Lâm Tiên Chi bật cười khẩy.
“Xem bói?”
“Ngài đang nói đùa sao?”
Ta mỉm cười.
“Lâm tiểu thư.”
“Ta vốn là một thầy bói.”
“Chuyện này cả triều đều biết.”
“Ngay cả viên dạ minh châu của Thái hậu cũng là nhờ xem bói mà tìm được.”
Thấy vẻ mặt ta nghiêm túc.
Sắc mặt Lâm Tiên Chi cuối cùng cũng thay đổi.
Trong mắt dần lộ ra vẻ sắc bén bị che giấu bấy lâu.
Nhìn nàng bỏ lớp ngụy trang xuống.
Ta bình thản nói:
“Nếu Lâm tiểu thư không muốn phối hợp.”
“Ta có thể gieo thêm một quẻ nữa.”
“Biết đâu còn tính ra được nhiều chi tiết hơn.”
“Chỉ là ta cho rằng chính miệng cô nương nói ra sẽ rõ ràng hơn.”
Vương Bình An không hiểu ta đang giở trò gì.
Nhưng nàng vẫn đứng bên cạnh quan sát.
Một tay hờ hững đặt trên chuôi kiếm.
Lâm Tiên Chi đấu tranh hồi lâu.
Sau đó bỗng bật cười.
“Vu tiên sinh.”
“Ban đầu ta còn tưởng ngài chỉ là một tên thần côn hữu danh vô thực.”
“Bây giờ xem ra…”
“Ngài quả thật có vài phần bản lĩnh của bán tiên.”
Ta cười nhạt.
“Không thần kỳ như lời cô nương nói.”
“Nhưng ta có thể bảo đảm.”
“Nếu hôm nay cô nương nói ra sự thật.”
“Nhất định sẽ có một kết quả tốt.”
“Phủ Hộ Quốc công sẽ ghi nhớ ân tình này của cô nương.”
“Sau này nếu có lúc cần tới ta, Lâm tiểu thư cứ việc mở lời.”
Lâm Tiên Chi hít sâu một hơi.
Dường như cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm.
“Được.”
“Ta nói.”
Lâm Tiên Chi là thứ nữ.
Cho dù mẫu thân được sủng ái, sống trong một gia tộc quyền quý như nhà họ Lâm, nàng vẫn phải cẩn trọng từng bước.
Từ nhỏ đã quen nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Nàng là người đầu tiên phát hiện bí mật giữa Tống Thanh Phương và Vương Ninh Nhi.
Một là vì ba người họ thân thiết hơn.
Hai là vì tâm tư nàng cực kỳ tinh tế.
“Từ rất lâu trước đây ta đã cảm thấy có điều không ổn.”
“Ninh Nhi luôn thích quanh quẩn bên hòn non bộ.”
“Tống Thanh Phương cũng vậy.”
“Mỗi lần nàng ấy đốt hương đều nói chỉ cháy nửa canh giờ.”
“Nhưng ta từng âm thầm tính thử.”
“Ít nhất cũng phải cháy hết một canh giờ.”
Có một lần.
Nàng lén đi theo Vương Nhị tiểu thư.
Kết quả phát hiện bên trong hòn non bộ có một cánh cửa bí mật.
Thông thẳng tới viện của Tống Thanh Hiên.
Nàng còn nghe thấy những lời trò chuyện thân mật giữa Tống Thanh Hiên và Vương Ninh Nhi.
Kể từ đó.
Lâm Tiên Chi luôn âm thầm để ý tới Vương Ninh Nhi.
“Hôm diễn ra buổi tụ hội, Vu Triêu Anh vô cớ trách móc Ninh Nhi vài câu.”
“Tâm trạng nàng ấy đã không tốt rồi.”
“Ta lấy cớ đi ngắm cá, vòng qua phía bên kia hồ rồi lén đi theo nàng vào hòn non bộ.”
“Ta nghe thấy nàng và Tống Thanh Hiên nói chuyện.”
“Nhưng nói một lúc thì hai người cãi nhau.”
“Ta đứng khá xa, chỉ nghe được vài câu…”
“Ninh Nhi nói: ‘Ta không nên tin huynh.’”
“‘Bốn phần bông, sáu phần bấc lau, chuyện như vậy mà huynh cũng làm được!’”
“‘Huynh sẽ hại c.h.ế.t tỷ tỷ ta!’”
Nói tới đây.
Nàng liếc nhìn sắc mặt tái xanh của Vương Bình An rồi nhỏ giọng tiếp tục:
“Tống đại ca nói…”
“‘Cho dù thật sự xảy ra chuyện thì cùng lắm để tỷ tỷ nàng cởi giáp hồi hương.’”
“‘Hai tỷ muội các nàng cùng hầu hạ một phu quân… còn hơn để nàng ấy… c.h.ế.t nơi sa trường…’”
Lời vừa dứt.
Đại sảnh rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
“Bốn phần bông… sáu phần bấc lau…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vương Bình An lặp đi lặp lại mấy chữ ấy.
Tấm lưng vốn luôn thẳng tắp của nàng.
Lần đầu tiên run rẩy.
Vương Nhị tiểu thư đã yêu nhầm Tống Thanh Hiên.
Nàng giao việc quyên góp quân lương, quân phục cho hắn nhúng tay vào.
Năm ngoái biên quan gặp rét đậm.
Hàng trăm tướng sĩ bị c.h.ế.t cóng.
Bởi vì trong áo bông bị trộn quá nhiều bấc lau.
Hoàn toàn không đủ giữ ấm.
Khi ấy cả triều đình chấn động.
May nhờ Vương Bình An liên tiếp thắng trận.
Triều đình mới không truy cứu trách nhiệm.
Không ngờ phía sau lại ẩn giấu một âm mưu bẩn thỉu đến vậy.
Không biết bằng cách nào.
Vương Ninh Nhi đã phát hiện ra chuyện này.
Cho nên hai người mới cãi nhau dữ dội.
Nhưng đúng vào lúc đau khổ nhất.
Những người tỷ muội thân thiết ngày thường lại liên tiếp làm khó nàng.
Tâm trạng của Vương nhị tiểu thư lúc ấy.
Có thể tưởng tượng được.
Vương Bình An như bị sét đ.á.n.h.
Nàng ôm n.g.ự.c lùi lại nửa bước.
Khép mắt lại.
Rồi nghiến răng nói:
“Vậy…”
“Đó chính là chân tướng khiến Ninh Nhi tự vẫn sao?”
Ta khẽ thở dài.
“Tướng quân.”
“Vương tiểu thư đã tin lầm người.”
“Gián tiếp hại c.h.ế.t hàng trăm tướng sĩ.”
“Nàng cảm thấy có lỗi với Tướng quân.”
Tống Thanh Hiên nhiều năm không cưới vợ.
Có lẽ vẫn luôn không quên được Vương Bình An.
Ta không biết phủ Thái phó có thiếu bạc hay không mới khiến hắn tham ô quân phí.
Nhưng khả năng lớn nhất là…
Hắn muốn mượn tay Vương Ninh Nhi để hãm hại Vương Bình An.
Buộc nàng phải cởi giáp hồi hương.
Để hắn có thể nối lại giấc mộng cũ năm xưa.
Vương Nhị tiểu thư đã nhìn thấu điều đó.
Cho nên mới lựa chọn cái c.h.ế.t.
Vương Bình An tung hoành sa trường.
Đã quen nhìn sinh ly t.ử biệt.
Thế nhưng lúc này cũng không thể chống đỡ nổi nữa.
Một hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống gò má.
“Ninh Nhi…”
“Vì sao lại ngốc như vậy…”
“Vì sao không nói cho ta biết…”
“Ta cố gắng chống đỡ tới ngày hôm nay…”
“Rốt cuộc là vì điều gì chứ…”
Nhìn vị nữ tướng sắt đá ấy rơi lệ.
Ngay cả ta cũng cảm thấy chua xót.
“Tướng quân.”
“Nếu Vương tiểu thư thật sự nói cho ngài biết.”
“Ngài sẽ làm gì?”
“Nếu Tống Thanh Hiên cầm những vật riêng tư trong khuê phòng của nàng ấy ra uy h.i.ế.p bằng danh tiết và thanh danh…”
“Ngài có thỏa hiệp hay không?”
“Nếu hắn giữ lại chứng cứ trong quá trình chuẩn bị quân nhu.”
“Vu cho Vương tiểu thư tội mượn danh nghĩa tốt đẹp để cầu danh.”
“Vu cho phủ Hộ Quốc công tội làm ô uế thanh danh trăm năm.”
“Ngài sẽ lựa chọn thế nào?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Không phải Vương Ninh Nhi không thể cầu cứu.
Nàng chỉ sợ liên lụy tới trưởng tỷ.
Cho nên muốn dùng cái c.h.ế.t để hoàn toàn cắt đứt mọi dây dưa với Tống Thanh Hiên.
Một nữ t.ử cương liệt như vậy.
Lại bị người ta hãm hại đến bước đường này.
Thật khiến người ta thở dài.
Vương Bình An chỉ mềm yếu trong chốc lát.
Khi mở mắt ra lần nữa.
Trong mắt nàng chỉ còn hận ý ngút trời cùng quyết tâm không thể lay chuyển.
Thanh trường kiếm c.h.é.m xuống.
Chiếc bàn gỗ đỏ trước mặt lập tức gãy làm đôi.
“Nếu không báo được mối thù này…”
“Vương Bình An ta thề không làm người!”