Viên Nam Sơn bất đắc dĩ nói:
“Huyện chủ, lúc này mà người vẫn còn tâm trạng đùa giỡn sao?”
“Vương tướng quân là thật lòng muốn điều tra đến cùng.”
“Nếu còn muốn về nhà, người mau kể hết những gì mình biết đi.”
Hắn nói không sai.
Lúc nãy ta đã âm thầm quan sát.
Bốn phía trang viện đều có thân binh của Vương tướng quân canh giữ.
Đừng nói nhất thời không ai tìm được nơi này.
Cho dù có tìm được.
Muốn xông vào cứu người cũng chẳng dễ dàng gì.
Mấy cái mạng nhỏ của chúng ta hiện giờ đều nằm trong tay Vương tướng quân.
Muốn g.i.ế.c chúng ta còn dễ hơn bóp c.h.ế.t một con kiến.
Thê Hà Huyện chủ mặt đầy sầu khổ.
“Nhưng… nhưng ta thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra mà!”
Theo lời Thê Hà Huyện chủ kể.
Buổi hội thơ hôm ấy không khác gì mọi lần.
Không có chuyện bất ngờ nào xảy ra.
Nhưng sang ngày hôm sau, nàng đã nhận được tin Vương Ninh Nhi qua đời.
Nàng cũng bị dọa cho một phen.
Vội vàng tới phủ Hộ Quốc công phúng viếng.
Lại qua thêm một ngày nữa.
Vương Bình An đi suốt đêm từ biên quan trở về kinh, bắt đầu điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của muội muội.
Thê Hà Huyện chủ nói:
“Bình An tỷ tỷ từng tới Vương phủ tìm ta.”
“Nhưng những gì ta biết đều đã nói hết cho tỷ ấy rồi.”
“Tỷ ấy vẫn không tin…”
“Hôm nay ta vốn nhận được thiếp mời của Trưởng công chúa, ai ngờ vừa bước vào đã bị giữ lại ở đây…”
Binh bất yếm trá.
Bây giờ nói những điều đó cũng đã muộn.
Viên Nam Sơn lên tiếng:
“Người hãy kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra hôm ấy.”
“Dù lớn hay nhỏ cũng không được bỏ sót!”
Thê Hà Huyện chủ khẽ nhíu mày.
“Hôm đó chúng ta thật sự không làm gì cả.”
“Chỉ là ngồi trò chuyện một lúc, dùng trà và điểm tâm rồi tới đình nghỉ mát làm thơ.”
“Tống Thanh Phương là chủ nhà, đề nghị lấy chủ đề ‘Ngày xuân’ để làm thơ, không hạn chế ngũ ngôn hay thất luật.”
“Nàng ấy đốt một nén hương, thời gian khoảng nửa canh giờ…”
“Hương cháy hết, mọi người đều nộp thơ rồi cùng nhau bình phẩm.”
“Nghĩ lại thì hôm ấy Vương Ninh Nhi quả thực có vẻ tâm sự nặng nề…”
“Chỉ tiếc khi đó ta không để tâm.”
Ta suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Lúc tổ chức hội thơ ở phủ Thái phó, các người luôn ở cùng nhau hay có lúc tách riêng?”
Nếu có khoảng thời gian như vậy.
Rất có thể đã xảy ra chuyện mà không ai biết.
Thê Hà Huyện chủ khẽ đáp:
“Lúc đầu mọi người đều ở cùng nhau.”
“Nhưng sau khi bắt đầu làm thơ, ai nấy đều tản ra suy nghĩ riêng.”
“Nhưng mọi người cũng không đi xa.”
“Ta và Tống Thanh Phương ở lại trong đình nghỉ mát. Lâm Tiên Chi nói muốn lấy cá chép gấm làm đề tài nên tới bên ao ngắm cá. Còn Vương Ninh Nhi và Vu Triêu Anh hình như đã đi về phía hòn non bộ…”
Sau đó, ta và Viên Nam Sơn theo lệ thường lại hỏi thêm vài câu.
Thê Hà Huyện chủ trả lời rất lưu loát.
Tạm thời vẫn chưa nhìn ra vấn đề gì.
Tiếp theo.
Ta và Viên Nam Sơn tới phòng của Tống tiểu thư.
Tống tiểu thư là nữ nhi của Thái phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xét về thân phận chỉ đứng sau Thê Hà Huyện chủ.
Hơn nữa, nàng còn là người đứng ra tổ chức buổi tụ hội lần này.
Ta nghĩ có lẽ nàng biết nhiều chuyện hơn.
Tống tiểu thư và Thê Hà Huyện chủ là hai kiểu mỹ nhân hoàn toàn khác nhau.
Một người ôn nhu tú lệ.
Một người rực rỡ diễm lệ.
Nàng thi lễ với chúng ta rồi nhẹ giọng nói:
“Danh tiếng của Viên đại nhân và Vu tiên sinh, tiểu nữ cũng từng nghe qua.”
“Xin hai vị hãy khuyên Vương tỷ tỷ, bảo tỷ ấy thả chúng ta về đi.”
“Ta cam đoan sẽ không truy cứu chuyện này.”
“Phủ Hộ Quốc tướng quân vốn đã chịu không ít lời dị nghị. Nếu chuyện lần này xử lý không ổn, tỷ ấy sẽ gặp rất nhiều phiền phức.”
Lời này nghe có phần kỳ lạ.
Dường như nàng đang đứng về phía Vương tướng quân, vị “kẻ bắt người” kia.
Ta dịu giọng an ủi nàng vài câu.
Rồi đem những câu đã hỏi Thê Hà Huyện chủ lần lượt hỏi lại.
Không ngờ câu trả lời của hai người gần như giống hệt nhau.
Là sự thật vốn như thế?
Hay đã bàn bạc từ trước?
Ta suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Xin mạn phép hỏi Tống tiểu thư một câu.”
“Nghe ý trong lời nói của tiểu thư, dường như không chỉ thân thiết với Vương nhị tiểu thư, mà còn có quan hệ rất gần gũi với Hộ Quốc tướng quân?”
Viên Nam Sơn từng nói Vương Bình An năm nay đã hai mươi bốn tuổi.
Mà Tống tiểu thư mới mười lăm.
Nếu là khuê mật thì tuổi tác chênh lệch quả thật hơi lớn.
Tống tiểu thư khẽ hé môi.
“Hai nhà Tống, Vương là thế giao.”
“Trước khi Vương tỷ tỷ tới biên quan, hai nhà chúng ta thường xuyên qua lại.”
Nói đến đây, nàng khẽ thở dài.
“Trước đây Vương tỷ tỷ không như bây giờ…”
“Tỷ ấy đối xử với ta rất tốt, rất dịu dàng. Ta không có tỷ tỷ, nên Vương tỷ tỷ giống như tỷ tỷ ruột của ta vậy.”
“Nếu không phải nam đinh nhà họ Vương đều đã mất… tỷ ấy cũng sẽ không trở thành như ngày hôm nay…”
Ta không đồng tình với câu nói đó.
Bèn nghiêm túc đáp:
“Vương tướng quân vì nước vì dân, là bậc anh hùng.”
“Theo tại hạ thấy, sự thay đổi ấy chẳng có gì là không tốt.”
“Hiện giờ muội muội duy nhất của nàng c.h.ế.t không minh bạch…”
“Chẳng lẽ nàng còn phải vui vẻ chấp nhận hay sao?”
Những gì Vương Bình An đã trải qua.
Thật sự đã vượt quá sức chịu đựng của người thường.
Con người vốn đều là bị từng bước một ép tới phát điên.
Tống tiểu thư nghẹn lời.
Chỉ khẽ thở dài rồi không nói thêm nữa.
…
Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ước chừng đã sang giờ Ngọ.
Rõ ràng Vương tướng quân không có ý định chuẩn bị bữa trưa.
Trước lúc tới đây, ta chỉ ăn một chiếc bánh hồ.
Giờ đã đói đến bụng cồn cào.
Viên Nam Sơn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một gói giấy dầu rồi đưa cho ta.
“Bánh quế hoa đấy, ăn tạm lót dạ đi.”
Không ngờ hắn còn chu đáo như vậy.
Ta bật cười.
“Đa tạ đại nhân.”
Viên Nam Sơn nói:
“Nếu muốn cảm tạ ta thì hãy nói cho ta biết bí mật của viên dạ minh châu kia.”