Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi

Chương 43: Cô gái nhà nông thập niên 60



Càng đi theo Hồng Mai vào sâu bên trong, Giang T.ử Cường càng chấn động. Công sự này được xây giấu quá kín. Vừa rồi ông cũng nghe Mạnh Đại Sơn nói nơi này là “Góc C.h.ế.t”, ai ai quanh vùng cũng biết tiếng, vậy mà người ta lại không đào công sự trong hang núi, mà giấu hẳn dưới lòng đất. Công trình kiên cố, bố trí kín kẽ, rõ ràng là đã tốn không ít tâm sức. Như vậy thì thứ được cất dưới này chắc chắn cũng không đơn giản. Chỉ mong đừng là b.o.m hơi độc, thứ đó tuyệt đối không phải thứ gì tốt lành.

Đi thêm một quãng rất dài, cả đoàn nhìn thấy một bộ xác mặc quân phục. Lữ trưởng Giang ngồi xổm xuống, dùng cây gậy trong tay gạt phần quần áo mục nát ra xem. Quân phục này là của lính Nhật, ông có thể khẳng định dưới lòng đất này nhất định đang cất giấu thứ gì đó cực kỳ quan trọng.

Về sau ông dứt khoát lật hẳn lớp quân phục lên, muốn xem thử bên trong có vật gì chứng minh thân phận không, để còn biết đám người này thuộc đơn vị nào của quân Nhật năm xưa. Mấy chiến sĩ đứng gần cũng cúi xuống phụ tìm, nhưng chẳng phát hiện được gì. Những bộ xác này đều bị s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t.

Đi tới trước cánh cửa sắt cao lớn kia, Hồng Mai mới lên tiếng nhắc nhở.

“Lữ trưởng Giang, chính là chỗ này. Cháu chưa từng vào trong, cũng không biết bên trong có gì, mọi người vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Giang T.ử Cường gật đầu.

“Cảm ơn cháu, Hồng Mai.”

“Không cần cảm ơn đâu ạ, đây là việc cháu nên làm.”

Nói xong, Hồng Mai lấy chiếc ghế đẩu nhỏ mang theo ra, ngồi sang một bên, nhìn đám chiến sĩ thay nhau nghiên cứu cánh cửa. Cái cửa này tuyệt đối không thể dùng t.h.u.ố.c nổ phá được. Ai mà biết phía trong rốt cuộc giấu thứ gì. Nếu chỉ là t.h.u.ố.c nổ thì cùng lắm mọi người ở đây c.h.ế.t chung, nhưng lỡ như bên trong có b.o.m hơi độc thật thì dân chúng cả một vùng này đều sẽ gặp họa. Khi đó người ra lệnh phá cửa sẽ thành tội nhân của nhân dân.

Cho dù là Lữ trưởng Giang cũng không gánh nổi trách nhiệm ấy.

Nhưng ngay cả người chuyên mở khóa mà Giang T.ử Cường dẫn theo cũng bó tay trước cái ổ khóa này, khiến ông đau đầu không thôi.

Người mở khóa quay sang hỏi.

“Lữ trưởng, giờ phải làm sao đây?”

“Vẫn không mở được à?”

“Vâng ạ. Hay là xin quân khu hỗ trợ, tìm thêm mấy chuyên gia mở khóa khác tới.”

“Chỉ còn cách đó thôi. Lập tức liên lạc với quân khu.”

“Rõ.”

May mà mọi người có mang theo máy vô tuyến, việc liên lạc cũng khá thuận tiện.

Thấy nhất thời bên này vẫn chưa xử lý được, Hồng Mai lẳng lặng bò ra ngoài. Cô đi vòng quanh trong rừng một lát, khi quay lại trên tay đã xách mấy con gà rừng với thỏ rừng. Vừa về đến cửa hang, cô đã lên tiếng với chiến sĩ gác bên ngoài.

“Đồng chí giải phóng quân, phiền đồng chí trông giúp cháu chỗ đồ này một lát, cháu vào trong tìm cha cháu.”

“Được, cô bé vào đi.”

Tiểu Lục T.ử nhận ra Hồng Mai, lập tức gật đầu. Chỉ là mắt cậu ta cứ dính c.h.ặ.t lấy mấy con gà với thỏ trong tay cô, nhìn mãi không nỡ rời. Quách Á đứng cạnh thấy thế liền cười trêu.

“Tiểu Lục Tử, em gái của phó đại đội trưởng đúng là lợi hại thật.”

Tiểu Lục T.ử gật đầu lia lịa.

“Ừ, lợi hại hơn em, không, phải là lợi hại hơn tất cả bọn em.”

Lần hành động này, phần lớn người đi theo đều là chiến sĩ của đại đội ba, tiểu đoàn một, nơi Mạnh Tân Minh đang công tác. Giang T.ử Cường cố ý dành cơ hội lập công này cho Mạnh Tân Minh. Dù sao đây cũng là chuyện do người nhà cậu ta phát hiện ra, có công lao thì đương nhiên nên để cậu ta có phần.

Bản thân Lữ trưởng Giang cũng đích thân tới đây. Ông vốn ở lữ bộ cũng không chịu ngồi yên, đi tới đi lui ở tiền tuyến thành quen rồi. Lần này vừa hay có cớ để tự mình đi một chuyến.

Lúc này mọi người trong hầm gần như đã ngừng tay cả. Dù cố đến mấy, bọn họ cũng không sao mở được cánh cửa sắt dày nặng ấy, chỉ còn cách chờ quân khu cử thêm người tới. Trong lúc đó, mọi người chuyển sang kiểm tra kỹ hơn những bộ xác dọc hành lang, xem trên người họ có giấy tờ, phù hiệu hay vật gì đặc biệt không. Nếu tìm được thì nộp về quân khu, biết đâu lại lần ra thêm manh mối có giá trị.

Mạnh Đại Sơn và con trai ngồi một góc nói chuyện nhỏ với nhau. Tuy khoảng cách rất gần, nhưng hai năm nay Mạnh Tân Minh chưa về nhà, nên cha con vẫn có bao điều muốn hỏi han. Mỗi lần đến lượt nghỉ phép, Mạnh Tân Minh đều nhường cho đồng đội cần hơn. Cậu nghĩ nhà mình ở gần, nếu nhớ cha mẹ thì có thể viết thư gọi cha mẹ dẫn em trai em gái lên thăm. Đến mùa đông trong thôn cũng chẳng còn việc gì nhiều, mọi người đều ở nhà tránh rét, nếu cha mẹ lên thăm thì cũng tiện.

Mạnh Tân Minh cất tiếng hỏi trước.

“Cha, trong nhà vẫn ổn cả chứ? Sức khỏe của cha thế nào rồi?”

“Ổn lắm, cả nhà đều tốt cả. Cha khỏe rồi, con ở trong quân đội cũng phải chú ý giữ gìn.”

“Vâng. Mẹ con cũng khỏe cả chứ?”

“Khỏe, khỏe lắm. Bây giờ trong nhà ăn no được rồi, cha cũng không để mẹ con làm quần quật nữa. Mệt thì nghỉ một ngày. Kiếm công điểm trong nhà còn có cha đây.”

“Vậy thì tốt. Cha cũng đừng làm quá sức. Trong nhà đã có con rồi. Con là con trai cả, trách nhiệm trong nhà con sẽ gánh.”

Mạnh Tân Minh là con trai cả, trong lòng cậu luôn tự đặt trách nhiệm gia đình lên vai mình.

Hai cha con còn đang nói chuyện thì Hồng Mai đã quay lại, trên tay xách chiến lợi phẩm vừa kiếm được.

“Cha, anh hai, hai người ra giúp con làm thịt gà với thỏ đi. Con muốn nướng cho mọi người ăn. Lâu rồi anh hai chưa được bồi bổ cho t.ử tế.”

Mạnh Đại Sơn vừa thấy con gái thì đã không nhịn được mà càm ràm.

“Con đó, chỗ này nguy hiểm thế mà còn chạy lung tung. Cha thật không hiểu, con gái con đứa mà ngày nào cũng chui rúc trong núi.”

Hồng Mai kéo giọng nũng nịu.

“Cha ơi, cha mau đi đi mà.”

“Được được được, cha đi là được chứ gì.”

Mạnh Đại Sơn bất đắc dĩ đứng dậy, dẫn Mạnh Tân Minh ra ngoài. Ba người tìm một khoảng đất gần đó. Hồng Mai lại đi thêm một quãng, dọn sạch cỏ trên mặt đất rồi nhặt một đống củi khô, nhóm lên một đống lửa.

Trong cái gùi nhỏ cô luôn mang bên người, Hồng Mai bắt đầu lôi ra đủ loại gia vị. Thực ra trong cái túi vải ấy còn có cả mấy cái bánh rán mỏng cô mang từ nhà đi.

Gà rừng với thỏ rừng nướng lên tỏa mùi thơm ngào ngạt, quả thực khiến người ta phát thèm muốn c.h.ế.t. Đặc biệt là mấy chiến sĩ đứng gác bên ngoài, ngửi thấy mùi ấy thì nước miếng cũng sắp chảy ra rồi.

Những người ở dưới hành lang cũng ngửi thấy mùi thơm.

Vài con gà với thỏ thì dĩ nhiên không đủ cho hai ba chục người ăn. Hồng Mai cũng không có ý định lo cho cả đám. Chỗ bánh cô mang theo chỉ đủ cho hai cha con mình, ngay cả phần của Mạnh Tân Minh cũng không có. Cô không đời nào chuẩn bị bữa ăn cho cả mấy chục người thế này. Thế nên mọi người chỉ có thể vừa gặm lương khô của mình vừa ngửi mùi thịt nướng mà nuốt nước miếng.

Cuối cùng Mạnh Tân Minh vẫn cắt ra một ít, chia cho mấy chiến sĩ thân quen mỗi người một miếng nhỏ. Không nhiều, nhưng cũng coi như có chút mùi thịt vào miệng. Cậu thật sự cảm thấy, về khoản kiếm đồ ăn trong rừng thì mình đúng là kém em gái xa lắc xa lơ.

Mãi đến ngày hôm sau, quân khu mới tìm được mấy chuyên gia mở khóa mang tới. Trong đó có một người rất giỏi xử lý ổ khóa mật mã, còn là nhân vật được điều từ một nơi đặc biệt tới. Đi cùng là một vị tham mưu của quân khu, do chính Mạnh Tân Minh xuống dưới dẫn đường đưa lên.

Vừa thấy công sự ngầm kiên cố này, vị tham mưu cũng không khỏi kinh ngạc. Mấy người chuyên mở khóa lần lượt thử qua một lượt nhưng vẫn không làm gì được. Cuối cùng mới đến lượt người chuyên phá khóa mật mã bước lên.

Ông ta thử đi thử lại rất nhiều lần, dần dần mới lần được chút manh mối. Dĩ nhiên, ban đầu ông ta không dám đụng trực tiếp vào ổ khóa mật mã thật, mà chỉ thử với phần ổ khóa thường bên dưới trước. Còn khóa mật mã thì không ai dám động bừa. Lỡ bên trong gắn cơ quan gì thì hỏng hết.

Tới trưa ngày hôm sau, người đó mới lần đầu tiên trực tiếp thử trên khóa mật mã thật. Lần thứ nhất không mở được, ông ta lại tiếp tục điều chỉnh rồi thử lần thứ hai.

May mà đúng lần thứ hai thì thành công.

“Mở được rồi, mở được rồi, thật sự mở được rồi.”

Mấy chiến sĩ đứng chờ sốt ruột cuối cùng cũng đợi được đến lúc cánh cửa được mở. Hồng Mai cũng ghé sang nhìn, quả nhiên là đã mở thật.

Mấy chiến sĩ phải cùng nhau dồn sức mới đẩy nổi cánh cửa sắt dày nặng ấy ra. Mọi người lập tức xếp thành hàng đi vào trong, ai nấy đều cực kỳ kỷ luật, không hề chen lấn.

Vừa bước vào, thứ đập vào mắt là một gian phòng lớn chất đầy hòm gỗ. Mà sâu hơn bên trong còn có thêm một cánh cửa nữa.

Ngày hôm trước Hồng Mai chỉ dùng thần thức quét qua gian phòng ngoài, chứ không đi sâu thêm, vì cô vốn không có ý định động tới chỗ này. Trong lòng cô hiểu rất rõ, những thứ ở đây nên thuộc về quốc gia, cô không thể nuốt riêng được. Thực ra nếu muốn, cô vẫn có thể tìm cách mở vào, chỉ là cô không muốn thôi.

Mọi người tiếp tục đi vào. Giang T.ử Cường mở một cái hòm ra xem thử, bên trong là vàng óng ánh rực cả mắt. Hồng Mai chỉ lướt nhìn một cái rồi thôi, chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt.

Cánh cửa thứ hai cũng nhanh ch.óng được mở, bởi hai cái dùng cùng một hệ mật mã, phá được cánh ngoài thì cánh trong cũng không còn quá khó nữa. Hồng Mai theo chân mấy chiến sĩ bước vào nhìn thử, nhưng không ai dám tự tiện mở thêm gì cả nếu chưa có lệnh của Lữ trưởng Giang. Mọi người chỉ đứng canh chừng xung quanh.

Giang T.ử Cường sững người mất một lúc lâu, rồi mới khàn giọng gọi:

“Liên lạc viên.”

“Có.”

Ông im lặng suy nghĩ thêm một hồi, lại xua tay.

“Khoan đã, tạm chờ lệnh.”

“Rõ.”

Rồi ông quay sang mọi người, giọng vô cùng nghiêm.

“Không ai được phép mở thêm bất cứ cái hòm nào nữa. Tất cả đứng đây canh giữ.”

“Rõ.”

Đám chiến sĩ đồng thanh đáp lời, ai nấy đứng thẳng tắp như những cây bạch dương.

Sau khi kiểm tra kỹ, mọi người phát hiện trong căn phòng bên trong chất đầy t.h.i t.h.ể và từng hòm quân hỏa. Những bộ xác ấy cũng mặc quân phục, rất dễ nhận ra.

Lần phát hiện trọng đại này khiến cấp trên chấn động. Chẳng bao lâu sau, chỉ thị từ thủ đô đã được gửi xuống, yêu cầu phải đưa toàn bộ số đồ trong này về Bắc Kinh an toàn.

Nhiều vàng như thế, tuyệt đối không phải chuyện đùa.

Nửa tháng trôi qua, cha con nhà họ Mạnh vẫn c.ắ.n răng giữ kín chuyện này, không hé ra ngoài nửa lời. Phía trên cũng chưa có chỉ thị hay phần thưởng nào đưa xuống.

Nhưng Hồng Mai không vội.

Cô biết chắc chắn chuyện này nhất định sẽ có thưởng, hơn nữa còn là phần thưởng rất lớn. Chỉ là chưa rõ rốt cuộc sẽ thưởng theo cách nào thôi. Trong lòng cô vẫn có chút chờ mong.

Ngày tháng vẫn tiếp tục trôi, nhà họ Mạnh cũng vẫn sống như thường lệ, chẳng vì chuyện kia mà có gì thay đổi rõ rệt.

Mãi đến một tháng sau, cuối cùng trong thôn mới có người của bộ đội tới, bên cạnh đó còn có cán bộ huyện và cán bộ thành phố, ngay cả thị trưởng cũng đích thân xuất hiện.

Phần thưởng lần này làm cả nhà chấn động.

Phía trên cấp cho hai chỉ tiêu công việc, một cho Hồng Mai, một cho Tân Vệ, ngoài ra còn có một khoản tiền và phiếu rất hậu hĩnh, cùng với một ít phiếu ngoại tệ hiếm có.

Đây là phần thưởng dành cho công lao phát hiện kho vàng.

Hồng Mai được sắp vào làm ở Hội Phụ nữ thành phố. Tân Vệ tuy còn nhỏ, mới mười bốn tuổi, nhưng tính tuổi mụ đã là mười sáu, nên được đặc cách vào làm công việc văn phòng ở bách hóa lớn của thành phố.

Ngoài ra, họ còn được phân cho một căn nhà trong thành phố, vị trí khá gần Hội Phụ nữ.

Theo cách nói của Hồng Mai, đó là “một cái sân tập thể cũ nát”.

Nơi ấy rất rộng, nhưng đổ nát tan hoang. Cũng vì quá cũ kỹ nên mới chẳng ai ở. Thành ra cuối cùng lại rơi vào tay nhà họ.

Vừa bước vào trong xem, Hồng Mai đã thấy cỏ dại mọc um tùm, cao gần bằng đầu người.

Tường viện thì đổ nát, khung cửa cũng xiêu vẹo. Tân Vệ đứng nhìn mà dở khóc dở cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chị, cái nhà này sửa kiểu gì được đây? Nát quá rồi.”

“Đúng là nát thật. Nhưng sửa sang lại thì vẫn ở được.”

“Nhưng sửa kiểu gì ạ? Có gì đâu mà sửa.”

“Rồi sẽ có người sửa giúp.”

Trước đó Giang T.ử Cường đã nói riêng với Hồng Mai, bộ đội sẽ cử người tới giúp sửa chữa nhà cửa, cô không cần phải lo chuyện này.

Thật ra lần này lữ của ông lập được đại công, hoàn toàn là nhờ Hồng Mai. Điều ông có thể làm cho cô, chính là báo cáo đúng sự thật, giúp công lao của cô không bị chìm xuống.

Còn căn nhà này là do phía thành phố xét thấy hai chị em đều làm việc ở thành phố, nên mới đặc biệt cấp cho. Chỉ tiếc, cả Hội Phụ nữ lẫn bách hóa đều không còn chỗ trống để phân nhà tập thể. Cuối cùng phía thành ủy mới lục được cái sân cũ bỏ hoang này. Vì không ai ở nổi nên mới hào phóng giao cả khu cho nhà Hồng Mai.

Giang T.ử Cường còn đứng ra chạy vạy giúp cô làm được giấy tờ nhà đất chính thức. Nói cách khác, từ nay khu nhà này thuộc quyền sở hữu của nhà họ Mạnh, mà chính xác hơn là thuộc về riêng Hồng Mai.

Không chỉ lo phần sửa chữa, bộ đội còn cấp thêm cho Hồng Mai một ít phiếu quân nhu, lại thông qua quan hệ kiếm về cho cô mấy tờ phiếu ngoại tệ. Chủ yếu là vì ông biết cô đã có đối tượng, có lẽ một hai năm nữa sẽ kết hôn, nên những thứ đó xem như chuẩn bị trước cho cô.

Đứng trong sân cũ, Tân Vệ tò mò hỏi:

“Chị, bao giờ hai chị em mình đi làm chính thức ạ?”

“Chắc cũng sắp rồi. Em vội à?”

“Không vội, chỉ là thấy lạ thôi.”

“Ừ. Hôm nay hai chị em mình cứ dọn cái sân này trước đã, rồi dọn thêm hai gian phòng với cái nhà xí là được.”

“Được ạ. Bảo sao chị mang cả đống đồ tới. Chị, em dọn sân nhé, chị dọn phòng đi.”

“Được thôi. Nhưng em phải cẩn thận đấy, đám cỏ cao như thế này dễ có rắn lắm.”

“Vâng, em biết rồi.”

Hai chị em chia nhau làm việc. Hồng Mai chọn hai gian có vẻ còn đỡ hỏng hơn một chút, bắt tay vào dọn trước. Mái nhà với cửa sổ cửa ra vào đều hỏng cả, nhưng nếu dọn sạch rồi sửa tạm thì vẫn có thể ở được.

Chỉ cần cái cổng sân sửa lại cho chắc là ổn.

Hai chị em bận bịu suốt cả ngày, mệt đến mức lưng đau vai nhức. Nhưng tối hôm đó, lúc nằm trong căn phòng mà vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy cả trời sao, Hồng Mai lại không hề thấy khổ chút nào.

Bởi nơi này từ nay sẽ là một mái nhà khác của cô.

Một mái nhà thật sự thuộc riêng về cô.

Còn Tân Vệ sau này đi làm rồi, nếu cần thì từ từ xin nhà cho gia đình riêng cũng được. Chỉ là Hồng Mai không muốn em trai yêu đương quá sớm. Chờ sau này khôi phục thi đại học rồi tính tiếp vẫn hơn. Chứ bây giờ mà yêu thì rất dễ thành cảnh hai nơi xa cách, đến lúc đó chưa chắc đã không xảy ra chuyện.

Ở thôn Dụ, trên sân phơi lúc này đầy người vây quanh Mạnh Đại Sơn.

“Đại Sơn à, nhà anh phen này đúng là tốt số rồi, bốn đứa con đứa nào cũng có tiền đồ cả. Giờ anh được hưởng phúc rồi nhé.”

“Đúng đấy, giá mà nhà tôi cũng có được vận may như nhà anh.”

“Nhà anh từ ngày phân gia ra là vận đỏ như son luôn, phải nói là nhất thôn mình ấy chứ.”

“…”

Người nói lời chúc mừng rất nhiều. Trong đó cũng có kẻ chỉ biết tâng bốc theo phong trào, nhưng cũng không ít người thực lòng thấy vui thay cho ông.

Mạnh Đại Sơn nghe mà vừa ngượng vừa bối rối.

“Ôi dào, đâu có ghê gớm như mọi người nói.”

Chớp mắt một cái, Hồng Mai và Tân Vệ đã đi làm ở thành phố được một tháng.

Căn nhà cũ nát kia cũng đã sửa sửa dọn dọn xong xuôi. Hai chị em rảnh là lại chạy tới trạm thu mua phế liệu, lôi về nào hòm cũ, bàn cũ, ghế cũ, tủ cũ. Trong nhà, hầu hết đều là đồ cũ qua hai ba bốn đời người dùng, chỉ có mấy thứ như xoong nồi bát đĩa là mới tinh. Mà những món đó đều do Tân Vệ mua từ bách hóa, hàng nội bộ, không cần phiếu, chỉ nhân viên mới mua được.

Hôm ấy, Hồng Mai đang ngồi ở Hội Phụ nữ thì bị gọi.

“Hồng Mai, đi với tôi sang nhà máy dệt một chuyến.”

“Vâng, chị Khương.”

Nói thật lòng, công việc ở Hội Phụ nữ đúng là nhàn đến phát chán. Ngày nào Hồng Mai cũng rảnh đến phát cuồng, suốt ngày toàn lo mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, chạy đi hòa giải mâu thuẫn gia đình cho các bà các cô. Nhưng nhiều lúc cô lại cảm thấy công việc này cũng có cái thú riêng. Ít nhất, có thể nghe được vô số chuyện bát quái, lại còn có dịp đi khắp nơi ngó nghiêng.

Vừa mới bước chân vào khu nhà tập thể của công nhân nhà máy dệt, hai người đã nghe thấy tiếng cãi nhau om sòm. Hồng Mai đứng ngoài nghe một lúc, Khương chủ nhiệm cũng hiểu ra ngay. Nhà này lại là mẹ chồng nàng dâu chiến tranh với nhau. Lần này nhịn được hai tháng rồi mới bùng lên, so với trước còn được tính là có tiến bộ.

“Tránh ra, tránh ra nào, cho chúng tôi vào.”

Khu nhà của công nhân nhà máy dệt vốn người đông. Lại thêm giờ này có nhiều người đang nghỉ nên bên trong lẫn ngoài sân đều chật kín. Khương chủ nhiệm chen vào được bên trong thì một người phụ nữ tóc tai rũ rượi dưới đất lập tức nhào tới ôm lấy chân bà khóc lóc.

“Chủ nhiệm Khương, cô phải cứu tôi với. Cái nhà này tôi sống không nổi nữa rồi. Ngày nào tôi cũng phải đi làm, về nhà lại còn nấu cơm, trông con. Thế mà trong nhà vẫn có người kiếm chuyện, suốt ngày gây sự. Tôi mệt muốn c.h.ế.t, còn bị mắng bị đ.á.n.h, sống kiểu này sao nổi nữa.”

Người phụ nữ ngồi dưới đất đầu tóc rối bù, quần áo trên người cũng bị giật nhăn nhúm hết cả.

Khương chủ nhiệm nhìn cảnh này mà đau đầu muốn c.h.ế.t. Nhà này bà đi lại không biết bao nhiêu lần rồi. Cô con dâu thì không tự mình cứng lên được, nên chỉ có thể mãi chịu khổ.

Khương chủ nhiệm thuộc làu trò cũ của cặp mẹ chồng nàng dâu này. Bà kéo cả hai bên ngồi xuống, đầu tiên nói mấy câu hòa giải, sau đó là mắng thẳng một trận, cuối cùng còn nặng lời hơn với bà mẹ chồng.

Nhưng bà mẹ chồng kia vốn không phải người đàng hoàng gì, vừa lười vừa khó tính, lại hay bắt nạt con dâu.

Ba bên qua qua lại lại cãi cọ một hồi, Hồng Mai đứng cạnh nhìn đến mức hoa cả mắt. Đúng là đủ thứ trò.

Cuối cùng vẫn là Khương chủ nhiệm lợi hại hơn, mạnh mẽ ép được bà mẹ chồng lười chảy thây ấy xuống nước. Còn ép được bao lâu thì chẳng ai biết.

Hồng Mai nhìn công việc kiểu này mà trong lòng ngũ vị tạp trần. Thôi thì cứ làm dần vậy, biết đâu sau này lại tìm ra niềm vui riêng trong đó.

Hôm ấy là thứ Bảy. Vừa tan làm, cô và Tân Vệ lập tức chạy ra bến xe đón chuyến cuối cùng về quê. Đến huyện rồi thì đơn giản hơn nhiều, có thể sang nhà chị cả mượn xe đạp.

Hồng Quyên lấy chồng đã hơn một năm. Anh rể là công an, làm người cũng ổn, đối với hai chị em rất tốt. Bình thường thời buổi này, xe đạp là tài sản lớn, người ta không dễ gì cho mượn. Nhưng anh rể thì không ngại.

Đêm ở thôn Dụ yên bình và êm ả. Dưới ánh trăng, hai chị em đạp xe về nhà, dọc đường cũng không gặp chuyện gì.

Vừa vào sân, họ đã cất giọng gọi to:

“Cha, mẹ, tụi con về rồi.”

Mã Lan Hoa và Mạnh Đại Sơn khoác áo bước ra. Hai người vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên giường sưởi trò chuyện, nói đúng chuyện của hai đứa con trong thành phố. Lần trước lên đó thăm, họ thấy căn nhà được thưởng tuy cũ nát nhưng diện tích rất rộng, cả nhà lên ở cũng đủ. Hai vợ chồng vừa hay đang bàn, đợi đến mùa đông nhàn việc sẽ lên thành phố ở một thời gian, nấu nướng dọn dẹp cho con cái, giúp chúng đỡ vất vả.

Mã Lan Hoa vừa thấy hai đứa đã nói ngay:

“Cha mẹ còn tưởng hai đứa không về nữa cơ. Mấy hôm nữa nhà đỡ bận là cha mẹ cũng định lên thành phố, tiện thể mang cho hai đứa ít đồ.”

Hồng Mai cười hì hì, ôm lấy tay mẹ.

“Rảnh là tụi con sẽ về mà. Đến mùa đông cha mẹ cứ lên thành phố ở. Con với em út đều nhớ cha mẹ lắm. Với lại con cũng thèm mấy món mẹ nấu rồi, cha mẹ lên còn tiện cải thiện bữa ăn cho tụi con.”

Tân Vệ cũng gật gù phụ họa.

“Đúng đó mẹ. Con với chị ba ở với nhau thì cái gì cũng ổn, chỉ có đồ ăn là tàm tạm thôi. Ăn cơm mẹ nấu quen rồi, giờ ăn đồ chị ba làm chỉ gọi là nuốt được chứ chưa thể gọi là ngon.”

Hồng Mai nghe xong lập tức chống nạnh, nghiến răng hỏi:

“Tân Vệ, nghe ý em là đang chê tay nghề nấu nướng của chị đúng không?”

Tân Vệ vừa thấy sắc mặt chị mình đổi khác, lập tức thấy không ổn, nhưng đã muộn rồi.

“Chị ba, ý em không phải vậy…”

“Không phải cái gì? Em nói tiếp đi.”

“Em… em chỉ nói hơi quá một chút thôi. Thật ra có mấy món chị nấu rất ngon mà.”

“Ừm, ví dụ là món gì? Nói ra chị nghe thử.”

Tân Vệ chớp chớp mắt, cố nghĩ thật nhanh.

“Ví dụ như… thịt kho, với sườn hầm. Mấy món đó ngon thật đấy. Chị nhìn vào đôi mắt chân thành của em đi, đây là lời khen hoàn toàn thật lòng.”

Hồng Mai cười lạnh.

“Chị tin em mới là lạ. Hễ là món thịt thì dù em ăn sống cũng thấy ngon. Lần sau đừng hòng ăn cơm chị nấu nữa. Từ nay tự lo lấy mà ăn, chiều hư em rồi.”

Dáng vẻ ngạo kiều ấy khiến ba người còn lại chỉ biết cười mãi không thôi.

Không khí trong nhà vừa hòa thuận vừa ấm áp, dễ chịu vô cùng.

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa.

Chớp mắt một cái, Hồng Mai đã đi làm hơn một năm. Cô cũng sắp hai mươi tuổi rồi. Hôn sự giữa cô và Lục Hồng Binh đã được hai nhà bàn định xong, chỉ chờ anh ấy về đăng ký kết hôn rồi tổ chức hôn lễ. Không làm linh đình, nhưng nghi thức cưới xin cơ bản thì chắc chắn vẫn phải có.

Hai đời làm người, đây là lần đầu tiên Hồng Mai kết hôn. Rất nhiều chuyện phải chuẩn bị, cô đều chạy đi hỏi mẹ và mấy chị đồng nghiệp trong cơ quan, xem con gái lấy chồng thì cần sắm sửa những gì.

Cha mẹ Lục Hồng Binh hiện đang sống ở vùng ven tỉnh thành, trong khu nhà quân đội. Mấy năm trước mới chính thức chuyển về đó. Trước giờ Hồng Mai cũng không tiếp xúc với họ nhiều, nhưng cô có cảm giác mẹ Lục Hồng Binh hình như không quá thích mình. Còn nguyên nhân vì sao thì cô không biết.

Hồng Mai cũng chẳng để bụng lắm.

Dù sao sau này cô cũng không ở cùng lâu dài. Mẹ Lục Hồng Binh tuy không thích cô, nhưng mỗi lần gặp mặt cũng chưa từng cố ý gây khó dễ hay ngáng chân. Chỉ là bà ấy rất lạnh nhạt, hầu như chẳng nói chuyện với cô. Nghĩ kỹ thì như vậy lại càng tốt, sau này cô cũng đỡ phải giao tiếp nhiều.

Ở nhà họ Lục trong quân khu, Lục Hồng Binh vừa xin nghỉ phép về chuẩn bị kết hôn thì đã bị một cú điện thoại gọi gấp quay về khu nhà quân đội.

Lúc này, trong phòng khách nhà họ Lục, mẹ Lục và Lục Hồng Binh đang đứng đối diện nhau. Cha Lục đứng bên cạnh khuyên giải, nhưng cả hai mẹ con đều không chịu lùi bước.

Mẹ Lục tức đến đỏ mặt, cuối cùng không nhịn được nữa mà nói:

“Con trai, mẹ đâu có hại con, con có cần phải như vậy không?”

Lục Hồng Binh đứng thẳng người, giọng vô cùng kiên quyết.

“Mẹ, cả đời này con chỉ nhận định một mình Hồng Mai. Mẹ đừng nghĩ tới mấy chuyện khác nữa. Con tuyệt đối không có ý gì khác đâu, mẹ cũng đừng tốn công nữa. Sau này khi đủ điều kiện cho người nhà đi theo đơn vị, Hồng Mai sẽ theo con. Còn bây giờ, cưới xong cô ấy vẫn sống và làm việc ở thành phố. Ông bà nội cũng đã đồng ý rồi. Con tính sau khi kết hôn sẽ đón ông bà sang thành phố ở cùng Hồng Mai trước. Mẹ không làm được chuyện đó, nhưng Hồng Mai làm được.”

Mấy câu cuối cùng của anh khiến sắc mặt mẹ Lục lúc xanh lúc trắng.

Nhiều năm qua, bà rất ít khi ở gần cha mẹ chồng. Quan hệ với mẹ chồng cũng không tính là hòa thuận. Giờ bị con trai chọc đúng chỗ đau, trong lòng bà dĩ nhiên có phần chột dạ.

Hơn nữa, đứa con trai này từ nhỏ đến lớn vẫn luôn hướng về ông bà nội hơn. Nó đâu có thân thiết với bà như thế. Nói cho cùng, trong lòng bà ít nhiều cũng có chút ghen tức.