Đây không phải chuyện gì đáng xấu hổ, Đỗ Hành thành thật nói ra.
Tần Tri Diêm cũng xuất thân nhà nông, ông có điều kiện tốt để học hành thi cử cũng là nhờ sự hỗ trợ lớn lao của gia đình, nên ông hiểu rõ sự khó khăn của một gia đình bình thường khi nuôi một người đi học.
Nghe Đỗ Hành nói vậy, ông càng thêm có thiện cảm với chàng hậu sinh này, vì chàng rất hiểu chuyện.
“Vậy con tính sao?”
Đỗ Hành kể lại những gì đã nói với Tiểu Mãn cho Tần Tri Diêm nghe.
Tần Tri Diêm gật đầu: “Làm ruộng mà vẫn không quên việc học hành, rất có chí khí, lại biết sắp xếp mọi việc ổn thoả, rất tốt.”
“Nhưng cũng không thể bỏ bê việc học hoàn toàn, khoa cử gian nan, cần phải tranh thủ ôn tập khi có thời gian.”
Ông nói: “Thư viện trong thành vì muốn giúp đỡ học sinh nghèo ở huyện Lạc Hà, vào các dịp sẽ bày quầy bán sách ở cửa thư viện, bán với giá rẻ hoặc tặng sách vở bút mực, cũng có những bài văn hay do người của thư viện biên soạn, khi rảnh rỗi có thể đến xem.”
Mua một số sách cần thiết về đọc, hoặc đọc văn chương của người khác, thậm chí thảo luận với học trò trong thư viện, trong thành không thiếu những nho sĩ có học thức, đến đó cũng có thể mở mang kiến thức, tốt hơn là tự mình mò mẫm học một mình.
“Sách không đọc, chữ lâu ngày không viết sẽ trở nên xa lạ, bất lợi cho việc thi cử.”
Đỗ Hành cung kính hành lễ với Tần Tri Diêm: “Đa tạ đường thúc chỉ điểm.”
Tần Tri Diêm xua tay: “Sau này cùng Tiểu Mãn đến nhà đường thúc chơi, bà con nên thường xuyên qua lại. Nếu con có ý định học hành, ta có thể giới thiệu cho con một số danh sĩ trong thành.”
“Vậy thì làm phiền nhị thúc rồi.”
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng chiêng trống rộn ràng, đoàn đón dâu đã đón cô dâu mới về.
Những người đến dự tiệc nghe thấy tiếng pháo nổ liền chạy ra xem, lại càng thêm náo nhiệt.
Tần Tri Diêm và Đỗ Hành cũng dừng câu chuyện. Đỗ Hành tiếp tục ghi chép sổ sách.
Nhà họ Triệu hôm nay cũng đến dự tiệc. Họ Tần là dòng họ lớn trong làng, nhà Tần Tiểu Mãn có thể không đến, nhưng nhà Tần Hùng mà không đến thì thật mất mặt.
Không đến phụ giúp thì cũng phải đến dự tiệc.
Triệu Kỷ thấy người quản sổ hôm nay là Đỗ Hành, sắc mặt không được tốt. Vốn dĩ hắn định tự mình mang lễ vật đến ghi sổ, nhưng nhìn thấy Đỗ Hành lại không muốn đi, lại thấy Tần Tri Diêm nói chuyện vui vẻ với hắn, có vẻ rất quý mến hắn, trong lòng càng thêm khó chịu.
“Ngươi mang lễ vật đi đi.”
Hắn cúi người, nhét con gà trống trên tay vào tay vợ.
“Có tay có chân mà không tự mang được à? Đến cửa rồi lại không dám vào, đàn ông con trai gì mà nhút nhát thế.”
Trịnh Thải Nga thẳng thừng mắng chồng. Trước khi cưới, nàng thấy Triệu Kỷ cũng được, lúc xem mắt hắn ít nói nên nàng cũng không nghĩ nhiều, về nhà rồi mới biết hắn nhu nhược vô dụng.
“Người ta nhìn ngươi làm gì mà ngươi phải quay mặt bỏ chạy, thoải mái tự nhiên lên thì có làm sao.”
Triệu Kỷ bị vợ nói trúng tim đen, mặt mũi không giữ được.
Nhưng mấy năm nay đã quen bị mẹ quản thúc, vợ hắn lại có vài phần giống mẹ, nên cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.
Hắn rụt vai, nghe lời Trịnh Thải Nga, định quay người bỏ đi, nhưng con gà trống lại bị nhét trở lại vào tay: “Hôm nay ngươi phải đi đưa, nhìn người ta như thể thiếu miếng thịt ấy.”
“Nhưng mà…”
Triệu Kỷ còn định thoái thác, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của vợ, đành ngậm ngùi xách con gà trống lên.
“Lúa non trong ruộng nhà mình bị vàng lá, mấy hôm nay làm đủ mọi cách mà không thấy hiệu quả, lúa nhà Tần gia trước đó cũng bị vậy mà giờ đã hồi phục. Ngươi tiện thể hỏi xem họ đã làm thế nào.”
“Chuyện này ta không hỏi đâu.”
“Ngươi không hỏi? Coi nhà mình là địa chủ chắc? Lúa bị hỏng hết thì lấy gì mà nộp thuế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Tuy không cam lòng, Triệu Kỷ vẫn phải đến trước chiếc bàn nhỏ: “Một con gà trống nặng năm cân.”
Đỗ Hành nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu nhìn, nhận lễ vật, không nói gì, ghi chép lại vào sổ.
Triệu Kỷ lén nhìn nét chữ của Đỗ Hành, thấy hắn viết chữ như rồng bay phượng múa, đẹp hơn hẳn nét chữ nguệch ngoạc của mình, trong lòng càng thêm khó chịu.
“Xong rồi.”
Đỗ Hành ghi chép xong, thấy Triệu Kỷ vẫn đứng đó, bèn lên tiếng.
Người đàn ông mím môi, quay người bỏ đi, lời vợ dặn vẫn chưa hỏi được.
Đỗ Hành thấy Triệu Kỷ kỳ lạ, nhưng cũng không để tâm, đoàn đón dâu đã về, Tần Tiểu Mãn cũng chạy lại, kéo hắn đi xem lễ bái đường.
Hồi bọn họ thành thân, nghi lễ rất đơn giản, bái đường cũng chỉ bái Tần Hùng.
Trong phòng có rất nhiều người đến xem náo nhiệt, cô dâu dáng người mảnh mai, đội khăn voan đỏ, đứng cạnh Tần Vĩ cao lớn càng thêm nhỏ nhắn xinh xắn, nhìn rất xứng đôi.
Bái đường xong, mọi người ra sân, trên bàn đã bày sắn chén đũa, mỗi bàn tám người, vừa đủ chỗ ngồi thì bắt đầu dọn thức ăn.
Thấy không còn ai đến nữa, Đỗ Hành mới đi ăn cơm.
Tần Hùng làm nghề đồ tể, mua thịt dễ dàng, lại được giá tốt nên tiệc cũng rất thịnh soạn.
Đỗ Hành hôm nay không làm việc nặng, cũng không thấy đói lắm, vừa ngồi vào bàn đôi mắt đã tìm kiếm Tiểu Mãn.
Lúc đầu cậu còn ngồi yên ở bàn, chưa ăn được mấy miếng đã chạy sang bàn khác uống rượu.
Hắn biết điều không đi theo xem náo nhiệt, sợ rằng không khuyên được Tiểu Mãn uống ít lại, ngược lại còn bị người ta lôi kéo chuốc rượu.
Tiệc tàn, một đám người ồn ào muốn đi náo động phòng, Đỗ Hành không đi theo. Chuyện này hắn không làm được, hơn nữa Tần Vĩ lại cao to khỏe mạnh, có cả Tần Ngạn nữa, hai anh em chắc chắn sẽ không để ai làm khó được.
Đỗ Hành đem sổ sách và tiền mừng đã kiểm kê rõ ràng giao cho Tần Hùng, trời cũng đã khá muộn.
Bọn họ không phải chủ nhà, có thể về trước. Đang định đi tìm Tiểu Mãn thì thấy cậu mặt đỏ bừng, bị Tần Tiểu Trúc vẻ mặt khó chịu lôi ra.
Chưa kịp để Tần Tiểu Trúc lên tiếng, Tiểu Mãn vừa thấy Đỗ Hành liền nhào vào người hắn: “Về nhà thôi!”
Tần Tiểu Trúc nhìn ca ca đang bám dính lấy Đỗ Hành, khinh bỉ liếc một cái rồi bỏ đi.
Đỗ Hành đỡ lấy cậu: “Vừa náo động phòng xong à?”
Tần Tiểu Mãn khẽ rên một tiếng: “Thi uống rượu đấy, cả đám người cũng không chuốc say được tân lang quan.”
Đỗ Hành nhìn cậu tóc tai hơi rối, khóe mắt ửng đỏ, bước đi loạng choạng, chắc là đã uống hơi nhiều.
“Về nhà thôi!” “Ừ, về nhà.”
Đỗ Hành nắm lấy tay Tần Tiểu Mãn, cúi người xuống cõng cậu lên lưng, chào tạm biệt Tần Hùng rồi mới cõng Tần Tiểu Mãn về.
Ánh trăng như nước, đường về nhà không xa, người người lại tấp nập trở về nhà sau khi dự tiệc.
Đỗ Hành đi theo những người cầm đuốc soi đường, con đường về nhà sáng rực.
Người trên lưng như không còn xương cốt, mềm mại như chăn bông, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
“Chúng ta về nhà cũng động phòng nhé.”
Tần Tiểu Mãn ghé sát tai Đỗ Hành, thì thầm những lời say rượu, ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người hắn, cậu vùi đầu vào cổ hắn hôn vài cái.
Cảm giác ẩm ướt từ dái tai trượt xuống cằm, rồi lại đến cổ.
Đỗ Hành siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.