Chuyện tối qua ta đều nhớ ra hết rồi!
Hắn ép ta vẽ tranh trên người hắn.
"Lại còn dám ném hoa vào người gã họ Trần kia à?"
"Lại đây, vẽ cho ta một đóa."
"Đúng, vẽ ngay chỗ này này, run tay cái gì?"
Sau đó ta thực sự chịu không nổi, quăng b.út định đi tìm thái phu nhân cầu cứu.
Hắn ép ta lên cánh cửa, từng chút một mà ức h.i.ế.p. Chân ta bủn rủn không đứng vững nổi. Tống Liêm kéo ta lại, kiên nhẫn hôn ta.
"Thanh mai trúc mã thì tính là gì, nàng và ta còn cả đời để ở bên nhau."
"Trần Mộc ca ca?"
Tống Liêm cúi đầu c.ắ.n ta, giọng nói mập mờ: "Ta làm nhi t.ử cho nàng, vừa ý chưa?"
Cả người ta xấu hổ đến mức run rẩy, ngón chân co quắp lại, nước mắt cũng không tự chủ được mà rơi xuống.
"Tống Liêm, cầu xin ngươi..."
Ta đã nói năng lộn xộn hết cả. Hắn ôm lấy ta, đi về phía thùng tắm sau bình phong. Ta không có nơi nào bám víu, chỉ biết ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn.
Tống Liêm quay đầu hôn ta, lại còn trêu chọc: "Nhớ ta rồi à? Trước đây cứ đến lúc này là lại cố tình quậy phá để ta kết thúc sớm."
Ta chẳng thèm để ý đến hắn.
Nước trong thùng tắm b.ắ.n tung tóe khắp nơi. Móng tay ta bấm c.h.ặ.t vào vai hắn.
Tống Liêm áp sát vào ta, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Đào Đào, hãy ở lại bên ta. Nha hoàn của nàng ta đã đón đến Thanh Châu để bầu bạn với nàng rồi. Còn về Trần Mộc, ta đã thả hắn ta về."
Ta ôm chăn, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Tống Liêm lắc cho ta tỉnh, ép buộc: "Trả lời đi."
Ta mơ màng đáp một câu: "Được."
Hắn vẫn chưa chịu buông tha, lại hỏi: "Được cái gì?"
"Cái gì cũng được..."
Tống Liêm hỏi tiếp: "Gả cho ta."
"Được..."
Tống Liêm khựng lại, bóp eo ta hỏi thêm: "Làm thiếp cho ta."
"Được..."
Hắn nổi giận, định bóp ta một cái, nhưng thấy ta đã buồn ngủ đến mức thần trí không tỉnh táo nữa, cuối cùng hắn cũng ôm c.h.ặ.t lấy ta, hôn mạnh một cái lên mặt.
"Nữ nhân thối tha không có lương tâm, ngủ đi!"
13
Ta ở lại Hầu phủ năm thứ ba. Cả kinh thành đều biết bên cạnh Tống Liêm có một nữ t.ử không danh không phận. Không phải thê, cũng chẳng phải thiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có kẻ nói lời khó nghe, sau lưng gọi ta là nhân tình. Truyền ra bao nhiêu lời lẽ bẩn thỉu, nào là kỹ nữ thanh lâu, hạng người ai cũng có thể làm chồng được. Chẳng biết Tống Liêm tìm ra kẻ đó bằng cách nào, hắn treo người đó lên, trước mặt bàn dân thiên hạ, đ.ấ.m rụng từng chiếc răng của đối phương.
Lúc đó ta đang ngồi ở trà lâu đối diện. Tống Liêm rửa sạch tay rồi quay lại đón ta.
Ta đứng bên cửa sổ, bừng tỉnh đại ngộ: "À, là hắn ta à. Mấy hôm trước ta cùng mẹ đi ngắm hoa, hắn ta đến bắt chuyện với ta, còn bảo đi theo hắn ta thì sướng hơn theo ngươi."
Tống Liêm nghe xong bèn quay trở lại, đá-nh gãy thêm một cánh tay của hắn ta nữa.
Hắn nhíu mày hỏi ta: "Chuyện này sao nàng không nói với ta?"
Ta "ồ" một tiếng, vẻ không quan tâm: "Lúc đó Thừa Ân Quận chúa đã đá-nh hắn ta một trận rồi mà, hắn ta đã không còn khả năng làm nam nhân nữa rồi."
Nghe nhắc đến Thừa Ân Quận chúa, sắc mặt Tống Liêm càng khó coi hơn.
Hắn cạn lời: "Ít qua lại với nàng ta thôi!"
Ta chẳng thèm để ý đến hắn.
Ta thấy Thừa Ân Quận chúa rất tốt. Lúc gặp nhau, ta cứ ngỡ Quận chúa định đá-nh mình cơ.
Ngờ đâu nàng ấy vừa thấy ta đã nhào tới nhéo nhéo mặt ta: "Trên đời sao lại có sinh vật đáng yêu thế này chứ!! Họ Tống kia, ta liều mạng với ngươi!"
Kể từ đó, nàng ấy suốt ngày đến Tống gia, đòi gả cho Tống Liêm. Tống Liêm phiền nàng ấy vô cùng, hai người cứ gặp nhau là đá-nh nhau thật sự.
Thừa Ân Quận chúa gối đầu lên chân ta, sai bảo ta đút nho cho nàng ấy.
Nàng ấy thong dong bảo: "Hoàng thúc ta cứ thích tứ hôn, mặc kệ ông ấy đi. Ông ấy muốn Tống Liêm cưới ta xong là có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản binh quyền của Trấn Nam Vương phủ để lại."
Mấy thứ đó ta không hiểu, nhưng ta nghe ra được rồi.
Đối với cuộc hôn nhân này, cả Thừa Ân Quận chúa và Tống Liêm đều không thể phản kháng. Bọn họ dứt khoát buông xuôi.
Thừa Ân Quận chúa nuôi nam sủng của nàng ấy, Tống Liêm thì đóng cửa sống qua ngày với ta.
Thấy ta im lặng, Tống Liêm lại nhìn ngắm ta vài cái rồi bảo: "Bộ đồ này không phải ta mua cho nàng đúng không?"
Ta gật đầu, đứng dậy xoay một vòng: "Đẹp không? Quận chúa tự mình vẽ bản thiết kế rồi sai người may cho ta đấy."
Ta lại lắc lắc chuỗi ngọc bảo thạch trên cổ tay, hớn hở nói: "Quận chúa tặng ta đấy."
Ta xách váy lên, khoe đôi giày: "Quận chúa mua cho đấy."
Tống Liêm tức đến mức đầu sắp bốc khói luôn.
Sau khi về nhà, hắn lập tức đem hết quần áo của ta vứt đi. Ta tức quá cãi nhau với hắn một trận lôi đình.
Tống Liêm chịu không nổi, hét lên: "Cái đồ háo sắc Thừa Ân kia rốt cuộc có điểm nào tốt! Có phải nàng còn muốn theo nàng ta về Vân Nam không?!"
Ta bị hắn đ.â.m trúng tâm sự.
Ta đếm ngón tay nói: "Thừa Ân bảo ở Vân Nam có hoa đẹp, có bánh hoa hồng ngon. Lại còn có khỉ nữa! Có cả voi. Tóm lại đó là một nơi vô cùng vô cùng xinh đẹp."
Tống Liêm cười lạnh: "Còn có cả đám nam nhân đa tình vạm vỡ nữa chứ gì."
Ta im bặt, thế mà hắn cũng biết chuyện này.
Ta chốt hạ: "Tóm lại ta muốn đi Vân Nam."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!