Điều tra tới đây.
Mọi chuyện đã sáng tỏ.
Sau đó phải làm thế nào.
Là chuyện của Vương tướng quân.
Tống Thanh Hiên làm việc rất kín kẽ.
Nhưng chỉ cần thật sự điều tra.
Nhất định sẽ để lộ sơ hở.
Sau một ngày giày vò.
Mấy vị quý nữ cuối cùng cũng được bình an trở về.
Ta và Viên Nam Sơn cũng ngồi lên xe ngựa hồi kinh.
Chỉ một ngày ngắn ngủi.
Lại như đã trải qua biết bao sóng gió.
Rõ ràng vô cùng mệt mỏi.
Nhưng chẳng ai ngủ được.
Có lẽ bất cứ ai gặp chuyện hôm nay cũng khó lòng bình tâm ngay lập tức.
Hai người chúng ta ngồi đối diện.
Không ai nói gì.
Một lúc sau.
Viên Nam Sơn bỗng mở miệng:
“Hôm nay xem như cô nương gặp may.”
“Lâm Tiên Chi chịu phối hợp.”
“Nếu nàng ta nhất quyết không chịu nói, cô sẽ làm thế nào?”
Ta khẽ lắc đầu.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Trên đời này.
Làm gì có nhiều may mắn và trùng hợp đến vậy.
Lâm Tiên Chi chịu mở miệng.
Là vì ta đã sắp đặt từ trước.
Nàng chẳng qua chỉ là người biết nhìn thời thế.
Và đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho bản thân mà thôi.
Viên Nam Sơn kinh ngạc ngồi thẳng người dậy.
“Vậy cô nương sẽ làm thế nào?”
“Chẳng lẽ thật sự tính ra được?”
Ta quả thực đã gieo cho Lâm Tiên Chi một quẻ.
Nhưng quẻ đó không phải được gieo cho hôm nay.
Sau vụ án dạ minh châu.
Ta được rất nhiều quý nhân trong kinh thành trọng dụng.
Từng xem tướng đoán mệnh cho không ít phu nhân quyền quý.
Trong đó có di nương của Lâm Tiên Chi.
Bà ấy đã tiết lộ cho ta rất nhiều thông tin hữu ích.
Ví dụ như…
Lâm Tiên Chi đã sớm để mắt tới công t.ử phủ Thái phó.
Chính vì Tống Thanh Hiên vốn là mục tiêu của nàng.
Cho nên nàng mới chú ý tới nhiều chi tiết như vậy.
Quả thực là bọ ngựa bắt ve.
Chim sẻ đứng phía sau.
Viên Nam Sơn ngẩn người hồi lâu.
“Cho nên hôm đó nàng ta mới nhân lúc cháy nhà mà hôi của.”
Ta khẽ thở dài.
“Lòng người hiểm ác.”
“Dục vọng lại không có điểm dừng.”
Lâm Tiên Chi tuổi không lớn.
Nhưng chủ ý rất vững.
Cũng rất biết tranh thủ lợi ích cho bản thân.
Nàng cố tình thân thiết với Tống Thanh Phương.
Mục đích chính là Tống Thanh Hiên.
Sau khi phát hiện tư tình giữa Vương Ninh Nhi và Tống Thanh Hiên.
Nàng giả vờ như không biết.
Rồi âm thầm thu lợi từ đó.
Bốn vị quý nữ không phải hung thủ trực tiếp hại c.h.ế.t Vương Ninh Nhi.
Nhưng rất nhiều chi tiết đều không chịu nổi sự tra xét.
Vương Ninh Nhi bằng cách nào biết được quân nhu đã bị động tay động chân?
Vu Triêu Tông vì sao lại bị đ.á.n.h?
Có phải Tống Thanh Hiên vì ghen tuông nên ra tay không?
Hay là…
Chính Lâm Tiên Chi tìm người làm?
Lâm Tiên Chi khơi mào mâu thuẫn giữa mọi người.
Đục nước béo cò.
Tuy không trực tiếp g.i.ế.c người.
Nhưng câu nói:
“Thiên Sát cô tinh, khắc c.h.ế.t cả nhà.”
Chắc chắn là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.
Viên Nam Sơn im lặng thật lâu.
“Những điều cô nói đều chỉ là suy đoán.”
“Không có chứng cứ.”
Ta cười.
“Đúng vậy.”
“Lâm Tiên Chi cũng nói với ta như thế.”
Ban ngày.
Thật ra ta đã gặp riêng Lâm Tiên Chi hai lần.
Lần thứ hai chỉ có ta và nàng.
Ta đem toàn bộ những suy đoán ấy nói hết ra.
Lâm Tiên Chi chỉ hơi biến sắc.
Sau đó dang tay cười nhạt.
“Vu tiên sinh.”
“Những điều ngài nói đều chỉ là suy đoán.”
“Ngài không có chứng cứ.”
Ta nhìn Viên Nam Sơn.
“Khi ấy ta nói với nàng ta rằng.”
“Không có chứng cứ cũng không sao.”
“Chỉ cần ta đem những chuyện này kể cho Vương Bình An.”
“Với cơn giận hiện giờ của Vương tướng quân, nàng ta nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
“Nhưng nếu nàng ta chịu nói ra chân tướng.”
“Ta sẽ chôn sâu tất cả những nghi ngờ ấy trong lòng.”
Nói cách khác.
Chỉ cần vạch mặt Tống Thanh Hiên.
Vương Bình An chắc chắn sẽ dồn toàn bộ sự chú ý lên người hắn.
Lâm Tiên Chi sẽ an toàn.
Loại người như nàng giỏi nhất là nhìn thời thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Điều nàng nhắm tới chỉ là phủ Thái phó.
Chứ không phải thật lòng yêu Tống Thanh Hiên.
Cho nên ta tin chắc nàng sẽ hợp tác.
May mà cuối cùng nàng không khiến ta thất vọng.
Viên Nam Sơn cười khổ.
“Như vậy chẳng phải quá hời cho nàng ta rồi sao?”
Ta cười lạnh.
“Vương tướng quân thông minh như vậy.”
“Sau này sớm muộn gì cũng nghĩ thông thôi.”
Thê Hà Huyện chủ và những người khác cũng sẽ dần dần tỉnh ngộ.
Chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Chỉ cần đã làm điều ác.
Bất kể lớn hay nhỏ.
Đều sẽ phải gánh lấy hậu quả.
Điều này ta chưa từng nghi ngờ.
Viên Nam Sơn khựng lại.
Sau đó lấy từ trong xe ngựa ra hai bầu nước.
Hắn đưa cho ta một bầu.
“Kính thiên lý sáng tỏ.”
Ta nhận lấy bầu nước.
“Kính thiên lý sáng tỏ.”
Nói xong liền ngửa đầu uống cạn.
Hôm nay khát đến mức cổ họng như sắp bốc khói rồi.
Xe ngựa dần dần tiến vào thành.
Viên Nam Sơn nói:
“Tửu lâu Hội Tân trên phố Tây mở cửa suốt đêm.”
“Ta mời cô nương một bữa.”
“Hôm nay làm liên lụy tới cô nương, coi như chút tâm ý.”
Ta bất đắc dĩ đáp:
“Đại nhân còn chưa mệt sao?”
“Ta chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.”
“Xin thứ lỗi không thể ăn cùng ngài.”
Viên Nam Sơn vẫn không chịu buông tha.
“Nhưng chuyện viên dạ minh châu còn chưa nói mà…”
Ta ngáp một cái.
“Hôm khác rồi nói.”
“Chẳng phải cô bảo hôm nay giải quyết xong vụ án sẽ nói cho ta biết sao?”
“Thật ra vụ dạ minh châu và vụ hôm nay là cùng một kiểu.”
“Kiểu lừa người sao?”
“Cũng gần như vậy…”
Ngoại truyện 1
Hai ngày sau.
Tống Thanh Hiên tự vẫn.
Tống Thái phó chịu đả kích quá lớn.
Lâm bệnh không dậy nổi.
Trước khi c.h.ế.t.
Tống Thanh Hiên để lại một bức thư tuyệt mệnh.
Nhờ Tống Thanh Phương chuyển cho Vương Bình An.
Trong thư.
Hắn viết rất rõ những ân oán giữa mình và Vương Nhị tiểu thư.
Về cơ bản không khác mấy so với suy đoán của ta.
Hắn thừa nhận bản thân nhất thời bị ma quỷ che mắt.
Nhưng không ngờ Vương Ninh Nhi lại cương liệt đến vậy.
Thậm chí không cho hắn cơ hội hối hận.
Hắn nói.
Sẽ đích thân xuống âm phủ tạ tội với Vương Nhị tiểu thư.
Ngoại truyện 2
Vương tướng quân cầm bức thư tuyệt mệnh.
Ngồi lặng suốt một đêm.
Cho đến khi nến tàn.
Trời vừa hửng sáng.
Nàng mới đứng dậy.
Kể từ đó.
Trong lòng không còn bất kỳ vướng bận nào nữa.
Vài ngày sau.
Nàng phi ngựa trở lại biên quan.
Ngay đêm hôm ấy, không biết tên tặc nhân nào đã đột nhập phủ Lại bộ Thượng thư.
Trên mặt Lâm Tiên Chi xuất hiện một vết sẹo dài rợn người.
Lại bộ Thượng thư truy tìm hung thủ khắp nơi.
Nhưng cuối cùng vẫn không thu được kết quả gì.
Ngoại truyện 3
Tuy chuyện phá án lần này không được công khai.
Nhưng phủ Hộ Quốc công, phủ Trung Vương, phủ Ngự sử đại phu và phủ Lại bộ Thượng thư đều nợ ta một ân tình rất lớn.
Cho nên khi Hoàng đế lần nữa đề nghị để ta nhậm chức Tự thừa Đại Lý tự.
Đám văn thần không còn phản đối nữa.
Không chỉ vậy.
Thấy Hoàng đế tin tưởng ta.
Lại thêm Viên Nam Sơn hết lời đề cử.
Trong triều dần xuất hiện lời đồn.
Rằng ta có thể trở thành nữ Đại Lý tự khanh đầu tiên của Đại Ung.
Ngày hôm sau.
Sau khi tan làm ở nha môn.
Phụ thân của Vu Triêu Anh — Ngự sử đại phu Vu Tẫn Trung — đang đứng chờ trước cổng Đại Lý tự.
Ông chắp hai tay sau lưng.
Ánh mắt nặng nề rơi trên người ta.
“Con không khiến ta thất vọng.”
Ta khẽ cười.
Trong lòng không gợn chút sóng.
“Nhưng đại nhân lại khiến ta rất thất vọng.”
Phía sau truyền tới giọng nói.
“Con nên gọi ta là ‘phụ thân’.”
Ta làm như không nghe thấy.
Ung dung bước về phía trước.
Ông ta vẫn không hiểu.
Vu Triêu Lan của ngày trước đã c.h.ế.t từ lâu rồi.
Ván cờ hiện tại.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
(Vu Triêu Lan phá án phần ba đã hoàn)
Hết.
Bác nào chưa đọc phần 1,2 thì cứ nhắn tin qua fanpage Diệp Gia Gia trên fb hú Gia nha, Gia gửi cho mng nè😘