Vu Triêu Lan Phá Án: Vụ Án Ninh An

Chương 4





Ta nghiêm mặt đáp:



“Đợi sau khi điều tra ra chân tướng, học trò nhất định sẽ thành thật kể lại.”



“Như vậy còn tạm được.”



Sau khi dùng chút điểm tâm.



Người tiếp theo chúng ta cần gặp là Lâm Tiên Chi, nữ nhi của Lại bộ Thượng thư.



Nghe nói Lâm tiểu thư tuy là nữ nhi duy nhất của Lâm Thượng thư…



Nhưng lại là thứ nữ.



Trong phủ Lâm Thượng thư có một vị sủng thiếp nhiều năm.



Chính là di nương của Lâm tiểu thư.



Lâm tiểu thư dung mạo rất đẹp.



Giọng nói cũng mềm mại dịu dàng.



Ta hỏi nàng vài câu.



Nàng trả lời kín kẽ không một sơ hở.



Phần lớn đều giống những gì Thê Hà Huyện chủ đã kể.



Ta gật đầu rồi đột nhiên hỏi:



“Trong số các vị, ai có quan hệ tốt nhất với Vương nhị tiểu thư?”



Lâm tiểu thư thoáng sửng sốt.



“Chúng ta có thể tụ họp cùng nhau, đương nhiên đều là hảo tỷ muội.”



Ta cười.



“Mười ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, huống hồ là giữa người với người.”



“Lâm tiểu thư không cần nghĩ nhiều. Tại hạ chỉ thuận miệng hỏi thôi.”



Lâm tiểu thư dùng khăn tay che miệng, khẽ đáp:



“Ninh Nhi và Thanh Phương…”



“Là thế giao từ nhỏ, tình cảm ấy ta không thể sánh bằng.”



Ý của nàng rất rõ ràng.



Người thân thiết nhất với Vương Ninh Nhi chính là Tống Thanh Phương.



Ta lại hỏi:



“Vậy ai có quan hệ không tốt nhất với Vương tiểu thư?”



“Đương nhiên, chỉ là tương đối mà thôi.”



Sắc mặt Lâm tiểu thư hơi thay đổi.



Nàng lắp bắp đáp:



“Giữa các cô nương đôi lúc có vài câu cãi vã cũng là chuyện bình thường.”



“Ngay cả tỷ muội ruột còn có lúc bất hòa nữa là.”



Thấy nàng ấp úng không muốn nói.



Viên Nam Sơn cười lạnh.



“Lâm tiểu thư.”



“Nếu cô nương thật sự biết điều gì đó mà vẫn cố giữ kín không nói…”



“Vậy cũng nên nghĩ tới hoàn cảnh hiện giờ của mình.”



“Thanh bảo kiếm của Vương tướng quân không biết nói đạo lý đâu.”



Lâm tiểu thư chính là người lúc trước bị dọa khóc ngay tại chỗ.



Xem ra lá gan quả thật rất nhỏ.



Nghe vậy, nàng khó xử c.ắ.n môi.



Rồi cúi đầu thấp giọng nói:



“…Nếu nhất định phải nói…”



“Vu Triêu Anh… có chút không hợp với Ninh Nhi.”



Lâm tiểu thư là một bước đột phá.



Theo lời nàng kể, gần đây quan hệ giữa Vương Ninh Nhi và Vu Triêu Anh không được hòa thuận.



Hôm làm thơ ấy.



Vương Ninh Nhi vốn một mình tới hòn non bộ suy nghĩ câu thơ.



Vu Triêu Anh mặt mày khó chịu đi theo phía sau.



Hai người dường như đã xảy ra tranh cãi.



Sau đó, Vu Triêu Anh tức giận đùng đùng chạy trở về.



Nhưng rốt cuộc hai người đã cãi nhau chuyện gì.



Thì nàng cũng không biết.



Nghe vậy, Lâm tiểu thư dè dặt nói:



“Có thể… đừng nói là do ta kể được không?”



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ta là thứ nữ trong nhà… phụ thân không thích ta gây chuyện thị phi bên ngoài…”



Vành mắt nàng đỏ hoe.



Nước mắt lưng tròng như sắp rơi xuống.



Trông vô cùng yếu đuối đáng thương.



Viên Nam Sơn gật đầu.



“Yên tâm, chúng ta sẽ không chủ động nhắc tới chuyện này.”



Lúc ấy Lâm tiểu thư mới khẽ gật đầu.



Khi ta và Viên Nam Sơn bước ra khỏi phòng.



Mây đen ngoài cửa sổ đã dần tan đi.



Ánh nắng vàng như một tấm sa mỏng phủ xuống khắp nơi.



Viên Nam Sơn ngẩng đầu thở dài.



“Cô nương nhìn ra được điều gì rồi?”



Ta cười lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



“Không ai là người đơn giản cả.”



Phụ thân là lão hồ ly trên quan trường.



Nữ nhi tự nhiên cũng chẳng phải khuê tú tầm thường.



Viên Nam Sơn thở dài.



“Chẳng trách những chuyện vòng vo trong nội trạch luôn là thứ phiền phức nhất!”



“Sau này ta nhất định không nạp thiếp, chỉ cầu được yên ổn.”



“Thôi thì cưới mai làm vợ, lấy hạc làm con, cô độc cả đời vậy.”



Ta liếc hắn một cái.



“Nhà họ Viên là thế gia vọng tộc, e rằng chuyện đó không đến lượt đại nhân quyết định.”



“Chúng ta vẫn nên đi gặp Vu tiểu thư trước đã…”



Chỉ còn khẩu cung của nàng ta nữa thôi.



Viên Nam Sơn chần chừ một lát.



“Nàng ấy… dù sao cũng là…”



Chữ “muội muội” còn chưa kịp nói ra.



Ta đã ngắt lời:



“Đại nhân.”



“Học trò là con gái duy nhất, không có tỷ muội.”



Viên Nam Sơn ho khẽ một tiếng.



“Giữa ta và cô nương, hà tất phải khách sáo như vậy.”



“Nếu cô nương không cam lòng cứ thế trở về nhà họ Vu, ta có thể đứng ra hòa giải, để Vu đại nhân minh oan cho mẫu thân cô, thừa nhận thân phận đích nữ của cô…”



Ta nheo mắt, từng chữ một nói:



“Đại nhân.”



“Học trò thật sự không có tỷ muội.”



“Nhà họ Vu cũng không còn liên quan gì tới ta nữa.”



Im lặng hồi lâu.



Viên Nam Sơn thở dài.



“Thôi được.”



“Đợi khi nào cô nương nghĩ thông rồi, chúng ta lại nói chuyện này sau.”



Ta không tỏ ý kiến.



Tiến đến trước cửa phòng của Vu Triêu Anh.



Chưa bước vào trong.



Đã nghe thấy một tiếng “choang” giòn tan.



Giống như tiếng bình sứ bị đập vỡ trên mặt đất.



Khi bước vào phòng.



Quả nhiên khắp nơi đều là những mảnh sứ vỡ.



Vu Triêu Anh tức giận trừng mắt nhìn chúng ta.



“Đại Lý tự các ngươi thật vô dụng!”



“Để mặc Vương Bình An bắt giữ quyến thuộc quan viên, làm càn vô pháp vô thiên!”



“Đợi ta gặp được phụ thân, nhất định sẽ bảo người dâng tấu đàn hặc các ngươi thật nặng!”



Ta nhìn nàng ta rồi cười lạnh.



“Nếu Vu tiểu thư không còn gì để nói.”



“Vậy chúng ta tới chỗ Vương tướng quân báo cáo kết quả đây.”



Nghe thấy hai chữ “báo cáo”.



Vu Triêu Anh lập tức cảnh giác.



“Đợi đã!”



“Các ngươi điều tra được gì rồi?”



Ta dang tay.



“Ba vị quý nữ còn lại đều đã khai rõ.”



“Vương nhị tiểu thư từng xảy ra tranh cãi với Vu tiểu thư tại hội thơ.”



“Bị tiểu thư sỉ nhục và bắt nạt.”



“Cho nên nhất thời nghĩ quẩn, treo cổ tự vẫn.”



Ta làm ra vẻ nhẹ nhõm.



Rồi quay sang Viên Nam Sơn.



“Như vậy là có thể giao nộp kết quả rồi.”



Viên Nam Sơn phối hợp rất ăn ý.



“Đúng vậy.”



“Ít nhất mạng của hai chúng ta cũng giữ được rồi.”



Thấy chúng ta thật sự định rời đi.



Vu Triêu Anh lập tức hoảng hốt.



“Các ngươi không được đi!”



“Phải nói rõ cho ta biết, rốt cuộc là có ý gì?”



Ta quay đầu lại, mỉm cười.



“Ý trên mặt chữ thôi.”



“Vu tiểu thư nghe không hiểu sao?”



Vu Triêu Anh giận dữ nhìn ta.



“Ngươi… ngươi đang dụng công báo tư thù!”



“Mẫu thân ta từng nhắc tới ngươi.”



“Ta nói cho ngươi biết, nhà họ Vu không phải loại người như ngươi có thể với tới đâu!”