Thân binh lập tức ùa tới.
Mặc kệ khách tới cửa có chức quan lớn nhỏ hay thân phận hiển quý đến đâu, họ vẫn không khách khí kéo Lục Triệt ra ngoài, trực tiếp đuổi vị khách không mời mà đến hôm nay khỏi khách đường.
Lục Thanh Trạch bị trói c.h.ặ.t vẫn nằm dưới đất giãy giụa, miệng phát ra những tiếng "ưm ưm".
Tiêu Thừa Yến xách hắn lên.
Rầm
!
Một tiếng vang lớn.
Lục Thanh Trạch bị ném mạnh xuống bên cạnh chiếc tháp có bình phong.
Đầu vừa khéo mắc vào tay vịn bằng gỗ.
Tiêu Thừa Yến đưa tay ấn xuống.
Lập tức ghìm c.h.ặ.t cổ hắn.
Vỏ đao đặt ngang trên cổ.
Tư thế ấy chẳng khác nào chuẩn bị cắt tiết gà.
Tiêu Thừa Yến ngồi trở lại chính giữa chiếc tháp lớn ba mặt có bình phong.
Dùng vỏ đao gõ gõ lên người Lục Thanh Trạch đang choáng váng.
— Đại ca ngươi số tốt. Phu nhân của bản hầu chịu mở miệng cầu tình cho hắn.
Còn ngươi thì... Gan lớn bằng trời. Dám dụ dỗ, lừa gạt phụ nữ đã có chồng. Ta thấy phu nhân có chút chột dạ.
Chắc nàng ấy không dám cầu tình cho ngươi đâu. Có đúng không, phu nhân?
Tiêu Thừa Yến liếc nhìn sang bên cạnh.
Nam Ương đứng bên cạnh chiếc tháp:
...
Cứu mạng!
Đột nhiên ném cho nàng một câu hỏi mất mạng thế này là sao?!
Sắc mặt Lục Triệt thay đổi.
Rốt cuộc tam đệ đã gây ra chuyện gì mà bị Tiêu hầu bắt cóc trả thù?
Tên tiểu tư thân cận của Lục Thanh Trạch vừa khóc vừa kể lắp bắp.
Lục Triệt chỉ nghe được đại khái.
Nhưng chỉ vài câu ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến hắn nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
Trong ngoài phối hợp.
Dụ dỗ tân nương bỏ trốn.
Vệ nhị nương bị bắt trở lại sau khi bỏ trốn không thành.
Chính nàng còn phải tránh hiềm nghi.
Đương nhiên không thể mở miệng cầu tình cho Lục Thanh Trạch.
Mạng sống của em họ đang ngàn cân treo sợi tóc.
Lục Triệt cố gắng ở lại.
Nhưng vẫn bị thân binh không khách khí đẩy ra khỏi khách đường.
Ngay lúc bị xô qua ngưỡng cửa.
Theo bản năng, hắn quay đầu nhìn Nam Ương.
Ánh mắt ấy cực kỳ phức tạp.
Niềm kiêu ngạo nhiều năm.
Sự không cam lòng.
Nỗi đau khổ.
Và cả lời cầu xin.
Một ánh mắt chất chứa vô số cảm xúc...
Nhưng người nhận lại không hề nhìn thấy.
Lục Triệt nhìn Nam Ương.
Nam Ương lại quay lưng về phía hắn.
Người biểu muội thứ xuất nhà họ Vệ này từ nhỏ đã luôn như vậy.
Mang thân phận thứ nữ của một gia tộc quyền quý.
Lẽ ra nàng phải giỏi nắm bắt cơ hội.
Phải học cách nhìn sắc mặt người khác.
Phải lanh lợi, khéo léo, biết lo xa.
Có như vậy mới bù đắp được bất lợi xuất thân.
Nhưng Vệ Nam Ương lại hoàn toàn ngược lại.
Sống ngày nào hay ngày ấy.
Không có chí tiến thủ.
Từ nhỏ chỉ nghĩ đến vui chơi.
Những năm còn trẻ cùng học ở kinh thành.
Lục Triệt từng không vừa mắt.
Đã từng bóng gió nhắc nhở nàng.
Đã từng khuyên bảo nàng.
Cũng từng cố ý lạnh nhạt với nàng.
Nhưng Nam Ương vẫn giữ nguyên cái tính:
"Mặc ngươi mắng, ta vẫn bất động như núi."
Bây giờ nàng đã trải qua chuyện bị cướp hôn.
Bị ép gả cho người khác.
Thế mà vẫn chẳng học được chút bản lĩnh quan sát sắc mặt nào.
Hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt cầu khẩn âm thầm từ phía hắn.
Trực tiếp đi về phía Tiêu Thừa Yến.
Ngay trước mặt người nhà họ Lục.
Thẳng một đường chạy tới chỗ phu quân mới cưới.
Không chừa cho nhà họ Lục chút thể diện nào!
Lục Triệt lập tức quay đầu đi, không nhìn nữa.
Ngay cả Lục Thanh Trạch đang bị ghì cổ nằm dưới đất cũng đau khổ nhắm mắt lại.
Không nhìn.
Không nhìn nữa!
Tiểu Yêu
...
Nam Ương hoàn toàn không để ý tới biểu cảm của hai anh em nhà họ Lục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng đứng bên cạnh chiếc tháp.
Nhìn chằm chằm thanh đao đặt ngang trên đầu gối phu quân mình.
Ban đầu.
Tiêu Thừa Yến chỉ dùng ngón tay dài v**t v* thân đao.
Nhưng tâm trạng hắn rõ ràng ngày càng tệ.
Động tác v**t v* dần biến thành siết c.h.ặ.t chuôi đao.
Đao được nâng lên.
Đặt ngang trên cổ.
Tiêu Thừa Yến đã nổi sát tâm.
Đôi mắt đen thẫm sáng rực vì sự hưng phấn khát m.á.u.
Cánh tay khẽ động.
Vỏ đao trượt ngang qua sau gáy Lục tam lang.
Đó là động tác thường thấy trước khi cắt tiết gà, g.i.ế.c dê.
Nam Ương đối diện thẳng với ánh mắt kinh hoàng của Lục Thanh Trạch.
Bị trói c.h.ặ.t.
Đối mặt với lưỡi đao.
Không thể động đậy.
Lục Thanh Trạch chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm ưm" sau lớp giẻ nhét miệng, cố gắng nói điều gì đó.
Trong mắt Nam Ương hiện lên chút thương cảm.
Nàng vừa giơ tay lên.
Ống tay áo khẽ lay động.
Tiêu Thừa Yến lập tức phát hiện.
Ánh mắt sắc bén lập tức chuyển sang mặt nàng.
Lạnh lẽo quét một vòng.
Nam Ương có cảm giác như da mặt mình bị lột mất một lớp...
Nụ cười của Tiêu Thừa Yến lạnh đến thấu xương.
— Muốn cởi trói cho hắn? Thử xem?
— Không có.
Giọng Nam Ương rất bình tĩnh.
Khi Tiêu hầu muốn g.i.ế.c người, ai ngăn nổi?
Nàng chưa bao giờ cho rằng mình có bản lĩnh ngăn cản hắn.
Đánh giá của Minh tiên sinh về nàng rõ ràng đã bị phóng đại quá mức.
Hai anh em nhà họ Lục hôm nay bước chân vào Hầu phủ.
Có thể coi như một chân đã bước vào điện Diêm Vương.
Nàng chỉ cố hết sức cứu vãn.
Cứu được một người thì cứu một người.
Cứu được cả hai thì cứu cả hai.
Nếu thật sự không cứu nổi...
Nam Ương thò tay vào túi tay áo.
Lấy ra chiếc bánh hồ tiêu mè còn chưa kịp ăn.
Bánh vừa mới ra lò.
Nóng hổi.
Nàng còn chưa kịp c.ắ.n miếng nào thì đã bị Minh tiên sinh kéo đi.
Dưới ánh nhìn sắc bén ép người của Tiêu Thừa Yến.
Nàng đưa tay ra—
Rút cục giẻ trong miệng Lục tam lang xuống.
Lục Thanh Trạch lập tức cảm động đến nghẹn ngào.
— Nhị muội muội! Ta biết mà! Ta biết nàng sẽ cứu ta!
Trong lòng nàng vẫn còn nhớ tới tình cảm ngày xưa... Ưm ưm?!
Nam Ương trực tiếp nhét chiếc bánh hồ tiêu còn nóng vào miệng hắn.
Nhét đầy kín.
Rồi đầy thương cảm nói:
— Người mà Tiêu hầu muốn g.i.ế.c, ta không cứu nổi. Tam lang. Ăn chút bánh đi.
Làm một con ma no bụng.
-- ... Ưm ưm??
Lục Thanh Trạch trợn mắt không thể tin nổi.
Nam Ương chu đáo xoay chiếc bánh nửa vòng.
— Cắn thêm miếng nữa. Ăn no rồi dễ lên đường hơn.
Lục Thanh Trạch hoàn toàn sụp đổ.
Nước mắt như chuỗi hạt bị đứt dây, lộp bộp rơi xuống.
— Ta không ăn! Ta không... Ưm ưm ưm?!
Nam Ương vẫn kiên nhẫn dỗ dành:
— Ăn thêm một miếng nữa đi. No bụng rồi mới lên đường.
Chẳng phải tốt hơn đói bụng lên đường sao?
— ... Nhị muội muội, nàng... Ưm ưm ưm!
...
Tiêu Thừa Yến lạnh lùng đứng nhìn từ đầu tới cuối.
Không biết từ lúc nào đã thu đao lại.
Người một lần nữa lười biếng dựa vào chiếc tháp có bình phong.
Nghiêng mắt nhìn Lục Thanh Trạch bên cạnh.
Vừa ăn vừa khóc.
Khóc đến nghẹn ngào long trời lở đất.
Ngón tay thon dài của hắn chậm rãi vuốt chuôi đao.
Tiêu Thừa Yến rơi vào trầm tư:
...
Đây là kiểu chiêu thức gì vậy?
--------------------------------------------------------------
KẾT THÚC PHẦN 2, MỜI BẠN ĐỌC TIẾP SANG PHẦN SAU NHÉ!