Xuyên Không Thủ Tiết, Cô Nàng Truy Tìm Kho Báu

Chương 15



Thật quá trùng hợp, Khương Lê lúc nhỏ cũng từng sống ở đây, nhưng đó là chuyện của hai trăm năm trước rồi. Hậu nhân nhà họ Tiết cũng từng ở đây, chẳng phải là duyên phận sao.

Khương Lê cười: "Tôi tên Khương Lê, năm năm trước từng đi thanh niên xung phong ở Dương Châu."

Tiết Thu Hoa nghe thấy tên Khương Lê thì xúc động đến mức nói năng hơi lộn xộn: "Hồi cấp ba tôi từng đến Dương Châu chơi, vậy mà không gặp được chị."

Khương Lê thấy thật buồn cười, Dương Châu lớn như vậy, nơi cô xung phong lại hẻo lánh, sao có thể gặp được chứ. Cô hỏi: "Nghe tên tôi sao cậu có vẻ xúc động thế?"

Tiết Thu Hoa lập tức muốn nói về mối duyên nợ với ngôi nhà này: "Từ nhỏ tôi đã nghe qua tên của chị trong tổ huấn truyền đời của gia đình tôi."

Nhân viên Trân Vị Trai không đuổi người nữa mà vểnh tai nghe lỏm. Khương Lê mở khóa cửa, mời Tiết Thu Hoa vào trong nói chuyện: "Chuyện riêng tư của cậu, chúng ta đừng để anh ta nghe thấy."

Tiết Thu Hoa cười, theo Khương Lê vào trong, nhấc máy ảnh hỏi cô: "Chị đừng cử động, cứ đứng ở vị trí này để tôi chụp một tấm được không?"

Khương Lê nói được. Sau khi chụp xong, cô dẫn cậu đi tham quan trên lầu dưới lầu, tiền sảnh hậu viện, cả cái sân lớn sau nhà, tổng diện tích khoảng bốn năm trăm mét vuông. Chàng trai chụp hết sạch cuộn phim mới kể cho Khương Lê nghe về nguồn gốc của cậu và ngôi nhà cổ này.

Tiết Thu Hoa nói, khoảng hai trăm năm trước, từ ngôi nhà cổ này đã bước ra một vị nữ hội trưởng thương hội.

"Nói ra thì cùng tên với chị đấy. Bà ấy để lại một khoản tiền lớn cho một người thợ họ Tiết, hẹn ước sau khi bà qua đời sẽ tặng bất động sản này cho người đó. Việc mà người thợ họ Tiết phải làm là con cháu đời đời phải bảo trì tu sửa, cố gắng giữ nguyên kết cấu ban đầu của ngôi nhà. Đợi đến đời chúng tôi, nếu có một cô gái cùng tên cùng họ với bà ấy muốn mua ngôi nhà này thì hãy bán lại cho cô ấy."

Đến đời Tiết Thu Hoa, ngôi nhà được truyền cho một người họ hàng cùng tông nhưng đã ngoài năm đời. Người họ hàng đó không tuân theo lời hẹn chờ đợi Khương Lê mà đã bán ngôi nhà cho ông chủ Trân Vị Trai.

Chàng trai rất ngại ngùng nói, vốn dĩ cậu không tin vào truyền thuyết này của gia đình.

"Hôm nay gặp chị tôi mới tin, lời tổ huấn dặn dò đã đến lúc khép lại rồi. Tuy không hiểu rõ chuyện gì nhưng trên đời có nhiều chuyện khoa học không giải thích được, mà chị lại đang đứng sờ sờ trước mặt tôi, đây chính là kỳ tích phải không."

Khương Lê biết đây không phải kỳ tích, mà là dấu vết mà nguyên chủ để lại để chứng minh giữa hai người họ đã từng có sự giao hẹn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nguyên chủ ở cổ đại đã tìm cách để lại thông tin, báo cho Khương Lê ở hiện tại biết rằng họ đã hoán đổi cuộc đời và cô ấy sống rất tốt. Ngôi nhà được gìn giữ này chính là minh chứng mà cô ấy đã khắc ghi trong dòng chảy thời gian suốt hai trăm năm qua.

Khương Lê quay người đi, một lúc lâu sau mới bình phục được cảm xúc d.a.o động. Nguyên chủ thật tốt, không chỉ không để họ hàng cướp mất tâm huyết cả đời của cha, mà còn để lại dấu vết báo cho cô biết cô ấy đã sống cuộc đời của mình rất tuyệt vời.

Khương Lê hỏi Tiết Thu Hoa, vị nữ hội trưởng đó còn để lại sự tích gì nữa không: "Ngoài việc bảo trì ngôi nhà, bà ấy còn dặn dò gì tổ tiên cậu không?"

Tiết Thu Hoa gãi đầu, tỏ vẻ không rõ lắm: "Thời gian lâu quá rồi, tôi chỉ nghe cụ kể lại có bấy nhiêu thôi."

Nghe nói Khương Lê muốn tu sửa tòa lầu cổ, Tiết Thu Hoa chủ động đề nghị để cậu làm: "Tổ tiên nhà tôi đã hứa đời đời kiếp kiếp phải tu sửa ngôi nhà này, mà tôi lại tình cờ học chuyên ngành kiến trúc, tôi nghĩ đây chính là nhân quả."

Khương Lê hỏi cậu lấy bao nhiêu phí thiết kế, Tiết Thu Hoa nói không lấy tiền, còn giải thích mình phải hoàn thành bài tập giáo sư giao nên không tính là giúp không công. Cậu không lấy phí thiết kế, phí vật liệu cũng sẽ cố gắng ép xuống thấp nhất, dự kiến khoảng hai ngàn là xong.

Mức giá này Khương Lê có thể chịu được. Sau khi bàn bạc xong xuôi, vừa ra cửa thì gặp Quý Tòng Dung đang dựa vào cửa, dường như đang đợi hai người họ đi ra.

Tiết Thu Hoa hơi sợ anh ta, nói với Khương Lê rằng cậu từng tìm đến ông chủ Trân Vị Trai kể câu chuyện này: "Nhưng anh ta không tin, không cho tôi vào chụp ảnh. Chị xem anh ta trông hung dữ thế kia, liệu có gây khó dễ cho chị, không để tôi thi công tu sửa không?"

Lavie

Khương Lê bảo cậu đừng sợ: "Tôi thuê căn nhà này rồi nên có quyền sử dụng, anh ta không có quyền ngăn cản. Lần sau cậu đến cứ tìm tôi trước."

Khương Lê viết địa chỉ của mình cho cậu. Sau khi Tiết Thu Hoa đi khỏi, Quý Tòng Dung bảo Khương Lê đừng mê tín: "Tôi đã tra sử liệu, hai trăm năm trước chẳng có vị nữ hội trưởng thương hội nào cùng tên cùng họ với cô cả. Nghe cho vui thôi, đừng tin là thật."

Khương Lê không muốn xảy ra xích mích với chủ nhà, bước tới giải thích một câu: "Cậu ấy không lấy phí thiết kế của tôi, tôi thấy khá hời."

...

Tìm được Tiết Thu Hoa giúp đỡ thiết kế, Khương Lê rất vui. Người ta là sinh viên đại học, nghe nói là Thủ khoa của tỉnh Quảng Đông nữa. Nếu ở thời cổ đại thì chính là Giải nguyên: người đỗ đầu kỳ thi Hương, rất tài giỏi đấy.