Sau hai tháng bôn ba nơi Bành Thành, chàng đã gầy đi rất nhiều so với ngày thành thân hôm ấy.
“Chàng sao lại gầy đến thế này?”
“Có phải có người bắt nạt chàng không?”
Chàng cúi đầu, mặc cho ta hết lần này đến lần khác vỗ nhẹ lên mặt chàng như dỗ dành trẻ nhỏ:
“Không có ai bắt nạt ta cả.”
“Chỉ là vì quá nhớ nàng, quá muốn sớm quay trở về, cho nên dầm vài trận tuyết, thức thêm vài đêm, lại nhịn đói mấy bữa mà thôi.”
Nghĩ tới mâm cơm giao thừa đầy ắp sơn hào hải vị vừa rồi, lòng ta càng thêm đau xót thay cho chàng.
“Người ta chẳng đợi chàng trở về đã mở tiệc rồi, còn ở sau lưng nói xấu chàng nữa.”
“Ta không vui, uống một chén rượu xong liền bỏ đi, giờ cũng đói bụng lắm rồi.”
“Tạ Thanh Trì…”
“Họ đều nói sai cả.”
“Ta cảm thấy chàng thật sự… thật sự rất tốt.”
Tạ Thanh Trì không đáp lại lời nào.
Chàng chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t ta vào lòng mình hơn nữa.
Thì ra khi được người khác ôm thật c.h.ặ.t, nơi cổ lại có cảm giác lạnh lạnh như vậy.
Ta nghĩ…
có lẽ trận tuyết trong lòng Tạ Thanh Trì cuối cùng cũng đã tan rồi.
Ngoài kia, đèn hoa khắp nơi sáng rực như ban ngày, pháo hoa trên bầu trời nở tung lộng lẫy.
Năm mới… cuối cùng cũng đến.
…
Mồng ba Tết, trời quang mây tạnh, nắng ấm phủ khắp nhân gian.
Liền mấy ngày sau đó đều là thời tiết đẹp hiếm có, rất thích hợp để lên đường.
Tạ phụ cùng Tạ mẫu vì muốn an ủi Tạ Thanh Từ, nên đã chọn lựa không ít tiểu thư khuê các danh giá, định để hắn xem mắt.
Nhưng Tạ Thanh Từ từ đầu đến cuối đều không chịu bước chân ra khỏi phủ, càng không muốn gặp bất kỳ ai.
Hắn chỉ nhốt mình trong viện t.ử, mặc kệ người khác gọi thế nào cũng chẳng chịu đáp lời.
Cho đến hôm nay, ta cùng Tạ Thanh Trì lên đường trở về Ngô quận.
Con thuyền chậm rãi rời khỏi bến.
Ta vô tình liếc thấy từ phía xa xa, có một bóng người mặc áo nguyệt bạch đang lặng lẽ đứng nép sau đám đông.
Tạ Thanh Trì giả vờ như không hề nhìn thấy, chỉ đưa tay nắm lấy tay ta thật c.h.ặ.t:
“A Anh đang nhìn gì vậy?”
“Ta đang nhìn một người lạ cãi nhau với ông chủ bán ngỗng quay.”
“Cũng thật kỳ quái, hắn chẳng lấy nước sốt, lại cứ khăng khăng đòi thêm một đĩa giấm chua.”
Nghe vậy, Tạ Thanh Trì không nhịn được mà bật cười:
“Chấm ngỗng quay bằng giấm sao? Trên đời lại có kiểu ăn như vậy à?”
“Đúng vậy đó.”
“Giấm chua như thế thì ăn làm sao được chứ?”
Thấy ta vừa nói vừa nhìn chàng cười đầy ẩn ý, Tạ Thanh Trì cuối cùng cũng hiểu ra ta đang ngầm ám chỉ ai.
Chàng khẽ ho một tiếng, vành tai cũng hơi đỏ lên, rồi bất chợt nghiêm túc trở lại:
“Trước đây khi ở Ngô quận, ta từng thấy có người ăn như vậy thật.”
“Chàng nói bừa! Người Ngô quận bọn ta ai lại ăn kiểu ấy?”
“Vậy nàng thử nhìn kỹ y phục hắn mặc xem.”
“Người kia chắc chắn là người Ngô quận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nghe nói nữ t.ử Ngô quận vô cùng khéo tay, nếu may xiêm y cho người trong lòng thì từng đường kim mũi chỉ đều rất tinh tế.”
Thấy ta vẫn chưa hiểu ý mình, Tạ Thanh Trì liền khẽ thở dài, nghiêng mặt sang bên:
“Ý ta là…”
“Thứ ‘giấm’ đầu tiên chính là chuyện nàng đã tận tâm tận lực may y phục cho hắn.”
Ta nhìn mấy đường chỉ may xiêu xiêu vẹo vẹo nơi cổ tay áo chàng, mặt cũng nóng bừng lên:
“Đương nhiên rồi! Nữ t.ử Ngô quận chúng ta vốn nổi tiếng khéo léo mà.”
“Chỉ là chàng không may, vừa vặn cưới phải người duy nhất vụng về thôi.”
Lời vừa dứt, Tạ Thanh Trì lập tức hiểu ra ngay rằng bộ y phục trên người Tạ Thanh Từ vốn không phải do ta may.
Thế nhưng chàng vẫn chưa chịu buông tha:
“Còn nữa.”
“Thứ ‘giấm’ thứ hai… là chuyện nàng lấy áo hồ cừu đắp cho hắn sưởi ấm.”
“Vậy thì đã sao? Ta từng dùng hồ cừu bọc mèo hoang với ch.ó nhỏ bị rơi xuống nước nữa mà.”
“Nhưng quan trọng nhất là…”
“Thứ ‘giấm’ cuối cùng chính là chuyện nàng gọi hắn là A Trĩ.”
“Còn ta… nàng lại chỉ gọi là Thanh Trì.”
Nghe vậy, ta liền kiễng chân lên, ghé sát bên tai chàng, cười đến cong cả mắt:
“Vậy chàng muốn ta gọi chàng là gì đây?”
“Đại lang?”
“A Trì?”
“…Hay là phu quân?”
Gió trên mặt sông thổi rất mạnh, khiến câu nói ấy vừa ra khỏi môi đã như tan vào trong gió.
Tạ Thanh Trì lập tức sững người.
Ngay sau đó, chàng vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta:
“A Anh…”
“Nàng nói lại lần nữa được không?”
Nhưng khi nãy ta đã nói rất nhiều lời rồi.
Tạ Thanh Trì…
rốt cuộc chàng muốn nghe câu nào đây?
Là câu ta sẽ học cắt may từ A nương, để tự tay làm cho chàng một bộ hỷ phục vừa vặn đẹp nhất.
Hay là câu ta sẽ nhờ phụ thân dạy chàng hiểu rằng hai lượng bạc giấu riêng thật ra cũng chẳng ít chút nào.
Hoặc là câu…
duyên phận này vừa hay tròn đầy như ý, sau này nhất định sẽ cùng chàng nắm tay bạc đầu, trọn đời bên nhau chẳng rời.
…
Thuyền đi suốt năm ngày đêm, cuối cùng cũng tới địa phận Ngô quận.
Phụ thân cùng mẫu thân từ sớm đã chờ sẵn nơi bến đò.
Phụ thân cười lớn bước tới đón lấy hành lý trong tay Tạ Thanh Trì, còn mẫu thân thì mắt đỏ hoe, đưa tay dịu dàng vuốt ve gương mặt ta:
“Gầy đi rồi… không đúng, hình như còn béo lên một chút ấy chứ.”
Ta ngượng ngùng cúi đầu, không dám nói thật rằng điểm tâm ở Quảng Lăng quá mức tinh xảo ngon lành, khiến người ta ăn mãi chẳng dừng được.
Mùa đông vốn thích hợp nhất để quây quần ăn lẩu.
Trên bàn có thịt dê non thái mỏng, măng nếp, dưa muối mùa đông cùng đậu hũ trắng mềm.