Vòng Eo Của Nàng

Chương 8



Chỉ là, một ngày không ăn gì, đầu óc ta choáng váng.



Ta bước đi suýt ngã thì bị ai đó đỡ lấy eo.



Mùi t.h.u.ố.c đắng thoang thoảng trên người người đó khiến ta tỉnh táo một chút, ta ngước lên nhìn liền thấy khuôn mặt lạnh nhạt, ngũ quan anh tuấn.



Là Nạp Lan Sí.



Ta nhắm mắt, đẩy hắn ra: "Đa tạ."



"Cái gì?" Nạp Lan Sí nheo đôi mắt phượng, "Ngươi muốn gả cho Cô?"



Vẻ mặt mọi người lại càng kỳ quái hơn.



Không ai không biết, gần đây Nhiếp chính vương bị ta đá xuống nước, bệnh nặng nằm liệt giường, dẫn đến bị điếc.



Ta chợt tỉnh lại: "Ta không nói..."



"Được rồi, đã hiểu." Hắn nhếch môi, bất đắc dĩ nói: "Thế thì như ngươi mong muốn vậy."



Nạp Lan Sí nắm lấy tay ta, kéo ta quỳ xuống: "Hoàng huynh, chúng ta lưỡng tình tương duyệt*, thần đệ không phải nàng thì không cưới."



(*两情相悦: Lưỡng tình tương duyệt: hai bên đều có tình cảm với nhau.)



Cách đó không xa, Tống Hoài đứng tại chỗ, m.á.u trong người như bị rút cạn, mà sắc mặt Hoàng hậu cũng không tốt hơn chút nào.



Nhưng không ai dám nhắc nhở Nạp Lan Sí.



Hiện giờ hắn chỉ là một người điếc, nếu như có người nói cho hắn biết sự thật, nói không chừng sẽ khiến hắn khó xử, ngẫu hứng nổi điên g.i.ế.t người.



Hoàng đế kinh ngạc, nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra bình thản:



"Trẫm cũng cảm thấy, Diệp Doanh Tuyết rất thích hợp."



"Mang b.út tới đây!"



"Trẫm sẽ đích thân ban hôn cho hai người!"



Chuyện vừa xảy ra, quả thực rất bất ngờ.



Ta quỳ xuống thở cũng không dám thở mạnh, bàn tay như ngọc đưa cho ta một miếng bánh hoa đào: "Ăn đi..."



Vẻ mặt Nạp Lan Sí ôn hòa: "Ta che cho nàng, người khác không nhìn thấy."



Ta: "..."



Vậy hắn có nghe thấy những người bên dưới đang nhỏ giọng nghị luận, cái bộ dạng đút đồ ăn này, sợ là mùa xuân năm sau có thể thấy tiểu thế t.ử rồi không.

Yến tiệc ban hôn ngày đó.



Mọi người chỉ nhớ Nhiếp chính vương đột nhiên xuất hiện, cướp đi đích nữ Tướng phủ, chỉ trong một đêm cha mẹ ta đã già đi rất nhiều.



Đại hôn diễn ra vào ngày 15 tháng sau.



Lúc đầu Khâm thiên giám nói ngày lành tháng tốt kế tiếp là ngày 15 tháng 6.



Nhưng Nhiếp chính vương bị điếc nên nghe thành ngày 15 tháng sau.



"Ngài ấy cố ý à?" Đông Mai tức giận nói: "Ngài ấy mình không sống được đến ngày 15 tháng 6 hay sao chứ."



Thực ra thì, ta chưa nói với Đông Mai.



Nạp Lan Sí không phải bị bệnh mà là bị trúng độc, ngày ban hôn hôm đó, hắn hỏi ta: "Nếu một ngày nào đó, ta c.h.ế.t oan uổng, nàng còn muốn gả cho ta không?"



Ta viết lên giấy: "Vậy ngài c.h.ế.t, của cải, đất ruộng, cửa hàng trong nhà thuộc về ai?"



Sắc mặt hắn đen như đ.í.t nồi nồi: "Thuộc về nàng."



Ta lại viết: "Ta gả."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta không nói cho hắn biết, của hồi môn của ta còn nhiều hơn so với sính lễ của hắn.



Ngày đó đại hôn, mẹ ta tiễn ta ra cửa: "Con ăn nhiều lên, Nhiếp chính vương thích người mập."



Cả đời bà chưa từng được cha ta yêu thích, chỉ đến khi bồi dưỡng ta tiến cung làm phi, cha ta mới cảm kích bà một chút.



Khó trách bà lại liều mạng ép buộc ta đến thế.



Ta vỗ nhẹ vào tay mẹ: "Mẹ, con đi đây, mẹ phải khỏe mạnh nhé."



Trong góc, ta nhìn thấy Tống Hoài, nhưng rất nhanh hắn đã biến mất trong đám đông.



Đêm đó, ta kiểm kê quà tặng, phát hiện Tống gia đưa tới một bức tượng Quan Âm Tống Tử, tâm tư Tống Hoài nhanh nhẹn, biết rằng đây là món đồ duy nhất Nạp Lan Sí sẽ không vứt bỏ.



Nạp Lan Sí thấy ta nhìn hồi lâu, hỏi: "Ai đưa?"



"Không biết nữa, phải ghi nhớ lại." Ta lấy b.út ghi từng khoản một vào sổ: "Sau này nếu nhà họ có tiệc cưới, chúng ta cũng dễ đáp lễ lại."



Kiểm kê quà tặng đều là việc quản gia nên làm.



Nhưng ta thích mở quà.



Tối nay ta phải sờ qua những thứ như tơ lụa Lăng la* hay là châu báu, sau đó bỏ vào nhà kho khóa lại.



(绫罗绸缎: Tơ lụa Lăng la: một loại vải tơ lụa đặc biệt làm từ tơ con tằm ti tinh khiết. Loại tơ lụa này có màu sắc rất đẹp, mềm mại, mặc vào rất mát.)



Nạp Lan Sí xoa xoa eo ta: "Nến cưới sắp tắt rồi, nên nghỉ ngơi thôi."



"Chờ một chút." Ta có chút sợ hãi, "Ta còn có tám mươi món quà chưa mở..."



Nhưng ta quên mất, hắn không nghe được.



Cảm giác như trời đất bị đảo lộn, ta bị ôm hôn sau đó đặt lên giường, qua tấm màn, ánh nến đỏ ấm áp cả đêm.



(HOÀN)

NGOẠI TRUYỆN 1



Đêm tân hôn.



Chàng bảo ta gọi chàng là phu quân rất nhiều lần.



Ta tức đỏ mặt, đẩy chàng ra: "Chàng lại không nghe được, trêu đùa ta làm gì..."



Nạp Lan Sí sâu xa nói: "Không nghe được sao?"



Hóa ra, chàng ấy có thể nghe thấy.



Nửa năm sau, Nạp Lan Sí chuẩn bị trở về đất phong.



Trong mắt ta tràn đầy lưu luyến: "Ta không muốn đi."



"Được." Nạp Lan Sí lập tức quyết định: "Vậy thì hoãn thêm nửa năm nữa, nhưng ở đây không an toàn."



Đây là nơi ta sinh ra và lớn lên, sao lại không an toàn?



Một tháng sau, ta bị bắt tiến cung.



Hoàng đế ngồi đối diện ta, giam lỏng ta, hôm đó ta nhìn thấy Nạp Lan Sí vẻ mặt sa sầm tiến cung.



Chàng trầm giọng nói: "Buông vợ con đệ ra, huynh muốn làm gì đệ cũng được."



Ta ngay lập tức quên cả khóc.



Hóa ra đây chính là lý do lúc đầu Nạp Lan Sí không muốn cưới ta.



Hoàng đế vẫn luôn kiêng kị chàng, muốn chàng lấy vợ sinh con, chẳng qua là muốn tạo cho Nạp Lan Sí có nhiều điểm yếu để dễ nắm thóp chàng hơn.



Chàng từng bị trúng độc, thủ phạm chính là Hoàng đế.