Vương Tĩnh

Chương 13



 

Chương 13

 

Sau đó hắn quả thật đã đỡ kiếm thay ta.

 

Hắn chơi rất lớn.

 

Cả vai bị xuyên thủng hiệu quả cực kỳ chấn động.

 



 

Nhưng hắn không ngờ ta thà c.h.ế.t cũng không buông tay.

 

Sau cú này chắc hắn còn bị ta làm cho chấn động hơn.

 

Giờ hắn chắc mê mệt ta c.h.ế.t rồi.

 

Công chúa vỗ tay:

 

"Ta đã nói rồi con đúng là nhân tài!"

 

Vết thương của ta đều là vết thương nhẹ.

 

Sợ phụ thân lo nên ta không nói với ông.

 

Chiều tối Trần Sinh đến thăm ta.

 

Cũng khổ cho hắn.

 

Vai quấn một lớp băng dày.

 

Vì mất m.á.u nhiều mà sắc mặt trắng bệch đáng sợ.

 

Phải để người khiêng mới tới được trước mặt ta.

 



 

Hắn hỏi:

 

"Sao ngươi không đến thăm ta?"

 

Còn có chút tủi thân.

 

Đôi mắt như được rửa qua nước.

 

Ẩm ướt mềm mại.

 

Khiến lòng người cũng mềm theo.

 

Ta nói:

 

"Ta đang hối hận."

 

Hắn ngẩn ra:

 

"Hối hận chuyện gì?"

 

"Hối hận lúc đó không buông tay."

 

"Cái tay c.h.ế.t tiệt này…"

 

"Não ta đã bảo buông ra rồi!"

 

Ta vừa nói vừa dùng tay trái đ.á.n.h tay phải.

 

Đánh liền mấy cái.

 

Trần Sinh bật cười.

 

Ánh mắt sáng lấp lánh.

 

Hắn đưa tay nắm lấy tay ta:

 

"Mặc kệ."

 

"Dù sao ngươi cũng không buông tay."

 

Ta rút tay ra.

 

Hắn lại nắm.

 

Ta lại rút.

 

Hắn lại nắm.

 

Giống như trẻ con mà chơi không biết chán.

 



 

Ta lại định rút tay hắn đột nhiên nhíu mày, "ai da" một tiếng:

 

"Đụng đến vết thương rồi."

 

Ta lập tức không dám động.

 

Hắn nhân cơ hội kéo tay ta lại gần hôn một cái.

 



 

Phụ thân ta cuối cùng vẫn biết chuyện.

 

Giờ thân phận của Trần Sinh đã không còn đơn giản là Thế t.ử Tĩnh Hải Vương nữa.

 

Hắn bị ám sát là đại sự.

 

Hoàng thượng hạ lệnh tra xét kỹ lưỡng.

 

Trong ngoài tra ba lần vẫn không tra ra được gì.

 

Có tra ra được mới lạ.

 

Đám thích khách kia thay bộ y phục liền biến thành hộ vệ của người bị hại thì đi đâu mà tra?

 

Trần Sinh cũng không nhân cơ hội vu oan người khác.

 

Nhưng các phiên vương ở khắp nơi vẫn bị nghi ngờ như nhau.

 



 

Chuyện hắn chắn kiếm thay ta cũng truyền ra khắp nơi.

 

Triệu Tam và La Ngũ đến thăm ta:

 

"Chân ái đấy!"

 

"Đây đúng là chân ái!"

 

Phụ thân ta cũng rơi vào do dự sâu sắc.

 

Hoàng thượng lại triệu phụ thân vào cung nói chuyện.

 

Lần này phụ thân đồng ý.

 

Còn thay ta xin thêm một đạo thánh chỉ.

 

Cho phép tùy thời hòa ly.

 

Không cần.

 

Thật sự không cần mà.

 

Khi thánh chỉ ban hôn được hạ xuống Trần Sinh nói với ta:

 

"Ngươi sẽ không hối hận khi chọn ta."

 

Đến giờ hắn vẫn tưởng ta đang cân nhắc giữa hắn và Thế t.ử Lâm An Vương.

 

Cuối cùng bị hắn cảm động hà chọn hắn.

 

Hắn và ta đã đính hôn nên vị trí trữ quân gần như không thể lay chuyển.

 

Hoàng thượng vốn đã nghiêng về hắn.

 

Giờ hắn lại trở thành con rể của công chúa… vậy nên chỉ cần nghĩ về công chúa hoàng thượng cũng sẽ không chọn người khác.

 



 

Chỉ cần ta sinh con thì thánh chỉ lập thái t.ử có lẽ sẽ được công bố khắp thiên hạ.

 

Ta vẫn ở tại phủ công chúa.

 

Công chúa tổ chức cho ta một buổi nhận thân đàng hoàng.

 

Ở ngoài nhắc đến ta bà đều gọi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Con ta."

 

Mẫu thân ta từng đến tìm ta một lần.

 

Ta không muốn gặp.

 

Công chúa nói:

 

"Biết con không thích bà ấy."

 

"Nhưng dù sao cũng là mẫu thân ruột của con."

 

"Cứ coi như làm cho người ngoài xem."

 

Mẫu thân tìm ta vẫn là vì Nam Cẩm.

 

Ta vừa nghe đã bật cười.

 



 

Những năm này ta cũng nghĩ thông rồi.

 

Mẫu thân không yêu ta.

 

Tình cảm của bà có hạn.

 

Huynh trưởng là người bà yêu nhất.

 

Ban đầu bà định yêu ta.

 

Nhưng Nam Cẩm đến.

 

Bà muốn báo ân.

 

Áy náy, thương xót dần dần đã biến thành tình mẫu t.ử thật sự.

 

Bà đã không còn tình cảm dư thừa để chia cho ta nữa.

 

Bà nói:

 

"Nam Cẩm bị gia đình ép gả cho một lão già hơn nó hai mươi tuổi để làm kế thất."

 

"Con giúp nó đi."

 

"Suy cho cùng…"

 

"Nếu không phải vì con…"

 

"Phụ thân con cũng sẽ không đưa nó về Nam gia."

 

Ta hỏi:

 

"Hôn nhân đại sự…"

 

"Do phụ mẫu quyết định."

 

"Người muốn ta giúp thế nào?"

 

Bà rất tự nhiên nói:

 

"Con bảo Thế t.ử Tĩnh Hải Vương nạp nó làm thiếp."

 

"Chỉ cần con gật đầu thế t.ử sẽ không từ chối."

 

Ta bị chọc tức đến bật cười.

 

Ta nói:

 

"Được thôi."

 

"Chỉ cần nàng ta dám bước vào cửa…"

 

"Ta sẽ dám g.i.ế.c nàng ta."

 

"Một thiếp thất mà thôi…"

 

"Chắc cũng không ai truy cứu."

 

Bà kinh ngạc nhìn ta.

 

Niềm vui vừa nhen nhóm liền cứng lại.

 

Ta lạnh lùng nói:

 

"Người tưởng ta dễ bắt nạt sao?"

 

"Nam Cẩm hết lần này đến lần khác vu oan hãm hại ta…"

 

"Ta không g.i.ế.c nàng đã là ta rộng lượng."

 

"Người còn dám bảo ta giúp nàng ta à?"

 

"Con dám nói chuyện với ta như vậy?!"

 

Bà tức đến giậm chân:

 

"Tin hay không ta đi cáo con bất hiếu!"

 

"Để xem lúc đó thế t.ử còn cần con không!"

 

Ta nheo mắt, giọng càng lạnh:

 

"Người cứ đi."

 

"Ta g.i.ế.c người… còn có chút áp lực luân lý."

 

"Nhưng công chúa… thì không."

 

Bà há miệng như không dám tin.

 

Ta nói:

 

"Không hiểu tiếng người sao?"

 

"Ta đã nói rất nhiều lần rồi…"

 

"Người đã sớm không còn là mẫu thân của ta nữa."

 

"Từ nay về sau…"

 

"Ta chỉ có công chúa là mẫu thân."

 

"Người tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt ta nữa."

 



 

Ta mắng thì sướng nhưng trong lòng lại chẳng sướng chút nào.

 

Người ngoài đâu quan tâm mẫu thân đối xử với ta thế nào.

 

Chỉ cần bà là mẫu thân của ta thì ta đương nhiên phải nghe lời, phải hiếu thuận.

 

Nếu bà thật sự không màng tất cả đi tố cáo ta thì quả thật có thể khiến ta chịu thiệt.

 



 

Ta bực bội vô cùng.

 

Lại không thể thật sự g.i.ế.c bà.

 

Công chúa nói:

 

"Hay là ta nhận con làm con thừa tự, cho con theo họ ta?"

 

Thừa tự khác hẳn với nhận làm nghĩa nữ.

 

Một khi đã thừa tự thì ta và mẫu thân…

 

Coi như không còn quan hệ.

 

Theo họ công chúa…

 

Là chính thức ghi tên vào ngọc điệp…

 

Được luật pháp công nhận.

 

Công chúa thương lượng với phụ thân ta.

 

Phụ thân không biết vì suy tính gì lại đồng ý.

 

Mẫu thân phản đối nhưng phản đối vô hiệu.