Xuyên Không Trở Thành Tên Què Ăn Bám

Chương 64



Lời của bà con lối xóm cũng có lý, nhà nào có ruộng cằn cũng thường xuyên bị mạ vàng úa, nghĩ đến cảnh mất mùa thì ai cũng xót xa.

Tần Tiểu Mãn mím môi gật đầu, nhưng giữa mày vẫn không giãn ra.

Sau khi mọi người xem náo nhiệt xong bỏ đi, Tần Tiểu Mãn thấy Đỗ Hành xắn ống quần xuống ruộng.

“Chàng làm gì vậy?”

Đỗ Hành cúi người xuống ruộng, thử nước rồi ngẩng lên nhìn. “Ta xem thử là bị làm sao.”

Tần Tiểu Mãn thở dài: “Ruộng cằn cỗi, thiếu dinh dưỡng. Người mà thiếu muối thiếu chất thì tóc còn bạc màu, huống hồ gì cây cối.”

Đỗ Hành leo lên bờ, lau bùn đất trên chân: “Không chỉ thiếu dinh dưỡng, mạ còn bị lạnh nữa.”

Mảnh ruộng này đúng là hơi bạc màu, nhưng lúc trước Đỗ Hành đã bón không ít khô dầu, có thể nói là nhiều nhất trong các mảnh ruộng cằn, bởi vì ruộng này lớn nhất.

Tần Tiểu Mãn không tin: “Giờ là lúc nào rồi mà còn bị lạnh, lúc trước tháng ba gieo mạ cũng đâu thấy vàng lá.”

“Mảnh ruộng này vốn dĩ đã cao, lại nhiều nước, phía trên còn gần rừng cây.” Đỗ Hành chỉ tay lên trên: “Đệ xem rừng cây kia, toàn là cây lá to. Cành lá sum suê che mất nửa mảnh ruộng, ban ngày nắng cũng không chiếu tới được, nhiệt độ nước thấp hơn ruộng khác. Lâu dần, bùn đất cũng lạnh.”

Tần Tiểu Mãn lo lắng, nếu chỉ là do đất bạc màu thì còn có thể bón thêm phân tưới thêm nước, nhưng nếu là do bị lạnh thì cậu cũng không biết phải làm sao.

Đỗ Hành nói: “Thả bớt nước ra ngoài đi. Còn lại thì cứ làm theo lời ta.” Tần Tiểu Mãn khoanh tay hỏi: “Chàng có cách gì?”

Đỗ Hành thả bớt nước trong ruộng ra. Hắn lấy xương heo tích trữ trong nhà ra giã nhỏ thành bột, lại trộn thêm vôi vì sợ đất không đủ kiềm.

Hắn vác một bao tải lớn bột xương đi rắc vào gốc từng cây mạ bị bệnh.



Việc này tuy nhẹ nhàng hơn cấy mạ, nhưng lại không dám chậm trễ, sợ chậm một ngày thì cây mạ bị héo lại càng ít đi.

Hai người làm việc từ sáng sớm đến tối mịt mới xử lý xong tất cả số mạ.

Tần Tiểu Mãn mỏi đến nỗi không đứng thẳng lưng nổi, cậu ném thùng xuống ngồi bệt bên bờ ruộng, nói với Đỗ Hành: “Đêm nay chúng ta khỏi lăn lộn trên giường nữa.”

Đỗ Hành cũng mệt mỏi: “Còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó nữa.” Tần Tiểu Mãn cười, làm xong việc, cả người nhẹ nhõm hẳn.

Nhưng nhìn mạ vàng úa cả mảng, trong lòng cậu vẫn canh cánh nỗi lo. Nhà nông cả tâm trí đều đặt vào ruộng vườn, coi cây mạ như con cái mình, thấy bị bệnh sao mà không xót xa cho được.

Cậu không biết cách của Đỗ Hành có hiệu quả không, nhưng bản thân cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể đặt hết hy vọng vào đó.

Đêm xuống, hai người đều đau lưng mỏi gối, nhà nhà đã tắt đèn đi ngủ.

Gió đêm hiu hiu, Đỗ Hành một tay xách thùng tro đã dùng hết, nhìn cánh đồng mênh m.ô.n.g vắng lặng.

Trên trời đã thấp thoáng ánh trăng, bên cạnh là một ngôi sao sáng lấp lánh như thường lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Trời như thế này, mai chắc chắn là một ngày nắng đẹp.

Đỗ Hành sờ lên đầu ngón tay của Tần Tiểu Mãn đang đứng bên cạnh, móng tay hơi thô ráp của cậu lướt qua lòng bàn tay hắn, khẽ khàng như gãi, hắn liền nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu.

Gió đêm tháng Năm mang theo hơi thở của đầu hạ, nhưng vẫn còn chút se lạnh của tháng Ba. Cái nóng cái lạnh hòa quyện, gió lùa qua mặt vẫn lạnh buốt.

Nhưng nắm tay nhau rồi thì cả hai bàn tay đều ấm áp, lòng cũng ấm áp theo. “Sao lại nắm tay ta?”

Đỗ Hành khẽ cười, sao lại nắm tay cậu ư? Đương nhiên là vì thích cậu, thích nên mới nắm tay cậu.



“Trời tối quá, ta không thấy đường về nhà.”

Tần Tiểu Mãn tin thật, vẫy vẫy tay trước mặt Đỗ Hành, thấy hắn vẫn tỉnh bơ, trông thật sự giống người mù: “Vậy ta cõng chàng nhé?”

“Mệt đến bước chân còn không nhấc nổi, còn cõng ta à?”

“Ta cõng không được chắc!” Tần Tiểu Mãn ném cái thùng xuống, định ôm lấy chân Đỗ Hành: “Lại đây nào!”

Đỗ Hành né người: “Ta tự đi được.”

“Đi cái gì mà đi, ta lâu rồi không cõng chàng, lại đây mau.”

Tần Tiểu Mãn đuổi theo túm lấy hắn, như gà mái xù lông, chắp tay sau lưng, ngồi xổm trước mặt Đỗ Hành: “Nhanh lên nào.”

“Không cần.”

“Ta đã ngồi xuống rồi mà chàng còn nói không cần!” “Ôi, Tiểu Mãn, buông ra, đệ sắp kéo tụt quần ta rồi.” “Ối, ối, ối!”

Bõm một tiếng, nước b.ắ.n tung tóe, Đỗ Hành cảm thấy nửa người lạnh toát, hắn và Tần Tiểu Mãn cùng ngã xuống ruộng lúa bên đường.

Tần Tiểu Mãn khịt mũi bò dậy, lau nước trên mặt, vội vàng kéo Đỗ Hành lên khỏi ruộng.

Gió đêm thổi tới, nửa người ướt sũng nổi đầy da gà.

Tần Tiểu Mãn liếc xéo Đỗ Hành: “Ta đã bảo chàng đừng cựa quậy, cứ nhất quyết động đậy, giờ thì ngã xuống ruộng rồi đấy.”

“Bảo không cần cõng, đệ cứ nhất quyết kéo quần ta.”

Đỗ Hành đưa tay lau bùn trên mặt Tần Tiểu Mãn: “Nói xem đây là ruộng nhà ai nào?”

Tần Tiểu Mãn nói: “Còn nhà ai nữa, nhà Triệu lão tam chứ ai.”

Đỗ Hành ho khan một tiếng: “Thế thì chạy nhanh đi, kẻo lại dẫm c.h.ế.t mất mấy cây mạ.”

Tần Tiểu Mãn ha ha cười thành tiếng, Đỗ Hành vội vàng kéo cậu về nhà.

Hai “con gà rớt xuống nước” vội vã chạy về, đến cửa nhà thì ánh trăng đã phủ đầy sân đá.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com