Nam Ương ngồi kẹp giữa hai người, đầu óc bị tiếng cãi vã làm cho ong ong cả lên.
Lục Triệt rõ ràng là tới để đòi em trai về.
Trong lòng ai cũng biết.
Nhưng ngoài miệng, cả hai đều không nhắc tới Lục tam lang lấy một câu.
Lục Triệt liên tục công kích chuyện trước đây Tiêu Thừa Yến dùng xe công thành đ.â.m sập cổng phủ họ Vệ.
— Nhà họ Vệ là hậu duệ khai quốc công thần, phủ Bá tước.
Tùy tiện chà đạp phủ họ Vệ như vậy, chẳng lẽ Tiêu hầu cố ý coi thường công lao khai quốc?
Đem xe công thành tiến vào kinh thành, đ.â.m sập phủ đệ của khai quốc công thần.
Đây không phải hành vi của trung thần.
Mà là mang lòng dạ làm loạn xã tắc!
Tiêu Thừa Yến lười biếng dựa người sang một bên, ngả trên chiếc tháp có bình phong.
— Lục Trung thừa được Dự Vương để mắt tới, một bước lên mây.
Nói chuyện cũng có khí thế hơn hai tháng trước nhiều.
Cảm giác nắm quyền trong tay thế nào?
Nhưng thứ như quyền lực ấy phải nắm cho thật c.h.ặ.t.
Dự Vương đã cho ngươi quyền lực, vậy ngươi nên dốc toàn bộ tinh thần mà bám c.h.ặ.t lấy Dự Vương mới phải.
Cứ chăm chăm nhìn chằm chằm bản hầu mãi.
Lục Trung thừa đang lẫn lộn đầu đuôi rồi.
Giọng Lục Triệt lạnh như suối băng:
— Tấu Chương đàn hặc Tiêu hầu đã chất đầy ngự án trong nội đình.
Tiêu hầu vẫn nên sớm nghĩ cách trả lời bệ hạ và Dự Vương điện hạ thì hơn.
Bản quan tặng Tiêu hầu bốn chữ.
Cậy võ tất vong.
Tiêu Thừa Yến cười khẩy:
— Con đường quyền thần dưới chân Lục Trung thừa còn chưa vững đâu.
Cẩn thận ngã khỏi thang mây đấy.
Nam Ương:
...
Hai người này đúng là ông nói gà bà nói vịt.
Mỗi người nói một kiểu.
Vậy mà vẫn có thể cãi nhau dữ dội như thế được?
Hai bên giao phong thêm vài hiệp.
Lời lẽ như đao kiếm gió sương.
Câu nào câu nấy đều sắc lạnh thấu xương.
Không biết vì sao, cả hai đột nhiên cùng im bặt.
Không ai nói thêm một lời nào nữa.
Khách đường rơi vào một khoảng tĩnh lặng đáng sợ.
Nếu như lúc trước là giao chiến bằng lời nói giữa hai đạo quân.
Thì lúc này, dưới vẻ yên tĩnh ấy, sát ý rõ ràng đang lan khắp nơi.
Ngay cả Lục tam lang đang bị trói dưới hương án cũng theo bản năng ngừng giãy giụa.
Ngoan ngoãn im như gà.
Nam Ương nhìn sang bên phải.
Đại biểu ca mặt lạnh như băng.
Lại liếc ra phía sau.
Vị phu quân mới cưới đang cười, nhưng nụ cười cực kỳ nguy hiểm.
Nhớ tới lời dặn của Minh Văn Hoán.
Nàng nhẹ nhàng kéo tay áo Tiêu Thừa Yến.
— Minh tiên sinh bảo ta tới khuyên Tiêu hầu...
Lục Triệt nhìn thẳng ra ngoài cửa, không hề nhìn về phía nàng.
Đột nhiên lên tiếng:
— Nhị muội. Muội bị cướp về bái đường thành thân. Thành hôn đã hơn nửa tháng. Đáng lẽ phải là lúc phu thê quấn quýt nhất.
Vì sao vẫn gọi hắn là "Tiêu hầu"? Xa cách như vậy. Hắn đối xử với muội không tốt sao?
Nam Ương:
...?
Để nàng nói hết câu đã chứ!
Nam Ương cố gắng kéo chủ đề trở lại:
— Minh tiên sinh bảo ta khuyên...
— Chuyện xưng hô giữa vợ chồng là việc riêng trong màn trướng. Một người biểu huynh xa không liên quan cũng dám tới tận cửa chỉ trỏ?
Lần này tới lượt Tiêu Thừa Yến cắt ngang.
Hắn ngồi chễm chệ giữa chiếc tháp lớn.
Hai tay dang rộng.
Nụ cười mang theo vẻ châm chọc.
— Bản hầu trở về kinh tu thân dưỡng tính nửa tháng. Hóa ra lại khiến người khác nghĩ bản hầu dễ nói chuyện rồi? Từng người từng người một đều giẫm lên đầu bản hầu để leo cao? Chỉ là một Ngự sử Trung thừa. Tưởng rằng bản hầu không g.i.ế.c được sao?
Giống như tiếng trống quyết chiến vang lên trên chiến trường.
Tiêu Thừa Yến đang cười.
Nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương.
Bàn tay đang đặt bên eo Nam Ương chậm rãi buông ra.
Rồi trở tay nắm lấy chuôi đao.
Ngón cái đẩy mạnh.
Keng!
Tiếng đao rung khẽ.
Thanh trường đao đã rời khỏi vỏ nửa tấc.
Nam Ương:
???
Nàng còn chưa kịp khuyên được câu nào.
Sao đao đã rút ra rồi?!
Ngoài khách đường.
Minh Văn Hoán thò ra nửa người.
Nhìn thấy sát tâm của Tiêu hầu đã nổi lên, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Ông nhìn chằm chằm Nam Ương.
Liên tục ra dấu tay thật nhanh:
Phu nhân mau khuyên đi!
Chậm là không kịp nữa đâu!
Nam Ương cảm thấy cả người mình tê cứng.
Nàng cũng muốn khuyên lắm chứ!
Nhưng từ lúc bước vào đến giờ:
Nàng vừa mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Triệt ngắt lời.
Nàng mở miệng lần thứ hai.
Tiêu Thừa Yến ngắt lời.
Bây giờ đao còn sắp rút ra khỏi vỏ rồi.
Cho nên...
Rốt cuộc các người có cho ta cơ hội khuyên không vậy?!
Nam Ương chỉ có thể c.ắ.n răng, đưa tay đè lên cổ tay đang định rút đao của Tiêu Thừa Yến.
— Tiêu hầu đừng giận nữa. Dù là bà con xa thì cũng vẫn là họ hàng. Cuối năm mà động thủ g.i.ế.c người thân thì không may mắn. Để ta tiễn đại biểu ca ra về nhé!
Cả đời nàng chưa từng nói một câu dài và nhanh đến thế.
Nói xong liền th* d*c liên hồi.
Thanh đao đã rút ra vài tấc dừng lại ngay bên cạnh.
Cổ tay bị nàng giữ lấy không tiếp tục động đậy.
Nhưng cũng không hề thu đao lại.
Sát khí hiện rõ giữa hàng mày của Tiêu Thừa Yến.
Sát tâm đã nổi lên.
Giọng hắn trầm xuống vài phần.
Từ phía sau cúi người xuống, hơi thở nguy hiểm lướt qua vành tai Nam Ương.
— Bình thường chuyện lớn chuyện nhỏ chẳng thấy phu nhân ra mặt. Hôm nay lại khác thường như vậy.
Rốt cuộc là Minh tiên sinh bảo phu nhân tới khuyên? Hay là chính phu nhân muốn khuyên?
Người mà phu nhân muốn bao che... Rốt cuộc là thân thích xa? Hay là tình cũ?
Một chuỗi câu hỏi ném xuống.
Nam Ương ngơ ngác một lúc, không biết phải trả lời từ đâu.
— Không có.
— Có đấy.
Tiêu Thừa Yến bắt đầu không nói lý lẽ nữa.
— Nghĩ kỹ lại thì Lục tam lang đâu tính là tình cũ. Bản hầu suýt quên mất.
Người đang ngồi trước mặt đây... Lục Trung thừa. Mới chính là thanh mai trúc mã, vị hôn phu từ nhỏ của phu nhân. Mới là tình cũ thật sự.
Nam Ương:
???
Ngươi có nghe mình đang nói cái gì không vậy?!
Rõ ràng là người bị chọc giận.
Thế nhưng trên mặt Tiêu Thừa Yến lại chẳng lộ ra bao nhiêu tức giận.
Khóe môi thậm chí còn mang theo một nụ cười.
Sau đó hắn đột nhiên duỗi chân.
ẦM!
Một cước đá thẳng vào chiếc hương án.
Cú đá mạnh đến kinh người.
Nam Ương trơ mắt nhìn chiếc hương án bay ngang ra ngoài gần ba thước.
Sượt qua vạt áo Lục Triệt.
Đập mạnh vào bức tường phía sau.
Tiếng nổ vang dội.
Mảnh gỗ văng tung tóe.
Lục Triệt vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Ánh mắt nhìn hắn như nhìn một kẻ điên.
— Tiêu Thừa Yến! Nhị muội còn đang ở đây! Ngươi phát điên cái gì vậy?!
Tiêu Thừa Yến lại bật cười.
Hắn cúi mắt nhìn xuống.
Thậm chí còn rất dịu dàng vuốt vuốt mái tóc hơi rối của Nam Ương.
— Sợ không?
Nam Ương nhìn Lục Thanh Trạch đang bị trói c.h.ặ.t nằm dưới đất, vừa giãy giụa vừa "ưm ưm" kêu gào.
Nàng lắc đầu.
— Không sợ.
Tiểu Yêu
Đá một cái hương án thì có gì đáng sợ đâu?
Chỉ cần ngươi đừng rút đao đ.â.m xuyên hai anh em nhà họ Lục ngay tại chỗ...
Thì chẳng có gì đáng sợ cả.
Tiêu Thừa Yến cười lớn.
Tiếng cười hiếm khi mang theo sự vui vẻ phóng khoáng đến vậy.
— Không hổ là phu nhân của Tiêu mỗ.
Nam Ương bị kéo đứng dậy.
Bàn tay vốn đang giữ cổ tay hắn cũng bị hắn nắm ngược lại trong lòng bàn tay mạnh mẽ.
Hắn đẩy nàng nhẹ về phía mép tháp.
— Đứng cho vững. Nhìn cho kỹ. Phu nhân của bản hầu vừa khuyên rồi. Cuối năm động thủ g.i.ế.c họ hàng thì không may mắn.
Tiêu Thừa Yến cầm trường đao bằng cả hai tay phía sau lưng.
Bình thản như không có chuyện gì.
Bước qua người Lục Thanh Trạch đang nằm dưới đất.
Đi tới trước mặt Lục Triệt, người vẫn ngồi thẳng lưng không nhúc nhích.
— Lục Trung thừa. Mời. Hầu phủ không hoan nghênh Lục Trung thừa. Sau này đừng lấy danh nghĩa họ hàng tới cửa nữa.
Lục Triệt hít sâu một hơi.
Cố nén cơn giận đứng dậy.
— Lục mỗ xin cáo từ.
Đi ngang qua người Tiêu Thừa Yến.
Hắn ngồi xổm xuống định cởi dây trói cho Lục Thanh Trạch.
Lục Thanh Trạch kích động đến mức "ưm ưm" la lớn.
Biến cố xảy ra chỉ trong nháy mắt.
Tiêu Thừa Yến nhấc chân.
Đạp mạnh lên n.g.ự.c Lục Thanh Trạch.
Nụ cười trên mặt vẫn còn.
Nhưng đã mang theo sát khí khát m.á.u.
— Phu nhân của bản hầu chỉ nói tiễn đại biểu ca ra ngoài.
Còn kẻ nằm dưới đất này... Phải ở lại.
Lục Triệt sững người.
Hắn giữ c.h.ặ.t em trai không chịu buông tay.
— Tam lang còn trẻ, không hiểu chuyện. Nó chỉ là một thái học sinh thôi! Tiêu hầu đã tha cho ta. Hà tất còn làm khó tam lang nữa...!
--------------------------------------------------------------