Ngắn ngủi một tháng, Hướng Đồ Nam vốn được Quý phi khen ngợi hết lời bỗng dưng xoay chuyển phong bình.
Nàng ta dựa vào việc "Quý phi dùng thử", cùng Quý phi hợp tác, ở hiệu buôn bán với giá trên trời những món trang sức và son phấn cùng mẫu với Quý phi, kiếm đến mức bồn đầy bát tràn.
Nhật Nguyệt
Nàng ta cải tiến lò sưởi, giúp đế vương giải quyết cái lạnh thấu xương khi phê duyệt tấu chương, được đế vương khen ngợi là huệ chất lan tâm.
Nàng ta phát minh ra lẩu, khiến Thái hậu nương nương vốn nặng lòng tư hương tìm thấy hương vị quen thuộc, nhiều lần tuyên đồng hương này vào cung trò chuyện suốt cả ngày trời.
Nàng ta rốt cuộc cũng từng bước một bước tới trung tâm quyền lực mà bề ngoài nàng ta ngoài miệng thì khinh rẻ, nhưng thực chất lại khát khao khôn cùng.
Tạ Hoài Dữ lấy danh nghĩa chọn hoa lạp mai cho Quý phi, đưa nàng ta vào Hầu phủ.
Nàng ta so với trước kia đã hoàn toàn khác biệt.
Gấm dệt chỉ vàng, trâm cài kết trân châu.
Mỗi cử chỉ động tác, đều mang theo khí thế lấn lướt người khác.
Nàng ta làm bộ làm tịch hành lễ với ta:
"Vấn an phu nhân."
Sắc mặt ta lãnh đạm, không buồn tiếp lời.
Nàng ta liền tự cốt tự bưng chén trà nhấp một ngụm, sau đó mang theo ác ý, cố tình lớn tiếng nói:
"Phu nhân trông dung sắc mệt mỏi, liệu có phải do tâm tình u uất mà ra? Cũng đúng thôi, đầy một viện oanh oanh yến yến, không một ai có thể lên được mặt bàn, chẳng phải là do mắt nhìn của vị đương gia chủ mẫu ngươi quá kém sao."
"Suýt nữa thì quên, ngươi còn có một đôi nhi nữ như phấn điêu ngọc tạc bấu víu vào thân. Nói đi cũng phải nói lại, A Đồ ở trong cung có nương nương chiếu ứng, vạn sự đều tốt."
"Tuy mấy ngày trước không cẩn thận sẩy chân ngã xuống nước, nhưng may mà có kinh vô hiểm, phát sốt cao mấy ngày rồi cũng vượt qua được."
Nàng ta giống như cố tình ra vẻ kinh hãi mà che miệng lại:
"A, ta thật là lỡ lời rồi, nương nương vì sợ ngươi lo lắng nên cố ý đè tin tức xuống, thế mà lại bị ta không cẩn thận nói ra mất."
"Ngươi nhất định không lên trước mặt nương nương cáo tội ta tâm thẳng miệng nhanh đâu nhỉ."
Nàng ta nửa che miệng, cười đến mức thấy cả răng.
Đầy một viện di nương nghe xong chân mày nhíu c.h.ặ.t, hận đến mức khăn tay cũng suýt vò nát.
Ta bưng chén trà, từ đầu đến cuối không hề nhìn nàng ta lấy một cái.
Hướng Đồ Nam tự thấy đã đ.â.m trúng tim phổi của ta.
Nàng ta nghênh ngang đứng bên cạnh ao, giơ tay thẳng thừng ngắt phăng một cành lục mai đang nở rộ rực rỡ nhất:
"Thứ xấu xí cố tình nhô đầu ra, cũng không biết là làm hài lòng ai. Ta nhìn không thuận mắt, nhìn thế nào cũng ra dáng đoản mệnh. Chậu này ta không lấy."
"Phu nhân cũng thật là, sao lại nuôi thứ xấu xí như vậy chứ..."
Tõm!
Lời nàng ta còn chưa dứt câu.
Tạ Yến không biết từ đâu lao ra.
Nó dùng đầu húc thẳng vào sau eo của nàng ta, đem nữ t.ử vừa rồi còn kiêu căng hống hách hung hăng húc văng vào lòng ao lạnh giá.
Khóe miệng ta khẽ nhếch lên, đầy một viện di nương liền hiểu ý.
Nhanh tay lẹ mắt, từng đứa một lôi ra những cây sào dài, trong miệng thì gào thét "bám lấy bám lấy, ta kéo ngươi lên".
Nhưng lại nhìn chuẩn thời cơ, từng sào từng sào một chọc thẳng vào đầu và tim phổi của Hướng Đồ Nam.
Cũng nhờ vào sự nghênh ngang của Hướng Đồ Nam, cố tình sai bảo hai vị cung nhân mang theo đi tới hoa phòng.
Mới đem chính mình rơi vào trong tay chúng ta.
Các vị di nương nghiến c.h.ặ.t răng, mang theo oán khí và thù hận, cây gậy nào gậy nấy quấy đảo đầy dã man và dùng lực.
Đem nữ t.ử vừa mới nhô đầu lên hung hăng ấn ngược trở lại dòng nước vẫn chưa đủ.
Mắt thấy người ta giãy giụa sắp sửa bám được vào bờ, lại đồng tâm hiệp lực đem gậy gộc chọc vào trước n.g.ự.c nàng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sống sinh sinh đem người ta chọc ngược trở lại giữa lòng ao.
Qua qua lại lại mấy lần.
Hướng Đồ Nam kiệt lực, đến cả giãy giụa cũng yếu ớt hẳn đi.
Sào trúc của các vị di nương liền chuẩn xác hạ xuống trên đỉnh đầu nàng ta, đem người ta dìm xuống dưới đáy nước một cách thục mạng.
"Các người đang làm gì thế?"
Cho đến khi Tạ Hoài Dữ, người được mời tới thư phòng, nghe tin vội vã chạy đến.
Các vị di nương mới luống cuống nhét sào trúc vào trong tay Hướng Đồ Nam:
"Hầu gia, thiếp thân đang cứu người đây này."
"Đúng thế đấy, đợi ngài tới thì rau hoa vàng cũng nguội ngắt rồi."
"Đây hảo đãi cũng là nữ quan bên cạnh Quý phi nương nương, sao lại vô dụng đến mức này, sào trúc cứu mạng đưa tới mà cũng không nắm chắc được."
"Làm mệt bọn thiếp chảy đầy mồ hôi hột, còn bị Hầu gia trách mắng, thật đúng là có lòng tốt mà không được báo đáp tốt."
Tạ Hoài Dữ bị chọc tức đến mức cơ hàm căng cứng.
Một tiếng tõm vang lên, hắn nhảy xuống lòng hồ sâu đến cổ, mới đem gã Hướng Đồ Nam xiêm y ướt sũng, trâm cài rơi rụng, đầy trán m.á.u tươi chật vật kéo lên bờ.
Tạ Hoài Dữ ôm người vào lòng, mặt ngưng đầy sương giá:
"Nàng làm sao lại ngã xuống nước?"
Lời chất vấn của hắn còn chưa kịp thốt ra ngoài miệng, Tạ Yến đã oa một tiếng khóc lớn lên:
"Quà sinh thần năm ngoái Bệ hạ ban thưởng cho con là cây lạp mai, đã bị nữ t.ử này bẻ gãy rồi. Ả cướp lạp mai của con rồi không cẩn thận ngã xuống hồ, cha chớ có bảo chuyện này cũng phải trách phạt con."
Cành lục mai gãy nát còn bày ra ngay dưới chân.
Đồng t.ử Tạ Hoài Dữ co rụt lại.
Tạ Yến liền gào lên:
"Con muốn vào cung, mẫu thân, dẫn con vào cung, con muốn gặp Bệ hạ đòi lại một lời giải thích."
"Cái gì mà thứ xấu xí nhô đầu ra liền có dáng đoản mệnh? Lục mai của con xấu xí ở chỗ nào? Ả dựa vào cái gì mà muốn hủy hoại phần thưởng Bệ hạ ban cho con?"
"Làm càn!"
Tạ Hoài Dữ mặt chìm như nước.
"Ai dạy ngươi như thế? Ra tay thương người trước, ỷ thế h.i.ế.p người sau. Cút vào từ đường cho ta..."
"Người đâu!"
Ta đột nhiên lên tiếng cắt đứt lời Tạ Hoài Dữ, giọng nói vừa lạnh vừa nghiêm khắc:
"Lấy Cáo mệnh phục đến đây, ta muốn tiến cung diện thánh."
Tạ Hoài Dữ không nhường nửa phân:
"Như vậy, bổn hầu liền phụng bồi đến cùng."
Hướng Đồ Nam, kẻ vừa mới nếm trải hương vị của quyền lực, sắc mặt trắng bệch, vội vàng hét lên:
"Không cần!"
Nàng ta túm lấy ống tay áo của Tạ Hoài Dữ, trưng ra dáng vẻ ủy khuất cầu toàn:
"Chung quy cũng là con cái của chàng. Nó còn nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện, chẳng qua là bị người khác khiêu khích nên mới sinh lòng thù hận với ta."
"Ta vừa không muốn có hiềm khích với nó, cũng không muốn chàng kẹp ở giữa đôi bên khó xử."
"Hoài Dữ, nghe ta, bỏ đi. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, lấy sinh thần yến của Bệ hạ làm trọng."
Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu, chứa chan giọt lệ, đem trái tim của Tạ Hoài Dữ nhìn đến mức tan chảy ra.
Tạ Hoài Dữ kìm nén thù hận, thâm sâu nhìn ta một cái.