Chương 12
Từ góc nhìn của ta áo lót của hắn lỏng lẻo.
Một mảng n.g.ự.c lộ ra như ẩn như hiện.
Có thể thấy thân hình cường tráng và cơ bụng săn chắc.
Công chúa đoán không sai.
Tên này quả nhiên đang dùng mỹ nam kế với ta.
…
Ta nhìn mấy lần kiên quyết dời mắt sang đống lửa.
Một lát sau lại không nhịn được mà nhìn sang.
Hắn cười:
"Đẹp không?"
Ta nghiêm mặt:
"Cũng tạm."
"Ngươi lại đỏ mặt rồi."
"Không có, do lửa hun thôi."
Hắn bật cười.
Đứng dậy ra cửa hang nhìn ra ngoài:
"Cơn mưa này nhất thời sẽ chưa dừng."
"Có lẽ tối nay chúng ta phải ngủ lại trong núi."
Ngủ?
Ngủ cái gì?
Hắn quay đầu nhìn ta:
"Ngươi đứng xa lửa một chút."
"Mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ rồi."
Ta lặng lẽ dịch vào bên trong.
Mưa quả nhiên không dứt.
May mà Trần Sinh có mang theo lương khô và nước.
Chúng ta miễn cưỡng lấp đầy bụng.
Đêm xuống nhiệt độ giảm mạnh.
Trần Sinh đưa áo ngoài đã khô cho ta làm chăn.
Đống lửa không tắt.
Cũng không đến mức quá lạnh.
…
Hắn dựa vào vách đá, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ta quấn áo của hắn.
Mắt mở to.
Cho đến khi không chống nổi nữa, ngủ thiếp đi.
Từ đầu đến cuối hắn không có bất kỳ hành động vượt giới hạn nào.
…
Ta ngủ mơ mơ màng màng.
Bỗng cảm thấy có người đến gần.
Ta lập tức mở to mắt.
Gần trong gang tấc là gương mặt của Trần Sinh.
Ánh lửa mờ ảo.
Hắn như một yêu tinh mê hoặc lòng người.
…
Trong lòng giằng co một lúc ta giơ tay tát thẳng một cái.
Đang định trinh liệt bất khuất mắng hắn…
Hắn đã nhanh tay bịt miệng ta.
Ta há miệng c.ắ.n thẳng một cái.
Hắn đau, khẽ rên một tiếng, hạ giọng:
"Suỵt… bên ngoài có người."
…
Ta tập trung lắng nghe.
Lúc này mới phát hiện mưa đã tạnh.
Có tiếng bước chân sột soạt từ phía dưới truyền lên.
Càng lúc càng gần.
Sau đó tới cửa hang.
Có kẻ thò đầu nhìn vào:
"Đống lửa còn ấm, bọn chúng chưa đi xa."
Một người khác nói:
"Chủ yếu g.i.ế.c nữ nhân đi cùng."
"Đừng quan tâm đến tên nam nhân."
Ta: "!!!!"
Đợi bọn chúng đi xa.
Ta nghiến răng:
"Liên quan gì đến ta?!"
"Sao lại chủ yếu g.i.ế.c ta?!"
"Nhầm người rồi à?!"
Trần Sinh đáp:
"Có lẽ là do lần trước ta nói…"
"Ta không có hứng thú với nữ nhân khác, chỉ có cảm giác với ngươi."
"Khiến bọn chúng nghĩ."
"Chỉ cần g.i.ế.c ngươi, ta tương đương… không được nữa."
"Hơn nữa…"
"G.i.ế.c ngươi sẽ không bị nghi ngờ."
"G.i.ế.c ta thì mục tiêu quá rõ ràng."
Ta: "!!!!"
Không phải chứ loại chuyện này cũng có người tin?!
Trí tuệ kiểu này mà cũng đi tranh ngôi vua?!
Trần Sinh kéo ta xuống núi.
Đường núi trơn trượt, ánh sáng mờ tối.
Chúng ta lại phải tránh truy sát.
Quả thật khó càng thêm khó.
…
Tai họa chưa dừng.
Chẳng mấy chốc chúng ta bị phát hiện.
Trần Sinh đẩy ta một cái:
"Ngươi đi trước!"
"Ta chặn phía sau!"
Hắn suýt nữa đẩy ta ngã.
Đối phương khoảng hơn hai mươi người.
Trần Sinh giữ chân một tên.
Mười chín người còn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đều xông về phía ta.
Mục tiêu… là ta.
Dù võ công ta có tốt cũng khó địch lại nhiều người.
Huống chi bọn họ còn có v.ũ k.h.í.
Chỉ sơ suất một chút trên người ta đã bị rạch mấy vết thương.
Đúng lúc đó ta nghe Trần Sinh hét lớn:
"Cẩn thận!"
Ngay sau đó hắn lao tới ôm lấy ta, xoay người.
Ta nghe thấy…
Âm thanh lưỡi kiếm xuyên vào da thịt.
Hắn vậy mà đỡ cho ta một nhát kiếm.
Thanh kiếm xuyên qua vai hắn đ.â.m thẳng đến trước mắt ta.
…
Ta sợ đến trắng bệch mặt.
Giọng run rẩy:
"Thế… thế t.ử, ngươi không sao chứ?"
Hắn c.ắ.n răng chịu đựng.
Không nói nổi một lời.
Chỉ khẽ lắc đầu.
Ta lấy mê hồn tán từ thắt lưng, tung ra.
Nhân lúc bọn chúng né tránh liền ôm Trần Sinh lăn xuống phía bên kia.
Phía này là dốc nghiêng.
Có đá vụn, cành cây.
Sẽ đau nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Ta dù đã tính toán kỹ lưỡng.
Nhưng ta vẫn tính sai.
Chúng ta lăn quá đà.
Trần Sinh suýt rơi xuống vực.
May mà ta kịp thời giữ lấy tay hắn.
Vai hắn đã nhuộm đỏ m.á.u.
Phía sau các sát thủ từng bước áp sát.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn không buông.
Vết thương trên người bị xé toạc.
Máu theo cánh tay ta chảy xuống.
Hắn quát:
"Mau buông tay!"
Ta không nói gì.
Chỉ lắc đầu.
Trong mắt ngập nước.
Ta có thể thấy rõ sự kinh ngạc của hắn.
"C.h.ế.t đi!"
Có kẻ phía sau hét lên.
Thanh kiếm vung lên.
Luồng khí lạnh ập đến.
Ta có thể cảm nhận rõ ràng.
Ta nhắm mắt chấp nhận số phận.
Nhưng cơn đau như tưởng tượng không xuất hiện.
…
Tiếng giao chiến vang lên.
Có người hét lớn:
"Thế t.ử! Thế t.ử!"
Chúng chạy tới.
Cùng ta kéo Trần Sinh lên.
Viện binh đã đến.
Ta gần như kiệt sức.
Ngồi phịch xuống đất, thở dốc.
Ta cười với Trần Sinh:
"Được rồi…"
"Không cần c.h.ế.t nữa."
Nửa người hắn đầy m.á.u.
Nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
…
Ta ngủ rất lâu.
Đến khi tỉnh lại.
Đã là chiều hôm sau.
Công chúa canh bên cạnh ta.
Vừa thấy ta tỉnh liền mắng:
"Con muốn c.h.ế.t à?"
"Không phải đã bảo gặp nguy hiểm thì b.ắ.n tín hiệu sao?"
Ta liếc quanh thấy không có ai.
Liền hạ giọng:
"Không sao, thích khách là người của Trần Sinh giả trang."
Công chúa sững lại:
"Không thể nào?"
"Vết thương của Trần Sinh không nhẹ đâu."
Ta nói:
"Ta đã quan sát rồi."
"Mấy tên thích khách đó giày đều rất sạch."
Trong núi vừa mưa xong.
Nếu không phải mai phục sẵn mà bọn chúng lần theo từ dưới núi lên thì giày không thể sạch như vậy.
Mà nếu đã mai phục thì thời điểm ra tay tốt nhất chẳng phải là lúc vừa vào đêm sao?
Khi chúng ta vừa mệt vừa đói thì xông vào.
Cớ gì phải đợi
Đến khi chúng ta ăn no uống đủ, ngủ một giấc mới ra tay?
…
Mà thứ quan trọng nhất là ta không tin Trần Sinh chỉ đơn thuần rủ ta đi du sơn để bồi dưỡng tình cảm.
Hắn nhất định sẽ làm gì đó.
Không phải gạo nấu thành cơm thì cũng là thứ khác.
…
Khi thích khách xuất hiện.
Ta đã nghĩ.
Nếu hắn anh hùng cứu mỹ nhân, đỡ cho ta một nhát kiếm thì ta có phải sẽ cảm động đến mức lấy thân báo đáp?
…