Hôm sau, mặt trời đã lên cao ba sào, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu những tia sáng vụn vặt vào phòng.
Tần Tiểu Mãn dụi mắt, đầu óc vẫn còn mơ màng.
Nhìn ánh nắng chan hòa trong phòng, biết giờ đã muộn, cậu đã nhiều năm không ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao như vậy.
Dù biết không ai trách phạt việc dậy muộn, cậu vẫn cố gắng bò dậy, rồi bỗng nhiên mím chặt môi.
“Tỉnh rồi?”
Đỗ Hành nghe thấy động tĩnh liền từ ngoài vào, thấy ca nhi đứng trên giường mặt mày nhăn nhó, hắn vội vàng chạy đến đỡ cậu xuống: “Vừa dậy không nên vận động mạnh.”
Tần Tiểu Mãn không từ chối vòng tay Đỗ Hành, mượn lực bước xuống giường xỏ giày, nhân lúc này Đỗ Hành đã lấy quần áo tới.
“Giờ người ta đau, còn không phải tại huynh.” “Hơn nữa!”
Tần Tiểu Mãn định nói ra điều gì đó, nhưng sau chuyện đêm qua, cậu lại có chút ngại ngùng.
Cậu giơ ngón trỏ với Đỗ Hành: “Ta còn khoác lác với người trong thôn nhiều như vậy.”
Đỗ Hành đang cúi xuống thắt lưng, nghe vậy ngẩng đầu lên thấy Tiểu Mãn trừng mắt nhìn, chuyện khác có thể không nói, nhưng việc này phải nói rõ: “Đệ cứ kêu đau, ta chỉ có thể dừng lại thôi.”
“Hơn nữa lúc đầu ta đã nói rồi mà, nếu đau hoặc không được như ý thì đệ thông cảm.”
Tần Tiểu Mãn hừ một tiếng: “Ta có đồng ý đâu.”
Đỗ Hành vỗ mu bàn tay cậu: “Lần đầu đều vậy, sau này sẽ khá hơn.” Tần Tiểu Mãn quay đầu lại nhìn Đỗ Hành: “Huynh nói loại nào?” “Mỗi loại.”
Tần Tiểu Mãn mím môi, chợt nhớ ra điều gì, vội xắn tay áo lên, thấy cổ tay đã trở nên trơn bóng, nốt ruồi đỏ đã theo cậu nhiều năm biến mất tăm, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù chuyện đêm qua không làm cậu hài lòng lắm, nhưng may là nốt ruồi đã mất, chứng tỏ cậu cũng giống ca nhi bình thường, không phải quái thai, không cần lo lắng nữa.
Nhưng cậu vẫn chạy đến cạnh giường ném cuốn sách hôm qua xem cho Đỗ Hành, trở mặt nói: “Lừa người.”
Viết gì mà hoan lạc, cậu chẳng thấy gì cả, đêm qua cậu kêu đau, xem ra Đỗ Hành cũng không thoải mái, còn không bằng hôn nhau cho sướng.
Nhưng mà quá trình cũng gần giống vậy, sau này không cần dùng nữa.
Đỗ Hành cất sách vào ngăn kéo, nhìn Tần Tiểu Mãn vẫn ngồi trên ghế mặt mày khó hiểu, hắn thấy thương, định lại gần an ủi.
Tần Tiểu Mãn lại ngẩng đầu lên nhìn: “Lần sau thử lại, nếu còn như vậy ta sẽ giận đấy!”
Đỗ Hành bị Tần Tiểu Mãn chọc cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
“Huynh đừng cười!” “Được, nghe đệ.”
Hiện tại đất đã cày xong, hai người chuẩn bị gieo hạt.
Năm nay thời tiết ấm áp, Đỗ Hành đem hạt giống ngâm nước trước khi gieo, hai mươi mẫu ruộng đều phải gieo hạt.
Theo kinh nghiệm, một mẫu ruộng mạ có thể chia ra cấy cho 25 mẫu ruộng lúa. Loại bỏ những cây mạ hỏng và kém phát triển, rải ra một mẫu cũng vừa đủ.
Ruộng nước tất nhiên không cần bàn cãi, hoàn toàn dùng để trồng lúa là được, nhưng 30 mẫu đất nhà còn cần phải sắp xếp.
Năm ngoái Tần Tiểu Mãn chỉ gieo trồng mười mẫu, chủ yếu trồng ngô và khoai lang, thêm chút rau củ quả theo mùa.
Sản lượng trung bình, sau khi nộp thuế cho triều đình, số còn lại vừa đủ ăn và nuôi gia súc, gia cầm.
Vì vậy mấy năm nay Tần Tiểu Mãn chẳng tích cóp được gì, bản thân cậu cũng rất tiết kiệm.
Lần này Đỗ Hành vào thành mua chút thóc giống, trong đó có cả đậu nành; ngoài ra còn có lúa miến*, hay còn gọi là cao lương; tiện thể mua thêm hạt cải dầu.
*Cái này ngày xưa mình goi là bobo
Phần lớn đều là cây trồng vụ xuân thu hoạch vụ thu.
Giá hạt giống cao hơn nhiều so với giá đậu, rau củ bán ngoài chợ, bởi vì những hạt giống này được chọn lọc từ vụ mùa tốt nhất rồi phơi khô xử lý, Đỗ Hành mua hạt giống đã tốn đến cả trăm văn.
Nhà nông nếu không phải thiếu lương thực đến mức phải ăn cả thóc giống dự trữ thì đến vụ xuân mới đi mua hạt giống, bằng không chẳng ai muốn bỏ ra gấp hai ba lần để mua cả.
Tần Tiểu Mãn xem xét hạt giống Đỗ Hành mua về, cậu cầm một nắm đậu nành tròn vo trong tay, thứ này dùng làm đậu phụ, tương đậu, giá bán trong thành rất cao.
Nhiều nhà nông rất coi trọng giá trị của nó, nhưng loại đậu này khó trồng, sản lượng không cao, chiếm đất mà thu hoạch lại ít, đất đai quý giá nên không ai muốn mạo hiểm trồng đậu nành.
Cậu không khỏi khó xử, có vài loại hạt giống cậu chưa từng trồng, lo lắng sẽ không làm tốt.
Một khi đã gieo xuống đất, phải tốn công chăm sóc, hạt giống bị hỏng thì không sao, tổn thất không lớn, vấn đề là chiếm đất, tốn thời gian.
“Hai năm trước Ngũ Phúc thúc cũng trồng đậu nành, liên tục hai năm đều thất thu, nghe nói năm nay không trồng nữa.”
Tần Tiểu Mãn nhìn Đỗ Hành: “Ông ấy là lão nông trong thôn, rất giỏi trồng trọt mà còn không kiếm được gì từ loại đậu này, chỉ hòa vốn là may lắm rồi.”
“Đừng lo, ta biết cách trồng, năm nay đất đã cày xong, chỉ trồng ngô khoai lang thì tiếc quá.”
Tần Tiểu Mãn trong lòng không yên tâm, nhưng lại không muốn dập tắt nhiệt huyết của Đỗ Hành.
Chỉ nói miệng thì Đỗ Hành cũng chưa chắc nghe, chắc vẫn canh cánh trong lòng, cùng lắm thì vất vả hơn chút, cứ theo ý hắn mà trồng, đến lúc đó vất vả thì cũng rút kinh nghiệm.
“Thôi được rồi, vậy năm nay cứ đem số hạt giống huynh mua về xuống đất hết.”