Xuyên Không Trở Thành Tên Què Ăn Bám

Chương 58



Tần Tiểu Mãn thấy ruộng nhà hai người kia ngập nước, ít nhất cũng sâu ba đốt ngón tay.

“Mấy người dám phá bờ ruộng nhà ta, dẫn nước sang ruộng nhà các người!”

Đỗ Hành nhìn chỗ nước chảy ra, vội vàng lấy bùn lấp lại, tuy không rõ là do cố tình phá hay là nước xói mòn, nhưng cơn mưa nhỏ đêm qua không đến mức làm vỡ bờ ruộng.

Trong lúc hắn xem xét bờ ruộng, Tần Tiểu Mãn đã mặt đỏ tía tai, xắn tay áo nhảy xuống ruộng.

“Mấy người dám đào bờ ruộng nhà ta, ta không tha cho mấy người đâu!”

“Này, ca nhi nhà ngươi, nói chuyện phải có chứng cứ, ngươi thấy ta đào bờ ruộng nhà ngươi à!?”

Hai vợ chồng lúc đầu còn hùng hổ, thấy Tiểu Mãn nhảy xuống ruộng liền chột dạ, vội vàng lùi lại: “Mãn ca nhi, ngươi không được đánh người! Ta, ta nói cho ngươi biết, ngươi mà động thủ thì ta…. Đỗ Hành, Đỗ Hành, mau kéo Mãn ca nhi nhà ngươi lại!”

“Tiểu Mãn, đừng đánh người!”

Đỗ Hành vội vàng chạy xuống ruộng, ôm chặt eo ca nhi, người đang tức giận đầy người sức lực, nếu không phải hắn giữ chặt thì cậu đã ra tay rồi.

Thấy Tần Tiểu Mãn như con nghé con nổi điên, hai vợ chồng thật sự sợ hãi, may mà hạt giống đã gieo xong, hai người bèn kiếm cớ chuồn lẹ.

“Ai da, còn định đánh cả họ hàng, đi thôi, về thôi.”



Tần Tiểu Mãn nhìn hai người bỏ đi, vùng ra khỏi Đỗ Hành: “Huynh làm gì vậy! Rõ ràng là do hai người đó, không dạy cho họ bài học, họ còn tưởng dễ bắt nạt!”

Đỗ Hành nắm tay Tần Tiểu Mãn, kiên nhẫn nói: “Nếu đệ đánh họ, e là họ sẽ cắn ngược lại mình, còn phải bồi thường tiền thuốc men cho họ nữa.”

“Ta tức quá, loại người này đáng cho vài cái bạt tai!” Tần Tiểu Mãn giơ chân đá về phía hai người vừa bỏ đi.

“Ác giả ác báo, họ dẫn nước sang ruộng nhà mình lại tự rước họa vào thân.” Đỗ Hành dắt Tần Tiểu Mãn lên bờ, gió thổi vào mặt lạnh toát.

Nước ruộng sâu quá, hạt giống gieo xuống không chìm hẳn xuống đáy, gió thổi làm nước gợn sóng, cuốn hạt giống dồn lại một chỗ.

Tần Tiểu Mãn ngây người nhìn, rồi liếc nhìn Đỗ Hành.

Đỗ Hành cười nói: “Nếu họ không ăn cắp nước ruộng nhà mình thì đã chẳng gặp tai họa này, cứ để họ lo lắng đi.”

Hắn bò lên ruộng bậc thang phía trên, đào một lỗ nhỏ trên mảnh ruộng nhà mình.

May mà cả hai mảnh đều là ruộng nhà mình, ruộng mạ lại chọn ở phía dưới, thiếu nước thì có thể dẫn từ ruộng bậc thang phía trên xuống.

Nếu không thì phải gánh nước từ sông, nhà họ Khổng đúng là lòng dạ xấu xa. “Từ từ thôi, ruộng nhà mình cũng mới gieo hôm kia, mầm còn chưa bén rễ.” “Ta đào ở mép ruộng, không ảnh hưởng đến mạ.”

Hai người đợi nước chảy từ từ xuống ruộng mạ ngập đến một đốt tay thì mới lấp lại.

Vợ chồng nhà họ Khổng vốn không phải nông dân chăm chỉ trong thôn, gieo hạt xong hai ba hôm không có mưa, lại thấy Tần Tiểu Mãn và Đỗ Hành cắm ba bốn bù nhìn ở ruộng mạ và luống rau.

Bù nhìn Đỗ Hành làm rất sống động, còn dùng vải vụn buộc lên người, gió thổi



nhẹ là mảnh vải cũng bay phấp phới, chim chóc không dám bay đến gần.

Hai vợ chồng thấy thế cũng bắt chước, gieo hạt xong bốn năm hôm mới nhớ ra đi xem mạ mọc.

Vừa đến bờ ruộng đã kêu la: “Mạ nhà ta sao lại thế này!”

Nông dân đang làm cỏ trên ruộng nghe thấy tiếng la thất thanh, thấy Khổng Chiếu Tường nhảy dựng lên trên bờ, cứ như con vật nổi điên.

Mọi người nhìn nhau: “Cũng có mưa to nắng gắt gì đâu, Chiếu Tường la lối cái gì vậy?”

Thôn trưởng cũng đang gieo hạt trên ruộng, thấy vậy bèn dừng cuốc hỏi: “Chiếu Tường, có chuyện gì vậy?”

Ông ta nào có tâm trí trả lời, cứ dậm chân trên bờ. “Sao thế này?”

Thấy ông ta không trả lời, thôn trưởng liền bỏ việc xuống xem, dân làng thấy thôn trưởng đi qua, vội vàng hiếu kỳ đi theo xem náo nhiệt.

“O! Chiếu Tường, mạ nhà ngươi sao lại dồn thành từng cụm thế, có phải lúc gieo không rải đều không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Dân làng đứng trên bờ ruộng, mạ ruộng nhà họ Khổng từng đám nằm trong các vũng nước, trời xuân mầm mọc nhanh, mọc rễ bám vào đất, đằng này đã bốn năm ngày rồi, đáng lẽ rễ đã bám sâu vào bùn.

Mạ lên xanh tốt là điều đáng mừng, nhưng dày đặc quá sẽ ảnh hưởng sinh trưởng, đến lúc nhổ cấy cũng khó tách rời.

Khổng Chiếu Tường lo lắng dậm chân: “Dù tay run thì cũng không rải không đều thế này được!”

“Biết đâu đấy.”

Tần Tiểu Mãn đi xem ruộng nhà mình, từ xa đã thấy một đám người tụ tập ở ruộng nhà dượng, liền hiểu là Khổng Chiếu Tường cuối cùng cũng phát hiện ruộng nhà mình có vấn đề.

Cậu vội vàng kéo Đỗ Hành chạy đến, sợ muộn mất màn vui.



“Là ngươi! Chính ngươi làm mạ nhà ta ra nông nỗi này!”

Thấy Tần Tiểu Mãn khoanh tay đi tới, vẻ mặt hả hê, Khổng Chiếu Tường hung hăng định xông đến túm lấy cậu.

“Chiếu Tường, ngươi làm cái gì vậy!”

Thôn trưởng quát lớn, hai thanh niên lực lưỡng giữ chặt Khổng Chiếu Tường.

Đỗ Hành theo phản xạ cũng kéo Tần Tiểu Mãn lại, không phải sợ Khổng Chiếu Tường xông đến đánh Tiểu Mãn mà là sợ cậu nổi nóng lên đánh Khổng Chiếu Tường.

Tiểu Mãn chẳng sợ chút nào: “Ta mà có bản lĩnh biến nó thành ra thế này, thì ta vớt hết số thóc rải xuống đó lên luôn rồi! Chẳng lẽ ta cuốc từng hạt lên à.”

Mọi người cũng thấy không có khả năng, dù có mâu thuẫn thật, nhưng mùa vụ ai rảnh rỗi đi làm chuyện hại người chẳng lợi mình.

Mọi người nhìn Khổng Chiếu Tường bằng ánh mắt trách móc, Mãn ca nhi tính tình vốn đã không tốt, là bậc trưởng bối lại còn làm ầm ĩ như vậy, vả lại chuyện này chẳng liên quan gì đến Tiểu Mãn.

Lão nông Ngũ Phúc thúc ngồi xổm trên bờ, thò tay khuấy nước ruộng: “Chiếu Tường, ruộng mạ nhà ngươi nước sâu quá, có phải lúc gieo có gió không? Chắc là gieo hạt xong, hạt chưa kịp chìm thì bị gió cuốn dồn lại một chỗ.”

“Hả?”

Khổng Chiếu Tường nghe lão nông nói vậy thì òa khóc: “Vậy mạ nhà ta làm sao bây giờ!”

“Hay là dùng cái bừa răng thưa cào tơi ra, dù sao cũng mới gieo không lâu.”

“Thế nào được, rễ đã bám đất rồi, tuy chưa sâu, nhưng bị cào thì tổn thương rễ, cào ra cũng chưa chắc sống nổi.”

Mọi người bàn tán xôn xao nhưng cũng chẳng có kết luận gì.

Ruộng mạ là quan trọng nhất trong vụ xuân, nhưng không phải ruộng nhà mình nên mọi người chỉ hiến kế cho vui, chứ không thật sự sốt ruột.

Thấy Khổng Chiếu Tường kêu la, Ngũ Phúc thúc bèn nói: “E là không được đâu, ruộng này không cày bừa gieo hạt lại được nữa rồi, thôi tranh thủ còn sớm,



cày mảnh khác gieo lại đi.”

“Cả nhà cũng chỉ có vài mẫu ruộng, làm lại ruộng, mua hạt giống lại tốn thêm tiền, trong nhà còn bao nhiêu thóc đâu.”

Thôn trưởng lúc này cũng lên tiếng: “Ai bảo ngươi để nước ruộng sâu như vậy, gieo hạt cũng không xem ngày.”

“Mà đã gieo được mấy ngày rồi, sao hôm nay mới phát hiện ra, trước đó chẳng buồn ngó ngàng gì cả.”

Khổng Chiếu Tường biết mình đúng là gậy ông đập lưng ông, vừa hối hận vừa xót xa, lại không cam lòng: “Mãn ca nhi, ngươi ngày nào cũng ra xem ruộng mạ nhà ngươi, thấy ruộng nhà ta có vấn đề sao không nhắc nhở một câu, có coi ta là thân thích không vậy!”

Tần Tiểu Mãn cười lạnh: “Dượng nói hay nhỉ, ruộng nhà ai thì người ấy tự trông, tự trông nom không xong lại đổ lỗi cho người khác. Mùa vụ bận rộn thế này, ta ra xem ruộng mạ nhà ta thôi, ai rảnh rỗi mà trông ruộng nhà ngươi.”

“Đúng đấy, Chiếu Tường, dù có sốt ruột thì cũng không nên nói như vậy, đâu ai có nghĩa vụ canh ruộng cho nhà ngươi.”

Lần này dân làng đều lên tiếng bênh vực Tần Tiểu Mãn.

Mọi người khuyên can hồi lâu, Tần Tiểu Mãn cũng chen vào giả vờ an ủi vài câu.

Thấy Tần Tiểu Mãn, Khổng Chiếu Tường càng thêm bực tức, nhưng trước mặt mọi người, hắn không dám nói gì.

Lần này không chỉ mất thóc giống mà còn lỡ mất thời vụ.

Bực bội trong lòng không biết trút vào đâu, đành phải nghe lời mọi người đi cày ruộng mới để gieo lại.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com