Chu Thành cẩn thận quan sát lấy thập đại Thượng Cổ Tiên Trận trên thân tiên kiếm, càng quan sát thì càng cảm thấy đại đạo pháp tắc ẩn chứa trong thập đại Thượng Cổ Tiên Trận này có tương thông và liên quan đến thượng cổ tiên môn hắn đi vào lúc trước.
Chu Thành cảm thấy nếu như mình có thể hoàn toàn tìm hiểu thấu đáo đại đạo pháp tắc ẩn chứa trong toà thượng cổ tiên môn đó thì mình có thể tìm hiểu thấu đáo thập đại Thượng Cổ Tiên Trận trên thanh tiên kiếm này.
Nếu như mình tìm hiểu thấu đáo thập đại Thượng Cổ Tiên Trận trên tiên kiếm, như vậy thì mình chính là Điện Chủ Cửu Thiên Điện?
Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Thành kích động khó đè nén được.
Nếu như Cửu Thiên Điện thuộc về hắn, hắn còn sợ Thái Nhất Tiên Môn sao? Chớ nói chi là Bách Tiên Môn.
Lúc này, còn có không ít đệ tử đứng trước pho tượng lĩnh hội tiên kiếm tiên trận với Chu Thành.
Ngay khi bọn người Chu Thành quan sát thập đại Thượng Cổ Tiên Trận trên thanh tiên kiếm đó thì một đệ tử tông môn lạnh giọng châm chọc: “Một đám ngớ ngẩn nằm mơ ban ngày, tự cho là mình có thể tìm hiểu thấu tiên kiếm tiên trận.”
Những đệ tử đứng lĩnh hội tiên kiếm tiên trận chung với Chu Thành trước tượng thần đều giận dữ, quay đầu nhìn lại, khi thấy rõ đệ tử tông môn mở miệng mỉa mai mình thì đều thay đổi sắc mặt, sợ đến vẻ tức giận trên mặt biến mất.
Chu Thành lại nhìn đối phương, nhướng mày.
Từ trang phục của đối phương thì hẳn đối phương là con em hoàng thất của Thiên Thú Vương Triều.
Thiên Thú Vương Triều, trong thập đại vương triều, xếp hạng thứ năm, lấy khu thú làm chủ, xưng bá một góc Tây Bắc thế giới Tiên Võ.
Người mở miệng lên tiếng mỉa mai chính là con em hoàng thất của Thiên Thú Vương Triều, Quách Cẩm Hạo, Quách Cẩm Hạo cũng không phải là con em hoàng thất bình thường của Thiên Thú Vương Triều mà là đại nhi tử của một trong bát đại Thú Vương, Hùng Vương của Thiên Thú Vương Triều.
Quách Cẩm Hạo cũng là thiên tài có thanh danh rất lớn ở Thiên Thú Vương Triều, mặc dù danh khí không bằng bọn người Liệt Hoàng, Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song nhưng trong thế hệ trẻ tuổi thì cũng chỉ kém bọn người Liệt Hoàng, Tần Hồng Vĩ.
Quách Cẩm Hạo thấy Chu Thành nhìn mình chằm chằm, nhíu mày, không khỏi trừng mắt nói: “Thế nào, nói ngươi là ngớ ngẩn, trong lòng ngươi không phục?”
Chu Thành lạnh nhạt nói: “Chính ngươi là thằng ngu, không thể lĩnh hội tiên kiếm tiên trận, không có nghĩa là người khác cũng không thể lĩnh hội.”
Khi Chu Thành vừa nói xong, đệ tử xung quanh đại điện đều ngẩn ngơ, kinh ngạc mà nhìn Chu Thành, hiển nhiên không ngờ tới Chu Thành dám nói Quách Cẩm Hạo là ngớ ngẩn.
Quách Cẩm Hạo cũng ngạc nhiên, sắc mặt lập tức âm lãnh xuống: “Tiểu tử, ngươi mới vừa nói cái gì?” Sau người, mấy tên hộ vệ cũng tiến lên, vây quanh Chu Thành, vẻ mặt bất thiện.
Chu Thành lại sắc mặt như thường: “Muốn động thủ sao?”
Mấy tên thủ hạ của Quách Cẩm Hạo đều quay qua nhìn Quách Cẩm Hạo, Cửu Thiên Chi Thành cấm đánh nhau, Cửu Thiên Điện càng không cần phải nói, mấy tên thủ hạ của Quách Cẩm Hạo mặc dù cũng ương ngạnh đã quen nhưng cũng biết nặng nhẹ.
Quách Cẩm Hạo hai mắt sát ý nhìn chằm chằm vào Chu Thành: “Ngươi cho là ta không dám động thủ giết ngươi ở Cửu Thiên Điện đúng không?”
Chu Thành hờ hững nhìn đối phương.
Quách Cẩm Hạo xanh cả mặt nhưng cuối cùng không có xuất thủ, mặc dù hắn ỷ vào cha mình là Bát Thú Vương của Thiên Thú Vương Triều nhưng vẫn biết nếu như động thủ ở Cửu Thiên Điện, cho dù là phụ thân hắn cũng không bảo vệ được hắn.
“Tiểu tử, tốt, chờ ngươi ra khỏi Cửu Thiên Chi Thành, ta lại bóp chết ngươi, xem ngươi có thể phách lối mấy ngày!” Quách Cẩm Hạo lạnh lùng nói: “Có bản lĩnh thì cứ trốn trong Cửu Thiên Chi Thành!”
Nói xong, dẫn mấy tên hộ vệ rời đi.
Mấy tên hộ vệ rời đi, một người trong đó hung ác nói với Chu Thành: “Tiểu tử, chọc tới Thiếu chủ của chúng ta, là ngươi không may!”
Thấy bọn người Quách Cẩm Hạo rời đi, bên cạnh, một vị đệ tử gia tộc không nhịn được, hảo tâm nhắc nhở Chu Thành: “Tiểu huynh đệ, ngươi mau mau rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành đi, phụ thân của Quách Cẩm Hạo vừa rồi là Bát Thú Vương của Thiên Thú Vương Triều, Hùng Vương!”
“Thật sao?” Chu Thành nghe vậy, cười nhạt một tiếng.
Vị đệ tử gia tộc đó thấy dáng vẻ của Chu Thành như vậy, có chút im lặng: “Ngươi không tin?”
“Ta tin.” Chu Thành lắc đầu, cười nói, nhưng mà hắn cũng biết đối phương có ý tốt, nói: “Cảm ơn, đêm nay ta sẽ lặng lẽ rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành.”
Vị đệ tử gia tộc đó gật đầu, nhưng mà hắn cũng sợ Quách Cẩm Hạo trở về, không dám nói nhiều với Chu Thành, tranh thủ cáo từ rời đi, lúc rời đi còn dặn Chu Thành bảo trọng.
Chu Thành nhìn bóng dáng đối phương rời đi, cười cười.
Bởi vì vừa rồi Quách Cẩm Hạo làm như vậy cho nên những đệ tử vốn cùng đứng trước tượng thần lĩnh hội tiên kiếm tiên trận với Chu Thành Chu Thành cũng đều đồng loạt rời đi, cuối cùng chỉ còn lại Chu Thành.
Chu Thành tìm hiểu một hồi, cũng rời đi.
Hắn tới đây, mục đích chủ yếu là mua một chút bí tịch trận pháp tam cấp.
Còn có hai ngày nữa là đến đại hội giao lưu trận pháp, thừa dịp hai ngày này, hắn nghiên cứu thêm chút trận pháp tam cấp.
Về phần tiên kiếm tiên trận, chờ sau này hắn tìm hiểu đại đạo pháp tắc của thượng cổ tiên môn xong thì trở lại lĩnh hội không muộn.
Sau đại hội giao lưu trận pháp lần này, hắn sẽ đi di tích thượng cổ, tìm hiểu thượng cổ tiên môn.
Cửu Thiên Điện rất lớn, có vài chục cái phòng giao dịch, Chu Thành đi qua vài cái đại sảnh mới đi đến phòng giao dịch bí tịch trận pháp.
Ở đại sảnh giao dịch bí tịch trận pháp, rất nhiều người, có mua bí tịch, cũng có bán bí tịch, nhưng mà chủ yếu là qua mua bí tịch trận pháp, bí tịch trận pháp khó được, nếu không phải thiếu tiền thì không ai sẽ bán bí tịch trận pháp.
Rất nhiều đệ tử đều đứng ở khu vực bí tịch trận pháp nhất cấp và bí tịch trận pháp nhị cấp, Chu Thành thì đi tới khu vực bí tịch trận pháp tam cấp.
Lần này, bên hông Chu Thành đeo lệnh bài trận pháp sư nhất tinh, một vị trận pháp sư tam tinh đứng ở khu vực bí tịch trận pháp tam cấp thấy Chu Thành chỉ là một trận pháp sư nhất tinh mà cũng tới khu vực bí tịch trận pháp tam cấp, quan sát Chu Thành từ trên xuống dưới một chút: “Tiểu gia hỏa, ngươi đi lộn chỗ, khu vực trận pháp nhất cấp ở bên kia.”
Ngữ khí có chút cao cao tại thượng.
Trong giới trận pháp, có chút trận pháp sư cao cấp thường xem thường trận pháp sư cấp thấp.
Một vị trận pháp sư tam tinh khác đùa cợt nói: “Tiểu tử này sợ là không biết chữ.”
Không ít trận pháp sư cười ra tiếng.
Chu Thành nhìn mấy người đối phương một chút, quay đầu nhìn về phía khu vực bày bán bí tịch trận pháp tam cấp, nói: “Không ai quy định trận pháp sư nhất tinh không thể nghiên cứu trận pháp tam cấp.”
Sau đó nói: “Trận pháp sư tam tinh cũng không chắc có thể mạnh hơn trận pháp sư nhất tinh.”
Vị tam tinh trận pháp sư lên tiếng trước nhất là Lưu Tề nghe xong thì cười to: “Tiểu gia hỏa, nghe ý của ngươi, trận pháp sư tam tinh ta, trình độ trận pháp không bằng một nhất tinh như ngươi?”
Tất cả mọi người lắc đầu cười một tiếng, cảm thấy thiếu niên Chu Thành này không khỏi quá cuồng vọng vô tri.
“Được rồi, Lưu huynh, không cần chấp nhặt với một tiểu thí hài.” Một vị trận pháp sư tam tinh khác cười nói.
Lưu Tề gật đầu.
Trong lúc bọn người Lưu Tề nói chuyện với nhau, Chu Thành liên tiếp mua bảy bản bí tịch trận pháp tam cấp, bảy bản trận pháp bí tịch này bao gồm phong, hỏa, thủy, thổ, kim, mộc, lôi.
Hơn nữa mỗi bản trận pháp bí tịch đều là khó tìm trên thị trường.
Đương nhiên, giá cả không ít.
Chu Thành mua bảy bản bí tịch trận pháp tam cấp, sau đó rời đi.
Bọn người Lưu Tề thấy Chu Thành một hơi mua liền bảy bản bí tịch trận pháp tam cấp thì đều kinh ngạc.
“Hẳn là tiểu tử này mua sắm bí tịch trận pháp thay trưởng bối trong nhà.” Lưu Tề nói.
Chu Thành cũng không có ở lại Cửu Thiên Điện quá lâu, trở về viện tử, lấy bảy bản bí tịch trận pháp ra, bắt đầu nghiên cứu.
Chớp mắt, hai ngày trôi qua.
Đại hội giao lưu trận pháp đúng hạn mà tới.
Chương 245: Ngươi tốt nhất cầu nguyện đừng có gặp ta
Sáng sớm, dương quang xán lạn.
Thanh phong thổi qua, chim hót hoa nở.
Chu Thành đứng dậy, đón lấy nắng sớm, sắc mặt bình tĩnh, đi ra khỏi viện tử, đi đến đại điện tổ chức đại hội giao lưu trận pháp.
Trận pháp trong bảy bản bí tịch trận pháp đó hoàn toàn chính xác là thâm ảo, rất nhiều trận pháp sư tam cấp nghiên cứu mấy năm thì cũng có thể nghiên cứu thấu triệt một bản nhưng hai ngày, bảy bản bí tịch trận pháp đó đã bị hắn hoàn toàn nghiên cứu thấu triệt.
Ngay khi Chu Thành đến đại điện giao lưu trận pháp, các đại tông môn, các đại vương triều, các đại cao thủ của gia tộc cũng đồng loạt đến đại điện giao lưu.
Người đi như dòng lũ.
Chu Thành mặc cẩm bào màu lam nhạt, vẻ mặt non nớt, đi trong dòng người cũng không đáng chú ý.
Chỉ chốc lát, Chu Thành theo dòng người đi tới đại điện giao lưu.
Chu Thành liếc nhìn lại, đại điện giao lưu người đông nghìn nghịt, nhưng mà đại điện giao lưu cực kỳ to lớn, vậy mà có thể dung nạp được các đại tông môn, các đại vương triều, các đại cao thủ của gia tộc.
Quan sát kỹ, sau đó Chu Thành phát hiện cái đại điện giao lưu này có huyền ảo khác, hẳn là không gian của đại điện giao lưu có lạc ấn không gian đại trận, mở rộng không gian của đại điện giao lưu ra rất lớn, cũng chính vì vậy cho nên mới có thể hoàn toàn dung nạp được các đại tông môn, các đại vương triều, các đại cao thủ của gia tộc và đệ tử đến đây.
Không gian đại trận à.
Chu Thành tự nói.
Nói như vậy, trận pháp sư chủ yếu tu luyện kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, năm hệ trận pháp Ngũ Hành và hai hệ phong, lôi.
Về phần không gian đại trận, rất khó lĩnh ngộ, hơn nữa bí tịch không gian trận pháp cực kỳ trân quý, cho nên trận pháp sư biết bố trí không gian đại trận rất là thưa thớt, ít nhất trong số trận pháp sư Chu Thành biết không có người nào biết bố trí không gian đại trận.
Trong lúc Chu Thành quan sát đại điện giao lưu, sau lưng, một giọng nói vang lên: “Là ngươi!”
Chu Thành quay đầu, chỉ thấy một thanh niên kinh ngạc nhìn mình, Chu Thành nhận ra đối phương, hai ngày trước ở Cửu Thiên Điện, hắn và Quách Cẩm Hạo của Thiên Thú Vương Triều xảy ra xung đột, chính là thanh niên trước mắt hảo tâm nhắc nhở mình nên sớm rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành.
“Ngươi còn không có rời đi?” Thanh niên tỏ vẻ ngoài ý muốn.
Chu Thành cười nói: “Ta báo danh dự thi đại hội giao lưu trận pháp, cũng không thể nửa đường vô cớ rời đi.”
Thanh niên lắc đầu nói: “Đại hội giao lưu trận pháp mặc dù quan trọng nhưng mạng quan trọng hơn, nếu ngay cả mạng sống cũng không còn, tham gia cái đại hội giao lưu trận pháp này cũng có làm được cái gì.”
Hắn lại nghiêm mặt nói: “Ngươi đừng tưởng rằng Quách Cẩm Hạo chỉ nói miệng thôi, đến lúc đó hắn sẽ bóp chết ngươi thật!”
“Bây giờ đại hội giao lưu trận pháp còn chưa bắt đầu, ngươi mau rời đi đi.”
Chu Thành im lặng.
Đúng lúc này, Quách Cẩm Hạo cũng đi theo cao thủ của Thiên Thú Vương Triều vào đại điện giao lưu.
Thanh niên nhìn thấy Quách Cẩm Hạo đến, sợ đến không còn dám trò chuyện với Chu Thành nữa, nhanh chóng rời đi.
Quách Cẩm Hạo từ xa thì thấy Chu Thành, lạnh lùng cười một tiếng, sau đó dẫn cao thủ của Thiên Thú Vương Triều đi tới, đi tới trước mặt Chu Thành, sau đó Quách Cẩm Hạo đứng vững, từ trên nhìn xuống Chu Thành.
Bởi vì thân thể Chu Thành vẫn chưa hoàn toàn nẩy nở, cho nên so với có được thú thể như Quách Cẩm Hạo thì thấp hơn không ít.
Quách Cẩm Hạo vốn cao lớn.
“Xem như ngươi cũng thông minh, biết chạy ra khỏi Cửu Thiên Chi Thành cũng trốn không thoát, cho nên không có trốn.” Quách Cẩm Hạo nhìn Chu Thành, lãnh ngạo nói: “Nói thật cho ngươi biết, coi như ngươi trốn ra khỏi Cửu Thiên Đại Lục thì ta cũng có cách bắt ngươi tới, bắt gia tộc, tông môn của ngươi tới!”
Quách Cẩm Hạo nói rất tự tin.
Nhưng mà hắn cũng không khoa trương, với thế lực của Thiên Thú Vương Triều, coi như Chu Thành rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành, rời khỏi Cửu Thiên Đại Lục thì hắn cũng có cách tìm được Chu Thành.
Cũng chính vì tự tin như thế cho nên hai ngày nay hắn không cho người tra tìm hành tung của Chu Thành.
“Nếu ngươi cũng biết như vậy, bây giờ ta có thể cho ngươi một cơ hội, nếu như bây giờ ngươi hô to mình là ngớ ngẩn, sau đó tự vả vảo miệng, ta có thể không giết ngươi, tha cho ngươi khỏi chết!” Quách Cẩm Hạo nói.
Hôm qua không phải tiểu tử này nói hắn là ngớ ngẩn sao, bây giờ hắn sẽ bắt hắn hô to mình là ngớ ngẩn.
Nhưng mà như thế vẫn chưa đủ, Quách Cẩm Hạo lại bổ sung: “Ngươi tự vả vảo miệng, phải dùng hết toàn lực, vả rụng toàn bộ răng trong miệng.”
“Sau đó nuốt hết cho ta.”
“Có biết hay không!”
Chu Thành nghe xong, cười một tiếng, sau đó nói: “Nói ngươi ngớ ngẩn, ngươi đúng là ngớ ngẩn thật.”
Quách Cẩm Hạo và cao thủ Thiên Thú Vương Triều khẽ giật mình.
“Ngươi nói cái gì? !” Quách Cẩm Hạo hai mắt sát ý đại thịnh.
“Ta nói ngươi ngớ ngẩn.” Chu Thành nói không lớn, nhưng là mọi người xung quanh đều nghe được rõ ràng.
“Thế nào, ngươi nghe không rõ, còn muốn ta lập lại một lần nữa?” Chu Thành nói.
“Ngươi!” Trong lòng Quách Cẩm Hạo giận không kềm được, giận chỉ Chu Thành: “Tiểu tử, ngươi muốn chết!”
Đúng lúc này, đột nhiên, mọi người rối loạn tưng bừng.
“Liệt Hoàng! Liệt Hoàng đến rồi!” Có người kêu lên.
Quách Cẩm Hạo và cao thủ của Thiên Thú Vương Triều không khỏi nhìn theo ánh mắt của mọi người, chỉ thấy trong một đoàn cao thủ chen chúc, một người trẻ tuổi đang ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào đại điện giao lưu trận pháp.
Người trẻ tuổi này chính là người bị Chu Thành đánh bại lúc trước, Liệt Hoàng.
Lúc ấy Liệt Hoàng bị Chu Thành chặt đứt một tay, nhưng bây giờ, một tay đó đã mọc ra lại, có lẽ đã hoàn chỉnh như lúc ban đầu.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, đi vào đại điện, khóe miệng Liệt Hoàng nở một nụ cười nhạt, rất tự tin.
“Sư huynh, là Chu Thành!” Ngay khi Liệt Hoàng đang hưởng thụ ánh mắt sùng bái của mọi người, phía sau hắn, Lâm Vinh đột nhiên mở miệng nói.
Nụ cười trên mặt Liệt Hoàng đột nhiên cứng lại, sau đó nhìn về hướng Chu Thành, khi nhìn thấy Chu Thành, sắc mặt triệt để trầm xuống, không do dự, hắn đi tới chỗ Chu Thành.
Quách Cẩm Hạo đang đứng ở trước mặt Chu Thành, thấy Liệt Hoàng đi tới chỗ mình, sau khi kinh ngạc thì vừa vui vừa kích động, vội vàng bước nhanh lên nghênh đón Liệt Hoàng: “Tại hạ Quách Cẩm Hạo của Thiên Thú Vương Triều, gia phụ chính là Bát Thú Vương, Hùng Vương.”
Ngay lúc Quách Cẩm Hạo nhiệt tình giới thiệu mình thì thấy Liệt Hoàng ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn hắn một cái, trực tiếp đi ngang qua hắn.
Quách Cẩm Hạo ngốc tại đó, sau đó, hắn nhìn thấy Liệt Hoàng đi tới trước mặt Chu Thành.
Liệt Hoàng nhìn chằm chằm Chu Thành: “Chu Thành, không ngờ được là ngươi cũng dám đến đại hội giao lưu trận pháp.”
Chu Thành!
Quách Cẩm Hạo giật thót.
Mặc dù thế giới Tiên Võ, có không ít người trùng tên trùng họ, nhưng có thể được Liệt Hoàng gọi như thế, không thể nghi ngờ là!
Côn Bằng công tử!
Vừa rồi, người thanh niên khuyên Chu Thành chạy ra khỏi Cửu Thiên Chi Thành đang đứng trong đám người nơi xa cũng trợn mắt hốc mồm.
Chu Thành nhìn Liệt Hoàng, sắc mặt như thường: “Tại sao ta lại không dám tới đại hội giao lưu trận pháp? Bởi vì ngươi sao?”
Thấy Chu Thành vẫn dùng giọng điệu đó, Liệt Hoàng đột nhiên cười nói: “Chu Thành, lúc trước ta còn lo lắng ngươi không dám tới, nếu ngươi tới, vậy thì tốt rồi, trên đại hội giao lưu trận pháp, ngươi tốt nhất cầu nguyện đừng có gặp được ta, nếu không, hắc hắc.”
Chu Thành nghe vậy, nói: “Lời này ta nên nói với ngươi mới đúng, ngươi tốt nhất cầu nguyện đừng gặp được ta, lần trước, ta có thể trảm một tay của ngươi, lần này ta có thể trảm hai tay của ngươi!”
“Hơn nữa ta còn muốn chém hai chi khác của ngươi.”
Sắc mặt tất cả mọi người trở nên quái dị.
Liệt Hoàng cười to: “Tốt, vậy ta đợi ngươi trảm hai tay ta, trảm tứ chi ta.”
Chương 246: Ta sẽ cho hắn biết cái gì gọi là sợ hãi
Thái Thượng trưởng lão Bách Tiên Môn Ngô Điền nghe Chu Thành tuyên bố muốn trảm hai tay Liệt Hoàng, cắt tứ chi Liệt Hoàng, không nhịn được nổi giận nói: “Chu Thành, ngươi quá phách lối, cuồng vọng!”
“Ngươi chỉ là một trận pháp sư nhất tinh, ngươi nghĩ trận pháp của mình mạnh bao nhiêu? Lại còn nói bừa trảm hai tay, tứ chi Liệt Hoàng! Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy buồn cười?”
“Đúng là không biết trời cao đất rộng!”
“Ngươi chờ chút, nếu lại gặp Liệt Hoàng, Liệt Hoàng dùng một cái ngón tay cũng đủ để diệt ngươi, giống bóp chết một con con gián.”
“Ngươi biết con gián là nói ai sao? Là nói loại rác rưởi vô tri, hài hước như như ngươi.”
Ngô Điền nói rất kích động, trợn mắt, nhìn dáng vẻ như muốn đấm cho Chu Thành một quyền.
Chu Thành nhìn Ngô Điền kích động, trợn mắt nói mình là một con gián vô tri, lạnh nhạt nói: “Vậy không.”
Liệt Hoàng lạnh lùng nói: “Ngươi có phải con gián hay không, chẳng mấy chốc sẽ biết.” Nói xong, theo một đám cao thủ Bách Tiên Môn rời đi.
Trước Chu Thành, Thái Nhất Tiên Môn cũng đến sớm, đứng trong đám người, mắt lạnh nhìn tất cả.
Tần Hồng Vĩ nhìn Chu Thành, trong lòng khó nhịn sát ý.
“Yên tâm, Chu Thành sống không được bao lâu.” Lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn cảm nhận được sát ý của Tần Hồng Vĩ bên người, mở miệng nói: “Tiểu tử này lại một mình đến Cửu Thiên Chi Thành, đúng là sợ sống lâu.”
“Chờ một chút giao lưu trận pháp, nếu như các ngươi gặp được hắn, hạ tử thủ cho ta, ta muốn hắn chết! Chết thảm! Thảm nhất!”
Nghe lão tổ Nhiếp Hàn nói như vậy, đệ tử báo danh tham gia đại hội giao lưu trận pháp của Thái Nhất Tiên Môn đều gật đầu xác nhận.
Đại hội giao lưu trận pháp lần này, không chỉ có Tần Hồng Vĩ tham gia, ngay cả Lương Dương được xưng là trận pháp kỳ tài của Thái Nhất Tiên Môn cũng báo danh.
Trình độ trận pháp của Lương Dương, có lẽ không bằng Liệt Hoàng nhưng cũng gần với Liệt Hoàng.
“Lão tổ yên tâm.” Lương Dương cung kính nói: “Nếu Chu Thành đụng tới ta, ta sẽ cho hắn biết cái gì gọi là sợ hãi.”
Bởi vì đại hội giao lưu trận pháp còn chưa bắt đầu, Chu Thành đi tới một góc của đại điện giao lưu, chờ đại hội bắt đầu, bởi vì thân phận của Chu Thành, tránh không được có đệ tử đến đây tìm Chu Thành bắt chuyện, cho nên Chu Thành cũng không có nhàn rỗi.
Chỉ chốc lát, hội trưởng trận pháp tổng công hội Trần Thiên Bằng và một đám cao thủ của trận pháp tổng công hội đến.
Thấy Trần Thiên Bằng đến, các phương cao thủ ai cũng đón lấy, cho dù là lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn nhìn thấy Trần Thiên Bằng cũng tranh thủ trưng khuôn mặt tươi cười đón.
Môn chủ Thái Nhất Tiên Môn là đệ nhất cao thủ thế giới Tiên Võ, nhưng cũng có người khiến cho hắn kiêng kị, một người chính là hội trưởng trận pháp tổng công hội Trần Thiên Bằng!
Trần Thiên Bằng nhiều năm không có xuất thủ, có người nói, trận pháp của Trần Thiên Bằng mạnh, đã đạt tới cảnh giới ý niệm bày trận.
Ý niệm bày trận, tức là một cái ý niệm trong đầu thì có thể bày trận, cảnh giới này, coi như kém Điện Chủ Trương Hồng của Cửu Thiên Điện năm đó nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Trần Thiên Bằng thấy các phương lão tổ đến đón, gật đầu cười một tiếng với đám người.
Nhiếp Hàn tiến lên ôm quyền cười nói: “Trần tổng hội trưởng, môn chủ chúng ta vẫn luôn nhắc tới ngươi, muốn luận bàn đạo với ngươi, môn chủ chân thành mời ngươi đến Thái Nhất Tiên Môn làm khách.”
“Chỉ là không biết có vinh hạnh này hay không.”
Nhiếp Hàn bày tư thái rất thấp.
Trần Thiên Bằng lạnh nhạt cười nói: “Sau này có thời gian sẽ đi.”
Nhiếp Hàn nghe xong thì trong lòng vui mừng, vội cám ơn Trần Thiên Bằng.
Trần Thiên Bằng ngẩng đầu bước nhanh đến đài chủ tịch đại điện.
Chỉ là vừa đi chưa được mấy bước thì Trần Thiên Bằng đột nhiên ngừng lại, hai ngày trước, Thượng Cổ Tiên Trận bao phủ Cửu Thiên Chi Thành rung động, ngay vừa rồi, hắn đột nhiên cảm nhận được luồng năng lực khiến cho Thượng Cổ Tiên Trận rung động đó.
Thế nhưng là chỉ trong nháy mắt, luồng năng lượng đó lại biến mất.
“Phụ thân.” Trần Oánh thấy Trần Thiên Bằng đột nhiên ngừng lại thì thấy bất ngờ.
“Không có việc gì.” Trần Thiên Bằng khoát tay, sau đó tiếp tục đi đến đài chủ tịch.
Mặc dù còn không thể xác định là ai nhưng là từ luồng năng lượng vừa rồi thì chắc chắn người khiến cho Thượng Cổ Tiên Trận của Cửu Thiên Chi Thành rung động đã đi tới đại điện giao lưu trận pháp.
Là ai?
Trong lòng Trần Thiên Bằng nghi hoặc.
Chẳng lẽ là một vị lão tổ nào đó?
Đang nghi ngờ, Trần Thiên Bằng đi tới đài chủ tịch, sau đó chia nhau ngồi xuống với cao thủ của trận pháp tổng công hội.
Sau khi ngồi xuống, Trần Thiên Bằng dùng ánh mắt ra hiệu cho Cổ Dược Phi có thể bắt đầu.
Chủ trì đại hội giao lưu trận pháp lần này chính là sư phụ của Hề Chấn Hồng, Cổ Dược Phi.
Cổ Dược Phi được Trần Thiên Bằng thụ ý, khẽ gật đầu, tiến lên mấy bước, đi tới trước đài chủ tịch, sau đó cất cao giọng nói: “Mời các vị báo danh tham gia đại hội giao lưu trận pháp tiến vào khu vực giao lưu trận pháp.”
Lập tức, đệ tử báo danh tham gia đại hội giao lưu trận pháp nhao nhao tràn vào khu vực giao lưu trận pháp.
Chu Thành cũng cất bước đi vào.
Trong lúc nhất thời, biển người phun trào.
Đợi tất cả đệ tử báo danh đi vào, Cổ Dược Phi cất cao giọng nói: “Đại hội giao lưu trận pháp, chia ba cái giai đoạn, giai đoạn thứ nhất, bây giờ mời Hà trưởng lão bố trí một cái trận pháp hệ Lôi ngay đây cho mọi người quan sát, song lôi trận pháp, mọi người cẩn thận quan sát, chờ Hà trưởng lão bố trí xong, mọi người tham chiếu Hà trưởng lão, bố trí song lôi trận pháp.”
“Trong vòng một canh giờ, nếu như thành công bố trí ra song lôi trận pháp thì thành công thông qua giai đoạn thứ nhất.”
Song lôi trận pháp, mặc dù chỉ là một cái trận pháp nhị cấp đê giai nhưng là trận pháp hệ Lôi bố trí khó hơn mấy hệ khác không ít, hơn nữa muốn bố trí thành công trong vòng một giờ thì độ khó lại tăng thêm không ít.
Cho nên, giai đoạn thứ nhất, trận pháp sư báo danh sẽ bị đào thải chừng phân nửa.
Hiện trường, rất nhiều đệ tử báo danh nghe xong thì sắc mặt đều thay đổi, không nghĩ tới lần đại hội giao lưu trận pháp này, độ khó ở giai đoạn thứ nhất sẽ lớn như thế.
Trong vòng một giờ, muốn thành công bố trí ra song lôi trận pháp, cho dù là rất nhiều trận pháp sư nhị tinh đê giai cũng không thể làm được, chớ nói chi là trận pháp sư nhất tinh.
Rất nhiều cao thủ tông môn nghe xong thì có chút hả hê nhìn Chu Thành.
Chu Thành có Chí Tôn Pháp Tướng, đoạt được đệ nhất giải thi đấu tiên võ, danh xưng đệ nhất thiên tài sau thượng cổ, nếu ngay cả giai đoạn thứ nhất cũng không thể thông qua, đó chính là chuyện tiếu lâm, đến lúc đó truyền đi, sợ là ngay cả Đế Sát Cung cũng không ngóc đầu lên được.
Trên đài hội nghị, Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành mở miệng nói: “Nghe nói Chu Thành của Đế Sát Cung cũng báo danh, là ai?”
Có người chỉ vào vị trí của Chu Thành.
Hoàng Hoành nhìn Chu Thành, thấy dáng vẻ non nớt của Chu Thành thì kinh ngạc.
Một vị Thái Thượng trưởng lão khác của trận pháp tổng công hội là Lưu Thiếu Quân cười nói: “Chu Thành này thiên phú võ đạo là yêu nghiệt, nhưng lấy thực lực trận pháp của hắn bây giờ, sợ là rất khó thông qua giai đoạn thứ nhất.”
Đài chủ tịch, cao thủ trận pháp khác cũng đều gật đầu.
“Mười bốn tuổi, trở thành trận pháp sư nhất tinh, cũng xem như là không tệ.” Trần Thiên Bằng cười nói: “Nếu như cho hắn mười năm, chưa hẳn sẽ thua bởi Liệt Hoàng.”
Lúc này, trưởng lão Hà Văn của trận pháp tổng công hội bắt đầu bố trí song lôi trận pháp, để bọn người Chu Thành quan sát.
Song lôi trận pháp đối với trưởng lão Hà Văn của trận pháp tổng công hội thì đương nhiên là tiện tay nặn ra, không lâu sau, song lôi trận pháp được bố trí thành công, trên không trung, lôi quang lấp lóe, hai loại điện xà một đỏ một lam du tẩu không thôi.
Song lôi trận pháp, có được hai loại lực lượng hệ Lôi khác biệt.
Hà Văn bố trí song lôi trận pháp, một cái là hỏa lôi, một cái là thuỷ lôi.
Đợi Hà Văn bố trí xong, bọn người Liệt Hoàng, Tần Hồng Vĩ, Vu Phượng đồng loạt động thủ, ái nữ của Trần Thiên Bằng Trần Oánh cũng cũng bắt đầu bố trí.