Xuyên Không Thì Đã Sao? Bản Cáo Mệnh Này Ngươi Không Lay Nổi

Chương 9



Bế thốc Hướng Đồ Nam toàn thân ướt sũng lên, sải bước đi ra ngoài:

"Tạ Yến ra tay thương người, không có quy củ cùng giáo dưỡng. Ninh Hằng mất đi trách nhiệm quản giáo, liền dẫn nó cấm túc hậu viện chép sách cho ta."

"Tháng sau sinh thần của Bệ hạ, bổn hầu chỉ cần hướng Quý phi nương nương bẩm rõ nguyên do, hai người các ngươi cũng không cần tham gia nữa."

Mẹ chồng vừa định lên tiếng, liền bị ta lắc đầu ngăn lại.

Trận náo nhiệt biến mình thành trò cười cho thiên hạ ngày hôm đó, ta vốn chẳng muốn tham dự vào.

Sau khi Tạ Hoài Dữ đi rồi, Tạ Yến ở trong lòng ta ngẩng đầu lên, như muốn cầu khen ngợi mà hướng về phía ta nói:

"Mẫu thân đã nói rồi, nhi t.ử là tương lai cùng cáng đáng của Hầu phủ, càng nên chăm sóc và che chở cho mỗi một nữ t.ử số khổ bước đi khó khăn trong Hầu phủ này."

"Ả bắt nạt A Đồ, sỉ nhục di nương, làm khó mẫu thân, con là nam nhi hán duy nhất của Hầu phủ, con chính là muốn ả phải c.h.ế.t!"

Các vị di nương bế nó khôn lớn từng đứa một vui mừng lẫn cảm động đến đỏ cả mắt:

"Đứa trẻ ngốc này, người mới lớn bằng củ cải, đã biết bảo hộ di nương rồi, không uổng công làm giày vớ cho con."

"Đúng thế đấy, tiểu lừa gạt này, dỗ dành ta để sau này ngày ngày làm điểm tâm cho con đúng không?"

"Ta đã biết rồi, đứa lớn là không cậy nhờ được, vẫn là đứa nhỏ do chính tay mình nuôi lớn mới biết để tâm."

Nói xong, bọn họ lại đồng loạt nhìn về phía ta:

"Thọ yến của Bệ hạ, tỷ tỷ nếu vì cấm túc mà không được vào cung, truyền ra ngoài há chẳng phải khiến người ta chê cười sao."

Ta nghĩ tới những lời trong bài thơ giấu đuôi mà Tạ Đồ truyền ra cho ta, nụ cười nơi khóe miệng suýt chút nữa không nén lại được:

"Cái khoảnh khắc mất mặt xấu hổ như thế, ai đi kẻ đó mới chuốc lấy một thân hôi thối đấy."

….

Cho đến ngày cung yến.

Quý phi độc tọa nơi hồ tâm đình, giống như năm đó được mẫu thân sắp xếp để ngẫu nhiên gặp gỡ đế vương vậy.

Một chiếc váy sa thướt tha bay múa trước gió, tựa như thiên phi giáng trần trên mặt hồ.

Đầu ngón tay lưu chuyển, chính là khúc 《Phượng Minh Triều Dương》 mà Bệ hạ yêu thích nhất.

Trong lòng đế vương xúc động.

Vừa định đứng thân mình dậy, trên bầu trời bỗng truyền đến một trận tiếng động lớn.

Lại là vô số điểu tước, dày đặc bay về phía hồ tâm đình nơi Quý phi đang tọa.

Lượn lờ không rời, kêu vang không dứt.

Mọi người có mặt tại đó không một ai không chấn kinh.

Hướng Đồ Nam liền thừa cơ hét lớn:

"Bách điểu triều phượng, thiên giáng tường thụy. Đây chính là thiên thượng chiếu thị, Bệ hạ thánh đức chiêu chiêu, hồng phúc tề thiên, Quý phi nương nương thân phụ cát triệu, che chở cho Đại Ung quốc thái dân an!"

Một lời thốt ra, khắp trường liên tiếp quỳ rạp xuống đất ca tụng, đế vương khó giấu vẻ mừng rỡ.

Khi nhìn về phía Quý phi, liên tục khen tốt.

Điểu tước càng lúc càng nhiều.

Bao phủ trên toàn bộ ngự hoa viên.

Tiếng kêu không dứt, che thiên bế nhật.

Quý phi dính dính tự hỷ, Tạ Hoài Dữ ngầm chứa đắc ý.

Hướng Đồ Nam lại càng không che giấu nổi quyền d.ụ.c trong đáy mắt cùng với sự nắm chắc phần thắng đối với ngôi vị chủ mẫu Hầu phủ.

Cho đến khi...

Tí tách, một giọt phân chim rơi xuống.

Có cung nhân lau một cái phân chim trên trán, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.

Chưa đợi hắn kịp đưa ra phản ứng.

Tí tách, tí tách...

Phân chim dày đặc dội xuống như mưa rào trút nước.

Xiêm y của tân khách bách quan đều dính đầy phân chim, khắp người bẩn thỉu nhuốc nha.

Đến cả Bệ hạ nụ cười còn chưa kịp tắt trên mặt, cũng bị phân chim dày đặc nện đầy đầu đầy mặt.

Hắn tức đến mức run rẩy, dưới sự che chở của cung nhân vội vã trốn vào dưới lọng vàng che đầu, che mặt mũi lại, thương hoàng tiến về phía tẩm cung.

"Chuẩn bị nước, trẫm muốn tắm rửa."

Tân khách bách quan không còn màng đến những thứ khác, hoảng hốt ôm đầu né tránh, gấm bào tiệc rượu biến thành một mảnh hỗn độn bừa bãi.

Hướng Đồ Nam vừa rồi còn cao giọng hô vang tường thụy giờ đây cũng đầy thân ô uế.

Dây đàn của Quý phi đột ngột đứt đoạn, kinh hoảng đứng thân mình dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhìn màn kịch khôi hài đang đập tan giấc mộng hoàng hậu của mình ngay tại trận, khuôn mặt bà ta trắng bệch, đứng trong hồ tâm đình lảo đảo sắp ngã.

Ánh mắt bà ta sắc bén như d.a.o găm găm thẳng lên người Hướng Đồ Nam:

"Cái tường thụy mà ngươi nói, chính là khiến bổn cung vạn kiếp bất phục thế này sao?"

Hướng Đồ Nam không biết rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào.

Nàng ta là làm theo lời tiểu thuyết nói, ở thủy tạ lương đình và trên đá giả sơn bôi thứ mật hoa thu hút điểu tước.

Nhưng tác giả đáng c.h.ế.t kia đâu có nói là chim cũng biết đi ngoài đâu chứ.

Nàng ta vô cùng lo sốt vó, mồ hôi từ trên trán túa ra ròng ròng.

Tạ Hoài Dữ vội vàng chạy tới an ủi:

"Đừng sợ, vẫn còn cơ hội để cứu vãn mà. Hoàn toàn có thể nói là do A tỷ cây to đón gió lớn, bị kẻ gian hãm hại tính kế."

Mấy người bọn họ hơi lắng lòng lại một chút.

Nhưng chính vào lúc này, tâm phúc của Quý phi vừa lăn vừa bò lao tới:

"Không xong rồi."

"Bắc Nhạc xé bỏ minh ước xua quân nam hạ, muốn khai chiến với Đại Ung; Nam Cương đột ngột gặp bão tuyết thành tai họa, ôn dịch lan tràn, bách tính t.ử thương t.h.ả.m trọng."

"Quốc sư có lời tiên tri, là do Quý phi nương nương chuốc lấy ách vận, khiến Đại Ung phải chịu trời phạt."

"Bệ hạ... Bệ hạ tuyên nương nương vào ngự thư phòng vấn tội."

Chuyện về sau, khắp kinh thành đều biết.

Cho dù Quý phi vì cầu tự bảo vệ mình, đã đẩy nữ t.ử xuyên không khơi mào mọi chuyện kia ra.

Bách quan vẫn mang theo oán khí thỉnh nguyện, lũ lượt dâng sớ muốn đ.á.n.h Quý phi vào lãnh cung, để tiêu trừ tai họa thiên khiển.

Về sau, là Vĩnh An hầu Tạ Hoài Dữ tự mình xin lệnh lĩnh binh bắc thượng chống địch Bắc Nhạc, chỉ cầu Thánh thượng đối với Quý phi và Hướng Đồ Nam giơ cao đ.á.n.h khẽ.

Quý phi bị giáng làm đáp ứng, giam lỏng tại Chung Thúy cung.

Hướng Đồ Nam vì tội tạo tường thụy, khi quân tại thượng, yêu ngôn hoặc chúng mà bị tống vào thiên lao.

Đường sống của bọn họ, đều đặt cả vào chiến công của Tạ Hoài Dữ.

….

Ta đại hoạch toàn thắng, tự nhiên là tràn đầy xuân phong.

Tạ Hoài Dữ với một bụng mưu tính đều đổ sông đổ biển, đành phải xám xịt dắt theo Tạ Đồ của ta lững thững quay về Hầu phủ.

A Đồ gầy đi, nhưng cũng cao lên rồi.

Nhật Nguyệt

Con bé hướng về phía ta khẽ cong môi hành lễ:

"Nhi nữ đã làm mẫu thân phải lo lắng rồi."

Con bé là một đứa trẻ có trí tuệ.

Hết lần này đến lần khác mượn thư nhà hỏi thăm để truyền ra cho ta những tin tức đáng tin cậy nhất.

Nhờ vậy ta mới thấu triệt được việc bọn họ muốn đại triển thân thủ ngay trong thọ yến của Bệ hạ.

Cho nên, ta mới dám đường hoàng ra tay, chọn đúng lúc Hướng Đồ Nam vào Hầu phủ chọn hoa để đ.á.n.h cho nàng ta một trận tơi bời hoa lá.

Chẳng qua là ta đã nhìn chuẩn rằng nàng ta không dám vì nhỏ mà mất lớn.

Nàng ta tuyệt đối không muốn vì một chuyện ngã xuống nước mà hủy hoại mất mưu đồ được "Hoàng hậu" ban hôn ngay trong cung yến.

Cũng chính từ tin tức của A Đồ truyền ra, ta mới biết được Hướng Đồ Nam đã mua chuộc Quốc sư, mưu toan lập công ngay trong thọ yến của Bệ hạ, cậy vào màn bách điểu triều phượng thể hiện mệnh trời quy tụ để đẩy Tạ Hoài Dữ lên ngôi vị cao hơn.

Vì thế, mới có việc ta từ sớm đã cho người rải đầy thóc gạo có tẩm một lượng nhỏ t.h.u.ố.c xổ ở vùng ngoại kinh, để những thớt điểu tước ăn cho thật no nê, trao cho bọn họ một vạt bất ngờ nhớ đời ngay trên đầu.

Sau đó lại là vị muội muội làm Trắc phi nơi Đông cung của ta, nắm thóp nhược điểm chí mạng của Quốc sư, ép hắn phải phản nước ngay trong ngự thư phòng, hất thẳng một gò bẩn thỉu nhuốc nha lên khắp người Tạ Hoài Dữ.

Cho dù Hướng Đồ Nam có mua chuộc cung nhân để hãm hại A Đồ ngã xuống nước.

Con bé cũng vô cùng thông tuệ mà túm lấy công chúa cùng ngã xuống lòng hồ, tự tranh thủ cho bản thân cơ hội được người ta lập tức cứu lên.

Cái gọi là thời cơ cùng tai họa được tính toán vừa vặn đến từng chân tơ kẽ tóc kia, chẳng qua là do muội muội gả vào Đông cung của ta lén xem được thư tín trong thư phòng của Thái t.ử, qua vài phen phán đoán suy trắc mới đưa ra định luận chính xác nhất.

Không nhiều không ít, vừa vặn đem mấy kẻ đó dập thẳng xuống đáy vực sâu.

Ta nhẹ nhàng đỡ A Đồ dậy.

Dưới hành lang, ánh nắng vàng rực như vụn vàng xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc, cắt ra thành những vệt sáng nhu hòa, một nửa phủ lên gò má còn vương nét thanh xuân của con bé, một nửa ẩn vào làn tóc mây đen nhánh không một sợi rối bên vành tai.

Ta giúp con bé vuốt lại nếp áo không hề tồn tại trên vai, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Mỗi một người mẫu thân đều hy vọng nhi nữ của mình một đời an ổn vô ưu, hỷ lạc thuận an.

Nhưng chẳng ai có thể làm chiếc ô che chở cho con cái suốt cả cuộc đời, thay con chắn hết thảy giông bão trên thế gian này.

Vì vậy, ta dạy con bé trí tuệ xử thế, thủ đoạn lập thân cùng sự nhạy bén để tự bảo vệ mình.

Con bé đã làm rất tốt, tốt hơn bất kỳ ai khác.