Ta thu người vào góc giường, né tránh một chút.
Tống Liêm cưỡng ép bóp cằm ta, quát: "Đừng động! Khóc đến mức này, không dùng khăn chườm một chút thì lát nữa lại đau mắt cho xem. Lúc đó người khó chịu là chính nàng đấy, nàng chắc chắn muốn giận dỗi với ta sao?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
À ừ, cũng đúng nhỉ. Thế là ta không tránh né nữa, ngước mặt lên để hắn chườm mắt cho.
Thái phu nhân tức đến mức lấy gậy đá-nh hắn, hắn cứ thế mà chịu.
Thái phu nhân quả thực bó tay, mắng: "Hoàng đế đã tứ hôn cho con, con khốn nạn thế này thì mặt mũi Thừa Ân Quận chúa để vào đâu!"
Ta lén nhìn Tống Liêm một cái, trong lòng cũng đắc ý hẳn lên. Không tin là ngươi không sợ Hoàng đế.
Tống Liêm bắt thóp được ta, bèn véo má ta một cái. Ta đau đến mức hít hà một tiếng, giơ chân đá hắn.
Tống Liêm đè nửa người xuống, ghé tai ta thì thầm: "Ninh Đào, ta vừa thấy bộ dạng này của nàng là đã nảy sinh ý đồ rồi. Nàng chắc chắn muốn tiếp tục quyến rũ ta lúc này chứ? Da mặt ta dày lắm, chẳng biết liêm sỉ là gì đâu, cho dù tổ mẫu có ở đây ta cũng dám làm chuyện khốn nạn đấy."
Gối chăn mặn nồng hơn một năm trời, hơi thở hắn thay đổi thế nào ta lại chẳng biết sao.
Ta hét lớn: "Mẹ! Cứu con! Cứu con với!"
Thái phu nhân rơi lệ, khóc lóc bảo: "Tống Liêm! Trong lòng con bé không có con, con việc gì phải cưỡng cầu! Danh dự trăm năm của Hầu phủ chẳng lẽ lại hủy hoại trong tay con sao?"
Tống Liêm tự giễu nhếch mép: "Lão già kia nạp tới hai mươi thê thiếp, sinh ra một đống thứ t.ử thứ nữ, ông ta không làm hủy hoại danh dự Hầu phủ. Con chỉ muốn một nữ nhân thôi mà danh dự liền tiêu tan sao? Tổ mẫu, người nói cho con nghe xem, cái danh dự đó rốt cuộc là thứ gì vậy?"
Thái phu nhân tức đến mức không nói nên lời, chỉ biết lặp lại: "Vậy con nói xem, chuyện tứ hôn tính sao?!"
Tống Liêm thấy ta không vùng vẫy nữa bèn đứng dậy, gọi ra phía sau một câu: "Người đâu! Mang bữa sáng lên! Lấy ít cháo ngọt nóng, kèm thêm vài món dưa thanh đạm. Đừng bỏ hành hoa, dầu mè."
Người canh cửa thưa một tiếng.
Thái phu nhân nhìn ta, ta uất ức nhìn bà ấy. Những gì cần diễn ta đều diễn xong rồi.
Tống Liêm thong thả cởi áo ngoài, nhìn thái phu nhân nói: "Cần thế nào thì cứ thế ấy, Thừa Ân Quận chúa muốn gả thì cứ gả. Còn về Ninh Đào..."
Hắn nhìn ta, lạnh lùng nói: "Trước kia ở trên núi danh không chính ngôn không thuận với con, con thấy nàng ấy cũng vui vẻ lắm. Sau này lại còn muốn bỏ trốn cùng nam nhân kia. Xem ra nàng ấy chỉ thích mấy cái trò vụng trộm không thấy được ánh sáng này, con chiều."
Ta cảm thấy ánh mắt hắn như lưỡi d.a.o. Ta c.ắ.n môi, kéo kéo ống tay áo, lại không nhịn được mà đá hắn một cái.
Thái phu nhân ngơ ngác hỏi: "Con chịu để Văn Anh làm thiếp?"
Tống Liêm nhìn ta, nhướn mày: "Sao, tổ mẫu có ý kiến gì?"
Thái phu nhân cũng nghệt ra luôn. Nếu đã vậy thì bọn ta náo loạn nãy giờ làm gì nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cũng mịt mờ theo. Đúng vậy, Thừa Ân Quận chúa làm thê, ta làm thiếp, hình như cũng chẳng cản trở gì chuyện tứ hôn.
Ta gật đầu, nhỏ giọng nói: "Mẹ, người lo lắng vô ích rồi."
Thái phu nhân hét lên một tiếng, lại tặng thêm cho Tống Liêm một gậy, càng giận hơn: "Con thế mà lại giống hệt cha ngươi, là một kẻ phụ tình! Văn Anh tính tình nhu nhược, tuổi trẻ xinh đẹp, tuổi còn nhỏ đã đi theo con! Con lừa gạt con bé đi theo con không danh không phận, giờ lại còn muốn con bé làm thiếp! Ta đá-nh chế-t cái đồ phụ tình nhà con! Ta không có đứa cháu như con!"
Thái phu nhân tức đến mức ngất xỉu, để lão ma ma khiêng đi.
Ta lo lắng không thôi, gọi với theo: "Mẹ!"
Ta định đuổi theo nhưng Tống Liêm cản lại, bình thản bảo: "Bà ấy giả vờ đấy."
Ta kinh ngạc: "Hả?"
Tống Liêm giải thích: "Lúc bà ấy nói không lại ta là hay giả vờ ngất lắm, nếu không sẽ thấy mất mặt."
Ồ, thế thì cũng nhanh trí thật.
Bữa sáng được bưng lên, ta định xuống giường ăn, nhưng Tống Liêm giữ ta lại, đút từng miếng cho ta.
Tống Liêm mặt không cảm xúc nói: "Tiết kiệm sức lực đi, lát nữa có nhiều thời gian để phản kháng."
Ăn sáng xong, Tống Liêm khóa trái cửa phòng, đi tới buông rèm giường xuống. Trong trướng bỗng chốc tối sầm lại.
Nhưng hắn cũng chẳng có hành động gì, chỉ bưng chén trà chậm rãi ngồi bên giường uống. Ta đợi đến mức hơi mệt, ngáp một cái, đầu không tự chủ được mà tựa vào lòng hắn.
Tống Liêm chọc chọc trán ta: "Không khóc nữa? Không quậy nữa à?"
Ta lí nhí đáp: "Khóc lóc cũng mệt lắm chứ, mẹ không có ở đây nên ta cũng lười diễn kịch."
Tống Liêm cười nhạt: "Tổ mẫu toàn xem thoại bản cho lắm vào nên đầu óc cũng hỏng theo rồi. Nữ nhân độc ác không có lương tâm như nàng, đến ta còn chẳng thèm nhìn trúng thì làm sao mà thèm bỏ trốn với cái gã họ Trần kia."
Ài, uổng công diễn một trận, căn bản chẳng lừa nổi hắn.
Ta lại bực mình vì lúc nãy hắn nhìn mình lạnh lùng, bèn mở mắt ra, nhéo thắt lưng hắn một cái: "Bất hiếu! Ngươi phải gọi ta một tiếng mẹ!"
Tống Liêm quẳng chén trà đi, nhào tới: "Không muốn ngủ à? Thế thì khỏi ngủ luôn!"
12
Lúc tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau. Tống Liêm đang cầm sách, thong dong ngồi trên giường đọc. Thấy ta tỉnh, hắn tung chăn đi rót trà.
Ta nhìn thấy đóa hoa thược d.ư.ợ.c thoắt ẩn thoắt hiện trên chân hắn, bèn bịt mặt hét lớn một tiếng: "Tống Liêm! Ngươi đồ vô liêm sỉ!"