Khương Lê đem tin vui này về kể cho mẹ ruột, nói mình tìm được một sinh viên khoa kiến trúc giúp thiết kế tu sửa miễn phí nhưng không nói chuyện về nữ hội trưởng. Đường Liên Tâm không lạc quan về việc kinh doanh của cô, chưa khai trương mà tiền thuê nhà, tu sửa đã ngốn hết tiền bán hàng và làm bánh trung thu rồi.
"Con thật đúng là rỗi hơi bày chuyện!"
"Vậy con không bày chuyện thì mẹ muốn con làm gì đây? Tiếp quản công việc của mẹ chồng rồi làm vài năm, đợi mọi người quên đi Tần Triều thì tìm người khác gả đi sao?"
Chẳng lẽ không phải vậy sao? Đường Liên Tâm không hiểu: "Mẹ chồng con đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho con cải giá rồi, con cứ thuận theo bà ấy một chút là tốt nhất. Đằng này con cứ dây dưa với đối tượng xem mắt của chị ba, mẹ chồng con tức giận cũng là điều dễ hiểu."
Đã nói thì nói cho thấu, Đường Liên Tâm bảo: "Con còn trẻ, dù có thủ tiết hai - ba năm cũng không sao, đến lúc đó tuổi tác vẫn vừa đẹp. Đây dù sao cũng chỉ là đính hôn chứ chưa cưới, vẫn có thể tìm được gia đình khác. Mẹ và mẹ chồng con đều nghĩ như vậy. Giờ điều quan trọng nhất của con là danh tiếng, làm kinh doanh không tránh khỏi phải tiếp xúc với đàn ông, không tốt cho danh tiếng đâu."
Khương Lê nhất quyết không chịu, cô nói: "Cuốn “Thực Bản Ký” của cha con chắc là đang gửi chỗ chú giữ hộ phải không, con sẽ đi tìm chú đòi lại."
Đường Liên Tâm nói: "Đòi cũng vô dụng, những công thức trong đó nhiều cái đã thất truyền rồi, chú của con và cha con đều không làm được, con thì làm được chắc?"
Khương Lê đương nhiên làm được, cô là người của hai trăm năm trước, lúc đó nhiều món trong công thức vẫn chưa bị thất truyền.
"Thực Bản Ký" là một cuốn sách nấu ăn được truyền qua nhiều đời, người kế thừa đều sẽ đóng tập lại và bổ sung thêm. Trước khi cha cô mất đã giao cho chú của Khương Lê bảo quản.
Sau khi cải cách mở cửa, chú đã khôi phục lại Trân Vị Lâu. Nghe nói trước đây kinh doanh khá tốt, nhưng khi Khương Lê đến thì đại sảnh chỉ có lèo tèo vài bàn. Chị chạy bàn nói hôm nay mới có năm bàn khách, ông chủ sắp sốt ruột c.h.ế.t rồi.
Trân Vị Lâu là nhà hàng lớn có cả lầu trên lầu dưới và các phòng bao, vậy mà buổi tối chỉ có năm bàn khách, quả thực rất đáng lo. Khương Lê không hiểu tại sao tay nghề của chú mình lại khiến một nhà hàng đang hưng thịnh trở nên sa sút như vậy?
Nghe nói Khương Lê đến, Chú từ bếp sau ra chào hỏi vài câu. Nghe thấy Khương Lê đến đòi sách nấu ăn, ông ấy bảo cô đợi một chút, nói trong phòng bao có bàn khách quý, không được lơ là, không thể phân tâm.
"Nhà đầu tư Hong Kong do anh rể của con dẫn đến, không được chậm trễ, có gì đợi tiễn khách xong hãy nói."
Chú nói anh rể cả là người hiền hậu, hễ đãi tiệc là lại đến ủng hộ việc kinh doanh của Trân Vị Lâu, mà còn không bao giờ ghi nợ: "Tất cả đều là nể mặt cha con đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Lê theo Chú đi vào bếp sau, cô thấy tay cầm d.a.o của chú hơi run, liền hỏi ông ấy bị làm sao. Chú nói đó là bệnh di truyền, đến tuổi là phát bệnh.
Lavie
Bếp sau cũng vắng vẻ, chỉ có Chú dẫn theo hai đồ đệ chưa thạo việc, ngay cả một đầu bếp chính quy cũng không thấy. Cô hỏi Chú mọi người đâu hết rồi: "Sao bếp sau chỉ còn mình chú cầm chảo vậy?"
Tiểu đồ đệ định nói gì đó nhưng bị Chú lườm cho không dám mở miệng. Khương Lê cầm lấy d.a.o bếp, giúp Chú làm xong thực đơn cho khách trong phòng bao.
Có lẽ tài nghệ nấu nướng của Khương Lê khiến vị khách Hong Kong hài lòng, ông ta muốn gặp đầu bếp. Chú cũng không làm chuyện gian dối, gọi Khương Lê đi cùng và nói với khách trong phòng bao rằng bữa ăn hôm nay là do Khương Lê làm.
Vị khách Hong Kong bị kinh ngạc bởi vẻ xinh đẹp của cô đầu bếp nhỏ, khen cô vừa đẹp vừa giỏi nấu nướng, còn bảo thư ký đưa danh thiếp cho cô, hỏi Khương Lê có hứng thú làm đầu bếp riêng cho ông ta không?
Khương Lê không nhận danh thiếp, nói không có hứng thú.
Bầu không khí hơi căng thẳng, anh rể phải giải thích với khách đây là em vợ mình, còn nháy mắt bảo Khương Lê đi trước. Thư ký của vị khách bước tới chặn một bước, như thể nếu cô không nhận thì sẽ không nhường đường.
Dù sao cũng là khách của anh rể, Khương Lê không muốn làm khó anh rể nên đã nhận lấy tấm danh thiếp mạ vàng. Thư ký nói danh thiếp này không phải ai cũng nhận được đâu, ngay cả anh rể cô cũng không có.
Vị khách Hong Kong cười: "Em vợ có bất cứ chuyện gì đều có thể cầm danh thiếp này đến tìm thư ký của tôi."
Khương Lê nhìn qua tấm danh thiếp, vị khách Hong Kong tên là Lương Bính An. Trong nguyên tác vụ án đe dọa có nhắc tới ông ta, nói rằng Lương Bính An lần đầu đến đại lục khảo sát thị trường, bị đe dọa nên đã báo công an. Cục Công an thành phố sắp xếp người bảo vệ ông ta 24/24 trước khi rời Bắc Kinh. Phía Đội trưởng Tần chắc là sắp nhận được báo án của vị khách này rồi.
Nếu phát triển theo nguyên tác, Khương Lê còn trở thành em vợ của ông chủ lớn đứng sau ông ta nữa nên việc gặp vị khách Hong Kong này ở nhà hàng của chú cũng không có gì lạ.
Tiễn anh rể và khách đi xong, Trân Vị Lâu cũng không còn khách nào khác. Chú không nhắc đến chuyện sách nấu ăn mà bảo tiểu đồ đệ Đồng Lai đưa Khương Lê về nhà: "Muộn rồi, con đi đường đêm một mình không an toàn đâu."
Thực ra có xe buýt, nhưng chú đã nói vậy mà lại không đưa sách nấu ăn, Khương Lê đoán chú ấy có nỗi khổ tâm gì đó, ngại tự mình nói ra nên đổi ý để tiểu đồ đệ kể cho cô nghe trên đường đi chăng?