Xuyên Không Trở Thành Tên Què Ăn Bám

Chương 59



Thấy nhà họ Khổng xúi quẩy một phen, Tần Tiểu Mãn tâm tình rất tốt, nhân tiện xem xét ruộng nhà mình gieo hạt, càng thêm yên tâm.

Tháng tư có tiết Thanh minh, tục ngữ nói: “Trước sau Thanh minh, gieo dưa chẳng đậu”.

Tháng này theo lệ phải trồng ngô và khoai lang, năm nay lại thêm đậu nành và lô túc theo yêu cầu của Đỗ Hành.

Qua tháng ba gieo trồng thử nghiệm, Tần Tiểu Mãn phát hiện Đỗ Hành thật sự biết trồng trọt. Chưa nói đến hiểu biết sâu rộng đến đâu, nhưng so với đám thầy đồ chỉ đọc sách thánh hiền thì khá hơn nhiều, ít nhất hắn nói năng rành mạch, việc vun xới đều tỏ tường.

Vì vậy, tháng tư này, cậu để Đỗ Hành tự gieo trồng số hạt giống đã mua về, còn mình lo liệu những loại hoa màu vẫn thường gieo trồng.

Năm nay khai hoang nhiều gấp ba lần năm ngoái, cày ruộng có trâu quả thật nhanh chóng, nhưng gieo hạt lại không dùng trâu được.

Để có thể gieo trồng khắp ruộng mà không dẫm nát mầm, năm nay Tần Tiểu Mãn quyết định thuê người giúp gieo hạt.

Việc này cũng được Đỗ Hành tán thành.

Tần Tiểu Mãn mời mấy nhà ở khe núi đã từng giúp cậu đốn củi đến hỗ trợ. Mấy hộ ấy là những nhà nghèo nhất trong thôn, ruộng ít, nên việc đồng áng xong sớm hơn người khác.

Cậu hứa cho mượn trâu nửa ngày để thuê được ba nhà, tổng cộng bốn người phụ giúp gieo hạt.

Đỗ Hành không xuống ruộng làm việc cùng đám phụ nữ, vì người ta đến làm cả ngày, ít nhất cũng phải lo bữa cơm trưa.

Hắn đảm nhiệm việc nấu nướng hôm nay.



Nấu nướng đối với Đỗ Hành là chuyện dễ như trở bàn tay. Từ hôm trước, hắn đã cắt một miếng thịt khô ngâm nước vo gạo, chuẩn bị hầm canh thiết đãi bà con.

Chuẩn bị đồ ăn trước, hôm sau sẽ đỡ vất vả.

Cây đậu và lô túc hắn mua về được Tiểu Mãn chia cho hai mẫu đất để trồng.

Ruộng màu mỡ trong nhà đều dành gieo trồng lương thực, hắn chỉ được chia hai mẫu đất pha cát xen giữa đất tốt và đất xấu.

Đỗ Hành rất quý trọng hai mẫu đất này. Cũng giống như ruộng riêng, từ khi được chia, hắn toàn quyền xử lý, không gian phát triển khá lớn nên hắn tự nhiên phải nghiêm túc.

Hơn nữa, hắn cũng gánh vác trọng trách. Tiểu Mãn trồng hoa màu để nuôi hai con lợn con mới mua, còn hắn trồng cây công nghiệp, sau này tiền học hành của hắn trông cả vào đấy.

Đậu nành muốn năng suất cao, mấu chốt ở đất đai màu mỡ, mưa thuận gió hòa, cùng với sự cần mẫn vun xới.

Mưa thuận gió hòa là do trời, vun xới thì Đỗ Hành không ngại, như vậy, việc còn lại có thể thay đổi được chính là độ phì nhiêu của đất.

Cải tạo đất bạc màu là mong muốn của đại đa số nhà nông. Một mẫu ruộng tốt cho sản lượng hai thạch, còn ruộng xấu thì tùy mức độ cằn cỗi mà giảm một nửa, thậm chí hơn.

Nếu tận dụng được hết đất đai, cho dù ruộng ít thì sản lượng lương thực cũng đủ nuôi sống gia đình.

Phương pháp cải tạo đất, ngoài việc vun xới cẩn thận, nhặt bỏ sỏi đá, chính là bón phân.

Phân bón cho ruộng đất ngày nay chủ yếu là cỏ mục, lá cây, cùng với phân người và gia súc.

Vì vậy, trong thôn thường xuyên xảy ra cãi cọ vì một đống phân. Nhà nghèo đi đồng xa, có khi cũng “tiện” luôn ngoài ruộng nhà mình, thiếu phân thì chỉ còn cách đi lượm phân gia súc ngoài đồng.

Nhà họ Tần hiện tại có hai con lợn con, mười mấy con gà vịt, thêm một con trâu khỏe.



Phân chuồng nhà hắn so với nhiều nhà khá hơn, nhưng muốn bón đủ cho 40 mẫu đất bạc màu thì vẫn như muối bỏ biển.

Tần Tiểu Mãn cũng tích góp được kha khá cỏ mục trộn với phân, ủ cho lên men, khi nào bón cây con thì dùng gáo múc ra bón từng gốc.

Đỗ Hành không tranh giành số phân ít ỏi ấy với Tần Tiểu Mãn, mà tìm đến nhà Cát bá, người đã mua củi của nhà cậu.

Tuy nhà bá Cát có buôn bán nhỏ trong thành, kinh doanh một xưởng ép dầu nho nhỏ, điều kiện khá hơn nông dân cày vài mẫu ruộng trong thôn nhiều, nhưng dù sao cũng chỉ buôn bán nhỏ, không hoang phí, nên đất nhà vẫn trồng cải dầu, ngoài ruộng thì trồng lúa.

Đỗ Hành đến lúc người ta đang bận rộn. Con trai con dâu đều xuống ruộng làm việc, trong nhà chỉ có bá Cát và vợ đang ép dầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Vụ đông trồng củ cải đã ra hạt, hai ông bà đang ép dầu từ hạt củ cải.

Tường nhà bá Cát xây cao, nhưng Đỗ Hành vẫn ngửi thấy mùi thơm của dầu cải từ ngoài ngõ.

Khi đi qua con đường chính trong thôn, thường xuyên thấy có người đứng ở cổng nhà bá Cát tán gẫu, nghe Tiểu Mãn kể là vì trong nhà họ không mua nổi dầu, đến đây hít hà cho đỡ thèm.

“Ngươi muốn mua khô dầu à?”

Bá Cát vừa ép xong một cân dầu, đang ngồi nghỉ trong bếp, nghe tiếng gõ cửa cứ tưởng lại là người trong thôn đến vay tiền mua giống, mua nông cụ, trong lòng thấy hơi phiền.

Mở cửa ra, thấy một khuôn mặt trắng trẻo thư sinh, bèn nhớ lại đã từng gặp Đỗ Hành, hôm làm tiệc rượu, hai vợ chồng già bận buôn bán trong thành không đến dự được, chỉ có con cháu trong nhà đi, về kể lại là cỗ bàn rất thịnh soạn.

Bá Cát thấy Đỗ Hành lịch sự, dung mạo tuấn tú, cùng trang lứa có thể ghen ghét, nhưng bậc trưởng bối thì lại quý mến, ấn tượng với Đỗ Hành khá tốt.

Hơn nữa, nhà họ Tần khá giả, bây giờ nhà bá không còn trâu, trong khi Tần Tiểu Mãn lại có.

Dù là nhà nào, chỉ cần không quá chênh lệch, tiềm thức luôn khách sáo với



người giàu có hơn mình.

Bá Cát mời Đỗ Hành vào nhà, còn bảo vợ rót nước mời khách. Nghe Đỗ Hành nói muốn mua bã khô dầu, ông có chút ngạc nhiên.

Lúc mới làm nghề ép dầu, có người không hiểu tưởng mua khô dầu về ăn, cứ nghĩ là bã ép khô vẫn còn thấm nước luộc.

Ai dè thấy khô dầu ép như lá cây, chẳng còn chút hơi nước, đều thất vọng, từ đó chẳng ai hỏi mua nữa.

Bã mè, hai ông bà đều giữ lại, năm nào mất mùa đói kém thì có người nghèo mua về ăn.

Nhưng mấy năm nay không có thiên tai, chưa đến nỗi phải ăn bã dầu. “Đúng vậy.”

Bá Cát không khỏi hỏi: “Ngươi mua làm gì?” “Dĩ nhiên là có ích.”

Thấy người ta không muốn nói, bá Cát cũng không hỏi thêm, dẫn khách vào nhà kho.

Trong kho chất mấy sọt khô dầu lớn, đủ loại bã mè, bã củ cải, bã cải dầu. Khô dầu ép hết mỡ rất nhẹ, một sọt lớn chỉ mười mấy cân.

Bá Cát thấy Đỗ Hành nhất quyết muốn mua, mà ông cũng ít bán khô dầu, nên không biết lấy giá bã mè nào bán cho phải.

Suy nghĩ một lát, ông quyết định gộp chung, bán năm văn một sọt.

Đỗ Hành không biết giá khô dầu, thấy giá đó không đắt nên đồng ý ngay. Hắn trả luôn ba mươi văn, dặn bá Cát sau này có khô dầu thì cứ báo hắn.

Bá Cát không tỏ ra mặn mà lắm, ngược lại vợ bác thấy Đỗ Hành tuấn tú lại lễ phép, rất muốn làm ăn lâu dài, liền nói sau này cứ bán cho hắn.

Đỗ Hành vác hai sọt khô dầu về ruộng, giang ra bón xuống đất.



Khô dầu không chỉ làm đất thêm màu mỡ mà còn là phân bón cực tốt, không như phân chưa ủ kỹ dễ làm cây bị chết, hơn nữa hiệu quả bón cũng rất tốt.

Nhà nghèo ruộng cằn cỗi phải bán sức lao động hay dùng tiền mua phân, hắn mua khô dầu bón cũng đâu có gì lạ.

Bón phân xong ba phần ruộng, Đỗ Hành thấy đã gần trưa.

Hắn giấu sọt bên bờ ruộng, phủ cỏ lên che lại, rồi ra mép ruộng rửa tay, hái ít rau ở vườn chuẩn bị về nấu cơm.

Trưa nay năm người ăn, lại là thuê mướn người làm, tự nhiên phải tươm tất hơn bữa cơm hai người.

Đỗ Hành nấu hai thăng gạo, định làm món thịt khô hầm cải trắng, thêm đĩa gan lợn hun khói hấp cách thủy năm ngoái, canh bí đao.

Vừa tính toán xong, ngoài ngõ vang lên tiếng gọi: “Mãn ca!” Đỗ Hành ra ngoài thì thấy Tần Tiểu Trúc.

“Tiểu Mãn xuống ruộng rồi, chưa về.”

Tần Tiểu Trúc thấy chỉ có Đỗ Hành ở nhà. Xuân sang, áo quần bớt dày, tiết trời ấm áp, người ta ăn vận cũng mỏng manh hơn.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com