Nồi lẩu sôi ùng ục, hơi nóng nghi ngút lan tỏa khắp căn phòng, chỉ cần ăn một miếng thôi cũng đủ khiến lòng người ấm áp.
Phụ thân rót đầy ba chén rượu đông hương, từng chén từng chén mời Tạ Thanh Trì:
“Uống nhiều một chút đi, loại rượu này là do chính nhà ta tự ủ.”
Tạ Thanh Trì không từ chối.
Chàng uống cạn từng chén một, ánh mắt chân thành mà nghiêm túc:
“Xin cha mẹ cứ yên tâm.”
“Con nhất định sẽ chăm sóc A Anh thật tốt.”
Phụ thân lại đặt tay lên tay chàng, lắc đầu cười:
“Nếu chỉ cần con chăm sóc nó, vậy thì đúng là coi thường A Anh nhà ta rồi.”
“Làm phu thê với nhau, điều quý giá nhất chính là đồng tâm hiệp lực, cùng nhau nâng đỡ mà sống.”
Mẫu thân dùng khăn tay nhẹ nhàng lau khóe mắt:
“Đứa nhỏ này từ bé đã được nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên.”
“Vợ chồng ta che chở nó quá mức, thành ra nó luôn nhìn đời bằng ánh mắt thiện lương, chỉ thấy toàn người tốt.”
“Hôm ấy nghe nói Nhị lang dám khinh rẻ A Anh, lòng ta đau đến như bị d.a.o cắt.”
“Nếu không phải trong thư A Anh luôn hết lời khen con tốt như vậy…”
“Ta thật sự chẳng nỡ để nó ở lại Quảng Lăng đâu.”
Dưới ánh đèn vàng ấm áp lay động, ta bất giác nhìn thấy nơi tóc mai của phụ thân cùng mẫu thân đã lấm tấm bạc trắng, trong lòng liền dâng lên một nỗi chua xót khó gọi thành lời.
Phụ thân đưa tay chỉ về phía cây quế ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:
“Con xem cây mộc tê ngoài kia đi, đó là cây ta tự tay trồng vào năm A Anh vừa chào đời.”
“Giờ đây cây đã lớn, cành lá xum xuê che rợp cả một góc sân.”
“Vậy mà nữ nhi cũng trưởng thành rồi, cuối cùng vẫn chẳng giữ được ở bên mình.”
“Ngày xưa nó chỉ là một tiểu oa nhi bé xíu, khi ấy ta cứ nghĩ có thể nuôi nó thật lâu, thật lâu nữa.”
“Đại lang à, vợ chồng ta chẳng mong con công thành danh toại gì cả.”
“Chỉ mong con cùng A Anh bình bình an an sống hết một đời.”
“Sau này gia nghiệp của vợ chồng ta, trăm năm về sau đều là của hai đứa.”
Nghe phụ thân nhắc đến những lời buồn bã ấy, mẫu thân lập tức vội vàng đổi đề tài, rồi từ trong tay áo lấy ra hai phong bao lì xì đỏ thắm:
“Chàng lại nói mấy lời kỳ quái gì trước mặt con cái thế?”
“Thanh Trì à, đây xem như tiền mừng tuổi bù cho hai đứa.”
“Nghe A Anh nói trước kia con rất ít khi được ở nhà đón Tết.”
“Sau này về Ngô quận, cha mẹ sẽ bù lại hết cho con.”
Tạ Thanh Trì lập tức muốn đẩy phong bao trở về:
“Con và A Anh đã thành thân rồi, sao còn có thể nhận tiền mừng tuổi được nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phụ mẫu ta nhìn chàng bằng ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương:
“Cho dù đã thành thân, các con vẫn mãi là hài t.ử của chúng ta.”
“Tiền mừng tuổi ấy à, năm nào cũng phải có.”
Thấy Tạ Thanh Trì nhất thời trầm mặc, mẫu thân liền hỏi thêm vài câu, lúc ấy mới biết từ năm mười bốn tuổi, chàng đã bắt đầu tiếp quản việc buôn bán trong nhà, từ đó về sau rất hiếm khi được trở về ăn Tết, cũng đã nhiều năm chẳng còn nhận được tiền mừng tuổi nữa.
Phụ mẫu ta nhìn nhau, trong mắt đều là sự thương xót chẳng thể che giấu.
Chỉ có ta là chẳng khách khí chút nào, nhanh tay nhận lấy cả hai phong bao, cười hì hì nhét hết vào lòng mình:
“Đa tạ phụ thân, đa tạ mẫu thân.”
Mẫu thân đưa tay chọc nhẹ lên trán ta một cái:
“Con nha đầu này, ngay cả phần của Thanh Trì cũng dám lấy mất, xem ta trở về có đ.á.n.h con hay không!”
Chiếm rồi thì đã sao chứ?
Tạ Thanh Trì nhất định sẽ không mách ta đâu.
Quả nhiên, chàng chỉ cười hiền hòa, hoàn toàn chẳng tính toán với ta:
“Vậy thì nhờ A Anh giữ giúp ta nhé.”
Phụ thân nhìn vậy không nhịn được bật cười lớn:
“Thanh Trì à, con đã từng nghe câu này chưa — ch.ó giữ ổ còn chẳng giữ nổi bánh bao.”
“A Anh nhà ta mỗi lần có tiền mừng tuổi là lại chạy đi mua đồ ăn vặt, mua pháo hoa.”
“Đợi đến Tết Nguyên Tiêu sờ lại túi tiền, ngay cả bạc mua đèn hoa đăng cũng chẳng còn nổi một đồng.”
Một nhà quây quần sum họp, ánh đèn vàng ấm áp phủ đầy gian phòng.
Ta không cam lòng để phụ mẫu cứ mãi nhắc chuyện xấu hổ hồi nhỏ của mình, liền quay sang nhìn Tạ Thanh Trì:
“Tạ Thanh Trì, kể cho ta nghe thêm chuyện hồi nhỏ của chàng đi.”
Nhắc tới chuyện cũ năm xưa, giọng chàng vẫn rất nhẹ, rất nhàn nhạt.
Khi còn nhỏ, chàng cũng ham chơi giống như ta.
Chàng cũng từng có tiền mừng tuổi, có pháo hoa, có đèn hoa đăng thật đẹp.
Nhưng nếu Tiểu đệ Tạ Thanh Từ — người nhỏ hơn chàng một tuổi — thích thứ gì của chàng, phụ mẫu sẽ lập tức bảo chàng nhường lại cho đệ đệ.
Nhường nhiều đến mức cuối cùng, cho dù pháo hoa có đẹp thế nào, đèn hoa có rực rỡ ra sao, chàng cũng chẳng còn thích nữa.
Giống như khu vườn chàng từng ở.
Nếu cố gắng trang trí quá đẹp, đến lúc bị người khác cướp mất sẽ càng đau lòng hơn.
Chi bằng ngay từ đầu cứ để nó hoang vu lạnh lẽo.
Chàng kể rất nhẹ nhàng, như thể đang nói chuyện của một người xa lạ.
Thế nhưng dưới ánh mắt đỏ hoe của ba người chúng ta, chàng cuối cùng cũng chẳng thể tiếp tục làm ra vẻ bình thản nữa:
“Không… cũng không đến mức đáng thương như vậy.”
“Chỉ là… ta không được phụ mẫu yêu chiều như Nhị lang mà thôi.”