Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi

Chương 49: Đại tạp viện



Hồng Mai ngồi ở vị trí khá kín đáo, nhưng tầm nhìn lại rất rộng, có thể thấy được những chỗ người khác khó nhìn tới. Cô phát hiện trong hồ phía trước có gì đó không ổn. Chiếc thuyền ở giữa hồ lắc lư, từ từ chèo về phía đám lá sen. Thân thuyền rung lắc ngày càng dữ. Tuy không nhìn thấy rõ chiếc thuyền, nhưng có thể thấy rõ đám lá sen đang rung lên dữ dội.

Trong hồ chỉ có hai ba chiếc thuyền mui nhỏ, mỗi chiếc ở một góc riêng. Ở giữa hồ có một khoảng sen lớn, rất nhiều cặp nam nữ yêu nhau thường tự chèo thuyền vào giữa đám sen để thân mật, đôi khi còn làm vài chuyện vượt quá giới hạn. Mọi người đều còn trẻ, ai cũng hiểu nên dù có nhìn thấy cũng chẳng ai nói gì. Nhưng bình thường những người không rành chèo thuyền sẽ không chèo quá xa, chỉ quanh quẩn gần bờ. Nếu xảy ra chuyện gì thì mấy người chèo thuyền nghỉ ở bãi cỏ gần đó sẽ chèo ra cứu. Còn loại thuyền tự chèo này cũng chỉ có vào mùa hè, sang xuân thu đông thì không cho tự chèo, đều có người chuyên chèo giúp.

Có dị năng trong người, các giác quan của Hồng Mai đều được tăng cường theo. Cô lặng lẽ dịch đến bờ hồ nơi có vật che chắn, nhìn về phía giữa hồ, đồng thời thả tinh thần lực ra quan sát.

Trong chiếc thuyền nhỏ có hai nam một nữ. Một tên đàn ông đang đảo mắt nhìn quanh. Còn một nam một nữ thì đang giằng co, nói đúng hơn là người đàn ông đang đ.á.n.h người phụ nữ. Người phụ nữ bị đè dưới, hai tay gã đàn ông bóp c.h.ặ.t cổ cô ta. Hai tay cô gái vung loạn xạ, hai chân không ngừng giãy giụa, nhưng sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn.

Hồng Mai lập tức gom tinh thần lực thành một mũi nhọn, đ.â.m thẳng vào não tên đàn ông kia.

Tên đang ra sức bóp cổ người phụ nữ đột nhiên buông tay, ôm đầu lăn lộn trong khoang thuyền chật hẹp.

Tên đàn ông đứng canh bên cạnh giật mình hoảng hốt.

“Anh làm sao vậy? Anh làm sao vậy?”

Người phụ nữ vừa được buông ra lập tức thở hổn hển, ho sặc sụa, cổ họng đau rát. Cô ta cố gắng bò sang một bên thuyền, vừa khóc vừa thở gấp.

Tên đàn ông kia vẫn ôm đầu gào lên, lăn lộn dữ dội.

Người còn lại hoảng sợ đến mức không biết phải làm gì.

Hồng Mai thu lại tinh thần lực, khẽ nhếch môi.

Nếu để tên kia bóp thêm vài giây nữa, người phụ nữ kia chắc chắn sẽ c.h.ế.t.

Cô không muốn gây chú ý, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn người ta c.h.ế.t ngay trước mắt mình.

Người đàn ông đứng ngoài cũng chẳng còn tâm trí để ý đến người phụ nữ đang co ro trong góc thuyền. Hắn vội vàng giữ c.h.ặ.t người đang lăn lộn đau đớn.

“Đại ca, sao vậy? Có chuyện gì thế?”

“Đầu… đau… đau quá…”

Người bị gọi là đại ca phải cố gắng lắm mới nói được từng chữ đứt quãng.

Nhân lúc hai kẻ kia đang hoảng loạn, người phụ nữ dồn hết chút sức lực cuối cùng còn sót lại, bật dậy lao ra khỏi khoang thuyền. Chỉ trong nháy mắt, cô đã phóng ra mép thuyền.

“Ùm!”

Cô nhảy thẳng xuống nước.

Người đàn ông nằm trong khoang thuyền khó nhọc giơ tay lên, nắm c.h.ặ.t cánh tay đồng bọn.

“Lão Ngũ… mau… mau đi bắt Phong Linh lại… Không thể để cô ta phá hỏng chuyện của chúng ta…”

“Còn anh thì sao?”

“Đừng… quản tôi… mau đi… bắt cô ta…”

“Được!”

Hồng Mai đứng từ xa nhìn cảnh đó, khẽ chống cằm suy nghĩ.

Phong Linh.

Cái tên này nghe qua đã biết không phải tên thật, tám phần là mật danh. Hoặc cũng có thể là loại tên giả mà người ta thường dùng trong những việc bí mật.

Nhưng nghe kỹ lại, cái tên này cũng không giống kiểu nghệ danh của mấy cô gái không đứng đắn ngày trước, bởi nó quá nhã nhặn.

Vậy thì chỉ có một khả năng.

Đó là mật danh.

Xem ra chuyện này không đơn giản. Rõ ràng có người đang âm thầm làm chuyện mờ ám.

Hồng Mai thở dài trong lòng.

Số mình đúng là kỳ lạ, những chuyện hiếm gặp người bình thường cả đời chưa chắc gặp một lần, vậy mà mình cứ hết lần này đến lần khác đụng phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đã gặp rồi thì cũng không thể giả vờ như không thấy.

Nếu không, chẳng phải uổng công mình sống thêm một đời ở nơi này hay sao.

May mà gần đây có một đồn công an.

Hồng Mai lập tức quay người chạy đi.

Cô chạy một mạch về phía đồn công an, thở hổn hển xông thẳng vào trong.

“Chú công an! Nhanh lên! Trong công viên có kẻ xấu đang g.i.ế.c người!”

Công an trực ban tên Lưu Ba lập tức đứng bật dậy.

“Trong công viên có người g.i.ế.c người? Cháu nói thật chứ?”

“Thật! Chú mau đi đi! Không lát nữa bọn họ chạy mất!”

“Được, chú gọi thêm người.”

Lưu Ba lập tức gọi mấy đồng chí công an trực Chủ nhật cùng chạy theo Hồng Mai.

Khi mọi người chạy tới bờ hồ, chiếc thuyền kia vẫn đang chòng chành trên mặt nước, còn dưới hồ thì có động tĩnh rõ ràng.

Những người làm công tác lâu năm chỉ cần nhìn qua đã nhận ra có chuyện bất thường.

Ban đầu họ còn tưởng cô bé này nói quá lên, chỉ coi như chạy ra xem cho chắc, tiện thể vận động chút. Nhưng đến nơi rồi mới phát hiện, tình hình đúng là không đơn giản.

Mấy người nhanh ch.óng gọi những chiếc thuyền gần đó lại, chia làm ba hướng bao vây.

Hồng Mai nấp trong bụi cỏ, lại lặng lẽ dùng chiêu cũ.

Cô tập trung tinh thần lực thành một luồng mảnh, âm thầm đ.á.n.h thẳng vào đầu kẻ đang đuổi theo dưới nước.

Tên kia lập tức ôm đầu kêu lên, đau đến mức quên cả việc mình đang ở trong hồ, cứ thế vùng vẫy loạn xạ.

Chẳng bao lâu sau, ba người kia đều bị khống chế.

Người phụ nữ bị siết cổ có một vòng vết bầm tím hằn rõ trên cổ, nhìn qua là biết lúc nãy bị bóp rất mạnh.

Ba kẻ kia mất sạch sức chống cự, bị áp giải về đồn công an.

Hồng Mai cũng không bị bỏ quên. Sau khi kể lại đầu đuôi chuyện mình phát hiện ra sự việc như thế nào, mấy đồng chí công an liền tiện đường đưa cô về nhà.

Ôi chao.

Được công an đưa tận cửa.

Sau khi xuống xe, Hồng Mai lập tức gọi một tiếng “chú” ngọt xớt, miệng cười tươi rói.

Ở cổng đại tạp viện, người lớn trẻ nhỏ ra vào đều nhìn cô với ánh mắt đầy tò mò và ngưỡng mộ.

Lưu Ba nhìn bộ dạng đắc ý của cô bé, biết rõ con bé này đang mượn oai hùm, nhưng cũng chẳng vạch trần.

Qua chuyện ban ngày, ông đã nhận ra cô bé này không tệ. Gan dạ, lại tinh mắt, biết phát hiện vấn đề.

Là một đứa trẻ tốt.

Cho con bé mượn uy một chút cũng chẳng sao.

Lưu Ba mở cửa xe, lấy ra một gói bánh.

Đó là gói bánh đào tô ông vừa dừng xe mua trên đường.

Ông đưa cho Hồng Mai.

“Cầm lấy đi, coi như phần thưởng tạm cho cháu. Mau vào nhà đi. Người lớn trong nhà chắc đang lo lắm rồi. Về kể lại cho cha mẹ cháu nghe. Nếu họ không tin thì bảo họ rảnh cứ tới đồn công an hỏi.”

“Vâng ạ! Cháu biết rồi! Cảm ơn chú Lưu!”

Hồng Mai cũng không khách sáo, nhận lấy gói bánh đào tô rồi tung tăng chạy vào trong viện.