03
Khi ta đến thành chủ phủ, nghĩa phụ vì bắp chân trúng một mũi tên độc, đang phải cạo xương trị thương.
Lưỡi đao trong tay quân y cạo trên xương ông phát ra từng tiếng rin rít. Ông học theo Quan Vân Trường, không dùng ma d.ư.ợ.c, vẫn kẹp quân cờ đ.á.n.h cờ cùng quân sư. Đau đến mức cả khuôn mặt vặn vẹo, vậy mà vẫn cứng rắn chịu đựng, mặc cho mồ hôi lạnh từng giọt từng giọt rơi xuống bàn cờ.
Khóe miệng quân sư co giật liên hồi.
“Chủ t.ử, hay là… ngưới cứ kêu lên đi? Thuộc hạ bảo đảm sẽ không cười người.”
Nghĩa phụ mím c.h.ặ.t môi, nhất quyết không hé nửa lời.
Quân y vừa cạo xương, vừa tranh thủ nhìn nghĩa phụ một cái, trong lòng sinh kính phục.
“Chủ t.ử quả nhiên không hổ là kiêu hùng giữa thời loạn…”
Nghĩa phụ đắc ý gật đầu, nhưng ta biết, ông đã đau đến mức suýt không cầm nổi quân cờ, bàn tay run rất dữ.
Vừa thấy ta trở về, ông như nhìn thấy cứu tinh.
Thuận thế ném quân cờ đi, cười nhìn ta:
“Minh Châu, Bảo Châu nói con đi dâng hương. Vị hòa thượng Liễu Vô trong chùa ấy, thật sự tuấn mỹ phi phàm như lời đồn sao?”
Nói xong liền nghiến răng ken két.
Ta vừa đau lòng vừa buồn cười, bèn lấy phương t.h.u.ố.c tê dùng ngoài từ túi t.h.u.ố.c của quân y, một mạch rắc lên vết thương.
Nghĩa phụ lập tức trợn râu trừng mắt.
“Làm gì đấy? Làm gì đấy? Lão t.ử không cần… hít…”
Chẳng mấy chốc, chân ông đã mất hết cảm giác.
Không còn đau nữa, ông lại tò mò nhìn quân y chậm rãi cạo xương, còn chỉ chỉ trỏ trỏ.
“Chỗ này chỗ này chỗ này… còn một chút đen. Cả góc bên kia nữa, vẫn còn một ít…”
Đợi quân y khâu lại, băng bó xong xuôi, trời cũng dần sẩm tối. Nghĩa phụ sai hạ nhân dọn một bàn cơm, giữ ta ở lại cùng dùng bữa.
Bình thường, ta biết rõ Triệu thị và Nhiếp Bảo Châu đều chán ghét mình, không muốn khiến nghĩa phụ thêm phiền lòng, nên rất ít đặt chân đến thành chủ phủ.
Trước đây, ngẫu nhiên có đến truyền lời, nghĩa phụ bảo ta ở lại ăn cơm, ta cũng đều từ chối, trở về quân doanh cùng các tướng sĩ gặm bánh bột ngô.
Nhưng hôm nay, hiếm hoi một lần, ta ở lại.
Cho nên, lúc Triệu thị và Nhiếp Bảo Châu trở về, thứ họ nhìn thấy chính là ta cùng nghĩa phụ ngồi bên bàn Bát Tiên trong chính sảnh, trò chuyện vô cùng hăng say.
Những chuyện m.á.u lửa nơi chiến trường, những phen tập kích doanh địch trong đêm, nghĩa phụ kể đến nước bọt tung bay.
Nam nhân mà, ai lại chẳng có giấc mộng anh hùng.
Huống hồ nay đang là thời loạn, nghĩa phụ tuy chỉ yên giữ một góc, nhưng trong lòng vẫn ôm mấy phần chí lớn.
Triệu thị bước vào cửa, sắc mặt lại cực kỳ khó coi. Đôi mắt hạnh có hình dáng giống ta hung hăng khoét lên người nghĩa phụ một cái.
“Nam nữ bất đồng tịch, bất cộng thực, các người còn ra thể thống gì nữa? Người ngoài không biết, còn tưởng phu quân lại nạp thêm một phòng tiểu thiếp mới.”
Bà cau mày, lạnh lùng trừng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cút về quân doanh đi. Hắn nhận ngươi làm nghĩa nữ, còn ta thì không. Trong mắt ta không chứa nổi thứ bẩn thỉu không hiểu quy củ như ngươi.”
“Triệu Văn Hy!”
Ta còn chưa mở miệng, nghĩa phụ đã sa sầm mặt, rõ ràng là nổi giận.
Nhưng ta kịp thời đặt tay lên tay ông, ngắt lời sắp buông ra.
“Nghĩa phụ, không cần vì con mà tổn hại tình nghĩa phu thê.”
Nói xong, ta quay đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn Triệu thị, cùng Nhiếp Bảo Châu đang đứng phía sau bà, lạnh mắt nhìn ta, đáy mắt tràn đầy vẻ hả hê.
“Thành chủ phu nhân, nếu… ta nói là nếu… ta là nữ nhi ruột của người, người… có chấp nhận ta không? Còn chê ta bẩn nữa chăng?”
Bà nhìn ta, cười khẩy một tiếng.
“Nữ nhi của ta, phải là khuê tú đoan trang hào phóng. Hạng người như ngươi, lăn lộn trong quân doanh giữa đám nam nhân mà không biết xấu hổ, nếu thật sự là nữ nhi của ta, chỉ khiến ta mất hết mặt mũi, thà vừa sinh ra đã dìm c.h.ế.t trong thùng phân còn hơn.”
Khóe môi ta cong lên một nụ cười khổ, khẽ gật đầu.
Chẳng trách kiếp trước, sau khi biết ta mới là con ruột, dù ta đã trở thành mẫu nghi thiên hạ, bà vẫn không muốn gặp ta một lần.
“Ta hiểu rồi.”
Có những phần tình cảm…
vốn không thuộc về ta.
Khẽ thở dài, ta quay đầu cười với nghĩa phụ.
“Con về quân doanh đây.”
Nghĩa phụ nhìn ta, muốn nói lại thôi, trong mắt lộ rõ vẻ áy náy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hồi lâu sau mới nghẹn ra được một câu:
“Đừng để ý đến bà ta. Đám thế gia đại tộc sau lưng bà ta từ lâu đã suy tàn, vậy mà bà ta vẫn cứ cố chấp với những quy củ ngu muội ấy. Hạng phụ nhân chỉ biết chuyện nội trạch như bà ta, căn bản không hiểu được dáng vẻ oai hùng của con khi tung hoành chiến địa, dũng mãnh g.i.ế.c địch. Trong mắt vi phụ, con là nữ anh hùng chẳng thua đấng tu mi.”
Ta nén vị chua xót trong lòng, gật đầu.
“Con biết.”
Nhưng… có đứa trẻ nào lại không khao khát tình mẫu t.ử?
Kiếp trước, lúc còn nhỏ, mỗi lần đói đến ngất đi, ta thường mơ thấy mình đi tìm mẫu thân, tìm mãi lại chẳng thấy.
Nhất là những ngày đông khó nhọc, lén nhìn những đứa trẻ được mẹ quấn kín trong áo dày, ôm c.h.ặ.t vào lòng bảo bọc, ta lại ôm lấy chính mình thật c.h.ặ.t, giả vờ đôi tay ấy là của mẫu thân ta.
Ha…
Vậy thì, sao ta có thể không hận Nhiếp Bảo Châu, kẻ đã cướp đi cuộc đời vốn thuộc về ta?
Ta đứng dậy khỏi bên bàn Bát Tiên, nhìn sâu vào Nhiếp Bảo Châu lúc này đang đầy vẻ đắc ý, kéo ra một nụ cười lạnh nhạt.
Sau đó, ta lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khóa bạc, ngồi xuống đặt trước mặt Triệu thị. Trong ánh mắt kinh ngạc của bà, ta quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh.
“Phu nhân, ba cái dập đầu này, coi như ta trả lại ơn sinh thành cho người. Người đừng vội phản bác. Hãy nhặt chiếc khóa bạc này lên xem thử, rồi đi tra lại nhũ mẫu năm xưa từng cho người b.ú, cùng nhà nông mấy năm gần đây đột nhiên phất lên sau khi lén lút qua lại với Nhiếp Bảo Châu. Chỉ cần người nhìn kỹ dung mạo đôi phu phụ nhà nông ấy, tự khắc sẽ hiểu.”
Nói xong những lời ấy, ta đứng dậy, không chút lưu luyến mà bước ra ngoài.