“Thế thì không được, tuyệt đối không được.” Bà cụ lắc đầu như trống bỏi.
Vợ của Mạnh Chí Hoa là Hồng Viện từ lâu đã muốn cãi nhau một trận với chị dâu cả. Hồng Viện là người có học, ghét nhất kiểu đàn bà lăn lộn ăn vạ như vậy. Chưa kể trước đây mỗi lần nhà chị và nhà anh Hai tới thăm ông bà, chị dâu cả đều bày ra vẻ mặt như thể hai nhà bọn họ tới đây chiếm hời, khiến người ta khó chịu vô cùng.
Hồng Vệ tìm khắp nơi mà vẫn không thấy em gái đâu. Con bé chạy nhanh như thỏ, anh đuổi theo mãi mà vẫn không bắt kịp.
Trong nhà vẫn còn khói lửa mù mịt. Tần Yến lăn lộn trên đất làm loạn, khiến cả sân đông nghịt người đứng xem. Ba chị em dâu cũng cãi nhau ầm ĩ. Từ sáng sớm, ông cụ và bà cụ còn vui vẻ chờ con cháu tới, vậy mà chỉ trong chốc lát đã thành ra thế này.
Trong lòng ông cụ vô cùng khó chịu. Ông vẫn luôn chờ phản ứng của con trai cả, nhưng Mạnh Chí Minh từ đầu tới cuối chỉ cúi gằm mặt như chim cút, đứng sang một bên không nói không rằng, chẳng có chút chủ kiến nào.
Ông cụ thật sự lạnh lòng.
Hai ông bà già tự nhận mình đã làm đủ tốt. Bao năm nay vẫn nhịn ăn nhịn mặc, chắt bóp từng miếng chỉ để con cháu được ăn no. Người đi làm cần ăn no, đứa đi học cũng phải ăn no. Hai ông bà nghĩ mình già rồi, quanh quẩn trong nhà, ăn ít được thì cứ ăn ít đi một chút cũng chẳng sao.
Nhưng đổi lại được gì?
Đổi lại toàn là một đống cứt ch.ó.
Ông cụ vỗ vai thằng Hai rồi lại vỗ vai thằng Ba.
“Các con theo cha vào đây, gọi cả vợ các con vào luôn.”
Nhưng chẳng ai gọi Tần Yến, cứ để mặc bà ta nằm dưới đất lăn lộn, tiếp tục làm trò hề.
Trong phòng lúc này chỉ có hai ông bà già, ba người con trai và hai cô con dâu. Để đưa ra quyết định này đối với ông cụ cũng không hề dễ dàng. Ông không muốn làm đến mức đó, nhưng nếu ông cứ cố gắng giữ cho mọi thứ cân bằng thì sau này mâu thuẫn gia đình chỉ càng nhiều hơn.
Quan trọng nhất là nếu ông bà tiếp tục bù đắp cho nhà con cả, bọn họ biết ơn thì còn đỡ. Nhưng hiện tại rõ ràng chẳng những không biết ơn mà còn được voi đòi tiên. Nếu cứ để nhà con cả ở cùng, sau này hai người con còn lại muốn tới thăm cũng phải lén lút, nếu không mâu thuẫn chắc chắn còn xảy ra nữa.
Ông cụ nhìn Mạnh Chí Minh một cái, trong lòng không khỏi tiếc nuối. Ông thật không ngờ mình lại nuôi ra một đứa con vô dụng như thế, tai lại mềm.
“Gọi các con vào đây là vì cha muốn nói một chuyện quan trọng. Sau khi các con kết hôn thì lần lượt dọn ra ở riêng. Nhà con cả kết hôn sớm nhất nên ở lại với cha mẹ đến giờ. Những năm này hai ông bà già sống cùng nhà con cả, nào ngờ vợ chồng con lại bất mãn với cha mẹ nhiều như vậy.
Nếu đã thế thì cha nghĩ rồi, vẫn nên phân cho dứt khoát.
Chí Minh, con đi xin đơn vị cấp nhà rồi dọn ra ngoài đi. Cha cho các con từ một đến hai tháng để xin nhà và chuyển đi. Cha với mẹ các con già rồi, chỉ muốn sống yên ổn một chút. Vợ chồng con đều có việc làm, cũng có bản lĩnh, chắc chắn sẽ sống ổn thôi. Cha mẹ cũng chẳng còn sức mà giúp các con nữa, kẻo lại trở thành gánh nặng cho các con.
Nhanh ch.óng dọn đi.
Còn thằng Hai, thằng Ba, những năm qua cha mẹ sống cùng nhà anh cả nên cũng không chăm lo được cho các con. Sau này chờ nhà anh cả dọn đi rồi, lúc các con rảnh thì cứ qua đây, cha mẹ nấu cho các con vài bữa ngon, coi như bù đắp.”
“Cha, cha bắt con dọn đi, giờ con biết kiếm đâu ra nhà mà dọn? Con không đi.”
Mạnh Chí Minh không ngờ chỉ vì vợ mình làm loạn một trận mà ông già lại đòi đuổi cả nhà họ ra ngoài. Nói nghe hay lắm là cho hai tháng dọn đi.
“Căn nhà này là của cha, cha nói là tính. Con không dọn cũng phải dọn. Mấy hôm trước con chẳng phải còn nói đơn vị các con sắp phân nhà nữa sao? Con là công nhân lâu năm, chẳng lẽ còn sợ không xin được nhà?
Con không đi cũng được. Nhưng quá hai tháng, cha sẽ tự tay dọn đồ của các con ra ngoài rồi thay khóa cửa. Lúc đó xem con có đi hay không.
Con ở lại đây thì con thoải mái đấy, nhưng cha với mẹ con lại không thoải mái. Giữ lại một đôi con trai con dâu mắt trắng, để rồi mất luôn hai người con trai kia cùng hai nhà tám miệng ăn. Con tự tính xem có đáng không?”
Đối với chính con trai ruột của mình, ông cụ cũng chẳng chừa cho chút mặt mũi nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cha, sao cha lại nói bọn con là mắt trắng? Những năm nay bọn con vẫn luôn chăm sóc cha mẹ, sao lại thành bất hiếu?”
“Con nhầm rồi. Không phải các con chăm sóc cha mẹ, mà là cha mẹ chăm sóc nhà các con. Hai ông bà già ở nhà quét dọn, nấu cơm, giặt giũ, chứ không phải các con hầu hạ cha mẹ.
Còn nữa, cha mẹ nhịn ăn nhịn mặc chừa khẩu phần cho các con. Nếu không thì đám trẻ nhà con làm sao lớn được như bây giờ?
Vợ con còn lén lút đem đồ về trợ cấp cho nhà mẹ đẻ. Đừng tưởng cha mẹ già rồi mắt mờ tai điếc mà không biết.
Dọn đi. Mau dọn đi.
Cha mẹ nuôi không nổi các con nữa rồi.”
“Cha, cha thật sự vô tình đến thế sao?”
“Ừ. Nếu con đã nghĩ vậy thì cứ coi như là thế đi.”
“Cha…”
Mạnh Chí Viễn còn chưa nói hết câu thì ông cụ đã khoát tay ngăn lại.
“Thằng Hai, con cũng đừng khuyên nữa. Cha với mẹ con thật sự già rồi, không làm nổi nhiều việc nữa, cũng không thích trong nhà ngày nào cũng ồn ào. Nhà anh cả dọn đi càng tốt, để cha mẹ được yên ổn dưỡng già. Sức khỏe mẹ con vốn đã không tốt, lần trước lại phát bệnh một trận. Sau này ra sao còn chưa biết. Bọn nó dọn đi rồi, mẹ con cũng được nghỉ ngơi, dưỡng thân cho đàng hoàng, sống thêm vài năm nữa, tốt nhất là còn nhìn thấy lũ trẻ đều thành gia lập nghiệp.”
Bất chấp sự phản đối của người con cả, ông cụ vẫn cứng rắn chốt việc này.
Mạnh Chí Minh không còn cách nào khác, chỉ đành ấm ức chấp nhận. Phản đối cũng vô ích, ngày mai đi làm vẫn phải ngoan ngoãn tới đơn vị xin nhà.
Cả nhà cứ thế tan tác trong không vui. Tần Yến biết chuyện lại làm loạn thêm một trận, nhưng chẳng ai để ý tới bà ta nữa, đến bữa cơm cũng không kịp ăn.
Hồng Mai chạy loạn một mạch, cuối cùng chạy thẳng vào một công viên. Cô ngồi một mình trên ghế đá, hai tay chống cằm, mắt nhìn quanh quất, nhưng đầu óc lại rối như tơ vò.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này?
Lúc nãy cô lại bị khống chế thêm một lần nữa, chẳng phải là hại người sao?
Cô thử kiểm tra lại xem tàn hồn của nguyên chủ còn tồn tại không. Sau khi tìm kiếm một hồi, cuối cùng trong một góc nhỏ cô phát hiện một mảnh tàn hồn đang co rúm run rẩy.
Hồng Mai thử giao tiếp với nó một hồi mới hiểu ra.
Không phải nó không muốn rời đi, mà là nó không đi được, giống như bị mắc kẹt c.h.ế.t cứng trong thân thể này.
Đây là lần đầu tiên gặp chuyện như thế, Hồng Mai cũng chẳng biết phải làm sao, đành hỏi hệ thống.
“Hệ thống, chuyện này là sao? Nó vẫn còn một chút tàn hồn trong người tôi, giờ tôi phải làm sao? Hay là ngươi đổi cho tôi một thế giới khác đi, để tôi bắt đầu lại?”
Hệ thống đáp:
“Ký chủ đừng lo, tàn hồn này sẽ sớm tự tiêu tán, không có gì nghiêm trọng.”
“Được rồi, tạm thời cứ vậy đi.”
Nếu hệ thống đã nói vậy, cô cũng chỉ còn cách làm theo.