Xuyên Không Trở Thành Tên Què Ăn Bám

Chương 66



Hai người đùa giỡn trong phòng một lúc rồi mới cùng nhau ra ngoài, đến thẳng nhà Tần Hùng ăn sáng.

Tuy trời còn sớm nhưng những người rảnh rỗi đã đến, cũng phải mười mấy hai mươi người.

Tần Hùng có quan hệ tốt với mọi người trong làng, được nhiều người giúp đỡ, nhà có việc vui, người đến phụ giúp, ăn tiệc cũng đông.

Bữa sáng bày ra ba bàn.

Trong làng không câu nệ nhiều, bữa sáng thế này cũng không phân bàn, Tần Tiểu Mãn ngồi cạnh Đỗ Hành.

Ăn sáng xong, Tần Tiểu Mãn liền đi làm việc vặt, giúp nhặt rau rửa rau.

Còn Đỗ Hành thì được giao việc nhẹ nhàng, trước cửa nhà chính đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày sắn bút mực.

Hắn phụ trách ghi chép lễ vật và thu tiền mừng.

Đến giờ Ty, khách khứa lục tục kéo đến, không cần ai dẫn dắt hay nhắc nhở, họ tự động tiến đến chỗ người quản lý sổ sách.

“Năm cân gà mái, hai mươi quả trứng gà.”

Đỗ Hành chấm mực, cây bút lông trúc trong tay hắn uyển chuyển linh hoạt, vài nét chữ ngay ngắn hiện ra trên sổ lễ.

Tuy người đến mừng không hẳn hiểu hết những chữ đó, nhưng cũng cảm thấy chữ của Đỗ Hành rất đẹp.

“Nghe nói Tiểu Đỗ biết chữ, không ngờ chữ còn đẹp đến thế!” “Đại nương quá khen.” Đỗ Hành khách sáo đáp.

“Chữ to thì không biết, biết cái quái gì.”

Người đàn ông đứng cạnh phụ nữ vừa rồi lầm bầm một tiếng, thấy Đỗ Hành đã ghi xong lễ mừng liền kéo vợ mình sang chỗ khác.

Đỗ Hành hơi cụp mắt xuống, mỉm cười không để tâm.



“Chữ viết thì đẹp đấy, nhưng thi đậu công danh chưa?”

Nghe vậy, Đỗ Hành ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trung niên đứng trước bàn, hơi sững người.

Người đàn ông chắp tay sau lưng, cổ hơi nghiêng, ánh mắt nhìn xuống sổ lễ.

Mái tóc đen điểm vài sợi bạc, được chải chuốt gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc trên đỉnh đầu.

Trang phục này cho thấy ông ta không phải người thường, nhưng Đỗ Hành chắc chắn mình chưa từng gặp người này bao giờ.

Muốn khách sáo chào hỏi một tiếng, nhưng lại không biết nên gọi thế nào. Đang chần chừ thì nghe thấy tiếng gọi vui vẻ từ phía sau: “Đường thúc!” “Mãn ca nhi, lâu ngày không gặp, hình như cao hơn một chút rồi nhỉ.”

Tần Tiểu Mãn bưng một ít trái cây từ trong bếp ra, định bụng mang cho Đỗ Hành ăn, vừa ra tới đã thấy đường thúc đến.

“Cũng chỉ cao hơn một chút thôi mà, đường thúc thật tinh mắt.” “Tết vừa rồi, nhị thúc con cũng lên thành, sao con không đi?”

Tần Tiểu Mãn nhớ lại chuyện lúc trước, mặt không đỏ, tim không đập, nói: “Đầu năm con bị cảm nặng, nên không ra ngoài được.”

Nói xong, cậu tiến lên khoác tay Đỗ Hành, quay sang Tần Tri Diêm nói: “Đường thúc, đây là tướng công của con, Đỗ Hành, chắc thúc chưa gặp bao giờ.”

“Tướng công, đây là đường thúc mà ta đã kể với chàng.”

Đỗ Hành bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy cung kính hành lễ với người đàn ông, theo Tần Tiểu Mãn gọi một tiếng “Đường thúc”.

Tần Tri Diêm đánh giá Đỗ Hành từ trên xuống dưới, cười nói: “Quả nhiên là tuấn tú lịch sự. Trước khi hai con thành thân ta cũng định đến, nhưng nha môn đang xử án, không thể rời đi được, lỡ mất dịp gặp cháu rể rồi.”

“Thật là đứa trẻ ngoan, chữ viết đẹp lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -



“Đường thúc quá khen, chữ của con cũng chỉ tạm được, chưa đủ trình độ đâu.”

“Diêm tam nhi, người quản sổ sách hôm nay của ta mời được không tồi chứ hả?”

Tần Hùng cười lớn từ bên cạnh đi tới. Ông và Tần Tri Diêm là cùng bối phận, thời trẻ rất thân thiết, tuy hiện giờ Tần Tri Diêm làm việc ở nha môn trên huyện, nhưng khi chỉ có hai người, Tần Hùng vẫn gọi ông bằng cái tên ở quê.

“Tên tiểu tử nhà ngươi tốt số thật, hôm nay vừa đón con dâu, lại còn mời được người quản sổ tài giỏi.”

Hai người chưa kịp nói thêm mấy câu, những người dân trong làng đến dự tiệc thấy Tần Tri Diêm liền xúm lại, ai nấy cũng gọi “Chủ bộ đại nhân” thật thân thiết.

Tần Tri Diêm ít khi về quê, càng ít khi tham gia tiệc tùng, nhưng ông cũng không hề tỏ vẻ kiêu ngạo, vẫn trò chuyện với dân làng, hỏi han tình hình mùa màng.

Dân làng nhân cơ hội này hỏi Tần Tri Diêm một số chính sách của nha môn, dò hỏi xem năm nay thuế má có tăng không, khi nào nha môn sẽ cứu trợ dân nghèo,…

Tần Tiểu Mãn không chen chúc nữa, nhét trái cây vừa lấy từ bếp vào miệng Đỗ Hành.

Người đến người đi, Đỗ Hành đưa tay đỡ lấy, ngượng ngùng nuốt xuống.

Một lúc sau, Tần Tiểu Mãn lại bưng cho Đỗ Hành một chén trà. Cô dâu là người làng bên, đoàn đón dâu ít nhất phải mất hơn một tiếng mới đến nơi.

Đoàn đón dâu sẽ xuất phát vào buổi chiều, đến nhà gái vừa đúng lúc.

Tần Tiểu Mãn thích náo nhiệt, lại có quan hệ tốt với Tần Vĩ, nên được tham gia vào đoàn đón dâu, vội vàng đi theo mọi người.

Đỗ Hành còn phải trông coi sổ sách nên không thể đi xem náo nhiệt. Đoàn đón dâu đi rồi, người ở lại cũng vắng đi phân nửa.

Hắn bưng chén trà lên định uống một ngụm thì bỗng nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói:

“Con là Đỗ Hành phải không?”



“Vâng.” Đỗ Hành nhìn Tần Tri Diêm: “Đường thúc không đi đón dâu sao?” Tần Tri Diêm lắc đầu, Đỗ Hành hiểu ý.

Một vị chủ bộ như ông, tuy không phải quan lớn, nhưng thường xuyên tiếp xúc với huyện lệnh, địa vị so với dân thường cao hơn nhiều, về quê dự tiệc hương thân đã là nể mặt lắm rồi, chắc chắn sẽ không vất vả đi đón dâu.

Đỗ Hành bê một chiếc ghế, rồi tự rót một chén trà mời Tần Tri Diêm ngồi.

Tần Tri Diêm bị dân làng vây quanh cả buổi sáng, cũng có chút khát nước, liền ngồi xuống, bưng chén trà Đỗ Hành rót lên uống.

“Con là một đứa trẻ hiểu chuyện.”

Uống trà xong, Tần Tri Diêm mới mỉm cười nói chuyện với Đỗ Hành.

Tuy thời gian tiếp xúc rất ngắn, nhưng Đỗ Hành vẫn cảm nhận được sự khác biệt của Tần Tri Diêm so với những người trong làng. Ông không giống như những người dân quê chất phác, toát lên vẻ nho nhã của người đọc sách.

Tần Tri Diêm dường như cũng có ấn tượng tốt về Đỗ Hành.

“Cha của Mãn ca nhi khi còn sống rất thân với ta. Ông ấy không giống Tần lão nhị, không thích leo trèo trộm trứng chim, tính tình trầm ổn. Ta và cha của Tiểu Mãn hồi nhỏ đều đi học, học ở trường làng bên cạnh, rồi lại lên huyện học.”

Tần Tri Diêm chậm rãi nói: “Ông ấy sớm đã thi đậu đồng sinh, thật sự là mầm mống tốt, chỉ là sau khi cưới vợ thì ở nhà lo việc đồng áng, không còn lên huyện nữa. Sau khi cha nhỏ của Mãn ca nhi mất, ông ấy cũng không còn thiết tha học hành. Rồi sau đó lại…”

Nói đến đây, ông ngừng lại, ánh mắt như có chút ươn ướt, nhưng nhanh chóng che giấu đi, nhìn Đỗ Hành với ánh mắt hiền từ: “Con rất tốt. Nếu đại ca còn sống, nhất định cũng sẽ thích con làm con rể.”

Đỗ Hành không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Tần Tri Diêm.

“Ta vừa thấy chữ của con, viết rất đẹp, còn đẹp hơn cả học trò trong thư viện. Nếu đã từng đọc sách, vậy có dự định thi cử không?”

Đỗ Hành đáp: “Con cũng có ý định đó, nhưng nhà còn ruộng vườn cần người chăm sóc, hơn nữa việc học hành tốn kém không ít, nếu bây giờ dồn hết tâm sức vào việc thi cử thì áp lực kinh tế trong nhà sẽ rất lớn.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com