Xuyên Không Trở Thành Tên Què Ăn Bám

Chương 57



Đầu tháng ba cảnh sắc tươi đẹp, nhà nhà đều khẩn trương gieo hạt. Việc đầu tiên là chuẩn bị ruộng mạ.

Hạt thóc từ khi gieo trồng đến khi chín trải qua bốn bước, đầu tiên là ngâm hạt giống, tiếp theo mới gieo mạ.

Trước khi gieo, dùng lúa đã cán để bao bọc hạt thóc rồi ngâm trong nước, đợi đến khi hạt nảy mầm, mới đem hạt giống rải đều lên ruộng nước được cày bừa kỹ càng, mảnh ruộng này gọi là ruộng mạ.

Chờ mạ cao chừng một tháng thì nhổ lên cấy sang các ruộng nước khác. Sau khi cấy mạ, chờ đến mùa thu lúa chín thì gặt.

Tháng ba là thời điểm gieo mạ.

Phu phu Tần Tiểu Mãn và Đỗ Hành rải hạt giống đã nảy mầm xuống ruộng mạ, năm nay ấm áp nên tỉ lệ nảy mầm khá cao, hầu như hạt nào cũng nảy mầm.

Một mẫu ruộng mạ chỉ mất nửa ngày là làm xong. Gieo mạ xong lại lo thời tiết chuyển lạnh, sâu bệnh.

Thời này không có nilon để che ruộng mạ giữ ấm và ngăn chim chóc ăn mạ non.

Đặc biệt là những ngày mới gieo, hạt thóc mới nảy mầm trắng nõn nà, chim chóc rất thích mổ.

Lúc này phải nhờ người xua đuổi chim chóc, nhưng người không thể canh ruộng cả ngày, vì vậy trên cánh đồng bát ngát xuất hiện rất nhiều bù nhìn, đứng giữa ruộng, lay động theo gió xua đuổi chim chóc.

“Mãn ca nhi, năm nay hai vợ chồng định làm một mẫu ruộng mạ à, định cấy bao nhiêu ruộng vậy? Đến lúc đó mạ nhà ta không đủ, chắc phải sang nhà đệ mượn đấy.”



“Tướng công ta bảo làm xong chưa biết có đủ cấy hay không, tổng cộng cũng không gieo nhiều.”

“Một mẫu mạ đủ cấy cho hai ba mươi mẫu ruộng, nhà đệ có hai mươi mẫu, thế nào cũng đủ rồi. Mạ cấy không thể dày quá, nếu không sẽ ảnh hưởng đến nhau, đất không đủ dinh dưỡng thì thu hoạch sẽ kém.”

Người đàn ông trung niên nói: “Đệ không muốn cho mượn mạ thì cứ nói, ta chỉ đùa thôi mà, đệ thì làm gì căng thẳng thế!”

Người đàn ông cười nhạo một tiếng.

Nhìn đôi vợ chồng trẻ rải mạ xong lại bận rộn làm việc trên luống đất ven ruộng, ông ta tinh mắt nhìn thấy bao tải đựng hạt giống rau, bèn chân trần lội ruộng đi qua.

“Đây là Khổng thúc.”

Thấy người đàn ông, dù rất khó chịu, Tần Tiểu Mãn vẫn giới thiệu với Đỗ Hành.

Đỗ Hành lễ phép chào hỏi.

“Ây dà, đây chẳng phải là thư sinh sao, không ngờ cũng biết làm ruộng đấy.” Khổng Chiếu Tường tiến lại gần: “Năm nay thiếu hạt giống rau à, chất lượng tốt đấy.”

Vừa nói vừa bốc một nắm hạt giống rau: “Ui chao, hạt giống tốt thật, mua trong thành hay là của nhà để dành vậy?”

“Mua trong thành.” Đỗ Hành thành thật nói, người biết điều chút nào cũng sẽ không mở miệng xin hạt giống.

Khổng Chiếu Tường giả điếc, vừa nói vừa định bỏ hạt cải dầu vào túi: “Nhà ta chưa trồng cải dầu bao giờ, năm nay cũng gieo thử vài hạt xem sao.”

“Thúc muốn trồng thì mau đi mua hạt giống, lỡ mất thời vụ thì không trồng được đâu.”

Tần Tiểu Mãn nhanh tay chộp lấy tay Khổng Chiếu Tường, giữ chặt không buông.

Khổng Chiếu Tường bị bóp đau, đành phải thả hạt giống về.



Tiểu Mãn lúc này mới buông tay, Khổng Chiếu Tường vội xoa xoa tay: “Tay ca nhi nhà ngươi còn khỏe hơn cả trâu, ta chỉ đùa thôi mà, thân thích láng giềng cả, keo kiệt thế.”

Người đàn ông hậm hực bỏ đi, quay lại ruộng mạ nhà mình làm việc.

Đỗ Hành nhíu mày: “Đây là người thúc tham lam, nhỏ nhen mà đệ kể trước kia à?”

“Còn ai vào đây nữa, lại còn ở gần nhà mình, phiền c.h.ế.t đi được. Chúng ta phải canh chừng cẩn thận, không kẻo lại bị lão ta ăn trộm mầm đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Đỗ Hành nhìn ca nhi đang bực bội, cười: “Không đến mức thế.”

“Đấy là huynh chưa thấy đức hạnh nhà lão ta. Đã lười lại còn tham lam.” Tần Tiểu Mãn mắng: “Mọi người đều bận rộn gieo mạ, lão ta vẫn còn cày ruộng.”

“Huynh xem ruộng nhà lão ta, nước cũng chẳng có bao nhiêu, không gọi là ruộng nước được mà phải gọi là ruộng cạn. Năm nào cũng mất mùa lại kêu ca đất đai bạc màu, cũng không xem lại bản thân.”

Đỗ Hành vỗ lưng Tần Tiểu Mãn: “Được rồi, đừng giận, mặc kệ lão ta. Ta làm đất xong rồi, đệ có thể gieo hạt giống rau.”

“Ừ.”

Tần Tiểu Mãn gieo hạt, Đỗ Hành phủ lên một lớp đất mỏng. Hai người bận bịu đến tận chiều muộn mới xong việc trở về.

Đầu xuân ngày dài, Tần Tiểu Mãn giục Đỗ Hành về phòng nghỉ ngơi, ruộng đồng xong xuôi rồi thì còn việc “vợ chồng” phải làm.

Qua hai hôm, ban đêm có một trận mưa xuân lất phất kéo dài hơn một canh giờ. Hôm sau, Tần Tiểu Mãn tỉnh dậy khi trời đã sáng.

“Con lợn nhỏ mua năm ngoái có thể xuất chuồng rồi, hôm nay ta đi đón về.” Vừa mặc áo quần Tần Tiểu Mãn vừa nói với Đỗ Hành.

Đỗ Hành ngáp một cái, véo nhẹ eo Tần Tiểu Mãn: “Đưa trâu đi chở chứ, cõng nặng lắm.”



Tần Tiểu Mãn rụt eo né tránh, nắm lấy tay thon dài của Đỗ Hành: “Eo ta còn đau, đêm qua cũng chỉ đỡ hơn chút thôi.”

“Thế à, đêm qua có người nói không phải thế mà.”

Tần Tiểu Mãn không vội cãi, đảo mắt một chút, cậu bò lên trước n.g.ự.c Đỗ Hành: “Lần sau ta ở trên.”

“Hả?”

Đỗ Hành nghe vậy ngồi bật dậy, nhìn Tần Tiểu Mãn nghiêm túc, do dự một lát rồi mỉm cười.

Xem ra là biết mùi đời rồi, tên ca nhi này. “Hả gì chứ, nói được hay không?”

Đỗ Hành véo má Tần Tiểu Mãn: “Được.”

Tần Tiểu Mãn thấy hắn đồng ý, vui vẻ hôn lên trán Đỗ Hành một cái: “Dậy thôi!”

Hai người ăn sáng xong dắt trâu đi nhà dân trong thôn bắt một đôi lợn con, hết gần một ngàn văn.

“Nuôi hai con lợn này đến Tết, vỗ béo chút bán đi, không những gỡ vốn mà còn lời kha khá.”

Năm ngoái cậu chỉ nuôi một con, năm nay đất đai mở rộng, gia súc cũng nhiều thêm, cậu rất hài lòng.

“Tết đến huynh lại làm lạp xưởng nhé, nhị thúc bảo hôm nọ gặp đường thúc ở trong thành, ông ấy khen lạp xưởng đầu năm chúng ta biếu rất ngon.”

“Được.”

Hai người đang nói chuyện thì Đỗ Hành thấy nước ruộng ven đường có vẻ sâu hơn so với trước khi mưa: “Ta đi xem ruộng mạ nhà mình thế nào.”

“Mưa nhỏ hôm qua có hề gì đâu.”

Tuy nói vậy, Tần Tiểu Mãn vẫn dừng xe bò, cùng Đỗ Hành đi xem ruộng mạ.



“A! Sao nước ruộng cạn thế này!”

Chưa đến ruộng, Tần Tiểu Mãn đã hét lên, nhìn từ xa thấy nước ruộng nhà mình cạn chỉ còn lớp bùn mỏng, cậu không tin, vội vàng chạy ra bờ ruộng xem, quả nhiên không nhìn nhầm.

“Đêm qua trời mưa, sao nước ruộng không những không nhiều mà lại ít đi!” “Thì ra ruộng nhà ngươi nước quá nhiều làm vỡ bờ ruộng đấy à.”

Một giọng nói vang lên, Tần Tiểu Mãn mới thấy hai vợ chồng đang gieo hạt ở mảnh ruộng phía dưới chỗ bờ ruộng bị vỡ, chính là thúc và tiểu thúc của cậu.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com