Phía sau là tiếng nghĩa phụ bỗng đứng phắt dậy rồi ngã xuống đất.
Cùng với tiếng khóc lóc cuống quýt của Nhiếp Bảo Châu.
“Cha, nương, hai người đừng nghe nàng ta nói bậy!”
Kiếp trước ở hậu cung nhiều năm, ta sớm đã học được cách binh bất huyết nhận*, mượn đao g.i.ế.c người.
(*Binh bất huyết nhận: Dùng binh mà không dính m.á.u lưỡi đao)
Nghĩa phụ là thành chủ. Những việc ông muốn tra, chẳng qua chỉ cần một canh giờ là có thể rõ như ban ngày.
Triệu thị cũng là người không chấp nhận nổi hạt cát trong mắt.
Cho nên chuyện này, vốn không cần ta phải tự mình nhọc công quá nhiều.
Còn ta và Triệu thị…
Kiếp trước đã không có duyên, kiếp này e rằng cũng vậy.
Ta cũng nên buông xuống rồi.
04
Ra khỏi cửa phủ, ngẩng đầu chỉ thấy trăng sáng sao thưa.
Ta cười khổ một tiếng, chậm rãi đi về quân doanh phía tây thành.
Từ trong doanh phòng do nghĩa phụ phân cho, ta lấy ra bạch can trường thương đã theo ta nửa đời ở kiếp trước, mượn ánh lửa trại trong doanh mà cẩn thận lau chùi từng chút một.
“Lão bằng hữu, lại gặp nhau rồi.”
Lau sạch xong, ta nổi hứng múa một bộ Du Long thương pháp, đ.á.n.h đến thống khoái tràn trề.
Thân thể trẻ trung, trường thương vừa tay, khiến ta mê đắm vô cùng.
“Thương pháp hay!”
Bạch Phi — vị phó tướng kiếp trước đã đỡ đao thay ta mà c.h.ế.t — cười hì hì đi tới, lại còn kéo một cái đầu trọc đến trước mặt ta.
“Thiếu tướng quân, vị Liễu Vô đại sư này nghe nói chiến sự gần đây căng thẳng, đặc biệt xuống núi tương trợ. Thân thủ hắn rất tốt, vừa hay để hắn hộ vệ bên cạnh ngài…”
Ta ngẩn người trừng mắt nhìn cái đầu trọc bị đẩy tới trước mặt.
Trên đầu hắn vẫn còn vết hương giới sẹo, gương mặt tuấn mỹ đến quá đáng lại hơi ửng đỏ.
Chắc vì thời tiết quá nóng, hắn đã cởi tăng bào, chỉ mặc quần tăng màu vàng gừng, một thân cơ bắp phô bày không chút che đậy trước mắt ta.
Da trắng, mặt đẹp, đôi phượng nhãn câu hồn đoạt phách ấy, đang phản chiếu gương mặt ta có phần non trẻ, lại ngăm vàng vì năm tháng luyện binh.
Ha…
Mỹ nhân kế sao?
Ta vốn tưởng tránh được màn bị bắt gian kia, đoạn nghiệt duyên giữa ta và hắn lẽ ra cũng phải dứt rồi.
Sao người này lại cứ âm hồn bất tán như thế?
Kiếp trước, vì đoạn nghiệt duyên ấy, hắn bị ép hoàn tục, còn ta cũng bị ép thành thân với hắn một cách qua loa.
Nhưng khi ấy, quả thật ta mừng như hoa nở trong lòng.
Dẫu sao hòa thượng này dung mạo đẹp, võ nghệ cao cường, lại nhiệt huyết như lửa, chỉ cần mở miệng đã có thể thiêu cháy sĩ khí trầm lặng trong quân.
Chỉ với mấy ưu điểm ấy, kiếp trước hắn theo bên cạnh ta lập công không ngớt, một tiếng hô là trăm người hưởng ứng.
Chẳng qua hai năm, hắn đã thu nạp luôn quân đội của nghĩa phụ, lại thêm ta hao tâm tổn trí mời quân sư mưu sĩ trợ trận, cuối cùng thế như chẻ tre, một đường phá ải c.h.é.m tướng, đặt vững căn cơ rồi một mạch đ.á.n.h vào Trường An, đăng cơ xưng đế.
Khi ấy, hắn là niềm kiêu hãnh của ta.
Khoảnh khắc hắn đón ta vào hoàng cung, ta cảm thấy nửa đời tâm huyết bỏ ra đều đáng giá.
Thậm chí trong lòng còn âm thầm cảm tạ Nhiếp Bảo Châu, đã tác thành mối kim ngọc lương duyên của chúng ta.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ở kiếp này, nhìn Tạ Cẩn Hành đang đứng trước mặt ta, cố làm ra vẻ ngượng ngập của một tiểu hòa thượng vừa xuống núi, mà vẫn chẳng giấu nổi vẻ si mê nơi đáy mắt—
Ta không chút do dự, thẳng thừng cự tuyệt.
“Thân thủ tốt như thế, vậy đưa tới tiên phong doanh đi.”
Tạ Cẩn Hành và Bạch Phi đều sững sờ.
Ánh mắt Tạ Cẩn Hành càng lập tức tối xuống.
Hắn không nói gì, chỉ mím môi, rủ mi che khuất vẻ u uất trong đáy mắt.
Nhưng bàn tay buông bên người lại siết c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh nổi rõ, như đang cực lực đè nén nhẫn nhịn.
Tên ngốc này, đại khái đã quên mất, thời trẻ hắn vốn không biết nhẫn.
Chỉ sau khi làm Hoàng đế, bị quần thần dùng đủ kiểu d.a.o mềm và âm mưu quỷ kế bức ép, hắn mới dần học được cách ẩn nhẫn.
Bạch Phi ngơ ngác nhìn ta.
“Thiếu tướng quân, chẳng phải ngài thích nhất nam nhân mắt phượng sao? Đây lại còn là một tên trắng trẻo cường tráng…”
Ta lạnh lùng nhìn Bạch Phi.
“Chọn hắn, ta thà chọn ngươi.”
Nói xong, mặc kệ hai nam nhân phía sau là vẻ mặt gì, ta quay đầu bước vào doanh phòng, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Cửa gỗ không dày, không ngăn nổi âm thanh ngoài kia.
Đứt quãng truyền đến tiếng quái khiếu của Bạch Phi.
“Ây da, hòa thượng, ánh mắt gì thế? Trông như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy. Không phải ngươi nhịn lâu quá, ngay cả nam nhân cũng… Ái da… ngươi đá ta làm gì?”
“Đừng đá nữa, đừng đá nữa, ta dẫn ngươi đi tiên phong doanh…”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Không đi!”
“Vậy ngươi muốn đi đâu?”
“Ở đây.”
“Ngươi ở đây làm gì?”
“Canh nàng.”
“Khốn… ta biết ngay ngươi chẳng có ý tốt gì mà. Không được, mau đi theo ta tới tiên phong doanh. Ái ái ái… ngươi còn đá ta, ngươi không nói võ đức! G.i.ế.c người rồi, cứu mạng a!”
“Yên tâm, đời này, trẫm… ta có liều mạng cũng sẽ giữ cho ngươi không c.h.ế.t.”
“Cái gì? Vì sao? Thật sự để mắt tới ta rồi à?”
“Hừ!”
Ai đó cười lạnh.
“Bởi vì người sống vĩnh viễn không tranh nổi với người c.h.ế.t. Ta cũng không muốn ăn dấm của một kẻ đã c.h.ế.t nữa.”
“Cái gì? Không hiểu! Dừng… ngươi còn đá nữa ta gọi người đấy! Đừng tưởng chỉ mình ngươi võ công cao, tiên phong doanh bọn ta cũng có bao nhiêu cao thủ…”
05
Hai tên dở hơi ấy làm ầm ĩ ngoài cửa, thêm nữa phản gỗ trong quân doanh thì cứng như sắt, mà vì ta là nữ t.ử, chuyện tắm rửa trong quân doanh vô cùng bất tiện, ngay cả chăn đệm của ta cũng nồng nặc mùi khó chịu.
Ngủ không nổi.
Thần tiên có tới cũng ngủ không nổi.
Dẫu sao trước khi trùng sinh, ta vẫn là mẫu nghi một nước, chăn đệm giường nệm đều mềm mại thơm tho, còn có cung nữ chuẩn bị sẵn thùng tắm…
Từ xa hoa trở về đạm bạc, quả thật khó thích nghi.
Không thể nghĩ nữa.