Chương 14
Thế là vào một ngày hoàng đạo ta xoay mình một cái…
Trở thành Trần Tĩnh.
Hoàng thượng còn tiện tay ban cho ta một danh hiệu quận chúa.
Hôn lễ giữa ta và Trần Sinh được định vào tháng tư năm sau.
Nhưng qua năm mới.
Chưa hết tháng giêng.
Hoàng thượng đột nhiên không xong rồi.
Cũng không hẳn là đột nhiên.
Đối với người khác là bất ngờ.
Nhưng với công chúa và ta lại nằm trong dự liệu.
Hoàng thượng tuổi đã cao.
Hậu cung lại có cả đống phi tần trẻ đẹp như hoa.
Đừng nói tới khắp nơi sủng hạnh mà chỉ sủng một người thôi cũng khến ông lực bất tòng tâm.
…
Huống hồ công chúa còn âm thầm thúc đẩy.
Tháng giêng náo nhiệt.
Người già thích náo nhiệt.
Dưới sự nhắc nhở của công chúa hoàng thượng nhớ tới một phi tần biết bày trò.
Bèn sai người đi gọi.
Kết quả bắt gặp phi tần đó tư thông với thị vệ.
Hai người quấn quýt say mê không biết trời đất là gì.
Chuyện náo loạn cực lớn.
Khi hoàng thượng chạy đến thì chiếc yếm uyên ương đỏ của phi tần vẫn còn treo trên eo tên thị vệ.
Hoàng thượng tức đến ngất đi.
Khi được khiêng về tẩm điện chưa bao lâu thì đã tắt thở.
Ngay cả công chúa cũng không ngờ chuyện sẽ diễn ra như vậy.
Bà lập tức phong tỏa tin tức.
Lúc này Trần Sinh đang cùng ta dạo chơi ở Đại Tướng Quốc Tự ngoài cung.
Khi hắn nhận được tin cùng ta vội vàng vào cung…
Đúng lúc chuông báo tang của hoàng thượng vang lên.
Công chúa cầm di chiếu bước ra.
Quần thần đều có mặt.
Tô công công bên cạnh hoàng thượng tuyên đọc di chiếu.
Khi đọc đến ngôi vị hoàng đế truyền cho công chúa…
Tất cả đều kinh ngạc.
Đặc biệt là Trần Sinh.
Hắn nhìn công chúa lại nhìn ta rồi lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Hắn cuối cùng cũng hiểu từ đầu đến cuối không phải Thế t.ử Lâm An Vương muốn tranh ngôi.
Mà là… công chúa.
…
Sắc mặt Trần Sinh trắng bệch.
Hắn há miệng muốn hỏi ta điều gì đó.
Ta bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn.
Những lời hắn định nói.
Bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Một chữ cũng không thốt ra được.
Hắn thông minh như vậy chắc hẳn đã hiểu.
Từ đầu đến cuối ta chỉ đang diễn kịch với hắn.
Có người lên tiếng phản đối:
"Hoàng thượng trước đó rõ ràng định lập Thế t.ử Tĩnh Hải làm trữ quân…"
Công chúa điềm tĩnh đáp:
"Đó là phụ hoàng vì muốn bảo vệ bản cung nên cố ý nói vậy."
"Bản cung là huyết mạch duy nhất của phụ hoàng."
"Vốn dĩ nên kế thừa đại thống."
Bà khẽ gật đầu với Trần Sinh:
"Liên lụy thế t.ử thay bản cung chắn tai kiếp."
"Bản cung rất áy náy."
"Ngày sau tất sẽ bù đắp."
Sắc mặt Trần Sinh càng thêm khó coi.
Lại có người nói:
"Làm gì có đạo lý nữ nhân làm hoàng đế…"
Công chúa ngẩng đầu, khí thế hiên ngang:
"Vậy thì…"
"...bắt đầu từ bản cung!"
"Còn…"
Vẫn có người không phục.
Rõ ràng hoàng thượng trước đó chưa từng lộ ra ý định truyền ngôi cho công chúa.
Có người đề nghị kiểm tra thật giả của di chiếu.
Công chúa thản nhiên đồng ý.
Di chiếu đương nhiên là giả.
Nhưng là dùng chữ viết của hoàng thượng mà dập ra.
Căn bản không thể kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quần thần nhìn nhau.
Công chúa lại chậm rãi nói:
"Trước khi phụ hoàng qua đời."
"Người cũng đã đích thân nói sẽ truyền ngôi cho bản cung."
"Tô công công và Vương thống lĩnh đều có thể làm chứng."
Tô công công là người hầu cận bên cạnh hoàng thượng.
Phụ thân ta là người bảo vệ cận thân của hoàng thượng.
Khi hoàng thượng băng hà hai người họ đều có mặt.
Tô công công thì đã bị công chúa mua chuộc từ sớm.
Còn phụ thân ta… không biết công chúa đã thuyết phục ông thế nào.
Tóm lại vị phụ thân nổi tiếng chính trực của ta nhìn ta một cái rồi gật đầu.
Uy tín của phụ thân ta vẫn rất đáng tin.
Ông vừa gật đầu thì triều thần đã tin đến bảy tám phần.
Phụ thân ta và Tô công công…
Là những người đầu tiên quỳ xuống, hô lớn:
"Tham kiến hoàng thượng."
"Hoàng thượng vạn tuế!"
Quần thần do dự một lát.
Dần dần có vài người dẫn đầu quỳ xuống.
Ngay sau đó càng lúc càng nhiều người quỳ theo.
Chỉ trong chốc lát đã quỳ thành một mảng lớn.
Chỉ còn ta và Trần Sinh đứng đó.
Hắn nhìn ta.
Ta nhìn hắn.
Ta chậm rãi quỳ xuống:
"Tham kiến hoàng thượng."
"Hoàng thượng vạn tuế!"
Ánh sáng trong mắt Trần Sinh tắt lịm.
Lưng hắn vẫn thẳng tắp.
Hai tay buông bên người khẽ run.
Giữa trời đất yên tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ có tiếng gió gào thét thổi tung vạt áo trắng của hắn.
Không biết hắn đứng đó bao lâu.
Công chúa với tư thái của một đế vương vẫn kiên nhẫn chờ hắn.
Cuối cùng đầu gối hắn cong xuống.
Đầu hắn cúi xuống.
Hắn thấp giọng:
"Tham kiến hoàng thượng."
"Hoàng thượng vạn tuế."
Công chúa:
"Chúng khanh bình thân!"
…
Nước không thể một ngày không có vua.
Công chúa rất nhanh đăng cơ.
Niên hiệu Nguyên Hoàng.
Là đứa con duy nhất của công chúa ta được phong làm Bích Giang Vương.
Được ban vương phủ.
Dù là nữ vương gia đầu tiên của triều ta.
Thế mà không ai phản đối.
Cũng phải thôi… nữ đế còn có rồi thì một nữ vương gia có là gì?
Đám lão cổ hủ kia chỉ có thể tê liệt mà chấp nhận.
Phụ thân ta lại xin từ quan.
Bệ hạ nhiều lần giữ lại ông vẫn không chịu.
Ông đã phản bội tiên đế.
Phụ đạo nghĩa trong lòng mình.
Không còn cách nào đường đường chính chính ở lại kinh thành.
Ông thậm chí không đến gặp ta lần cuối.
Chỉ để lại một câu:
"Chúng ta duyên phận đã tận."
"Từ nay về sau mỗi người tự bảo trọng."
Rồi phiêu bạt bốn phương.
Ta biết việc ông đổi phe sang bệ hạ đều là vì ta.
Ta là người của bệ hạ.
Nếu bệ hạ thất bại ta cũng không có kết cục tốt.
Từ khi còn là công chúa bà đã chọn trúng ta.
Có lẽ cũng đã sớm tính đến ngày hôm nay.
Bà mưu sâu tính xa.
Là một bậc vương giả bẩm sinh.
Ta cầu xin cho hai muội muội được phong huyện chủ.
Lại xây mới phật đường cho tổ mẫu.
Vương phu nhân và Vương Võ thì không được gì.
Dù trong lòng có rất bất mãn nhưng cũng không dám tìm ta gây chuyện.