Hoàng đế công phu sư t.ử ngoạm: "Ta muốn ngươi giao ra binh quyền, giao ra đội quân tinh nhuệ của mình."
Cái điều kiện này, khiến ta muốn c.ắ.n lưỡi tự sát.
Theo như lời hắn nói chắc chắn không phải là binh quyền hay đội quân tinh nhuệ, mà là mạng của Nạp Lan Sí, là áo giáp chàng dùng để bảo vệ ta.
Vị hoàng đế này mười năm trước đã có thể g.i.ế.t cha, g.i.ế.t huynh đệ thủ túc, vì mục đích ích kỷ của mình, mà cuối cùng đem những tội danh đó đổ lên người em ruột mười mấy tuổi của mình.
Đây hoàn toàn không phải là con người.
Nạp Lan Sí nhìn ta đầy ẩn ý: "Hoàng huynh, Doanh Nhi trước gửi tạm chỗ huynh. Chuyện này đệ phải suy nghĩ thêm hai ngày."
Chàng đứng cách xa ta một thước: "Nàng không cần phải sợ, ta nhất định sẽ đón nàng."
Ta gật đầu: "Được."
Hoàng đế đồng ý.
Hai ngày sau, vào đêm khuya, chàng dẫn quân g.i.ế.t vào cung, cả người chàng m.á.u chảy đầm đìa cứu ta ra khỏi cung, rồi trở về đất phong ngay trong đêm.
Ta đau lòng khóc: "Sớm biết như vậy, ta đã không gả cho chàng."
Chàng một mình một người tốt biết bao.
Giờ lại có ta với đứa trẻ trong bụng, cuối cùng khắp nơi đều bị bó tay bó chân.
Chàng ngược lại mỉm cười: "Có điểm yếu cũng rất tốt. Lúc c.h.ế.t cũng sẽ có người khóc vì ta."
Ban đầu Nạp Lan Sí hồi kinh, chỉ có một mục đích.
Chàng muốn mang một người về đất phong.
NGOẠI TRUYỆN 2
Khoảng mười mấy năm trước, có một tiểu cô nương từng nói sẽ không phải chàng thì sẽ không lấy chồng, tiểu cô nương đã quên mất chàng từ lâu, còn có cả ứng cử viên cho vị trí phu quân của mình nữa.
Nghe rất buồn cười.
Mười năm trước, đêm tranh đoạt ngôi vị, chính mắt chàng chứng kiến ca ca mình g.i.ế.t hết người thân, chàng buộc phải nhận hết tội danh, luôn bị c.h.ử.i là súc sinh.
Mà tiểu cô nương kia nắm lấy tay chàng nói: "Ca ca, huynh cứu ta, huynh là người tốt."
"Huynh đi nói cho người bên ngoài biết, huynh không phải là súc sinh đi."
"Ca ca, huynh không dám nói, vậy muội nói giúp huynh."
...
Nghe những lời này khiến ta rơi nước mắt.
Mắt ta sưng lên hỏi: "Tiểu cô nương đó là ai, ta muốn đích thân cảm tạ nàng ấy."
Nạp Lan Sí hỏi: "Cảm tạ cái gì?"
"Cảm tạ nàng đã quên chàng." Ta đanh mặt: "Ta biết tất cả các quý nữ trong kinh thành, là ai đây ta?"
Bình dấm này vẫn là bị đổ rồi.
Chàng cũng cười: "Ta vừa mới hồi kinh, nàng ấy đã hao tâm tổn trí quyến rũ người khác, còn uốn éo eo một cách vui vẻ."
Hừ, đúng là móng heo nhỏ*.
(*小浪蹄: Móng heo nhỏ: chỉ mấy cô nương đi dụ dỗ.)
Ta cười càng biến thái hơn: "Sau đó thì sao?"
Nạp Lan Sí nói: "Cho nên, ta quyến rũ nam nhân mà nàng ấy muốn quyến rũ."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thật quen thuộc.
"Diệp Doanh Tuyết, là nàng đấy." Mi mắt Nạp Lan Sí lạnh nhạt, "Nàng quên ta."
Ta chợt nhớ ra rồi.
Năm đó cha ta đưa ta và mẹ ta vào cung tham dự yến tiệc, đột nhiên trong cung xảy ra biến cô, cha và mẹ ta chạy riêng, còn ta thì bị bỏ lại trong cung toàn m.á.u.
Ta cứ tưởng mình cũng sẽ bị g.i.ế.t.
Nhưng ta lại được một đại ca ca mặc áo giáp bạc cứu, ca ca ấy nói với ta: "Quên hết chuyện tối nay đi và sống tiếp."
Vì vậy, ta đã chôn giấu bí mật này trong lòng, theo thời gian ta cũng đã quên mất nó.
Ta mừng thầm: "Là chàng, khi đó ta chỉ thuận miệng nói thôi."
"Yến tiệc trong cung đêm đó, ta cũng nói với mấy vị công t.ử là ta muốn gả cho bọn hắn."
"Chỉ có chàng là còn nhớ."
Nhất thời sắc mặt Nạp Lan Sí trở nên vi diệu: "Lúc đó nàng còn nói những lời này với ai?"
Sự thật chứng minh, ghen tuông không tự dưng biến mất, mà nó chỉ chuyển từ người này sang người khác.
Ngày xuân năm ấy, tiểu thế t.ử được ba tuổi.
Tròn vo.
Trong khi ai ai cũng gầy, còn hắn lại bị cô nương mình thích ghét bỏ.
Hắn không muốn ăn.
Mẹ hắn dỗ hắn: "Đường Đường không mập, Đường Đường chỉ bụ bẫm thôi..."
"Nhưng bọn họ nói con mập muốn c.h.ế.t." Tiểu thế t.ử tức giận: "Nhưng con có gầy đến đâu cũng không thể đi được."
Mẹ hắn cười trộm: "Ừ."
"Mẹ ơi, con mập thật à?" Tiểu thế t.ử mờ mịt.
Mẹ hắn nghiêm túc suy nghĩ:
"Người thích con sẽ không bao giờ nói con mập."
"Họ sẽ chỉ nói, con thật là đáng yêu."
"Rồi sẽ có ngày, con cũng sẽ gặp được một người, có thể nhìn thấy con người con tốt như thế nào, không cần phải vì người nào mà ép buộc chính mình."
(HOÀN NGOẠI TRUYỆN)
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Cuộc đời trước, để cứu được Dung Diệp, ta nói dối mình đã có con với hắn.
Phụ hoàng nổi giận, song vẫn ném hắn cho ta.
Sau khi thành hôn, ta hết lòng hết dạ với hắn, tốn sức bảo vệ hơn một trăm mạng người nhà họ Dung khỏi rơi vào tiện tịch. Nhưng đến trước khi chế_t ta mới biết
Hoá ra hắn sẵn lòng cùng thanh mai bé nhỏ của hắn cùng nhập tiện tịch còn hơn là gian dối có con với ta, huỷ hoại thanh danh của hắn.
Nên sống lại một đời này, ta để hắn nhập tiện tịch, với người thương từ nhỏ của hắn cùng nhau vào nơi ăn thịt người như Giáo phường ty.
Thế nhưng hắn lại đỏ mắt không nhịn được mà hỏi ta “Diên Ninh, nàng thật sự không cần ta nữa à?”
------
Cuộc đời trước, ta đến ch_ết vẫn là một thân xử nữ.
Khi đó ta không biết, Dung Diệp không chạm vào ta để chứng minh với mọi người là hắn với ta chưa từng có qua lại.
Ta lại nghĩ hắn xa cách với ta là vì phụ hoàng.
Sau này ta mới biết, tên công t.ử tự xưng như hắn cảm thấy việc ta giả có t.h.a.i để cứu hắn đã làm hủy hoại thanh danh hắn. Hắn thà rằng cùng với Triệu Ngữ Nhi rơi vào tiện tịch cũng không muốn bị ta sỉ nhục.
“Diên Ninh, chuyện này có thật sao?”Phụ hoàng ngồi trên cao nghiêm nghị hỏi, làm ta giật mình dừng suy nghĩ lạ.
Tên truyện: Kết Cục Của Nữ Đế