Vừa Xung Hỉ Đã Ở Góa, Ta Trở Thành Bảo Bối Của Thế Tử

Chương 7



Ta nhìn vào gương, thầm nghĩ thế này thì đơn sơ quá. Ngờ đâu lúc bước ra ngoài, thái phu nhân hít ngược một hơi lạnh. Bà ấy còn định bảo ta thay bộ khác nhưng đã không còn kịp nữa.

Bà t.ử bên ngoài vào thông báo: "Thái phu nhân, Thế t.ử về rồi!"

Thái phu nhân lập tức giục ta: "Mau mau mau, đưa Văn Anh ra hậu hoa viên."

Thái phu nhân đã chuẩn bị sẵn cả rồi, để Trần Mộc đợi ta ở hậu hoa viên. Ta cùng hắn ta gặp riêng, để Tống Liêm bắt quả tang, cho hắn chế-t tâm hẳn.

Thái phu nhân không yên tâm hỏi: "Văn Anh, ngươi còn nhớ diễn thế nào không?"

Tối qua ta ngủ không ngon, uể oải ngáp một cái.

Đôi mắt ngấn lệ vì buồn ngủ, ta lờ đờ đáp: "Mẹ, người cứ yên tâm."

Nói xong, ta lại không nhịn được mà xoa xoa bụng. Ài, dậy sớm quá nên chưa kịp ăn sáng nữa.

Thái phu nhân thấy ta đáng thương thật sự, bèn xua tay: "Ngươi cứ đi đi, ta sai người mang chút đồ ăn qua cho."

Ta lập tức vui mừng, hớn hở nói: "Cảm ơn mẹ."

10

Lúc ta ra hậu hoa viên, Trần Mộc đã đợi sẵn ở lương đình rồi. Ta lười chẳng muốn đi lại gần, tiện tay hái một cành thược d.ư.ợ.c trong vườn ném về phía hắn ta.

Trần Mộc giật mình, quay đầu thấy ta thì lập tức xúc động chạy tới đón.

Đôi mắt hắn ta đỏ hoe: "Anh Anh! Nàng chịu khổ rồi! Đều tại ta, về muộn quá."

Trần gia đời đời kinh thương, là phú hộ ở Thanh Châu. Mẹ hắn ta vì muốn tách hắn ta ra nên đã sai đi buôn bán ở Thương Châu. Chuyến đi này kéo dài hơn một năm ròng. Trông hắn ta có vẻ rắn rỏi hơn hẳn.

Ta uể oải ừ một tiếng, chỉ xuống đất, khẽ nói: "Hoa."

Trần Mộc như choàng tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức quay lại nhặt hoa. Hắn ta còn lấy khăn tay ra, thu gom cả những cánh hoa rụng rơi.

Thấy hắn ta giấu những cánh hoa đó vào trong n.g.ự.c, ta không nhịn được mà mỉm cười. Trần Mộc thấy ta cười cũng cười theo.

Hắn ta không mặt dày như Tống Liêm, bèn thẹn thùng nói: "Đồ của Anh Anh, ta đều muốn trân trọng cất giữ."

Lời này ta đã nghe mòn cả tai lúc còn ở Thanh Châu rồi.

Ta ngồi trong lương đình, chống cằm, đói đến mức hơi bực bội.

Trần Mộc dè dặt ngồi xuống đối diện ta, kiên nhẫn nói: "Anh Anh đừng sợ, ta sẽ bàn bạc kỹ với thái phu nhân. Chỗ sính lễ đó ta sẽ trả thay nàng. Chúng ta về Thanh Châu xong sẽ lập tức thành hôn. Nàng không thích mẹ ta, ta đã mua sẵn trạch viện khác rồi, cứ đóng cửa lại mà sống ngày tháng của chúng ta thôi."

Lúc nói những lời này, ánh mắt hắn ta rất chân thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nam nhân ở Thanh Châu ái mộ ta không biết bao nhiêu mà kể, nhưng chỉ mỗi Trần Mộc là nhận được thêm hai cái mỉm cười từ ta.

Ta cũng chỉ cười với hắn ta vài lần trong các bữa tiệc, lúc hắn ta đến bắt chuyện thì ta ậm ừ đáp vài câu, thế mà lại khiến hắn ta tình căn thâm chủng đến vậy.

Ta ngước nhìn thấy cành hoa trên tường rung rinh, biết đây là bà t.ử đang nhắc nhở ta Tống Liêm đang đi tới. Ta vực dậy tinh thần, bắt đầu trò chuyện với Trần Mộc.

"Trần Mộc ca ca, lúc đó ta phải gả xa đến kinh thành cũng là vạn bất đắc dĩ."

"Huynh đến rồi, ta vui lắm."

"Ta và huynh quen biết từ nhỏ, thanh mai trúc mã, tình nghĩa tất nhiên không tầm thường."

Nói rồi nói hồi, ta thế mà cũng có chút động chân tình.

Ta khẽ bảo: "Ta còn nhớ có một lần đích mẫu phạt ta chép kinh văn, chính huynh đã giả nét chữ của ta, chép suốt một ngày một đêm rồi vội vàng gửi qua cho t."

Thấy vẻ mặt của Trần Mộc, ta lại bật cười khúc khích: "Huynh vì muốn đưa kinh văn cho ta mà còn chui cả lỗ ch.ó nữa đấy."

Trần Mộc nhìn ta đến ngẩn ngơ. Hắn ta không kìm được mà nắm lấy tay ta, thậm chí còn muốn ôm ta.

Nhìn lướt qua thấy Tống Liêm đã đi tới, ta lập tức nói: "Trần Mộc ca ca, tuy ta tham luyến vinh hoa phú quý của Hầu phủ, nhưng vì huynh, ta sẵn sàng từ bỏ tất cả."

Trần Mộc ôm c.h.ặ.t lấy ta.

Ngay chính lúc này, Tống Liêm xuất hiện.

Hắn mặt không cảm xúc đi tới, xách cổ áo Trần Mộc lên rồi quăng mạnh hắn ta xuống đất.

Tống Liêm nhìn chằm chằm vào ta, gặng hỏi từng chữ một: "Nàng rời bỏ ta là vì phú quý của Hầu phủ. Nhưng giờ đây, lại vì một nam nhân như thế này mà cam tâm tình nguyện từ bỏ tất cả. Ninh Đào, ta rốt cuộc có điểm nào không bằng hắn ta?"

11

Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn không đúng như dự tính của thái phu nhân!

Bà ấy bảo Tống Liêm thấy ta và Trần Mộc định bỏ trốn thì chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, lòng đau như cắt, sau đó thành toàn cho ta. Rồi ta có thể thuận lợi đi đến biệt viện Giang Nam, sống cuộc đời vui vẻ có tiền có sắc. Thế nhưng!

Tống Liêm lại nhốt ta lại luôn.

Lúc đó ta vẫn không quên nhiệm vụ của mình, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Buông Trần Mộc ca ca ra! Ngươi là đồ quỷ dữ! Ta với ngươi chỉ là chơi bời thôi, với Trần Mộc ca ca mới là chân tình! Ngươi lọt được vào mắt ta chỉ vì trông có ba phần giống Trần Mộc ca ca thôi!"

Ngờ đâu Tống Liêm chỉ cười lạnh: "Thế thì mắt nhìn người của nàng tệ thật đấy."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Thái phu nhân vội vàng chạy tới, mắng: "Tống Liêm! Con điên rồi phải không! Văn Anh là kế mẫu của con! Con coi thường luân thường đạo lý, sẽ bị trời phạt đấy."

Tống Liêm thấm ướt khăn tay, cúi người lau nước mắt cho ta, vẻ thản nhiên nói: "Nàng ấy là kế mẫu kiểu gì chứ? Căn bản chưa từng đổi hôn thư, cũng chẳng có tên trong tông phả Tống gia."