Xuyên Không Trở Thành Tên Què Ăn Bám

Chương 65



Càng đến gần hạ tuần tháng năm, hỉ sự của nhà họ Tần càng cận kề.

Tần Tiểu Mãn vẫn canh cánh trong lòng, cậu nhớ ruộng đồng ở nhà, ngày nào cũng phải ra thăm nom, sợ lúa non c.h.ế.t khô.

Tuy rằng Đỗ Hành đã bày cho cách cứu vãn, nhưng cậu trước giờ chưa từng làm qua, nào hiểu được cách chăm sóc lúa non, suốt mấy ngày liền cậu trằn trọc, đêm nào cũng khó ngủ.

Cậu ngồi xổm bên bờ ruộng, chưa thấy lúa non có chuyển biến tốt rõ rệt, nhưng cũng không tiếp tục xấu đi, trong lòng mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Hôm nay cậu lại mang cả liềm ra ruộng, chặt bớt những cành cây vươn ra che nắng ở ven ruộng. Những cành cao hơn thì không làm sao chặt được, nhưng như vậy cũng đủ cho ánh nắng chiếu xuống nhiều hơn.

Vả lại, khu vực này là núi công, nếu không làm thiệt hại lớn thì dân làng cũng chẳng quản.

“Chỉ cần không bị khô héo, chịu đựng qua vụ này, biết đâu đến mùa thu hoạch vẫn có thể trổ bông.”

Tần Tiểu Mãn chất những cành cây vừa chặt xuống dưới gốc cây, đợi khô rồi, nhà ai cần củi thì cứ việc đến lấy.

Cậu chống nạnh, nhìn lúa non như một lão nông chăm sóc ruộng đồng của mình.

“Qua thêm một thời gian nữa, lúa non hồi lại thì lá cũng sẽ chuyển biến tốt thôi, đừng lo.”

Tần Tiểu Mãn không hiểu nguyên do: “Lá khô vàng thì sao phải rắc tro?”

Ruộng nước lạnh sẽ cản trở sự sinh trưởng của lúa non, cây thiếu dinh dưỡng và ánh sáng mặt trời, còi cọc hơn so với lúa cùng kỳ, thời gian sinh trưởng ngắn, lá cũng sẽ ngả vàng.



Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng lúa non như vậy. Việc tháo bớt nước trong ruộng và chặt bỏ cành cây che nắng sẽ giúp giải quyết phần nào vấn đề nước lạnh.

Còn việc bón tro xương thú và vôi cho gốc lúa là để bổ sung canxi, bảo vệ rễ và xua đuổi côn trùng.

“Nếu ruộng lúa khác cũng gặp tình trạng tương tự, cũng có thể thử cách này.”

Tuy nhiên, tro xương thú không dễ kiếm, nhà nào được ăn thịt đã là ít, làm sao còn dư lại nhiều xương. Dùng vôi vẫn dễ dàng hơn.

“Tiểu Mãn, Đỗ Hành, hai người ở đây à. Cha ta bảo hai người đến phụ giúp, tối nay ở lại nhà ăn cơm.”

Hai người quay lại nhìn theo tiếng gọi, Tần Ngạn đang đẩy xe bò đi trên con đường làng, từ xa đã thấy xe chất đầy đồ.

Hai ngày nữa nhà họ Tần sẽ mở tiệc, những món chính cần được chuẩn bị trước.

Trước đó, Tần Hùng thấy Đỗ Hành nấu ăn rất ngon trong bữa tiệc của hắn và Tần Tiểu Mãn, nên định mời hắn làm bếp trưởng. Nhưng Lý Vãn Cúc không đồng ý, nhà mẹ đẻ bà có người thân chuyên làm cỗ bàn trong làng, định bụng sẽ kiếm chút lợi lộc từ việc này.

Đỗ Hành cũng mừng vì được nhàn hạ. Làm bếp trưởng cho tiệc tùng mệt mỏi vô cùng, lúc nào cũng quanh quẩn bên nồi niêu bếp lửa, lại toàn là phụ nữ và ca nhi làm việc trong bếp.

Người trong thôn phóng khoáng, thấy hắn có chút nhan sắc liền thích trêu ghẹo, kẻ táo bạo hơn còn dám động tay động chân.

Hắn vốn da mặt mỏng, không thích ứng được với những trò đùa này, nên không thích chen chúc giữa đám phụ nữ và ca nhi.

Hơn nữa, hắn chỉ thích nấu ăn cho người mình quý trọng, hoặc trổ tài trong gia đình.

Vì vậy, dù sắp đến ngày tổ chức tiệc, vợ chồng hắn cũng chỉ giúp đỡ những việc lặt vặt, không tham gia vào việc bếp núc.

Nhưng chủ nhà đã gọi, đương nhiên phải đến giúp đỡ.

Tần Tiểu Mãn vứt bỏ nỗi lo trong lòng, vác liềm lên vai rồi nhảy phắt lên xe:



“Được rồi, đến đây!”

Vợ chồng cậu vừa đi, một bóng người rón rén bò đến bờ ruộng bên cạnh, quan sát kỹ lúa non nhà Tần Tiểu Mãn.

Thấy lúa non không còn vàng úa và có dấu hiệu xấu đi, người đó nhíu mày, như thể có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

“Mẹ, con đi hỏi Tần gia xem họ dùng cách gì mà lúa không còn vàng nữa.”

Triệu nương tử nghe vậy trừng mắt nhìn con dâu: “Hỏi gì mà hỏi, bọn họ biết gì về trồng trọt.”

Trịnh Thải Nga nhướn mày: “Dù có biết hay không thì lúa nhà người ta cũng đã khỏi vàng rồi đấy thôi.”

Triệu nương tử trước đó thấy ruộng lúa nhà Tần Tiểu Mãn vàng úa liền cười trên nỗi đau của người khác, nào ngờ mấy hôm sau, ruộng nhà bà cũng xuất hiện tình trạng tương tự, đi hỏi Ngũ Phúc thúc rồi lại bón thêm phân xuống ruộng.

Mấy ngày trôi qua cũng chẳng thấy khá hơn, ngược lại còn nuôi thêm sâu, chúng gặm nhấm lúa non, lại còn dẫn đến chim sẻ ăn sâu mổ thủng cả mạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nghĩ đến trước đó ruộng nhà Tần Tiểu Mãn cũng bị hại, Triệu nương tử bèn lại đây xem thử tình hình, không ngờ lúa nhà Tần gia không những không xấu đi mà còn có chuyển biến tốt.

Nghĩ trăm lần cũng không ra, lúa nhà mình bị hại đã khó chịu lắm rồi, vậy mà lúa nhà họ Tần rõ ràng bị hại trước lại hồi phục khiến bà càng thêm bực bội.

“Bọn họ chỉ là gặp may thôi, ngày mai ta sẽ đi thắp hương, chắc là có thứ gì đó quấy phá nhà mình.”

Trịnh Thải Nga lộ rõ vẻ khinh thường, cái kiểu mê tín dị đoan ấy cứ đến khi hoa màu bị hại lại bắt đầu lảm nhảm, không chịu tìm cách xử lý, cứ cầu thần bái phật.

Kết quả là đến mùa thu hoạch lại khóc lóc om sòm.

Dù sao nàng cũng không tin mấy thứ này, liền nói: “Nếu mẹ ngại không muốn đi hỏi thì con dâu đi hỏi vậy.”

“Chuyện trong nhà còn chưa đến lượt ngươi làm chủ!”



Triệu nương tử chống nạnh, lạnh lùng nói: “Cái tên ca nhi nhà họ Tần trước kia suốt ngày bám theo Kỷ Tử, giờ ngươi đã về làm dâu, trong lòng nó chắc vẫn còn hận. Ngươi đi hỏi chuyện trồng trọt, nó có chịu nói cho ngươi nghe không, lại còn được dịp mỉa mai châm chọc ngươi cho xem. Ngươi lại còn muốn hớn hở chạy đi cơ đấy!”

Trước kia, Triệu nương tử giấu nhẹm chuyện của Triệu Kỷ và Tần Tiểu Mãn, nay con dâu đã về nhà, bà cũng chẳng cần phải giấu diếm nữa.

Cho dù người trong nhà không nói, sống trong làng lâu ngày, ắt sẽ nghe được vài lời đàm tiếu của mấy bà tám.

Hơn nữa, hiện tại bà nói những lời này cũng là để trấn áp Trịnh Thải Nga. Cô con dâu này trước khi về nhà chồng thì ngoan ngoãn hiểu chuyện, về nhà được mấy tháng thì dần lộ bản chất.

Tuy cũng là người đảm đang tháo vát, miệng lưỡi cũng dẻo quẹo, gặp ai trong làng cũng không ngại ngùng, về làng chưa đầy một tháng mà ai gặp cũng tươi cười chào hỏi, thậm chí còn thân thiện hơn với bà.

Hai cha con nhà họ Triệu đều có phần nhút nhát, trước kia mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do bà quán xuyến, tính tình cũng độc đoán.

Nay con dâu về nhà, bà cứ tưởng mình được nhàn hạ hơn, ai ngờ Trịnh Thải Nga cũng không phải quả hồng mềm dễ bóp, tính cách có phần giống bà, việc gì cũng xông xáo sắp xếp, trong nhà gần như đã bị nàng ta nắm một nửa quyền hành.

Nếu hai người tính cách nhu mì ở cùng nhau thì có thể hoà thuận, nhưng hai người mạnh mẽ chạm mặt nhau, ắt sẽ có xung đột.

Mẹ chồng nàng dâu bề ngoài thì tốt, nhưng bên trong lại âm thầm tranh giành quyền lực.

Triệu nương tử lúc này trấn áp con dâu đã có phần chật vật, nếu sau này có thêm cháu nội, e là càng khó mà khống chế được nàng ta, trong lòng liền nghĩ phải tìm cách kìm kẹp Trịnh Thải Nga.

Nghe những lời này, Trịnh Thải Nga cũng không giận, gả về đây đúng vào mùa xuân bận rộn, bà mẹ chồng này của nàng vốn giỏi tính toán.

Trước kia cứ nói là thích nàng thế nào, giục nàng mau về nhà, thực ra là muốn nàng về phụ giúp việc đồng áng.



Tâm tư này của nhà nông cũng thường thấy, nàng cũng không để bụng.

Sau khi về nhà chồng, ngày nào nàng cũng ra đồng, hoà đồng với các phụ nữ trong làng. Mấy bà thím, phu lang coi nàng như tri kỷ, đã sớm kể cho nàng nghe tường tận mọi chuyện của trượng phu nàng trước kia.

Đàn ông trước khi cưới có đôi ba mối quan hệ mập mờ cũng chẳng phải chuyện lạ, đừng nói là nam tử, ca nhi, tỷ nhi cũng không thiếu.

Nhưng sau khi cưới lại là chuyện khác. Nàng tự tin có thể giữ chân chồng mình, đương nhiên sẽ không quan tâm đến lời mẹ chồng nói.

“Mỗi người đều đã yên bề gia thất, mẹ còn nhắc lại chuyện cũ làm gì? Cùng làng cùng xóm ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, cần gì phải căng thẳng như vậy, truyền ra ngoài lại thành trò cười cho người ta.”

“Mới về nhà được vài ngày mà đã lên mặt dạy bảo mẹ chồng rồi, gia giáo nhà họ Trịnh tốt thật đấy.”

Triệu nương tử lạnh lùng nói, rồi hừ một tiếng bỏ đi. “Mẹ!”

Tuy không hài lòng với việc mẹ chồng lôi thôi mấy chuyện cũ, Trịnh Thải Nga vẫn đuổi theo.

Sáng sớm ngày Tần Vĩ thành thân, trời vừa hửng sáng, Đỗ Hành đã dậy từ trên giường.

Hắn ngồi xổm trước tủ tìm quần áo.

Tuy chỉ có hai bộ, nhưng hôm nay không phải xuống ruộng, hắn vẫn tìm ra bộ thường mặc khi lên huyện.

“Chải chuốt thế này, định làm tân lang quân à?”

Tần Tiểu Mãn từ ngoài chạy vào, thấy Đỗ Hành đang quay lưng cài thắt lưng, cậu tiến lên vỗ vào m.ô.n.g hắn một cái.

“Đừng nghịch.”

Đỗ Hành vội vàng mặc áo vào, thấy Tần Tiểu Mãn cười tinh quái, hắn đưa tay véo mũi cậu.




Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com