc này, một tiếng xé trời truyền đến, chỉ thấy mười mấy bóng dáng phá không bay tới.
Rõ ràng là Thái Nhất Tiên Môn, dẫn đầu rõ ràng là lão tổ Nhiếp Hàn của Thái Nhất Tiên Môn, Tần Hồng Vĩ cùng cao thủ khác của Thái Nhất Tiên Môn cũng theo sau lưng Nhiếp Hàn.
Tần Hồng Vĩ từ xa xa nhìn thấy Chu Thành, tâm tình phức tạp.
Các cao thủ khác của Thái Nhất Tiên Môn nhìn thấy Xích Dương cùng Chu Thành, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau.
Trong nháy mắt, Nhiếp Hàn cùng hơn mười người Tần Hồng Vĩ liền đáp xuống Thượng Cổ Tiên Môn.
Nhiếp Hàn mở miệng nói với Xích Dương: “Hóa ra là Xích Dương cung chủ, nhiều năm không gặp, Xích Dương cung chủ uy danh vang vọng Tiên Võ, lại muốn uy áp lão già như ta.” Giọng nói có chút bất âm bất dương.
Xét về tuổi tác tu luyện mà nói, Nhiếp Hàn và sư phụ của Xích Dương là cùng thế hệ, năm đó lúc Nhiếp Hàn thành danh, Xích Dương vẫn chỉ là một đệ tử nội môn vừa mới bái nhập Đế Sát cung, nhiều năm qua đi, danh khí của Xích Dương, đuổi sát Nhiếp Hàn thậm chí còn muốn vượt qua Nhiếp Hàn đệ nhị cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn.
Nhiếp Hàn nói xong, nhìn về phía Chu Thành: “Chu Thành đúng không? Chu Thành, Thượng Cổ Tiên Môn mở ra, Hồng Vĩ sau khi tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn, nếu mà mất một cọng tóc gáy, đừng trách ta lấy lớn hiếp nhỏ, sẽ giết chết ngươi!”
Lời cảnh cáo của Nhiếp Hàn vừa nói xong, đột nhiên, một đạo kiếm khí phá không chém đến.
Nhiếp Hàn giật mình, trong tay đấm ra một quyền.
Chỉ thấy trên trời đầy quyền ấn.
Nhưng mà, kiếm khí chém ra cắt ngang quyền ấn đầy trời.
âm thanh bị bóp nghẹt.
Chỉ thấy Nhiếp Hàn bị kiếm khí đánh phải lùi lại, lui về phía sau mấy trăm mét, hai vết trượt ngấn thật sâu trên mặt đất.
“Ngươi!” Nhiếp Hàn kinh sợ nhìn về phía Xích Dương, người vừa mới ra tay chính là Xích Dương.
Xích Dương hờ hững nhìn Nhiếp Hàn: “Diệt đệ tử của ta? Nhiếp Hàn lão già, ngươi thật đúng là nghĩ đến đám người Thái Nhất Tiên Môn các ngươi muốn diệt ai thì diệt sao!” Nói đến đây, đột nhiên, kiếm khí toàn thân bắn ra.
Một đám cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn vội vàng không kịp chuẩn bị, đều bị kiếm khí đánh bay ra ngoài.
Xích Dương cũng không để ý cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn bị đánh bay ra ngoài, nhìn Nhiếp Hàn, lãnh đạm nói: “Ngươi có tin bây giờ ta sẽ giết chết toàn bộ bọn người các ngươi không!”
Nhiếp Hàn sắc mặt khó coi, tức đến đỏ mặt.
Hắn chính là cao thủ đệ nhị của Thái Nhất Tiên Môn, lúc đầu hắn cho rằng thực lực của mình không kém gì Xích Dương, nhưng mà không nghĩ tới vừa rồi giao thủ, thực lực của Xích Dương còn mạnh hơn so với hắn tưởng tượng.
Cuối cùng, Nhiếp Hàn không nói gì thêm, mang theo đám người Thái Nhất Tiên Môn rút lui đến nơi xa.
Chỉ là, Nhiếp Hàn sắc mặt vẫn ủ rũ.
Không bao lâu sau, bọn người Vu Phượng, Thần Hải Phong, Yêu Tinh, Hải Mặc Tư, Vĩnh Vô Song, Mặc Uyên cùng tông môn cao thủ cũng đều lần lượt đến.
Đám người nhìn thấy Nhiếp Hàn và cao thủ Thái Nhất Tiên Môn bị thương, đều là kinh ngạc.
Cuối cùng, cao thủ Bách Tiên môn đến, lần này, đệ tử Bách Tiên môn đoạt được Top 10 của tranh đấu Tiên Võ tên là Chu Phấn.
Chương 229: Kiếm Tiên tông
Đệ tử Chu Phấn này của Bách Tiên môn, có thể đoạt được Top 10 trong cuộc thi tranh đấu Tiên Võ lần này, thiên phú và thực lực của hắn tất nhiên là không hề đơn giản, cùng với Liệt Hoàng được xưng danh là Bách Tiên môn song kiệt.
Chu Phấn Bách Tiên môn đến, mười đệ tử tất cả đã đến đông đủ.
Chỉ chốc lát, đột nhiên, Thượng Cổ Tiên Môn phát ra ánh sáng chói mắt, khí lưu xung quanh quay cuồng.
Hiển nhiên, Thượng Cổ Tiên Môn sắp mở ra.
Chu Thành chăm chú nhìn ánh sáng chói mắt từ Thượng Cổ Tiên Môn phát ra.
Bên trong Thượng Cổ Tiên Môn này ẩn chứa đại đạo pháp, hắn luôn có cảm giác muốn được đụng vào, nhưng lại không cách nào chạm đến.
Nhưng mà, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn tin rằng, hắn có thể hiểu thấu đại đạo pháp ở trong đó.
Ánh sáng của Thượng Cổ Tiên Môn càng ngày càng sáng, cuối cùng, giống như mặt trời muốn chợt nổ tung, ở trong tia sáng này, Chu Thành có loại cảm giác hoảng hốt, dường như thấy được một chút cảnh tượng Thượng Cổ.
Chỉ là, những cảnh tượng Thượng Cổ này, chỉ là thoáng qua.
“Tiến vào!” Ngay lúc Chu Thành trong thoáng chốc, giọng Xích Dương truyền đến.
Chu Thành nhanh chóng thu hồi thần trí, nhìn lại, chỉ thấy ở giữa Thượng Cổ Tiên Môn xuất hiện một cái cửa vào không gian, Chu Thành không kịp suy nghĩ nhiều, liền lắc mình một cái, bay vào hướng lối vào không gian.
Khi Chu Thành đi vào lối vào không gian, một lực hút kinh khủng đang hút Chu Thành vào.
Chu Thành căn bản là không có cách phản kháng nguồn sức mạnh này, tiến vào Thượng Cổ Tiên Môn.
Một trận trời đất quay cuồng, Chu Thành lúc mở mắt ra lần nữa, phát hiện đã đi tới bên tròn thế giới Thượng Cổ Tiên Môn .
Trước mắt hắn là một thế giới của tiếng chim hót, hoa thơm, cỏ xanh như đang nhỏ giọt nước xanh, mọi thứ ở đây dường như trở nên sống động, tràn đầy năng lượng và hào quang đến lạ thường.
Không, chính xác là đầy thần tiên.
Chu Thành hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trong miệng tràn đầy vị ngọt, giống như vừa uống một ngụm nước đầy linh dịch..
Độ dày đặc cùng phẩm chất độ cao của linh khí ở bên trong Thượng Cổ Tiên Môn, vượt xa khỏi tưởng tượng của Chu Thành.
Chu Thành mừng rỡ.
Hắn có được Chí Tôn Pháp Tướng Cửu Thải Côn Bằng, với tốc độ thôn phệ hiện tại của Cửu Thải Côn Bằng pháp tướng của hắn, chỉ cần ở trong Thượng Cổ Tiên Môn này một tháng, tuyệt đối có thể đột phá đến Thánh cảnh!
Lúc này, Chu Thành thúc giục Cửu Thải Côn Bằng pháp tướng, không ngừng thôn phệ lấy linh khí thiên địa xung quanh.
Lập tức, linh khí thiên địa xung quanh bằng tốc độ kinh người không ngừng tràn vào thể nội Chu Thành.
Chu Thành toàn thân phát ra ánh sáng chín màu lấp lóe không thôi, Cửu Thải Côn Bằng pháp tướng lúc ẩn lúc hiện.
Từ xa nhìn lại, Chu Thành giống như là một đầu Cửu Thải Côn Bằng còn sống.
Chu Thành vừa thôn phệ, vừa bay về phía trước, tìm kiếm linh dược ở nơi này.
Linh khí của Thượng Cổ Tiên Môn dồi dào như vậy, linh dược vạn năm nhất định là không ít.
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Màn đêm buông xuống.
Chu Thành ở trong một hang động, nướng một miếng thịt động vật, mùi thơm của thịt tràn ngập trong không khí.
Trải qua một ngày tìm kiếm, thu hoạch thật đúng là không ít, Chu Thành tìm được không ít thứ tốt, chỉ là, khiến Chu Thành có chút thất vọng là đã không tìm được linh dược vạn năm.
Nhưng mà, Chu Thành cũng không nản lòng, mới qua một ngày, còn hai mươi chín ngày nữa..
Không biết bọn người Tần Hồng Vĩ, Chu Phấn bây giờ đang ở nơi nào. Chu Thành nhìn đống lửa, thầm nghĩ.
Nhớ tới lới cảnh cáo của Nhiếp Hàn đối với mình trước khi hắn vào đây, Chu Thành hai mắt lạnh lùng.
Mất một cọng tóc gáy, liền diệt ta?
Ngay lúc Chu Thành đang nướng thịt và uống một ly rượu nhỏ, bên ngoài Thượng Cổ Tiên Môn, Nhiếp Hàn và các cao thủ khác của Thái Nhất Tiên Môn cũng đang nói chuyện bí mật.
“Không biết Hồng Vĩ bây giờ tại bên trong như thế nào.” Một vị Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn lo lắng nói: “Nếu thật sự đã xảy ra chuyện gì, cái kia?”
“Ta nói rồi, nếu mà Hồng Vĩ rơi một cọng tóc gáy, ta sẽ liền diệt Chu Thành!” Nhiếp Hàn gằn giọng nói: “Ta cũng không tin, Xích Dương có thể luôn luôn canh giữ bên cạnh hắn.”
Những gì hắn nói trước đây không chỉ là nói suông..
Lúc này, cao thủ của Bách Tiên môn cũng cũng đang bí mật nói chuyện với nhau.
Bách Tiên môn dẫn đầu đội chính là lão tổ Vương Bình Chi.
Vương Bình Chi cho dù là thực lực hay uy vọng, đều không kém gì Nhiếp Hàn.
“Chu Phấn không biết đã tìm thấy kho báu của Kiếm Tiên tông chưa.” Một vị lão tổ khác là Ngô Diệu nói với Vương Bình Chi.
Bách Tiên môn bọn hắn biết được, bên trong Thượng Cổ Tiên Môn này, có một kho báu của một tông môn cường đại Kiếm Tiên tông lưu từ thời kỳ Thượng Cổ.
Mặc dù không biết trong kho báu của Kiếm Tiên tông có bảo bối gì, nhưng mà, nhất định rất kinh người.
“Hẳn là có thể tìm được.” Vương Bình Chi hai mắt lấp lóe.
Bọn hắn lấy được là một tấm bản đồ không nguyên vẹn, nhưng mà, bằng tấm bản đồ không nguyên vẹn kia, Chu Phấn muốn tìm tới kho báu của Kiếm Tiên tông không hề khó.
Chỉ là đáng tiếc, Thượng Cổ Tiên Môn có cấm chế cường đại, chỉ có những người ở dưới Thánh cảnh mới có thể tiến vào bên trong.
Ngược lại, nếu họ đi vào, họ đã an toàn.
Một đêm trôi qua.
Sắc trời bắt đầu sáng lên.
Chu Thành ngừng tu luyện, đứng dậy nhìn ra ngoài, chỉ thấy ánh nắng ban mai chiếu vào hàng cây trước mặt, rực rỡ lạ thường.
Gió nhẹ nhàng thổi qua.
Cỏ đung đưa.
Tiếng sột soạt nhẹ nhàng, du dương.
Nhìn mọi thứ trước mắt, Chu Thành như có ảo giác, mình như trở thành một phần của thiên nhiên và hòa nhập với thế giới này.
Ngay khi Chu Thành cảm thấy mình đang hòa nhập với thế giới xung quanh, sức mạnh thần hồn của Chu Thành, vậy mà tại không ngừng tăng lên, hơn nữa lại với tốc độ kinh người mà tăng lên.
Cứ như vậy, Chu Thành đứng ở đó, không biết đã bao lâu, một trận gió lạnh thổi qua, Chu Thành bừng tỉnh lại, nhìn thấy bầu trời đầy sao.
“Phụ thể đại thành!” Chu Thành đầu tiên là phát hiện thần hồn của mình biến hóa, thần hồn của mình vậy mà đã tăng lên đến phụ thể thập trọng, tức cảnh giới phụ thể đại thành.
Chu Thành giật mình, chuyện gì đang xảy ra, thần hồn của hắn làm sao lại có thể tăng lên nhiều như vậy!
Lúc trước, hắn dung nhập thiên địa, hóa thân thành một bộ phận của thiên nhiên, nó có thể là một trạng thái tương tự như sự hiển linh?
Ngay lúc Chu Thành đang nghi hoặc, đột nhiên, một tiếng gầm rung trời vang vọng đất trời, tiếng gầm này làm rung chuyển núi non xung quanh Chu Thành không thôi.
“Đây là? !” Chu Thành kinh ngạc.
Cái này dường như là tiếng gầm của Quang Minh Bạch Hổ?
Chẳng lẽ chính là con Quang Minh Bạch Hổ lúc trước đại chiến cùng Cửu Thải Côn Bằng kia?
Nhưng mà, hình như cũng không phải.
Bởi vì, Chu Thành cảm giác uy lực của con gầm lần này còn kém xa con đại chiến với Cửu Thải Côn Bằng lúc trước.
Chần chờ một chút, Chu Thành bay về hướng phát ra âm thanh.
Tuy nhiên, sau tiếng gầm đó không còn tiếng gầm nào nữa.
Chu Thành cẩn thận bay hết một vòng, cuối cùng bay tới bầu trời phía trên một ngọn núi..
Phía trước ngọn núi, thì là một cái hồ nước cực to.
Thần hồn của Chu Thành cảm nhận động tĩnh từ bốn phía, đột nhiên, nơi xa có thanh âm xé gió truyền đến, Chu Thành ẩn nấp thân ảnh, nhìn lại, chỉ thấy một bóng người từ nơi xa bay tới, rõ ràng là Chu Phấn của Bách Tiên môn.
Nhìn thấy Chu Phấn, Chu Thành không khỏi ngạc nhiên.
“Chắc là ở gần đay.” Chu Phấn cầm bản đồ trong tay, liếc nhìn xung quanh, lẩm bẩm.
Cuối cùng, hắn đi tới trên không hồ nước khổng lồ kia, sau đó một chưởng vung ra, gạt nước trên mặt hồ ra, chợt lách người, nhảy vào đáy hồ, rất nhanh, thân ảnh biến mất ở trong hồ.
Chu Thành nhìn Chu Phấn tiến vào đáy hồ, trong lòng hơi động, đi theo.
Chu Phấn này dường như đang tìm kiếm đồ vật gì đó?
Sau khi tiến vào đáy hồ, Chu Thành cảm nhận được khí tức của Chu Phấn, âm thầm đi theo sau.
Đáy hồ cũng không hề nhỏ như tưởng tượng của Chu Thành, mà lại to như lục địa, ở trong đáy hồ rất nhiều sinh vật đa dạng, càng đi về trước càng sâu càng rộng lớn, sau mười mấy phút bay về phía trước, , xuất hiện một cái kiếm trụ to lớn.