Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi

Chương 44: Cô gái nhà nông thập niên 60



Dạo gần đây, Hồng Mai đã đón ông bà nội của Lục Hồng Binh lên thành phố ở.

Lý do cô đưa ra là muốn nhờ hai ông bà giúp mình xem xét, trông nom thêm một chút, vì mẹ cô còn phải ở quê làm việc, không có thời gian lên thành phố lo liệu giúp cô. Bà nội Lục cảm thấy mình vẫn còn được cần đến, vẫn còn có giá trị, trong lòng vui đến nở hoa.

Ngày nào bà cũng ở thành phố nấu cơm cho Hồng Mai, rồi cùng ông nội đi dạo quanh bách hóa xem có món gì cần mua. Thật ra, trước khi đống phiếu ngoại tệ hết hạn từ năm ngoái, Hồng Mai đã mua được kha khá thứ rồi. Bây giờ chủ yếu chỉ mua thêm mấy món lặt vặt, rồi còn chăn đệm, quần áo, cùng đủ loại vật dụng trong nhà. Nói là không nhiều, nhưng nếu thật sự muốn chuẩn bị cho đầy đủ thì vẫn là một đống thứ vụn vặt linh tinh.

Đặc biệt là từ khi Hồng Mai nói sau này muốn đón hai ông bà về ở cùng, trong lòng bà nội Lục càng vui hơn. Thật ra bà không nhất thiết bắt các cháu phải làm như vậy, nhưng chỉ cần có tấm lòng ấy là bà đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Sáng sớm hôm nay, ông bà nội Lục đã ra chợ mua thức ăn từ sớm, vì Lục Hồng Binh nói hôm nay sẽ về đến nơi.

Hai ông bà cực kỳ thích nơi ở hiện tại. Phía sau sân có thể lặng lẽ trồng ít rau, trong viện lại có một cái giếng. Lúc sửa nhà, cái giếng này cũng được nạo vét lại lần nữa, bây giờ nước vừa trong vừa sạch, uống vào còn có vị ngọt thanh. Ông nội Lục còn bảo thứ nước này có thể đem so với nước suối trong núi, thậm chí còn ngon hơn nước suối bình thường. Rõ ràng là mạch nước ngầm dưới đây rất tốt.

Ông nội Lục vốn là người sống có gu, bao nhiêu năm vẫn vậy. Ông không phải loại người ngày nào cũng đòi ăn sơn hào hải vị, nhưng lại rất chú ý đến hương vị nguyên bản của món ăn, kể cả cách chế biến cũng có yêu cầu riêng.

Lúc hai ông bà xách giỏ đi chợ về, từ rất xa đã nhìn thấy trước cổng có một quân nhân cao lớn đứng đó. Người ấy mặc quân phục màu xanh, xách túi hành lý, sống lưng thẳng tắp.

“Ông nội, bà nội…”

Lục Hồng Binh vừa nhìn thấy hai ông bà trở về thì lập tức bước nhanh lên đón, đỡ lấy giỏ thức ăn trong tay ông nội.

“Ông nội, để cháu cầm cho.”

Ông nội Lục nhìn cháu trai, gật đầu hài lòng.

“Thằng nhóc này rắn rỏi hơn rồi, cũng cao hơn hẳn.”

“Vâng ạ, ngày nào cũng huấn luyện, lại không bị đói, sao có thể không cao lên cho được.”

Lục Hồng Binh một tay xách túi, một tay cầm giỏ thức ăn, đi giữa hai ông bà, hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải. Vừa vào nhà, anh đã vội mở túi, lấy ra một cái hộp, hai tay nâng lên.

“Ông nội, bà nội, đây là phần thưởng cháu được trao sau lần lập công hạng nhì cá nhân trước đó. Còn đây là quân công chương của cháu.”

Ông nội Lục và bà nội Lục lập tức quay vào phòng lấy kính lão ra đeo, rồi mới cẩn thận nhận lấy quân công chương từ tay cháu trai.

Hai người nâng niu nó như đang cầm một báu vật hiếm có. Bà nội Lục cũng ngắm nghía từng chút một. Hồi cha của Lục Hồng Binh được nhận quân công chương, bà còn chưa từng nhìn kỹ đến vậy. Nhưng giờ đổi thành cháu nội thì hoàn toàn khác. Đây là đứa cháu do chính tay bà nuôi lớn, dĩ nhiên bà thương nó hơn tất cả.

Ông nội Lục cười lớn, giọng đầy tự hào.

“Tốt lắm, đúng là cháu của ông, giỏi lắm.”

“Ông nội, bà nội, sau này cháu còn phải tiếp tục làm rạng mặt hai người nữa. Cháu nhất định sẽ cố gắng lập thêm chiến công, tranh thủ sớm đạt đủ điều kiện để đón hai người và Hồng Mai đi theo đơn vị. Để cả nhà mình sớm được đoàn tụ. Bây giờ cháu đã là trung úy rồi.”

Trong lời nói của Lục Hồng Binh hoàn toàn không hề nhắc đến cha mẹ mình.

Trong lòng anh, cha mẹ vẫn luôn có một khoảng cách nào đó. Anh lớn lên bên ông bà nội, tình cảm với ông bà còn sâu đậm hơn nhiều so với cha mẹ. Từ nhỏ đến lớn, thời gian anh gặp cha mẹ ít đến đáng thương. Hồi bé, không ít đứa cùng tuổi từng tưởng anh không có cha mẹ, còn nói anh là đứa trẻ hoang không cha không mẹ. Vì chuyện đó mà anh chẳng biết đã đ.á.n.h nhau bao nhiêu trận.

Ông nội Lục nghe xong thì thu lại nụ cười, giọng trở nên nghiêm túc hơn.

“Có thể lập nhiều chiến công là chuyện tốt, nhưng xuất phát điểm không thể là vì ông bà hay vì người nào khác. Phải là vì nhân dân được các cháu bảo vệ, vì tài sản quốc gia, vì lợi ích của đất nước. Không được vì một người nào đó mà làm lệch đi cái tâm ban đầu. Cháu nhớ chưa?”

Lục Hồng Binh lập tức đứng thẳng dậy, giơ tay chào theo đúng tư thế quân đội, giọng vang dội.

“Báo cáo ông nội, cháu nhất định sẽ luôn ghi nhớ.”

“Được rồi, được rồi, còn bày đặt chào ông nội làm gì. Mau ngồi xuống đi.” Bà nội Lục kéo cháu ngồi xuống, rồi hỏi dồn dập. “Hồng Binh, cháu có đói không? Bà nấu món ngon cho cháu nhé?”

“Bà nội, cháu không đói. Trưa nay cả nhà mình ăn cơm cùng nhau là được. Nếu có thể thì lát nữa cháu muốn mang ít cơm sang cho Hồng Mai.”

“Ôi dào, cháu khỏi phải nói. Bây giờ ngày nào ông bà với Hồng Mai cũng thay nhau mang cơm cho con bé với Tân Vệ. Tiện thể còn được ra ngoài đi dạo, vận động chân tay luôn.”

Ông bà nội Lục bây giờ gần như ngày nào không mưa cũng tự tay mang cơm trưa đi.

Trước kia Hồng Mai từng khuyên hai ông bà đừng vất vả như thế, nhưng họ không nghe, còn làm rất vui vẻ. Sau thấy hai người thật lòng thích việc này, Hồng Mai cũng không ngăn nữa. Có lẽ đối với họ, được bận rộn như vậy lại càng vui hơn.

Lục Hồng Binh vẫn không yên tâm.

“Có mệt không ạ? Nếu mệt thì đừng mang nữa, không thể để hai người quá sức được.”

“Có gì mà mệt.” Bà nội Lục xua tay. “Khối người bằng tuổi ông bà còn đang lao động ngoài đồng ấy chứ. Hai ông bà chỉ nấu bữa cơm rồi mang đi một chuyến, có là gì đâu.”

“Ra ngoài đi lại cũng tốt, nhưng tuyệt đối đừng để mình mệt quá, như vậy không đáng.”

“Biết rồi, biết rồi.”

Trong phòng livestream của Hồng Mai, đám fan vẫn ngày ngày nhìn cô xử lý hết chuyện nhà này cãi nhau đến nhà kia gây gổ. Chỉ mấy chuyện ấy thôi mà họ cũng xem đến say mê, bình luận thảo luận không ngừng. Nhiều lúc Hồng Mai cũng thấy bất lực, đúng là một đám người sống quá vô tư.

Dạo gần đây, cô còn bắt đầu mua thêm vài món trong thương thành tinh tế, như nước suối loại tốt nhất, nước năng lượng, robot thông minh và một ít thịt thú tinh tế. Cô chia ra, mang một phần nhỏ lên sàn bán cho thời không song song thứ nhất. Cách làm này có hơi giống buôn qua tay, nhưng hiện tại cô cũng chỉ có thể làm được đến vậy.

Trong quá trình bán, Hồng Mai vẫn luôn không quên nhắc đi nhắc lại với phía thời không song song về việc tinh hệ tương lai đã phải trải qua những gì để khôi phục môi trường, lại còn nói quá lên rằng quá trình tu phục ấy mất đến hàng vạn năm. Dĩ nhiên đây cũng có chút phóng đại, nhưng không phải hoàn toàn bịa ra. Dù không tới hàng vạn năm, thì tinh hệ kia cũng đã phải mất mấy nghìn năm tự phục hồi, cộng thêm vô số nỗ lực của các sinh mệnh tinh tế mới có được ngày hôm nay.

Hồng Mai hi vọng những tinh cầu và những thời không song song mà cô quen thuộc đều có thể thật sự coi trọng việc bảo vệ môi trường, cùng nhau nỗ lực xây dựng một hành tinh xanh.

Những cố gắng ấy của cô không phải vô ích.

Hiện tại, ở thời không song song đang kết nối với cô, người ta đã bắt đầu vô cùng coi trọng vấn đề môi trường. Khắp nơi đều đang tăng cường xử lý ô nhiễm. Không một quốc gia nào muốn hành tinh mình đang sống về sau biến thành mạt thế như lời Hồng Mai kể. Chỉ nghe thôi đã thấy rợn người, chưa cần tận mắt trải qua cũng biết nó kinh khủng đến mức nào.

Bản thân Hồng Mai cảm thấy lời kể của mình vẫn còn quá nghèo nàn. Thế giới mạt thế mà cô thực sự từng trải qua còn nghiêm trọng hơn những gì cô nói ra gấp ngàn lần. Có những thứ không thể nào diễn tả hết bằng lời. Cảnh vật khi ấy tan hoang đổ nát, loài người thì bị dồn tới bước đường cùng, ngày ngày giành giật sự sống trên lưỡi d.a.o, vừa chống lại thiên nhiên, chống lại môi trường, lại còn phải chống lại tang thi.

Vì vậy mà hiện giờ, các quốc gia ở thời không bên kia đều đồng loạt đóng cửa những nhà máy, xí nghiệp gây ô nhiễm nghiêm trọng. Không ai cầu xin được gì hết.

Hồng Mai cũng tranh thủ chọn trong thương thành tinh tế một số sản phẩm xử lý ô nhiễm, có loại dạng lỏng, có loại dạng rắn, mỗi loại tương ứng với từng dạng nguồn ô nhiễm khác nhau. Kể cả ô nhiễm đất cũng có cách xử lý, chỉ có điều giá bán cao đến mức khủng khiếp, cho nên ngay cả cấp quốc gia cũng không thể mua ồ ạt được.

Đó không phải vì Hồng Mai muốn kiếm loại tiền đen tâm ấy, mà là vì cô muốn các quốc gia thật sự coi trọng việc bảo vệ môi trường. Những thứ cô bán ra chỉ có thể hỗ trợ xử lý hậu quả, chứ không thể giải quyết tận gốc vấn đề.

Nếu giá cả rẻ quá, về sau ai cũng sẽ ỷ lại, có ô nhiễm thì lại đi mua t.h.u.ố.c xử lý, như vậy chẳng khác nào chữa ngọn không chữa gốc, hoàn toàn đi sai hướng.

Trong văn phòng, Hồng Mai ngồi đờ người nhìn một chỗ, vừa nhìn là biết đang ngẩn ngơ. Nhưng không ai làm phiền cô cả. Ở cơ quan này, người ta nhàn quá nên ngồi ngẩn người suy nghĩ chuyện gia đình là chuyện rất bình thường.

Còn ở bách hóa, Tân Vệ vì lâu nay không còn phải lăn lộn ngoài đồng, lại được nuôi nấng đàng hoàng nên da dẻ trắng trẻo hẳn ra, trông đúng chuẩn một cậu trai non choẹt sáng sủa. Cái miệng thì ngọt, làm việc lại siêng năng, trên dưới trong bách hóa ai cũng quý. Không ít chị lớn còn sốt ruột muốn làm mai cho cậu.

Nhưng chị ba đã dặn đi dặn lại với cậu rất nhiều lần, rằng nếu chưa gặp được người con gái thật sự khiến lòng mình rung động thì đừng yêu đương. Ít nhất trong vài năm tới là không nên. Còn nếu thật sự gặp được người vừa nhìn đã khiến mình động lòng, chị ấy cũng không phản đối, nhưng một khi đã yêu thì phải có trách nhiệm, cả đời này không được phụ lòng người ta, cũng không được vì hoàn cảnh thay đổi mà thay lòng. Nếu không, chị ấy sẽ không tha, thậm chí còn đoạn tuyệt không nhận cậu là em trai nữa.

Tân Vệ nghĩ cũng thấy đúng. Mình vẫn còn trẻ, đợi đến hai mươi ba hai mươi bốn tuổi rồi tính cũng chưa muộn. Hơn nữa, cậu còn muốn tích cóp thêm ít tiền. Tiền lương bây giờ cậu đều tự giữ. Ngoại trừ phiếu và tem thì phải giao cho chị ba để hai chị em dùng chung, còn lại trong nhà gần như không bắt cậu bỏ ra đồng nào. Ngay cả quần áo giày dép cũng là chị ba lo cho. Mỗi năm cậu đưa về nhà sáu mươi đồng, số còn lại đều tự để dành, nhưng tuyệt đối không tiêu bậy.

Đến giờ nghỉ trưa, Tân Vệ lại đứng chờ trước cổng bách hóa.

Người trong đơn vị vừa tan làm, nhìn thấy cậu liền cười trêu.

“Tiểu Mạnh, lại đứng chờ ông bà nội Lục mang cơm tới đấy à?”

“Vâng ạ, hôm nay trời không mưa, chắc chắn hai ông bà sẽ tới.”

“Cậu nhóc này đúng là có phúc thật đấy.”

Tân Vệ cười tít mắt.

“Em cũng thấy mình rất có phúc ạ.”

“Cậu đúng là nói một câu lại được đà một câu. Thôi tôi về nhà ăn cơm đây.”

“Vâng, chị về đi, chiều gặp lại ạ.”

Từ xa, Tân Vệ đã chạy ra đón.

“Ông nội Lục, bà nội Lục, hôm nay nhà mình có món gì thế ạ? Anh Hồng Binh về chưa ạ?”

“Về rồi. Hôm nay ông bà chỉ mang cơm cho cháu thôi, còn chị cháu thì không cần ông bà lo nữa, có người khác mang tới rồi.”

Tân Vệ nghe vậy cười hì hì.

“Cháu đoán được mà.”

“Cháu mang cơm vào văn phòng ăn đi, ông bà đi trước nhé.”

“Vâng. Hai người đi đường nhớ cẩn thận đấy ạ.”

“Ừ, biết rồi, đừng lo cho ông bà. Cháu mau vào ăn cơm đi. Ông bà tiện thể ghé qua bách hóa dạo thêm một lát.”

Văn phòng Hội Phụ nữ vì ít người nên được đặt luôn trong khuôn viên ủy ban thành phố. Lục Hồng Binh lúc này đang đứng thẳng trước cổng lớn, tay xách hộp cơm, không nhìn ngang ngó dọc, chỉ chuyên chú nhìn về phía bên trong. Người mà anh luôn nhớ nhung đang ở ngay trong đó.

Chuông tan làm vừa reo, Hồng Mai lập tức bước nhanh ra ngoài. Cô biết Lục Hồng Binh sáng nay đã về đến nhà, nên bữa trưa này chắc chắn anh sẽ tự mình mang đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hiện giờ, bản thân cô đã thành một cảnh tượng quen thuộc ở đây rồi. Ngày nào đến giờ cơm cũng thấy cô đứng chờ người mang cơm tới tận cổng. Chế độ này đến bí thư thành ủy còn chưa chắc có, nên thiên hạ cứ trêu cô suốt, bảo cô đúng là rơi trúng ổ phúc.

“ Hồng Mai, Hồng Mai. ”

Lục Hồng Binh tinh mắt, vừa thấy bóng cô là đã gọi to, giọng điệu vui sướng không sao giấu nổi.

Hồng Mai vừa đi tới vừa nhíu mày.

“Lục Hồng Binh, anh gọi cái gì mà gọi to thế? Đây là ủy ban thành phố chứ có phải ở nhà đâu.”

“Thì tại anh vui mà. Lâu lắm rồi anh mới được gặp em, chẳng lẽ còn không cho anh vui một chút sao?”

“Được rồi, anh vui thì anh cứ vui. Cơm đưa đến rồi, giờ anh về đi.”

“Hay là mình tìm chỗ nào ngồi một lúc, vừa ăn vừa nói chuyện có được không?”

“Không được. Chú ý hình tượng một chút đi. Với lại ngày mai em đã xin nghỉ rồi.”

Nghe vậy, mắt Lục Hồng Binh sáng lên.

“Thế thì tốt. Ban nãy anh còn định nhắc em nhớ xin nghỉ, xem ra là không cần nữa rồi.”

“Anh mau về đi. Nếu đi nhanh thì còn kịp ghé bách hóa xem ông bà nội có còn ở đó không. Nếu còn thì chờ hai người cùng về luôn.”

“Được, thế anh đi trước.”

“Đi đi, đi đi.”

Hồng Mai đã nhìn thấy không ít người quen đang đứng xa xa cười với mình. Đó đều là những nụ cười thiện ý, có cả chúc phúc trong đó.

Ngay từ khi mới vào Hội Phụ nữ làm việc, đã có người sốt sắng muốn giới thiệu đối tượng cho cô. Cô chỉ cần nói mình đã có người yêu, hơn nữa còn là quân nhân, thế là mọi người lập tức thôi.

Mấy hôm trước, Hồng Mai đã báo với Khương chủ nhiệm xin nghỉ một ngày vào hôm sau để đi đăng ký kết hôn. Hôn lễ thì định tổ chức vào tối thứ Bảy. Không bày tiệc lớn, nhưng vẫn sẽ có một buổi đơn giản, mời đồng nghiệp, cha mẹ hai bên tới uống trà ăn bánh, coi như lễ thành hôn.

Có người từng đề nghị cô về thôn Dụ làm đám cưới cho náo nhiệt, nhưng cô từ chối. Nhà cô bây giờ vốn đã đủ nổi bật lắm rồi, tốt nhất vẫn nên khiêm tốn bớt đi.

Cuối cùng, bác cả Kế toán Mạnh cũng chỉ còn cách gật đầu, không ép nữa, chỉ dặn sau khi tổ chức xong ở thành phố thì nhớ dẫn Lục Hồng Binh về quê một chuyến, để người nhà tụ họp ăn với nhau một bữa cơm.

Xách hộp cơm trở lại văn phòng, Hồng Mai thấy cả phòng đã về hết, chỉ còn mình cô trực ban. Giờ nghỉ trưa chỉ có một tiếng, chạy tới chạy lui thực sự rất mệt.



Năm 1977, một luồng gió xuân mới thổi tới khắp các vùng quê rộng lớn.

Những người đủ điều kiện đều có thể đăng ký thi đại học.

Hồng Mai, Tân Vệ và Hồng Quyên đều là những người đầu tiên ghi danh. Hàng loạt thanh niên có chí hướng bắt đầu tranh thủ từng phút từng giây để học tập. Còn nhà họ Mạnh thì đã bắt đầu ôn bài từ rất sớm, nên ai nấy đều khá vững tâm. Mấy nhà khác trong họ Mạnh cũng nhờ được Hồng Mai nhắc nhở trước mà lục tục học theo, cả nhà từ trên xuống dưới đều bước vào trạng thái căng như dây đàn.

Bây giờ ở thôn Dụ, người ta đều đã quen với việc đi theo bước chân nhà Mạnh Đại Sơn. Hễ nhà ấy làm gì, rất nhiều người đều muốn bắt chước làm theo.

Đến ngày bước vào phòng thi, cả mấy chị em nhà họ Mạnh đều cùng đi thi đại học.

Trong mấy năm ấy, Hồng Mai đã sinh hai cô con gái. Cả Lục Hồng Binh lẫn ông bà nội Lục đều yêu hai đứa bé vô cùng. Từ mấy năm trước, Hồng Mai cũng đã nghỉ việc ở thành phố để theo đơn vị, cùng Lục Hồng Binh sống trong căn nhà hai phòng một phòng khách được phân trong quân đội. Ông bà nội Lục ở cùng, ngủ một phòng riêng. Trong phòng của hai ông bà còn được đóng riêng một chiếc giường gỗ hai tầng. Hai bé con ngủ giường tầng, ông bà ngủ trên chiếc giường lớn bên cạnh.

Dù ở trong điều kiện như vậy, cả nhà vẫn sống vô cùng êm ấm, từ trước tới giờ chưa từng đỏ mặt cãi nhau lần nào. Lũ trẻ lớn lên trong bầu không khí hòa thuận ấy nên tính tình rộng rãi, lương thiện, hoạt bát. Khu gia thuộc không ai là không thích hai chị em chúng.

Hôm nay, hai đứa nhỏ đều ở nhà cùng cụ cố và cụ cố bà, sốt ruột chờ mẹ trở về.

Thi xong rồi, lại bước vào một giai đoạn hồi hộp khác. Ai nấy đều lo thành tích, không biết mình có đỗ được vào trường đại học mơ ước hay không.

Hồng Mai đăng ký Bắc Đại, Tân Vệ đăng ký Thanh Hoa. Hồng Quyên vì chồng mình không thi nên cũng chỉ chọn một trường trong tỉnh, ở ngay tỉnh thành, gần nhà.

Còn Mạnh Tân Minh và Lục Hồng Binh, từ sớm đã bị Hồng Mai thúc ép học hành. Cô nói thế nào họ cũng phải học, tuyệt đối không được tụt lại phía sau. Không còn cách nào khác, hai người đành ngoan ngoãn ôn tập. Cả hai đều đăng ký trường quân đội, bởi Hồng Mai đã nhìn rất xa. Tương lai là thời đại của thông tin, nếu không học đại học thì rất dễ bị tụt lại. Cô không muốn hai người sớm rời khỏi quân đội chỉ vì không theo kịp thời cuộc.

“Ông nội, bà nội, cả nhà mình phải chuẩn bị lên thủ đô từ sớm, trước Tết là đi. Hai người có ý kiến gì không?”

Nhận được giấy báo trúng tuyển còn chưa tới nơi, Hồng Mai đã bắt đầu tính toán trước. Cô muốn lên Bắc Kinh sớm để thuê nhà, chuẩn bị chỗ ở, rồi còn lo trường học cho bọn trẻ nữa. Thời gian rất gấp.

Cả đại gia đình ngồi lại với nhau, mỗi người phát biểu một câu.

Ngoại trừ Hồng Quyên học trong tỉnh, những người còn lại đều sẽ lên thủ đô. Ngay cả Mạnh Đại Sơn và Mã Lan Hoa cũng muốn đi theo, vừa để giúp vợ chồng con trai cả trông con, vừa để đỡ đần cho Hồng Mai. Họ không yên tâm nếu chỉ để hai ông bà nội Lục lo liệu.

Theo ý của Hồng Mai, tạm thời cả đại gia đình sẽ thuê nhà ở chung một chỗ để người lớn tiện trông trẻ, cũng tiện giúp đỡ lẫn nhau.

Ông bà nội Lục là những người lên tiếng trước.

“Ông bà không có ý kiến gì. Sau này Hồng Mai và Hồng Binh đi đâu, ông bà sẽ theo đó.”

Hồng Mai cười hỏi lại.

“Ông bà suy nghĩ kỹ chưa? Một chuyến này có khi là bốn năm, cũng có khi là cả một đời luôn đấy. Ông bà thật sự không nỡ rời nơi này sao?”

Ông nội Lục xua tay, bà nội Lục thì cười hiền.

“Có gì mà không nỡ. Có các con các cháu ở đâu thì ở đó là nhà. Không có Hồng Mai, Hồng Binh với hai đứa nhỏ thì ở chỗ này cũng chẳng còn là nhà nữa, chỉ thấy lạnh lẽo thôi. Sau này đi đâu, hai đứa cũng không cần phải hỏi ý kiến bọn ta nữa, chỉ cần báo trước một tiếng là được.”

Bà nội Lục nào nỡ rời hai chắt gái cưng của mình. Dù đi đâu, bà với ông nội cũng nhất định phải đi theo.

Hồng Mai nghe vậy chỉ mỉm cười. Cô vốn đã đoán trước được rồi. Hai ông bà nhất định sẽ đi cùng. Cô hỏi vậy chỉ để xác nhận lại lần nữa thôi.

Bản thân cô cũng không yên tâm để hai ông bà ở lại quê cũ. Nhỡ xảy ra chuyện gì, mà cô với Hồng Binh đều không ở bên cạnh, thì ai mà yên lòng nổi. Vẫn là để ngay bên mình mới an tâm.

Mấy năm nay, cha mẹ cô và cả ông bà nội Lục đều đã được Hồng Mai cho ăn không ít thứ tốt, phần lớn là đồ mua từ thương thành tinh tế. Ngoài ra, cô còn lén cho họ dùng chút dịch cải thiện gen cấp thấp, nhờ vậy thể chất được nâng cao rất nhiều. Sống tới trăm tuổi vẫn hoàn toàn không thành vấn đề.

Mạnh Đại Sơn thấy mọi chuyện đã bàn xong, lập tức vui vẻ nói với ông bà nội Lục.

“Ông bà thông gia, thế là tốt rồi. Sau này chúng ta lại được ở cùng nhau trông cháu. Ban nãy tôi còn lo hai người không muốn đi cơ.”

Mạnh Đại Sơn vui lộ rõ ra mặt. Hôm sau ông và vợ còn phải đi báo với bí thư thôn rằng mình cũng muốn theo con cái lên Bắc Kinh, nên sau này không thể tiếp tục nhận phần lương thực theo đầu người của thôn nữa.

Bây giờ điều kiện nhà ông đã tốt lên, không thể vì thế mà chiếm lợi của tập thể. Ông không muốn kéo chân con cái. Càng nghĩ, trong lòng ông càng thấy phấn khởi.

Nhà ông một lúc mà ra tới mấy đứa sinh viên đại học. Chỉ riêng nghĩ tới thôi, ông đã mừng đến mức mấy đêm liền ngủ không ngon, trong đầu lúc nào cũng là mấy chữ “nhà có sinh viên”.

Thủ đô là nơi biết bao người ao ước.

Trong thôn, ai cũng biết nhà Mạnh Đại Sơn sinh ra mấy đứa con có tiền đồ, phần lớn còn học ở Bắc Kinh. Nghe nói Hồng Quyên vốn cũng có thể lên Bắc Kinh học, chỉ vì chồng cô còn làm việc trong tỉnh nên mới chọn trường trong tỉnh.

Nhà Mạnh Đại Sơn từ ngày phân gia ra ở riêng, quả thật từng năm từng bước đi lên, càng ngày càng tốt. Khi trước, biết bao người còn từng thương cảm cho nhà họ, thấy họ bị người bên nhà cũ bắt nạt đủ điều. Ai ngờ bây giờ nhìn lại, cả nhà đã chuẩn bị kéo nhau lên thủ đô rồi.

Đúng là không thể so. Càng so lại càng tức c.h.ế.t người.

Nhìn lại nhà cũ họ Mạnh, chẳng có ai ra hồn. Bây giờ gặp Mạnh Đại Sơn, bọn họ chỉ biết lủi đi như chuột, ngại đến mức chẳng dám đối mặt với ông nữa.

Xuân qua thu tới, đến mùa đông năm 1981, cả đám người Hồng Mai chụp với nhau một bức ảnh tốt nghiệp đẹp nhất giữa mùa đông tuyết phủ. Trên khuôn mặt ai nấy đều tràn đầy sự mong chờ với cuộc sống tương lai tốt đẹp.

Hồng Mai đứng giữa đất trời băng giá, từ biệt từng người bạn học. Cô đã đăng ký thi nghiên cứu sinh, còn phải học thêm hai năm nữa mới thật sự ra trường. Giữa trời tuyết mà chia tay bạn học như thế này, e rằng cũng chỉ có khóa của họ mới có thôi.

Cả nhà đều ủng hộ chuyện Hồng Mai học tiếp.

Những năm gần đây, trong lớp Hồng Mai luôn là người đi đầu trong việc tuyên truyền bảo vệ môi trường. Ở Bắc Đại, cô cũng là một gương mặt rất nổi tiếng, được gọi là người truyền bá ý thức môi trường. Gần như ở bất cứ góc nào trong trường, người ta cũng có thể bắt gặp bóng dáng cô đang tuyên truyền chuyện bảo vệ thiên nhiên.

Thậm chí, chính cô còn là người đưa ra khái niệm rằng núi xanh nước biếc chính là núi vàng núi bạc.

Mấy khóa sinh viên Bắc Đại sau này hầu như ai cũng biết đến cái tên Mạnh Hồng Mai. Không chỉ là học bá, cô còn là người tự nguyện tuyên truyền cho việc bảo vệ môi trường. Giờ đây, ai cũng nghe nói cô đang tiếp tục nghiên cứu sâu theo hướng xử lý ô nhiễm.

Hiện tại, hướng nghiên cứu của Hồng Mai chính là từng bước tìm ra cách phân giải ô nhiễm, xử lý từng loại một. Cô hi vọng mình có thể làm thêm được điều gì đó cho hành tinh xanh này. Đồng thời, đây cũng là nền tảng giúp cô có chỗ đứng vững chắc hơn để sau này tiếp tục làm công tác bảo vệ môi trường.

Hồng Mai có thương thành tinh tế làm chỗ dựa, nên trong quá trình nghiên cứu, cô có nhiều quan niệm tiên tiến và nhiều tài liệu tham khảo cụ thể hơn người khác. Vì thế, từng bước cô đi đều rất vững vàng, chắc chắn. Những khái niệm và phương hướng nghiên cứu mà cô đưa ra thường đi nhanh hơn, cũng tốt hơn người khác một bước.

Cô hi vọng sau này mình có thể làm việc thật sự trong lĩnh vực này, góp thêm chút sức lực cho hành tinh đã cho cô một lần sống lại. Như vậy mới không phụ lần tái sinh này, cũng coi như là một cách báo đáp thời không đã cưu mang mình.

Nhiều năm sau đó, thế hệ của Hồng Mai đã dần trở thành trụ cột của xã hội. Ở khắp những vị trí quan trọng đều có bóng dáng của lớp sinh viên đại học năm ấy.

Mỗi khi nhắc tới Mạnh Hồng Mai, sinh viên Bắc Đại năm nào cũng đều phải giơ ngón tay cái, thật lòng khâm phục.

Cô quả thật quá giỏi.

Cả đời này, cô không thẹn với lòng mình. Những việc có ích cho đất nước, cho xã hội mà cô đã làm, nhiều đến mức người ta có thể kể ra không hết. Danh dự mà cô nhận được trên toàn thế giới cũng nhiều vô kể.

Hoàn.