Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 95



Trần Thiên Bằng nghe vậy cười nói: “Coi như ngươi đánh bại Liệt Hoàng cũng chưa chắc có thể đoạt được đệ nhất, thiên tài trận pháp trong thế giới Tiên Võ nhiều.”

Trần Oánh cười nói: “Ta cũng không tin trên đời này, trong cùng thế hệ mà còn có người có trình độ trận pháp còn cao hơn ta và Liệt Hoàng.”

Trần Thiên Bằng cười cười, không nói gì.

Những năm này, hắn vẫn luôn đào móc thiên tài trận pháp có thể đào tạo, thế nhưng là cho đến trước mắt thì đúng là không có phát hiện có ai có thiên phú trận pháp cao hơn nữ nhi của hắn và Liệt Hoàng.

Liên tiếp hai ngày, Chu Thành đều tu luyện trong viện tử của mình.

Hai ngày sau, ngày thứ ba, ngay khi Chu Thành đang vận chuyển Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh không ngừng rèn luyện thần hồn, đột nhiên, thần hồn hắn quang mang phóng đại, một cỗ khí tức huyền bí từ trong thần hồn hắn tràn ngập ra. Mà thần hồn của hắn không ngừng chuyển biến ở giữa hư và thực, tựa như quang và ảnh đang không ngừng luân chuyển biến hóa.

Kéo dài hơn một giờ như thế, sau đó rốt cục thần hồn của hắn cũng hoàn toàn biến thành thực thể. Trước kia, thần hồn của hắn hoàn toàn không sờ được, thế nhưng bây giờ, thần hồn của hắn đã hoàn toàn giống như người thật, có máu có thịt.

Đây cũng là Quỷ Tiên chi cảnh!

Thần hồn của Chu Thành từ trong cơ thể bay ra, rơi xuống trước mặt hắn, cao lớn như hắn, dáng vẻ cũng giống như hắn, không có khác gì, nhưng mà khi Chu Thành thôi động Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh, thần hồn Chu Thành có quang mang chớp động, dáng vẻ không ngừng thay đổi, biến thành dáng vẻ một vị Đạo Tôn.

Vị Đạo Tôn này, đỉnh đầu có thần quang, tỏa ra uy áp bao trùm chư thần.

Chính là thần chỉ tối cao của Đạo giáo, Nguyên Thủy Đạo Tôn.

Nhìn thần hồn trước mặt, Chu Thành không nhịn được vui sướng trong lòng.

Bây giờ, còn có ba ngày nữa là đến đại hội giao lưu trận pháp, cuối cùng hắn vẫn đột phá đến Quỷ Tiên chi cảnh trước khi đại hội bắt đầu, nếu chỉ bàn về thực lực thì dù là hắn không sử dụng võ đạo, hắn cũng hoàn toàn có thể nhẹ nhõm ngược sát Liệt Hoàng.

“Cũng là thời điểm đi trận pháp tổng công hội.” Chu Thành đứng dậy.

Từ khi gia nhập trận pháp công hội của Tứ Hải Vương Triều, trở thành trận pháp sư, Chu Thành vẫn luôn muốn đến trận pháp tổng công hội của thế giới Tiên Võ xem thử, đoán chừng đây cũng là ý nguyện trong lòng của tất cả trận pháp sư trong thế giới Tiên Võ.

Chu Thành thu hồi thần hồn vào trong cơ thể, thu thập sơ một phen, sau đó đi bộ tới trận pháp tổng công hội trong thế giới Tiên Võ.

Vị trí của trận pháp tổng công hội ở khu vực trung tâm Cửu Thiên Chi Thành, Chu Thành hơi nghe ngóng một chút thì biết vị trí cuuar trận pháp tổng công hội.

Dù là như thế nhưng vì Cửu Thiên Chi Thành quá lớn, Chu Thành đi hơn một giờ mới nhìn thấy trận pháp tổng công hội.

Kiến trúc của trận pháp tổng công hội có chút giống giáo đường cổ, từ xa nhìn lại, từ mấy ngàn tòa kiến trúc tạo thành, rất là to lớn, hùng vĩ, mỗi một khối đá đều được trận pháp phù văn gia trì.

“Cửu Dương Thạch!”

“Tinh Diệu Thạch!”

“Hồng Nguyệt Thạch!”

Chỉ thấy đá của những kiến trúc này đều là thiên địa pháp thạch cùng trận thạch, linh thạch đỉnh cấp có thể ngưng tụ năng lượng của thế giới Tiên Võ.

Nhìn toàn bộ những cung điện kiến trúc do đỉnh cấp pháp thạch, trận thạch, linh thạch tạo thành trước mắt, dù Chu Thành từng dạo qua Đế Sát Cung thì cũng không khỏi sợ hãi thán phục.

Đều nói trận pháp tổng công hội còn giàu có hơn thập đại tiên môn, xem ra không giả.

Nhưng mà cũng đúng, trận pháp sư chỉ khắc hoạ một cái trận pháp đơn giản thì đã có thể bán ra giá tiền rất lớn ở trên thị trường, chứ đừng nói chi là những trận pháp sư cao cấp ở trận pháp tổng công hội.

“Tiểu tử, vừa từ nông thôn tới hả, chưa từng thấy trận pháp tổng công hội?” Một vị đệ tử vương triều thấy Chu Thành nhìn chằm chằm trận pháp tổng công hội, không khỏi trêu chọc, cười nói: “Hay là nhìn thấy nhiều đỉnh cấp pháp thạch, trận thạch, linh thạch như vậy, nước bọt đều chảy tới đất, muốn đi lên móc một khối ra.”

Tùy tùng hộ vệ của đệ tử vương triều đều cười ha ha.

Đệ tử của một chút thế lực cao cấp vương triều tới tham gia đại hội giao lưu trận pháp, bình thường đều có hộ vệ và cao thủ đi cùng, một mình đến giống Chu Thành thì đều là đệ tử của một ít tiểu vương triều.

Cho nên, đối phương cũng không lo lắng đắc tội Chu Thành.

Chu Thành nhìn chiến bào và lệnh bài trên người đối phương, Đại Hồng Vương Triều, gia tộc Thiết Huyết?

Đại Hồng Vương Triều, gia tộc Thiết Huyết, miễn cưỡng coi là thế lực Nhất lưu ở thế giới Tiên Võ, so với thập đại tiên môn, thập đại vương triều thì kém xa.

Vừa rồi mở miệng trêu chọc Chu Thành chính là con thứ ba của gia chủ gia tộc Thiết Huyết, tên là La Hải Bình.

La Hải Bình thấy Chu Thành dò xét mình, lung lay lệnh bài bên hông, cười nói: “Thế nào, không biết lệnh bài này? Lệnh bài này chính là đệ tử hạch tâm của gia tộc Thiết Huyết ta mới có.”

“Gia tộc Thiết Huyết chính là một trong gia tộc mạnh nhất Đại Hồng Vương Triều.”

“Lão tổ gia tộc Thiết Huyết ta chính là cao thủ Đại Đế Cảnh, còn là thập đại cao thủ Đại Hồng Vương Triều.”

Giống thập đại tiên môn, Thái Thượng trưởng lão chính là cao thủ Đại Đế Cảnh, nhưng mà ở Đại Hồng Vương Triều thì cao thủ Đại Đế Cảnh hai tay đều có thể đếm được, thân phận cực kỳ tôn quý, cũng khó trách La Hải Bình vẻ mặt đắc ý như thế.

Ngay khi La Hải Bình dứt lời thì thấy một đoàn cao thủ từ nơi xa đi tới, hiển nhiên cũng là tới tham gia đại hội giao lưu trận pháp.

La Hải Bình nhìn người tới, biến sắc, sau đó bước nhanh đi tới, khom người cười nói với người cầm đầu: “Hóa ra là Tào Dũng tiền bối, Tào Dũng tiền bối, các ngươi cũng tới tham gia đại hội giao lưu trận pháp sao?”

Tào Dũng, là trưởng lão Tào gia ở Đại Nguyên Vương Triều.

Đại Nguyên Vương Triều xếp hạng thứ mười trong thập đại vương triều của thế giới Tiên Võ, mặc dù chỉ là một cái vương triều yếu nhất trong thập đại vương triều, mặc dù Tào gia chỉ là thế lực đỉnh cấp phổ thông của Đại Nguyên Vương Triều nhưng đối với gia tộc Thiết Huyết thì tuyệt đối là quái vật khổng lồ.

Tào Dũng từng đi tới gia tộc Thiết Huyết, được lão tổ gia tộc Thiết Huyết nhiệt tình khoản đãi, Tào Dũng có chút ấn tượng với La Hải Bình, khẽ gật đầu: “Tổ phụ ngươi không đến?”

La Hải Bình nghe Tào Dũng tra hỏi, thụ sủng nhược kinh, tranh thủ gật đầu: “Có có, bây giờ tổ phụ đại nhân bọn họ đang ở trong trận pháp tổng công hội, nếu như tổ phụ đại nhân biết Tào Dũng đại nhân đến, chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”

Tào Dũng cười cười, cất bước đi tới trận pháp tổng công hội.

Một đoàn con cháu Tào gia theo đuôi phía sau.

La Hải Bình và cao thủ La gia cũng theo ở phía sau, đi theo sau lưng Tào Dũng, La Hải Bình kích động dị thường, có thể tiếp xúc với đại nhân vật như Tào Dũng, đó là vinh hạnh lớn lao.

Tào Dũng vừa đi chưa được mấy bước thì đột nhiên ngừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Chu Thành cách đó không xa, Tào Dũng nhìn kỹ, vẻ mặt kinh hỉ, bước nhanh tới chỗ Chu Thành.

La Hải Bình và cao thủ La gia kinh ngạc.

Chẳng lẽ Tào Dũng tiền bối biết thiếu niên áo lam này?

Tào Dũng đi tới trước mặt Chu Thành, vẻ mặt kinh hỉ nói: “Ta còn tưởng rằng nhận lầm, hóa ra đúng là Chu Thành công tử!” Sau đó ôm quyền nói: “Chu Thành công tử, ngươi còn nhận ra tại hạ không? Ta chính là Đại Nguyên Vương Triều, Tào gia, Tào Dũng, lúc ấy từng theo lão tổ chúng ta đi chúc mừng đại điển bái sư của Chu Thành công tử.”

Sợ Chu Thành không nhớ nổi mình, hắn lại vội vàng nói: “Lúc ấy ta và lão tổ chúng ta ở góc đông bắc đại điện.”

Mặc dù lúc đó Thiên Nguyên Vương Triều Tào gia cũng tham gia đại điển bái sư của Chu Thành nhưng là lấy thân phận Tào gia, cũng chỉ có thể ngồi ở góc đông bắc ở đại điện, đó là nơi hẻo lánh nhất.

La Hải Bình thấy Tào Dũng cung kính và kích động trước mặt Chu Thành như thế thì ngây người.

Đại điển bái sư?

Chu Thành thấy Tào Dũng trước mắt nhận ra mình thì khẽ gật đầu: “Hóa ra là Tào trưởng lão.”

Chương 242: Nhất tinh trận pháp sư

Nghe Chu Thành gọi mình là Tào Dũng trưởng lão, Tào Dũng thụ sủng nhược kinh, liên tục khoát tay, nói: “Chu Thành công tử khách khí, sau này gọi ta là Tào Dũng là được.”

Bọn người La Hải Bình thấy dáng vẻ của Tào Dũng như vậy thì lại ngẩn ra.

Sau đó, Tào Dũng lại cẩn thận hỏi: “Chu Thành công tử cũng tới tham gia đại hội giao lưu trận pháp hả?” Vừa nói vừa nghiêng người nhường đường.

Chu Thành đi tới cửa lớn trận pháp tổng công hội, khẽ gật đầu: “Ừm, tới xem một chút.”

Tào Dũng tranh thủ đi theo sau lưng Chu Thành, cười nói: “Nếu như Chu Thành công tử tham gia đại hội giao lưu trận pháp, chắc chắn có thể giống giải thi đấu tiên võ, đoạt được quán quân.”

Giải thi đấu tiên võ, quán quân!

Đầu La Hải Bình nổ vang.

Hóa ra là hắn!

Côn Bằng công tử!

Chu Thành đầu tiên là đoạt được quán quân trong giải thi đấu tiên võ, sau đó lại đánh với Liệt Hoàng một trận, thanh danh đã truyền ra, được người đời gọi là Côn Bằng công tử.

Biết được thân phận của thiếu niên áo lam trước mắt, La Hải Bình với cao thủ của gia tộc Thiết Huyết đều trán đổ mồ hôi lạnh.

Vừa rồi Tào Dũng gọi thiếu niên áo lam này là Chu Thành công tử, bọn họ nhất thời không có liên tưởng quá nhiều, bây giờ chỉ cảm thấy tay chân như nhũn ra.

Chu Thành nghe Tào Dũng vuốt mông ngựa, nói mình có thể đoạt được quán quân giải thi đấu tiên võ, cười cười: “Bây giờ, tất cả mọi người đều cho rằng Liệt Hoàng có thể đoạt được quán quân đại hội giao lưu trận pháp lần này, chẳng lẽ Tào Dũng trưởng lão cho là trận pháp của ta sẽ cao hơn Liệt Hoàng?”

Tào Dũng nghe xong thì sắc mặt có chút xấu hổ, không phải hắn cho rằng trận pháp của Chu Thành sẽ cao hơn Liệt Hoàng, hắn chỉ nịnh nọt Chu Thành, muốn lôi kéo làm quen với Chu Thành thôi.

Chu Thành thấy sắc mặt đối phương như vậy thì cũng không trêu ghẹo đối phương nữa.

Hai người một câu có một câu không trò chuyện, đi tới cửa lớn trận pháp tổng công hội.

Đệ tử canh giữ ở trước cổng chính trận pháp tổng công hội biết thân phận Chu Thành thì mở miệng hô to: “Đế Sát Cung, Côn Bằng công tử đến!”

Một tiếng này vang vọng đại sảnh phía trước trận pháp tổng công hội.

Lập tức, các phương cao thủ tụ tập ở đại sảnh phía trước trận pháp tổng công hội bỗng nhiên nhìn về phía cửa lớn, giật mình.

“Côn Bằng công tử Chu Thành? !”

“Không ngờ được là Côn Bằng công tử đến thật!”

Đại sảnh rối loạn lên.

Lần này giải thi đấu giao lưu trận pháp, người được bàn tán nhiều nhất chính là Liệt Hoàng, bởi vì, tất cả mọi người xem trọng Liệt Hoàng, cho rằng Liệt Hoàng sẽ đoạt được đệ nhất trong giải thi đấu giao lưu trận pháp lần này.

Mà bàn tán về Liệt Hoàng thì tránh không được nói đến Chu Thành. Rất nhiều người đều suy đoán Chu Thành có thể tới hay không. Cho nên, bây giờ thấy Chu Thành đến thật, mọi người đều bạo động.

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Chu Thành đi vào đại sảnh phía trước trận pháp tổng công hội.

“Hắn chính là Côn Bằng công tử Chu Thành!”

Rất nhiều cao thủ chưa từng gặp Chu Thành, bây giờ nhìn thấy Chu Thành thì đều giật mình.

Chu Thành còn trẻ tuổi hơn bọn họ tưởng tượng nhiều.

Không để ý đến đám người ở đại sảnh giật mình, Chu Thành đi tới chỗ ghi danh ở đại sảnh.

Muốn tham gia đại hội giao lưu trận pháp, đương nhiên là phải đến báo danh.

Rốt cuộc đệ tử gia tộc đang xếp hàng báo danh thấy Chu Thành tới thì đều tự chủ nhường vị trí ra.

Một chút nam đệ tử nhìn Chu Thành, ánh mắt có sùng bái, có hoài nghi, có khiêu khích, có ghen tỵ, không phải trường hợp cá biệt, về phần những nữ đệ tử nhìn Chu Thành, phần lớn đều là hai mắt bốc lên hoa đào!

Nếu không phải các phương cao thủ đều có mặt ở đại sảnh thì sợ là sẽ có nữ đệ tử tông môn sáp lại bắt chuyện.

Trưởng lão phụ trách đăng ký báo danh của trận pháp công hội Lý Dương thấy Chu Thành tới, khách khí cười nói: “Chu công tử muốn ghi danh dự thi giải thi đấu giao lưu trận pháp?”

Chu Thành gật đầu xác nhận.

Trưởng lão trận pháp công hội Lý Dương cười nói: “Vậy chắc hẳn Chu công tử cũng biết điều kiện báo danh.”

Điều kiện báo danh giải thi đấu giao lưu trận pháp cũng không khác gì giải thi đấu tiên võ, nhưng nhiều một điều kiện, nhất định phải có thân phận trận pháp sư mới được.

Đây cũng là vì phòng ngừa một chút đệ tử chỉ khảo hạch được trận pháp học đồ thì tới tham gia, trở thành trò cười.

“Ta biết.” Chu Thành nói, sau đó lấy lệnh bài thân phận trận pháp sư của mình ra.

Đợi Chu Thành lấy ra lệnh bài thân phận trận pháp sư ra, trưởng lão trận pháp công hội Lý Dương kinh ngạc: “Nhất tinh?”

Sắc mặt của mọi người đang có mặt ở hiện trường cũng không giống nhau.

Nói như vậy.

Dám đến báo danh tham gia giải thi đấu đại hội giao lưu trận pháp thì đều là nhị tinh trận pháp sư, cực ít nhất tinh trận pháp sư báo danh.

Những thiên tài trận pháp như Liệt Hoàng đều đã là tam tinh.

Đi theo Chu Thành đến, Tào Dũng thấy Chu Thành chỉ là nhất tinh trận pháp sư thì cũng ngạc nhiên.

Trong lòng hắn nghĩ, coi như thực lực trận pháp của Chu Thành không bằng Liệt Hoàng thì ít nhất cũng là nhị tinh cao giai, Chu Thành cũng chỉ là một trận pháp sư nhất tinh? Chuyện này vượt qua dự tính của hắn.

Nhớ tới vừa rồi hắn vuốt mông ngựa nói Chu Thành sẽ đoạt được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp lần này, mặt mo Tào Dũng đỏ lên.

Trưởng lão trận pháp công hội Lý Dương kinh ngạc, sau đó nhìn Chu Thành, cười nói: “Không ngờ được là Chu công tử là trận pháp sư nhất tinh.”

“Thế nào, trận pháp sư nhất tinh không thể báo danh?” Chu Thành hỏi.

Từ khi khảo hạch trận pháp sư nhất tinh đến giờ, hắn không có đi khảo hạch trận pháp sư nhị tinh, cho nên cho đến bây giờ Chu Thành vẫn là trận pháp sư nhất tinh.

Lý Dương cười nói: “Cũng không phải là như vậy.” Sau đó ghi danh báo danh cho Chu Thành, khi đăng ký báo danh, tùy ý cười hỏi: “Lần này Chu công tử tự mình đến? Xích Dương tiền bối và cao thủ Đế Sát Cung không có theo ngươi đến đây?”

Chu Thành cười nói: “Nghe nói Cửu Thiên Chi Thành cực kỳ an toàn, sư phụ ta yên tâm.”

Lý Dương cười nói: “Cũng đúng.”

Hội trưởng trận pháp tổng công hội Trần Thiên Bằng hạ lệnh cấm chỉ tự ý đánh nhau trong Cửu Thiên Chi Thành, nếu không thì trấn sát tất cả, từng có trưởng lão nào đó của Thái Nhất Tiên Môn không tuân lệnh cấm, ra tay đánh nhau trong Cửu Thiên Chi Thành, sau đó bị Trần Thiên Bằng thôi động Thượng Cổ Tiên Trận oanh sát đến hôi phi yên diệt.

Chính là vì Cửu Thiên Chi Thành an toàn, cho nên Xích Dương mới yên tâm cho Chu Thành đến đây.

Chu Thành ghi danh xong, Lý Dương cho trận pháp sư của trận pháp tổng công hội dẫn Chu Thành đến cung điện ở lại, sắp xếp riêng cho cho Chu Thành một cái viện tử.

Mà Chu Thành đến trận pháp tổng công hội, cũng báo danh dự thi, chuyện này nhanh chóng truyền đến tai Liệt Hoàng và cao thủ Bách Tiên Môn.

Liệt Hoàng nghe xong thì khẽ bật cười: “Trận pháp sư nhất tinh?”

Đệ tử Bách Tiên Môn Lâm Vinh trầm ngâm nói: “Họ Chu này cũng dám đến dự thi, sợ là trình độ trận pháp không chỉ là trận pháp sư nhất tinh.” Có chút trận pháp sư nhất tinh, thật ra thì thực lực đã đạt tới nhị tinh, nhưng bởi vì các loại nguyên nhân nên không có tham gia khảo hạch nhị tinh.

Liệt Hoàng nghe vậy thì không thèm để ý, nói: “Coi như Chu Thành có thực lực trận pháp sư nhị tinh thì đã làm sao, ta muốn thắng hắn cũng dễ như trở bàn tay.”

“Nếu như thực lực Chu Thành không phải trận pháp sư nhị tinh thì sao?” Một vị đệ tử Bách Tiên Môn khác đột nhiên nói.

Liệt Hoàng nghe xong thì cười nói: “Ngươi cảm thấy Chu Thành có thực lực trận pháp sư tam tinh? Ngươi cảm thấy chuyện này có thể sao?” Nói như vậy, nếu có thực lực trận pháp sư tam tinh, không thể nào chỉ khảo hạch trận pháp sư nhất tinh, loại tỷ lệ này cực nhỏ.

Phượng Hoàng Cốc Vu Phượng cũng biết Chu Thành đến đây, kinh ngạc một hồi, sau đó lắc đầu, dưới cái nhìn của nàng, Chu Thành đến đây báo danh dự thi đại hội giao lưu trận pháp, rõ ràng là tự rước lấy nhục.

Chu Thành chỉ là trận pháp sư nhất tinh, trình độ trận pháp có cao hơn thì cũng không thể cao tới đâu được.

Đừng nói trận pháp sư nhất tinh, cho dù rất nhiều trận pháp sư tam tinh cũng không phải là đối thủ của Liệt Hoàng.

Chương 243: Điện Chủ Cửu Thiên Điện

Không để ý đến người ngoài bàn tán, Chu Thành yên tâm ở trong viện tử do trận pháp sư công hội sắp xếp cho tu luyện với nghiên cứu bí tịch trận pháp.

Khi thần hồn mình đột phá Quỷ Tiên chi cảnh, có thần hồn chi lực mạnh mẽ phụ trợ, quả nhiên Chu Thành bố trí trận pháp tam cấp thì càng thuận buồm xuôi gió.

Lúc trước, Chu Thành bố trí trận pháp, trong một hô hấp là có thể ngưng tụ hai ba cái trận pháp Linh phù, mà bây giờ, chỉ thấy chân nguyên và thần hồn đồng thời dẫn động, thiên địa linh khí không ngừng hội tụ với tốc độ kinh người, ba bốn mươi cái trận pháp Linh phù, trong một hô hấp là thành.

Ngay cả Chu Thành cũng không ngờ được là thần hồn đột phá Quỷ Tiên chi cảnh, tốc độ ngưng tụ trận pháp Linh phù lại nhanh đến tình trạng này.

Khó trách nói bình thường cao thủ trận pháp đều là cao thủ đạo pháp.

Hơn nữa Chu Thành phát hiện, thần hồn hắn đột phá Quỷ Tiên chi cảnh, sau đó ngưng tụ trận đồ lớn không chỉ mấy lần so với vài ngày trước đó, phạm vi trận đồ bao phủ tăng vọt, uy lực cũng tăng lên rất nhiều.

Chỉ thấy hắn bố trí phong nhận đại trận, phong bạo đạt đến mấy mét, trước đó vài ngày, hắn bố trí phong nhận đại trận, phong bạo mới nửa mét mà thôi.

Liên tiếp bố trí bảy cái trận pháp tam cấp, Chu Thành mới ngừng lại, bắt đầu nghĩ đến chuyện Hắc Bạch Song Sát chặn giết mình.

Mình đến Cửu Thiên Chi Thành, đoán chừng chuyện này Hắc Bạch Song Sát đã biết, ở trong trận pháp tổng công hội và Cửu Thiên Chi Thành, Hắc Bạch Song Sát không dám ra tay, nhưng nếu như ra khỏi Cửu Thiên Chi Thành, chắc chắn đối phương sẽ tiếp tục ám sát mình.

Còn nữa, rốt cuộc là ai mời Hắc Bạch Song Sát?

Là Thái Nhất Tiên Môn? Hay là Bách Tiên Môn?

Dù sao muốn giết mình nhất chính là Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn.

Trong lúc Chu Thành nghĩ chuyện Hắc Bạch Song Sát, một vị trận pháp sư của trận pháp tổng công hội đến thông báo, nói có một vị trận pháp sư tên Hề Chấn Hồng muốn bái phỏng mình.

Chu Thành nghe vậy thì kinh hỉ nói: “Hề hội trưởng?”

Đợi Chu Thành ra khỏi viện tử, quả nhiên người tới chính là hội trưởng trận pháp sư công hội Tứ Hải Vương Triều Hề Chấn Hồng.

Chu Thành không ngờ được là sẽ gặp được Hề Chấn Hồng ở đây, lúc trước hắn khảo hạch trận pháp sư ở Tứ Hải Vương Triều là do Hề Chấn Hồng chủ trì.

“Hề hội trưởng.” Chu Thành ra khỏi viện tử, thấy Hề Chấn Hồng đứng ở ngoài cửa, vui mừng cười nói.

Hề Chấn Hồng nhìn thấy Chu Thành, cũng vui mừng vội bước lên trước, cười nói: “Nghe nói Chu Thành thiếu hiệp tới trận pháp tổng công hội, cho nên ta đến đây, ta không có quấy rầy đến Chu Thành thiếu hiệp tu luyện chứ.”

Nghe Hề Chấn Hồng xưng hô thiếu hiệp theo thói quen, Chu Thành cười ha ha, ra hiệu mời, nói: “Hề hội trưởng đến đây, ta vui vẻ còn không kịp, mời.”

Hề Chấn Hồng cười ha ha, cũng không có khách khí với Chu Thành, đi vào viện tử.

Đi vào viện tử, sau khi ngồi xuống, Chu Thành lấy Thái Bạch Tửu mua lúc trước ra.

Hề Chấn Hồng nhìn, lập tức hai mắt sáng lên, chép miệng một cái, cười nói: “Xem ra ta đến chỗ ngươi là đến đúng rồi.”

Hắn cũng là hảo tửu chi nhân, đương nhiên biết Thái Bạch Tửu.

Chu Thành cười nói: “Vậy tối nay hai ta uống thật sảng khoái.”

Hai người chạm cốc.

Lần này gặp lại ở dị địa, hai người như bạn tốt nhiều năm, đàm tiếu phong thanh.

Hề Chấn Hồng vẻ mặt hưng phấn nói tới chuyện Chu Thành đoạt được đệ nhất giải thi đấu tiên võ và Chu Thành đánh bại Liệt Hoàng, Chu Thành cũng xem như là nửa người của Tứ Hải Vương Triều, cho nên, Hề Chấn Hồng nói tới chuyện của Chu Thành thì cảm thấy rất tự hào và nở mày nở mặt.

Hề Chấn Hồng cười nói: “Chuyện của ngươi, sau này nếu truyền về Tứ Hải Vương Triều và Đại Phụng Vương Triều thì chắc chắn cả triều chấn phấn.”

Chu Thành khoát tay cười một tiếng: “Hề hội trưởng nói đùa.”

Hề Chấn Hồng cười nói: “Ta cũng không phải là nói giỡn, bây giờ có chút trận pháp sư biết mới đầu là ta thay ngươi chủ trì khảo hạch trận pháp sư thì đều vô cùng hâm mộ.”

Sau đó cười nói: “Bọn họ đều muốn ta giới thiệu gặp mặt ngươi một lần.”

“Còn nữa, thậm chí còn lấy ra bí tịch trận pháp trân tàng nhiều năm cho ta tham khảo, chỉ vì muốn gặp mặt ngươi một lần mà thôi.”

Nói đến đây, Hề Chấn Hồng vừa cười nói: “Còn có mấy vị hảo hữu nghe ngóng ta, xem bây giờ ngươi có ý trung nhân hay vị hôn thê chưa, sau đó giới thiệu nữ nhi bảo bối của bọn họ cho ta, như thế nào như thế nào.”

“Đáng tiếc là ta không có nữ nhi, nếu không thì ta cũng muốn giới thiệu cho ngươi biết.”

Chu Thành cười khổ.

Thông qua trò chuyện với nhau, Chu Thành mới biết sư phụ của Hề Chấn Hồng lại là trưởng lão trận pháp tổng công hội Cổ Dược Phi.

“Không ngờ được là Cổ trưởng lão là sư phụ của Hề hội trưởng.” Chu Thành bất ngờ.

Cổ Dược Phi, trong trận pháp giới thì tiếng tăm lừng lẫy, Cổ Dược Phi mặc dù chỉ là trận pháp sư tam tinh cao giai nhưng từng dùng trận pháp tam cấp giết một vị Đế Cảnh!

Không sai, chính là một vị cao thủ Đế Cảnh!

Trận pháp sư tam tinh cao giai, tương đương với cao thủ Thánh Cảnh thập trọng, một Thánh Cảnh thập trọng lại giết một cao thủ Đế Cảnh, lúc ấy tin tức truyền ra, chấn động thế giới Tiên Võ.

Lâm Chính trưởng lão của Đế Sát Cung bọn họ mặc dù danh xưng đệ nhất trưởng lão Đế Sát Cung, trong thế giới Tiên Võ cũng có uy danh không tầm thường nhưng so với Cổ Dược Phi thì còn kém rất nhiều.

Lâm Chính, không giết được Đế Cảnh.

Từ Thượng Cổ đến giờ, có thể lấy Thánh Cảnh giết Đế Cảnh, lác đác không có mấy.

Hai người một mực trò chuyện cho tới đêm khuya, Hề Chấn Hồng mới cáo từ rời đi.

Đợi sau khi Hề Chấn Hồng rời đi, Chu Thành tiếp tục tu luyện.

Xếp bằng ở trong sân, theo Bắc Minh Thần Công vận chuyển.

Lập tức, năng lượng thiên địa không ngừng tràn vào trong cơ thể hắn với tốc độ kinh người.

Một đêm tu luyện, Chu Thành thần thanh khí sảng.

Ánh nắng tươi sáng chiếu xuống, Chu Thành định ra ngoài đi một chút, Cửu Thiên Chi Thành có một tòa Cửu Thiên Điện, là điện giao dịch vật liệu trận pháp lớn nhất thế giới Tiên Võ.

Trong Cửu Thiên Điện không chỉ có đủ loại trận pháp thạch, linh thạch, còn có bí tịch trận pháp.

Hơn nữa bí tịch trận pháp là đầy đủ nhất thế giới Tiên Võ, trong Cửu Thiên Điện, bí tịch trận pháp các cấp các hệ cái gì cần có đều có, thậm chí chỉ cần ra được giá, ngay cả bí tịch trận pháp Thượng Cổ tiên nhân để lại cũng có thể mua được trong Cửu Thiên Điện.

Cho nên, Chu Thành định đi Cửu Thiên Điện xem thử.

Cửu Thiên Điện cách trận pháp tổng công hội không xa, ra khỏi viện tử, Chu Thành chỉ đi trong chốc lát thì tới Cửu Thiên Điện.

Chỉ thấy kiến trúc Cửu Thiên Điện mặt ngoài như là tấm gương, quang mang bắn ra bốn phía, xa hoa.

Cửu Thiên Điện cực kỳ náo nhiệt, đại môn rộng trăm thuớc, biển người phun trào, đi vào đại điện, trong đại điện là một pho tượng tiên nhân cực lớn.

Đây cũng là điện chủ Trương Hồng, người sáng lập Cửu Thiên Điện năm đó, cũng là từ thượng cổ đến nay, được tôn xưng là người có trận pháp mạnh nhất.

Truyền thuyết, trận pháp của Trương Hồng đã đạt đến xuất thần nhập hóa chi cảnh, hơi chuyển động ý nghĩ một chút thì có thể ngưng tụ ra một tòa Thượng Cổ Tiên Trận, hơn nữa Trương Hồng có thể đồng thời thao túng mười toà Thượng Cổ Tiên Trận!

Phải biết, thao túng Thượng Cổ Tiên Trận cực kỳ tiêu hao thần hồn, cho dù là rất nhiều cao thủ Nhân Tiên thì cũng khó có thể hoàn toàn phát huy được uy lực của một tòa Thượng Cổ Tiên Trận, thế nhưng Trương Hồng lại có thể đồng thời thao túng mười toà Thượng Cổ Tiên Trận, có thể nghĩ trận pháp mạnh cỡ nào.

Chu Thành đi tới trước pho tượng Trương Hồng, ngước nhìn đối phương.

Ánh mắt hắn dừng lại ở thanh tiên kiếm trong tay pho tượng Trương Hồng, trên thanh tiên kiếm đó khắc đầy mười toà Thượng Cổ Tiên Trận, nếu như có người có thể thôi động mười toà tiên trận trên đó thì có thể khống chế tiên kiếm, trở thành Điện Chủ Cửu Thiên Điện.

Thế nhưng là sau Trương Hồng thì vẫn không có ai có thể thôi động thập đại Thượng Cổ Tiên Trận trong tiên kiếm, cho nên vẫn không có ai có thể trở thành Điện Chủ mới của Cửu Thiên Điện.

Cho dù là đương nhiệm hội trưởng trận pháp tổng công hội Trần Thiên Bằng cũng không thể làm được.